Thứ Ba, 17 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b


Hồi thứ 23b
TÀO CÔNG TỬ CÂN VOI ĐẮC Ý
CÁT THÁI Y XEM BỆNH BỊ ĐÒN


Đây nói chuyện thê tử của Tào Tháo.

Tháo vốn có tính trăng hoa nên lấy khá nhiều vợ: Đinh thị, Biện thị, Lưu thị, Hoàn thị...

Người vợ cả là Đinh thị không có con, Tháo liền lấy a hoàn của Đinh thị là Lưu thị, sinh được một con là Tào Ngang. Sau Tháo lấy Biện thị, sinh được bốn con là Tào Phi, Tào Chương, Tào Thực, Tào Hùng. Tháo lại lấy Hoàn thị, sinh được một con là Tào Xung.

Xung tuy tuổi còn nhỏ nhưng tư chất tỏ ra hơn người. Năm Xung được 6 tuổi, Tôn Quyền muốn lấy lòng Tào Tháo nên đã sai sứ mang một con voi từ Giang Đông vào Hứa Xương tặng cho Tháo.

Con voi rất cao và to, chân của nó dày như chiếc cột nhà và người ta có thể đi dưới bụng của nó. Tào Tháo chưa từng trông thấy con voi bao giờ nên rất hiếu kỳ muốn biết voi nặng bao nhiêu.

Bọn mưu sĩ của Tháo là Tuân Úc, Quách Gia, Trình Dục thương nghị mãi nhưng không có kế sách nào khả dĩ bởi không thể tìm được một cái cân to để cân voi. Tào Xung lúc này mới thưa với Tháo xin được thử sức, Tháo liền chấp thuận.

Tào Xung sai quân dẫn voi ra bờ sông và đi tìm một chiếc thuyền lớn. Lúc thuyền được mang tới, Xung sai quân dẫn con voi lên thuyền, rồi vạch một vạch đánh dấu mức nước lên mạn thuyền.

Xong Xung lại hạ lệnh đưa voi lên bờ, sai lính vác đá chất lên cho thuyền chìm xuống đúng bằng mức nước đã đánh dấu rồi đem cân số gạch đá trong thuyền để tính ra trọng lượng của voi.

Quần thần thấy Tào Xung cân được voi mà không cần dùng đến cân lớn thì rất khâm phục. Còn Tào Tháo thì rất đắc ý vì có đứa con thông minh, lanh lợi.

Một hôm, Tào Xung tập cưỡi ngựa bắn cung, sơ ý bị ngã rách mặt. Tào Tháo thấy quý tử bị thương, liền sai người gọi thái y là Cát Bình đến xem bệnh.

Cát Bình đến, Tháo thuật lại chuyện Tào Xung bị ngã và yêu cầu Bình tức tốc chữa trị.

Cát Bình năm ấy chưa đầy 30 tuổi, mới vào làm việc trong thái y viện chưa lâu. Ngày thường, Bình là người hiền lành, chưa từng to tiếng với ai và luôn hết mình vì công việc.

Bình xem qua vết thương của Tào Xung, xong lại ngồi ở bàn để thảo luận với Tháo xem muốn khâu thẩm mỹ hay khâu thường. Đang trao đổi với Cát Bình về tình trạng và hướng xử lý vết thương của Tào Xung, Tháo bất ngờ xông tới đấm, tát liên tiếp vào mặt Bình.

Người của thái y viện đi theo Cát Bình thấy lộn xộn, liền chạy vào can ngăn, tuy nhiên người này cũng bị Tháo to tiếng, chửi mắng. Chỉ khi lực lượng tuần phòng Hứa Xương có mặt, Cát Bình mới thôi bị Tào Tháo hành hung và lăng mạ.

Khi quân tuần phòng đưa Cát Bình ra ngoài tạm lánh nạn, Tháo liền rút ngân lượng từ trong tay áo ra vứt tung toé trên mặt bàn như tạo hiện trường giả phải lót tay cho thái y. Tuy nhiên, mọi hành động của Tháo đều bị người của thái y viện đi theo Cát Bình trông thấy.

Ngay đêm đó, Cát Bình liền rời thái y viện về quê tĩnh dưỡng, còn Tào Tháo thì bị lực lượng tuần phòng đưa về bản doanh để xét hỏi.

Người đời sau có thơ chê Tháo rằng:

Thái y chữa bệnh cho mình
Thì nên tử tế, lưu tình về sau
Đằng này gây sự oánh nhau
Quan nha tóm được, chỉ mau đi tù!


Chưa biết Tào Tháo bị xử lý như thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.



Xem thêm: Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b

5 nhận xét:

  1. Trước khi đọc truyện này tôi cứ tưởng người nam chúng ta thông minh thế nào hóa ra cũng chỉ là kẻ học mót. Trạng Lường nhà ta có tài giỏi gì đâu, chỉ học mót Xung mà thành giai thoại đó thôi. Tiên sinh có nhắc đến thói trăng hoa của Tháo kể tên một loạt người đẹp mà lại không kể đến tên Châu phu nhân khiến Tháo một thời khốn đốn. trước thì bị Trương Tú đánh cho không còn manh giáp, sau thì bị Trương Biệt Giá làm nhục giữa chốn ba quân. Không nhắc đến Châu Phu Nhân thì thật là bỏ xót đáng tiếc. Mà tôi xem cuối truyện Tháo bị tuần phòng đi bắt nhưng chẳng cần phải xem cũng đoán được kết quả. Trước Tháo có làm chức Bắc Bộ Úy với Kiêu Kỵ Hiệu Úy ở Kinh Thành mà đi lên thì hẳn mối quan hệ của Tháo ở chỗ này phải nhiều lắm. Cùng lắm cũng chỉ một đêm ngồi đánh bạc với mấy bác ở đó rồi hôm sau được về thôi. Tiên sinh thấy tôi nói thế có đúng chăng?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhân đây tôi có đọc đến đoạn Huyền Đức hỏi Tư Mã Đức Tháo về nhân tài ẩn dật. Họ Tư Mã kia cứ nói độc mỗi câu hay lắm hay lắm, tốt lắm tốt lắm. Đoạn đó khá hay mà tôi chưa biết nó ứng vào điềm nào hiện nay. Không biết tiên sinh có cao kiến gì chăng?

      Xóa
    2. Câu thứ nhất thì tôi đồng ý với tiên sinh. Còn câu thứ hai thì, đây là vấn đề nhạy cảm, phức tạp, cần phải có sự vào cuộc và phối kết hợp của nhiều cấp, nhiều ngành mới có thể trả lời được, thưa tiên sinh!

      Xóa
    3. Trộm nghe được bộ Binh hiện nay các quan ngã ngựa đc đi an trí nhiều quá. Tôi nghĩ lại vụ này Tháo khó mà êm được. Nhẹ thì khiển trách cảnh cáo nặng thì cách chức. Cơ mà Tháo ko làm thừa tướng nữa thì giường cột nước nhà mất đi cây cột cái. Nguy lắm nguy lắm

      Xóa
    4. Đây lại cũng là vấn đề nhạy cảm, phức tạp, cần phải có sự vào cuộc và phối kết hợp của nhiều cấp, nhiều ngành mới có thể xử lý được, thưa tiên sinh!

      Xóa