Đó là nhời anh Tự Long khi trò chuyện với báo Dân Việt trong ngày đầu công chiếu một bộ phim mà anh có đóng một vai.
Đứng trước tượng Quan Vân Trường mà nói, thì mỗi lần thấy anh Long hát chèo hoặc diễn hài, mình chỉ muốn múc nước đổ vào tivi. Dưng phát biểu của anh Long vừa được biêu trong bài báo này thì mình lại hết sức đồng tình.
“Sáng tạo lịch sử không thể là thêm thắt, bịa đặt để mua vui”, cho nên, mình cho rằng, dững cá nhân, tập thể thêm thắt, bịa đặt lịch sử cần được lên án hết sức sâu sắc và quyết liệt, tỉ dụ như ông La Quán Trung.
Rõ ràng là theo chánh sử thì Tào Tháo không hề hành thích Đổng Trác, dưng ông La Quán Trung lại dám chép vào “Tam quốc diễn nghĩa” là ông Tháo cầm thất tinh đao đòi xiên ông Trác, xong sau đó giả vờ dâng đao.
Lúc các trấn chư hầu nổi lên chống ông Trác, thì “tam anh” (tức Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi) cũng không choảng nhau với con nuôi của ông Trác, tức Lữ Bố. Thế mà ông Trung lại chép vào “Tam quốc diễn nghĩa” cái tích: Hổ Lao quan, tam anh chiến Lữ Bố.
Rồi cũng trong cơ sự choảng nhau giữa chư hầu các phương với Đổng Trác, Quan Vũ cũng chẳng chém chết mãnh tướng Hoa Hùng của ông Trác, thế mà ông Trung lại chép vào sách là ông Hùng chết dưới đao ông Vũ.
Ông Vũ lúc rời bỏ ông Tháo để tìm ông Bị cũng chẳng phá thành chém tướng của ông Tháo, dưng ông Trung lại tạc ra tích Quan Vân Trường quá ngũ quan trảm lục tướng, tức là vu cho ông Vũ vượt 5 cửa ải không có giấy phép, lại còn giết 6 tướng của ông Tháo. Tội này mà ra tòa thì không biết ông Vũ phải có bao nhiêu tay để bóc cho hết lịch.
Rồi ông Gia Cát Lượng cũng chẳng bày ra được cái mưu nào để đoạt của ông Tháo hơn 10 vạn mũi tên. Ông Lượng chẳng có phép như Tôn Ngộ Không để hô mưa gọi gió. Ông Lượng cũng chẳng oánh đàn để đuổi ông Tư Mã Ý… Thế mà ông Trung dám tạc chuyện ra để đưa vào “Tam quốc diễn nghĩa” dững tích dư là, “thuyền cỏ mượn tên”, “cầu gió đông”, “Võ hầu gảy đàn đuổi Trọng Đạt”…
Ông Tháo tuy bản tánh có hơi hám gái thật, dưng ông ấy không hề đòi chịch Điêu Thuyền (vì Điêu Thuyền là nhân vật không có thật). Lúc bại trận ở Xích Bích, ông có thua chạy hơi nhục thật, nhưng ông không hề đụng mặt Quan Vũ và phải xin xỏ Quan Vũ… Thế mà trong “Tam quốc diễn nghĩa”, ông Tháo hết đòi chịch Điêu Thuyền ở Hạ Phì thì lại hạ mình xin xỏ ông Vũ ở Hoa Dung, đến khổ. Mà ông Tháo đường đường là Đại Ngụy Thái Tổ Võ Hoàng đế, tức là tiên đế của nhà Đại Ngụy, chứ có phải là củ khoai của ráy đâu.
Vân vân và mây mây.
Tất cả những tình tiết đó, đều là sự bịa đặt trắng trợn của ông La Quán Trung, nhằm mục đích, không cần nói thì ai cũng biết, rõ ràng là để mua vui. Mà ông Trung mua vui quá đà đến nỗi, tiểu thuyết “Tam quốc diễn nghĩa” của ông được người ta nói là “bảy thực ba hư”. Tính sơ sơ, tất thảy cả bộ tiểu thuyết có 120 hồi, nhân tạm với 30% thì có đến 36 hồi là bịa đặt.
Ấy thế mà buồn cười cái, là có nhiều tổ chức, cá nhân lại đi biên dịch, xuất bản, chuyển thể, truyền bá bộ “Tam quốc diễn nghĩa” của ông Trung ra túa lua lua. Tỉ như, ở bên tàu thì Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) đã dựng tiểu thuyết “Tam quốc diễn nghĩa” thành phim dững 2 lần, một lần vào năm 1996, một lần vào năm 2010. Ở nước khác thì cụ PKB đã dịch bộ này ra tiếng bản địa từ đầu thế kỷ 20, xong cụ BK thì hiệu đính bản dịch, còn NXB gì đó không tiện nêu tên đã xuất bản bộ này đâu đó vào năm 1976 ở H.,.
Ấy là chưa kể một loạt nhà xuất bản khác trên thế giới đã nhiều lần phát hành lại bộ “Tam quốc diễn nghĩa”, và đâu đó trên thế giới vẫn có dững đài truyền hình đã mua bản quyền phim “Tam quốc diễn nghĩa” về chiếu cho khán giả coi.
Thiệt thời buổi, hết chỗ nói!
“Sáng tạo lịch sử không thể là thêm thắt, bịa đặt để mua vui”, cho nên, mình cho rằng, dững cá nhân, tập thể thêm thắt, bịa đặt lịch sử cần được lên án hết sức sâu sắc và quyết liệt, tỉ dụ như ông La Quán Trung.
Rõ ràng là theo chánh sử thì Tào Tháo không hề hành thích Đổng Trác, dưng ông La Quán Trung lại dám chép vào “Tam quốc diễn nghĩa” là ông Tháo cầm thất tinh đao đòi xiên ông Trác, xong sau đó giả vờ dâng đao.
Lúc các trấn chư hầu nổi lên chống ông Trác, thì “tam anh” (tức Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi) cũng không choảng nhau với con nuôi của ông Trác, tức Lữ Bố. Thế mà ông Trung lại chép vào “Tam quốc diễn nghĩa” cái tích: Hổ Lao quan, tam anh chiến Lữ Bố.
Rồi cũng trong cơ sự choảng nhau giữa chư hầu các phương với Đổng Trác, Quan Vũ cũng chẳng chém chết mãnh tướng Hoa Hùng của ông Trác, thế mà ông Trung lại chép vào sách là ông Hùng chết dưới đao ông Vũ.
Ông Vũ lúc rời bỏ ông Tháo để tìm ông Bị cũng chẳng phá thành chém tướng của ông Tháo, dưng ông Trung lại tạc ra tích Quan Vân Trường quá ngũ quan trảm lục tướng, tức là vu cho ông Vũ vượt 5 cửa ải không có giấy phép, lại còn giết 6 tướng của ông Tháo. Tội này mà ra tòa thì không biết ông Vũ phải có bao nhiêu tay để bóc cho hết lịch.
Rồi ông Gia Cát Lượng cũng chẳng bày ra được cái mưu nào để đoạt của ông Tháo hơn 10 vạn mũi tên. Ông Lượng chẳng có phép như Tôn Ngộ Không để hô mưa gọi gió. Ông Lượng cũng chẳng oánh đàn để đuổi ông Tư Mã Ý… Thế mà ông Trung dám tạc chuyện ra để đưa vào “Tam quốc diễn nghĩa” dững tích dư là, “thuyền cỏ mượn tên”, “cầu gió đông”, “Võ hầu gảy đàn đuổi Trọng Đạt”…
Ông Tháo tuy bản tánh có hơi hám gái thật, dưng ông ấy không hề đòi chịch Điêu Thuyền (vì Điêu Thuyền là nhân vật không có thật). Lúc bại trận ở Xích Bích, ông có thua chạy hơi nhục thật, nhưng ông không hề đụng mặt Quan Vũ và phải xin xỏ Quan Vũ… Thế mà trong “Tam quốc diễn nghĩa”, ông Tháo hết đòi chịch Điêu Thuyền ở Hạ Phì thì lại hạ mình xin xỏ ông Vũ ở Hoa Dung, đến khổ. Mà ông Tháo đường đường là Đại Ngụy Thái Tổ Võ Hoàng đế, tức là tiên đế của nhà Đại Ngụy, chứ có phải là củ khoai của ráy đâu.
Vân vân và mây mây.
Tất cả những tình tiết đó, đều là sự bịa đặt trắng trợn của ông La Quán Trung, nhằm mục đích, không cần nói thì ai cũng biết, rõ ràng là để mua vui. Mà ông Trung mua vui quá đà đến nỗi, tiểu thuyết “Tam quốc diễn nghĩa” của ông được người ta nói là “bảy thực ba hư”. Tính sơ sơ, tất thảy cả bộ tiểu thuyết có 120 hồi, nhân tạm với 30% thì có đến 36 hồi là bịa đặt.
Ấy thế mà buồn cười cái, là có nhiều tổ chức, cá nhân lại đi biên dịch, xuất bản, chuyển thể, truyền bá bộ “Tam quốc diễn nghĩa” của ông Trung ra túa lua lua. Tỉ như, ở bên tàu thì Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) đã dựng tiểu thuyết “Tam quốc diễn nghĩa” thành phim dững 2 lần, một lần vào năm 1996, một lần vào năm 2010. Ở nước khác thì cụ PKB đã dịch bộ này ra tiếng bản địa từ đầu thế kỷ 20, xong cụ BK thì hiệu đính bản dịch, còn NXB gì đó không tiện nêu tên đã xuất bản bộ này đâu đó vào năm 1976 ở H.,.
Ấy là chưa kể một loạt nhà xuất bản khác trên thế giới đã nhiều lần phát hành lại bộ “Tam quốc diễn nghĩa”, và đâu đó trên thế giới vẫn có dững đài truyền hình đã mua bản quyền phim “Tam quốc diễn nghĩa” về chiếu cho khán giả coi.
Thiệt thời buổi, hết chỗ nói!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét