Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b


Hồi thứ 78b
QUAN VÂN TRƯỜNG HIỂN LINH HÙ TÀO THÁO
THẦN CÂY LÊ BÁO MỘNG PHẠT A MAN


Trước nói, Tôn Quyền ở Đông Ngô xử trảm Quan Vân Trường, lấy thủ cấp bỏ vào một cái hòm, sai sứ giả mang sang Lạc Dương dâng Tào Tháo.

Tào Tháo mừng lắm, cho sứ giả vào ra mắt. Sứ giả dâng cái hòm lên. Tháo mở ra xem thì thấy mặt mũi Quan Vân Trường vẫn tươi tỉnh như thường. Tháo cười nói: “Vân Trường lâu nay vẫn mạnh khoẻ chứ?”

Vừa nói xong thì thấy Quan Vân Trường mở miệng trợn mắt, râu tóc dựng ngược cả lên.

Tháo hết hồn hết vía, ngã gục ngay xuống, các quan vội vàng đến cứu, hồi lâu mới tỉnh. Từ đó mỗi đêm hễ Tháo nhắm mắt là thấy Quan Vân Trường.

Tào Tháo sợ hãi quá, hỏi các quan. Các quan nói: “Cung điện ở Lạc Dương nhiều yêu quái lắm, nên lập một toà cung điện mới mà ở”.

Tháo nói: “Cô muốn dựng một toà điện mới, gọi là điện Kiến Thuỷ, bực vì không có thợ khéo”.

Giả Hủ thưa: “Ở Lạc Dương có người thợ tên là Tô Việt, khéo tay khéo chân lắm”.

Tháo sai đòi đến, bắt vẽ kiểu trước để xem. Việt vẽ kiểu một toà điện to chín gian, trước sau có đủ cả hành lang, lầu các. Vẽ xong dâng lên, Tháo xem xong nói: “Kiểu này thật hợp ý cô lắm, nhưng chỉ ngại không có gỗ nào to mà làm cho xứng!”

Tô Việt thưa: “Cách thành này mấy mươi dặm, có một cái đầm gọi là Dược Lâm. Cạnh đền có một cây gỗ lê cực to, cao hơn mười trượng, nên dùng làm nóc điện này”.

Tháo mừng lắm, lập tức sai thợ đến đẵn cây ấy.

Hôm sau thợ về báo rằng: “Cây ấy cưa không đứt, búa bổ cũng không vào, không sao đẵn được”.

Tháo không tin, dẫn vài trăm kỵ đến trước cửa đền, xuống ngựa, ngẩng mặt lên xem thấy cây lá xum xuê sát đến mây xanh, thẳng tuột không có một chà chạnh nào.

Tháo sai chặt xuống. Có mấy ông cụ già lại kêu rằng: “Cây này đã mấy trăm năm nay, có thần thiêng lắm, không chặt được đâu, chặt tất bị thần phạt!”

Tháo nổi giận mắng rằng: “Ta bình sinh trải dưới khắp gầm trời hơn bốn mươi năm nay, trên từ thiên tử, dưới đến thứ dân, ai cũng phải sợ, yêu thần nào dám phạt ta?”

Nói xong, liền rút gươm ra chặt mấy nhát, thì thấy có tiếng kêu sang sảng, máu chảy ròng ròng ở thân cây.

Tháo sai thợ đẵn cây xuống, chất lên xe túc tắc kéo về Lạc Dương, còn Tháo cưỡi ngựa về trước.

Canh hai đêm hôm ấy, Tháo nằm không yên, đương ngồi ở trong điện ngả mình xuống ghế ngủ gà, bỗng thấy một người xoã tóc, tay cầm thanh kiếm, mình mặc áo thâm, đến trỏ vào mặt thét mắng rằng: “Ta là thần ở cây gỗ lê đây! Mày làm điện Kiến Thuỷ, dám đến chặt cây thần của ta! Ta sẽ phạt cho mày biết lễ độ!”

Tháo giật mình vội hô lớn: “Võ sĩ đâu cả, chúng bay?”

Tháo kêu chưa dứt lời, người ấy cầm gươm toan chém Tháo một nhát. Tháo hét to một tiếng, giật mình tỉnh dậy, lòng nghi hoặc nằm chờ đến sáng.

Sáng hôm sau, Tháo đang dùng điểm tâm thì Giả Hủ cầu kiến. Tháo cho vào, Hủ nói: “Cây của đại vương vận chuyển từ đầm Dược Lâm về đây, đi qua nhiều trạm gác đều không bị làm sao. Nhưng khi đến gần Lạc Dương thì bị cấm vệ quân giữ lại rồi”.

Tháo nghe nói giật mình, hỏi nguyên cớ làm sao. Giả Hủ nói: “Cây lê này không có giấy tờ hợp lệ, vi phạm hành chính về quản lý, phát triển, bảo vệ rừng và quản lý lâm sản nên bị cấm vệ quân phạt 7 hào rưỡi, lại bắt phải cắt ngắn đi một số nhánh thì mới cho vận chuyển tiếp”.

Tháo thấy số tiền phạt quá lớn nên ngồi thần người ra mất một lúc mới cất lời hỏi Giả Hủ nên làm thế nào. Hủ thưa: “Nay việc xây điện Kiến Thuỷ là hệ trọng, không thể dừng lại được. Số tiền phạt tuy lớn nhưng đại vương cũng nên cắn răng mà nộp thì mới mong có gỗ để dùng. Nhược bằng không nộp thì vẫn cứ phải ở cung điện cũ có nhiều ma quỷ”.

Tào Tháo nghe ra, liền sai người mở kho lấy 7 hào rưỡi đưa cho Giả Hủ mang đi nộp phạt để lấy cây về. Lúc bấy giờ, Tháo mới tin lời của mấy cụ già ở đầm Dược Lâm và thần cây gỗ lê là thực.

Ấy là:

Đã bảo chặt cây sẽ chẳng hay
Mà sao còn quyết vẫn ra tay?
Đến khi bị phạt non đồng bạc
Mới tin quả báo của thần cây!


Chưa biết việc xây cung điện của Tháo hay dở thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.

​​​​

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b

18 nhận xét:

  1. Từ lều cỏ, DVD đi được đến đây...
    Đứng bên ngoài chiêm ngưỡng...
    Than ôi!
    Ngôi nhà thật là hoành tráng,
    với các phòng ốc hay, độc, lạ...
    thấy ta thật bèo nhèo...
    ráng thêm nửa bước,
    để bày tỏ lòng cảm ơn,
    cao nhân hạ cố ghé qua lều cỏ!
    DVD rất cảm ơn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn lão tiền bối đã ghé thăm!

      Xóa
  2. Tháo ngồi ở ngôi cao bao trùm cả nhân thầy ấy mà gặp phải tuần phòng thì toàn phải ngậm ngùi mà chịu bó tay quy hàng. Thế mới biết Tháo cũng có chỗ không bằng người.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Luật pháp của nhà Hán là do Cao Tổ đặt ra, rất nghiêm minh, không chừa bất kì ai. Quyền bính khuynh loát cả triều cương như Tháo mà cũng bị phạt cho méo cả mặt, tí thì khuynh gia bại sản chứ đùa! :))

      Xóa
    2. Tiên sinh nhầm chăng? Cao Tổ định ra phép tắc cốt lấy nhân đức thu phục lòng người mà không nặng hình pháp. Nhớ lời Pháp Hiếu Trực cùng Khổng Minh khi vào Xuyên, thấy Khổng Minh dùng hình pháp quá nặng, Hiếu Trực can: "xin tiên sinh rộng lượng hình pháp để dân chúng được thỏa lòng" Khổng Minh đáp: Nhà Tần hình pháp quá khắt khe, dân chúng oán thán, nay bọn Chương, Lỗ nhu nhược khiến chính lệnh không nghiêm, thế thống suy tàn, bề tôi sinh kiêu ngạo quên đạo vua tôi, chúng dân quen thói khinh nhờn bỏ qua bổn phận. Nay cần phải khôi phục lại hình pháp cho nghiêm ngặt. Có hình pháp nghiêm ngặt, có phép tắc chuẩn chỉ dân nghe theo rồi mới có biết ơn, có bổng lộc hạn ngữ thì khi được thưởng mới thấy vinh. Ấy là cái ứng biến theo thời cuộc.
      Đấy trên luận giải của Khổng Minh mãi về sau, còn Tháo thì thừa biết điều này từ khi còn là là Quan coi cổng thành phía bắc Lạc Dương. Ấy cho nên khi ở ngôi cao Tháo mới giả tảng để mua chuộc lòng người. Tháo gian trá lắm, tiên sinh chớ để Tháo lừa.

      Xóa
    3. Kẻ hèn ngờ rằng sách của Tư Mã Thiên và Trần Thọ hay La Quán Trung chép không đúng sự thực. Nếu hình luật do Cao Tổ đặt ra là khoan dung đại lượng như Khổng Minh nói với Lưu hoàng thúc, thì tại sao Tào A Man lại bị phạt nặng như vậy, những 7 hào rưỡi?

      Xóa
    4. Quả thật, tôi đọc sách không đến nơi, ở nhà lại chẳng bao giờ chịu bước chân ra đến chợ nên không định giá được đồng tiền. Chỉ cần tiên sinh làm rõ được khúc mắc này là mọi thứ đều sáng tỏ cả. Tỷ giá hối đoái của thời Tào A Man với thời bây giờ một đồng ăn mấy tiên sinh biết chăng?

      Xóa
    5. Việc này cần phải có sự thống kê, nghiên cứu tỉ mỉ thì mới có thể đưa ra câu trả lời chính xác được, nhưng nhẩm tính sơ bộ thì kẻ hèn cho rằng giá trị đồng tiền thời Tam quốc chắc phải bằng 1 triệu lần giá trị đồng tiền ngày nay. Tức là, số tiền mà Tào A Man bị phạt hồi đó có giá trị tương đương 750 nghìn đồng thời nay. Thật là một con số khủng khiếp!

      Xóa
    6. Thế thì thấm vào đâu so với số ngân lượng Tháo kiếm được từ việc chức vụ.
      Nhân đây tôi cũng xin hỏi sao tiên sinh kiếm được bộ ảnh minh họa về Tam Quốc nét thế? Tôi quả là mong tiên sinh khai sáng tầm mắt ở chỗ này.
      Mà tôi cũng vừa biên xong hồi nữa, tiên sinh có rỗi rãi thì xin mời ghé qua.

      Xóa
    7. Kẻ hèn lượm lặt ảnh ở trên mạng, bạ đâu lấy đó, không cố định. Nếu tiên sinh thích những ảnh cổ thì có thể lấy về từ trang này http://creations.vn/tamquoc/4/muc-luc.html?l=vn. Ở đây có đủ ảnh minh họa cho mọi diễn biến của truyện!

      Xóa
  3. Quả là tôi cũng có vào đó để kiếm nhưng nó ko được như ý. Ảnh tiên sinh quả thật rất chất lượng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy để thư thả kẻ hèn sẽ tìm lại cái link đó rồi mời tiên sinh vao thưởng lãm!

      Xóa
    2. Được vậy thỉ quả là ân uy của tiên sinh cảm đến cái đáy lòng của tôi rồi

      Xóa
    3. Ấy cũng là để đền đáp lại tấm lòng của tiên sinh đã không nề sớm khuya biên truyện để khai sáng cho kẻ hèn này!

      Xóa
    4. Quả thật không dám nhận!

      Xóa
    5. Tiên sinh tài năng xuất chúng nhưng lại rất khiêm nhường, thật khiến người khác khâm phục!

      Xóa
    6. Trộm nghe, xưa bậc thánh nhân muốn cứu vớt muôn dân thì điều đầu tiên là sửa sang lại hình pháp, lễ nhạc. Có hình pháp, lễ nhạc rồi thì mới có tôn ti trật tự, có tôn ti trật tự rồi thì xã hội mới thái bình. Ấy là cái thuyết chính danh của đức Khổng Trọng Ni và đường lối pháp trị của Hàn Phi Tử đại khái được phát biểu như thế.
      Nay tiên sinh tuy không nắm giữ binh quyền, không phải là cây cái chống trời như Tào A Man hay Võ Hương Hầu nhưng tiên sinh lại có cái biệt tài gợi hứng trợ uy cảm hóa chúng sinh bằng ngòi bút. Ấy là cái tài nhưng cũng là cái trách nhiệm nặng nề của tiên sinh. Tôi nay tuy cũng học đòi tiên sinh mà lạm bàn vài hồi nhưng tuyệt nhiên không có ý dám "Ban môn lộng phủ" để thêm cái hổ thẹn về sau này. Ấy cho nên nếu như chẳng may có viết trước vài dòng thô kệch thì cũng mong tiên sinh đừng vì thế mà bỏ bút xếp nghiên trong khi muôn họ dốc lòng, bốn phương ngóng đến chờ cái tài tiên sinh được bộc lộ. Ấy nên thay mặt chúng dân, tôi xin tiên sinh hãy noi gương sáng đức Trọng Ni, tiếp ý chí của Tư Mã Tử Trường mà tiếp tục biên tập lại chuyện xưa, chú giải thêm tích cũ thì quả là thiên hạ này may lắm, may lắm!!

      Xóa
    7. Tiên sinh dạy chí phải, kẻ mê muội này xin bái lĩnh!

      Kính tặng tiên sinh bộ tam quốc liên hoàn hoạ này https://tinhte.vn/threads/truyen-tranh-tam-quoc-dien-nghia-tieng-viet-65-tap-pdf.2608886/

      Hoặc giả nếu như tiên sinh có điều gì chưa ưng ý, thì lên mạng tìm với từ khoá "tam quốc diễn nghĩa liên hoàn hoạ", có rất nhiều trang lưu trữ trọn bộ TQDN có hình.

      Xóa