Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2021

Ba em làm trị ngoại tình


Ba em tốt nghiệp trường Tài chính Cổ Nhuế. Nhưng em không hiểu trường đấy dạy người ta những gì mà ba em có vẻ giống một chuyên gia tâm lý hơn là một người học kinh tế.

Một bữa, ba với mẹ ngồi xem phim “Nàng dâu order”. Mẹ em tỏ ra rất bực dọc với việc chú Phong trong phim cho một cô xinh xinh tên là Nguyệt Anh đến ở nhờ, khiến cô Yến vợ chú tức tối bỏ nhà mà đi.

Nhưng với kiến thức tâm lý học được tích lũy sau mười mấy năm du học ở xứ Cổ Nhuế, ba em bảo rằng, việc chú Phong cho một người gặp khó khăn về chỗ ở đến ở nhà mình là một việc làm đáng được hoan nghênh, bởi nó thể hiện tình thương yêu đồng loại và giai cấp của một người có lòng bác ái. Ba em còn bảo, việc cô Yến bỏ nhà đi chứng tỏ cô là người ích kỷ hẹp hòi, không giống như bà Lan trong phim "Cả một đời ân oán", chấp nhận cho chồng đón vợ cũ về ở chung trong nhà mình.

Mẹ em nghe ba phân tích thì bĩu môi ra khoảng 1 thước. Mẹ bảo rằng sở dĩ bà Lan làm vậy là vì chồng của bà đã có một đứa con chung với vợ cũ, chứ không thì đừng hòng.

Ba em nghe nói, mới bảo với mẹ, là nhẽ ra cô Yến phải bảo cô Nguyệt Anh đẻ cho chú Phong một đứa con. Nếu làm được như vậy thì cô Yến sẽ có đủ lý do để chấp nhận việc chú Phong cho cô Nguyệt Anh ở nhờ.

Mẹ em nghe xong phần phân tích của ba thì đắng hết cả lòng mề. Có lẽ mẹ thấy hổ thẹn vì không có được sự bao dung, độ lượng như chú Phong hoặc bà Lan. Cũng có thể, mẹ mặc cảm vì không có khả năng phân tích tâm lý như cái người dành cả thanh xuân ở xứ Cổ Nhuế để học đủ các môn trên đời, trừ môn Tâm lý học.

Cho đến một hôm…

Mẹ nhận được cuộc gọi của một cô nào đó tên Hĩm. Bỏ điện thoại xuống sau khi buôn với cô Hĩm khoảng một tấn dưa lê, mẹ vừa thở dài vừa thông báo rằng chồng cô Hĩm có bồ. Mẹ bảo, điều làm cho cô Hĩm thấy đau nhất, là bồ của chồng cô đã không những không xinh bằng cô, mà lại còn nhiều hơn cô một đống tuổi. Sau khi phát hiện ra chuyện động trời ấy, cô Hĩm chả thiết tha gì trên đời này nữa, chỉ muốn xé xác cái kẻ mà cô trót lấy làm chồng cùng với ả Tuesday vừa già vừa xấu kia.

Ba em nghe kể thì chẳng mảy may xúc động hay lo lắng. Ba bình thản bảo, việc ấy thực ra có thể giải quyết cực kỳ đơn giản, chỉ cần bảo cô Hĩm khuyên chồng bỏ con mẹ vừa già vừa xấu ấy rồi cặp lại với một cô vừa trẻ hơn vừa xinh hơn cô Hĩm, thì cô ấy sẽ đỡ đau ngay.

Mẹ em nghe ba nói thì không giữ được bình tĩnh như lúc xem phim “Nàng dâu order”. Không chỉ trút lên đầu ba một trận oanh tạc bằng lời, mẹ còn dọa nếu ba còn giữ cái kiểu suy nghĩ và năng bậy bạ ấy thì sẽ tống cổ ba ra khỏi nhà, cho ba muốn cặp bồ cặp bịch với ai mặc xác.

Nhìn cảnh ba em bị bạo hành tinh thần, em thương lắm mà không dám bênh vực, vì em sợ phải ôm quần áo đi với ba. Cơ rưng, cũng giống như cách giải quyết vấn đề cho cô Yến và chú Phong trong phim “Nàng dâu order”, em thấy phương án mà ba đưa ra để gỡ rối cho cô Hĩm thật thấu tình đạt lý, không hiểu sao mẹ em lại vô cớ nổi quạu với ba.

Em không biết sau đó mẹ em có khuyên cô Hĩm như lời ba bảo không. Nhưng ví thử cô Hĩm không biết được lời khuyên ấy của ba để đổi bồ trẻ và đẹp hơn cho chồng, thì có phải là ả Tuesday đương nhiệm của chú ấy sẽ càng ngày càng già và xấu hơn cô Hĩm không? Khi ấy á, mẹ em tha hồ mà điếc tai vì suốt ngày phải nghe cô Hĩm than đau than khổ chứ ở đó mà đòi trút giận lên đầu người này người khác!

(Ghi theo lời kể của Tiểu Solitaire, 2 tuổi 9 tháng 1 tuần)

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2021

Tắm rửa: chuyện của Hưng Đạo, chuyện của em Thư


Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn và Chiêu Minh vương Trần Quang Khải đều là dòng dõi hoàng tộc, nắm giữ các chức vụ trọng yếu của triều Trần. Hưng Đạo vương là Tiết chế Quốc công, còn Chiêu Minh vương là Thượng tướng Thái sư.


Ảnh: Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn
Hiềm nỗi, giữa hai vị trọng thần này vốn có hiềm khích cá nhân, nên lắm lúc hai vị nhìn nhau không được sửa mặt, hoặc giả có bằng mặt thì cũng chả bằng lòng.

Trong khi đó, quân Nguyên thì lăm le ngoài cõi, chỉ chực có lệnh của Hốt Tất Liệt sẽ tràn vô làm cỏ quân dân Đại Việt. Nếu những người nắm binh quyền mà không đồng tâm đồng ý với nhau, thì Đại Việt khó lòng chống lại quân Nguyên.

Ý thức được điều ấy, nên Hưng Đạo vương mới chủ động bày ra chuyện tắm gội để làm hòa với Chiêu Minh vương. Sử chép, Hưng Đạo vương cởi áo Chiêu Minh vương ra, dùng nước thơm tắm cho ông và nói: “Hôm nay được tắm cho Thượng tướng”. Chiêu Minh vương cũng đùa vui, nói: “Hôm nay được Quốc công tắm rửa cho”.

Nhờ hai vị trọng thần đoàn kết với nhau, nên quân Trần sau đó đã đánh cho quân Nguyên sml. Sử chép, Ô Mã Nhi phải ăn cơm với cà, Toa Đô đội mũ bằng đít, còn Thoát Hoan thì phải chui vào ống đồng cho lính vác chạy…

Tuy nhiên, đáng buồn là, câu chuyện tắm gội cực kỳ có ý nghĩa nói trên của Trần Hưng Đạo và Trần Quang Khải gần như không được mấy ai biết biết tới, dù cho nhà trường và xã hội ra sức gào thét con dân nước Việt chú trọng học sử suốt nhiều chục năm qua.


Ảnh: Em Thư
Trong khi đó, chỉ trong chưa đầy nửa ngày, hàng triệu con dân Đại Việt, không vì ai cổ súy hay ép buộc, lại hết sức quan tâm và tỏ ra vô cùng rành rẽ về chuyện một kẻ vô danh tiểu tốt tắm cho một người khác chẳng có mấy ảnh hưởng trong xã hội tên là Thư Vũ. Căn nguyên, cũng chỉ vì việc tắm rửa của hai người ấy có thêm một vài động tác bổ trợ (supplementary/auxiliary), xong lại được quay thành phim và quăng lên mạng.

Thế thì, bài học nào nên được rút ra ở đây? Phải chăng, để làm cho các sự kiện lịch sử được quan tâm và thu hút người học, thì các câu chuyện và bài giảng lịch sử cần được chuyển tải bằng những hình thức sống động và trực quan hơn mà trong đó, dựng thành phim có thể là một phương án có tác dụng không hề nhẹ.

Tất nhiên, để thật sự là phương tiện giáo dục lịch sử, thì những bộ phim được dựng lên phải là phim tử tế và đoan trang. Chứ phim dựng như kiểu bộ phim kể chuyện Thư Vũ được người ta tắm cho mà cần lao lục nát cả Internet lên để tìm từ hồi chiều đến giờ, thì eo ôi… chả dám xem đâu! Hí hí!

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2021

Ba em chỉnh kịch bản


Ba em thì hay xem phim truyền hình. Được cái, ba em là người có tâm với nghệ thuật, nên hễ xem phim mà thấy tình huống nào chưa được hay thì ba em rất sẵn lòng chỉnh lại cho phù hợp tâm lý và nguyện vọng của khán giả.

Có lần, xem phim “Quỳnh búp bê”, thấy cô Quỳnh kêu mệt và có nhu cầu được nghỉ, ba em liền chỉnh kịch bản lại theo hướng đưa cô Quỳnh đi nhà nghỉ.

Lần khác, khi xem phim “Nàng dâu order”, ba em cũng đưa ra ý tưởng sửa kịch bản lại theo hướng cho cô Nguyệt Anh cặp với bác Phú góa vợ thay vì tìm cách mồi chài một người đã có vợ như chú Phong - con trai của bác ấy. Sự chênh lệch về tuổi tác giữa bác Phú và cô Nguyệt Anh cũng được ba em đề xuất phương án giải quyết bằng một sản phẩm sẵn có thường được tivi giới thiệu trước mỗi lần bắt đầu chiếu phim, ấy là Rocket 1h...

Mặc dù có tâm với điện ảnh và truyền hình như vậy, nhưng không phải bao giờ ý tưởng của ba em cũng nhận được sự hưởng ứng và ủng hộ của khán giả, nhất là từ phía mẹ em. Mỗi lần thấy ba em tự ý sửa kịch bản phim theo ý mình, mẹ em nếu không lườm hoặc nhéo thì cũng sẽ bảo ba em là đồ dê xồm hay hám gái, hoặc không thì cũng là đồ bệnh hoạn.

Một bữa, cả nhà em ngồi xem phim “Hương vị tình thân”. Tập phim hôm ấy chiếu đến đoạn bác Võ Hoài Nam đến viếng mộ bác Công Lý. Số là, bác Nam chơi thân với bác Lý và từng được bác ấy nuôi hộ một đứa con gái hơn hai mươi năm, vì bác Nam còn bận phải đi tù.

Thắp một bó nhang trước mộ người đã khuất, bác Nam thẫn thờ ngồi nhớ lại kỉ niệm về những ngày mà hai bác cùng nhau phiêu bạt giang hồ tứ chiếng. Buồn bã khôn nguôi, bác Nam nghẹn ngào nói với người bạn thân đang nằm dưới mộ, như tự hứa với lòng mình: “Chú bỏ anh đi rồi, từ giờ gia đình của chú cũng là gia đình của anh…”.

Bác Nam còn đang ngập ngừng chưa biết nói tiếp thế nào với vong hồn bác Lý, thì ba em đã soạn sẵn lời thoại cho bác Nam. Rồi không cần bác Nam phải mất công diễn đoạn độc thoại mà ba vừa sáng tác, ba em nói hộ luôn giúp người đang đau khổ vì mất bạn: “Vợ của chú cũng là vợ của anh! Ahihi”.

Mẹ em nghe thấy vậy thì lập tức nổi ba máu sáu cơn như thường lệ. Và tất nhiên, sau mỗi cơn thịnh nộ như thế của mẹ thì ba em, dù không muốn, cũng phải nhận thêm một đống các loại đồ, từ đồ dê, đồ hám gái, cho đến đồ biến thái, bệnh hoạn…

Nhòm cảnh ba mẹ lục đục chỉ vì một tình huống trên phim, em thấy thật không tài nào hiểu nổi cơ sự gì đang xảy ra. Rõ ràng, đã là gia đình thì bao giờ cũng phải có vợ chồng, con cái, và gia đình bác Lý cũng vậy. Ấy thế mà khi bác Nam muốn nhận gia đình bác Lý làm gia đình của mình, thì mẹ em lại muốn bác Nam chừa vợ của bác Lý ra không nhận.

Em chưa biết những tập sau, bác Nam có nhận vợ của bác Lý như ý tưởng của ba em không. Nhưng nếu bác Nam chừa vợ của bác Lý lại, thì không biết vợ của bác Lý sẽ đối diện như nào với giông tố của cuộc đời. Chẳng hiểu, lúc chì chiết ba em về ý tưởng tốt đẹp mà ba muốn bác Nam thực hiện, mẹ em có nghĩ đến những nỗi cơ cực mà rồi đây vợ của bác Lý sẽ phải đón nhận không?

(Ghi theo lời kể của Tiểu Solitaire, 2 tuổi 8 tháng 1 tuần)

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2021

Khía cạnh tín dụng của sự rửa bát


Thoả mãn về tín dụng là thủ phạm khiến gia đình tan nát!

Đó là kết luận được một tiến sỹ kinh tế có nhiều năm du học ở xứ Cổ Nhuế rút ra sau khi nghiên cứu một báo cáo mới của Hội đồng các gia đình hiện đại (CCF).

Theo báo cáo của CCF được tờ The Independent thuật lại, những phụ nữ luôn phải xử lý đống bát đĩa bẩn thường có mối quan hệ bất hoà, mức độ thoả mãn tín dụng thấp, mức độ hài lòng về mối quan hệ vợ chồng thấp hơn những người được chồng chia sẻ công việc này.

Báo cáo của CCF cũng cho thấy, chia sẻ trách nhiệm rửa bát mang lại sự hài lòng lớn nhất cho phụ nữ trong số các loại việc nhà. Nắm bắt được tâm lý đó, các ông chồng Mỹ đã rất tích cực chia sẻ công việc rửa bát, và đến năm 2006, đã có 29% đàn ông Mỹ duy trì thói quen này, trong đó có một người giàu vãi cả đái là Bill Gates, Chủ tịch Tập đoàn Microsoft.

Thông tin từ vợ của Bill Gates là Melinda chia sẻ với báo chí cho hay, trong suốt 27 năm, vợ chồng bà vẫn cùng nhau rửa chén bát mỗi tối, dù cho theo tính toán của vị tiến sỹ kinh tế tốt nghiệp ở Cổ Nhuế, thì tài sản của Bill Gates đủ để mua hàng nghìn chiếc máy rửa bát hoặc thuê hàng trăm người giúp việc.

Tuy nhiên, cũng theo phán đoán của vị tiến sỹ này, có thể vì muốn mang lại sự thỏa mãn tín dụng cho Melinda nên Bill Gates đã kì cạch chổng mông rửa bát cùng vợ mỗi tối, thay vì ra phố đua xe hoặc lên sàn trêu gái.

Đắng lòng thay, sau 27 năm kiên trì rửa bát cùng vợ, đùng phát vào ngày 3-5, người đứng đầu Microsoft đã buộc phải tuyên bố ly hôn với người vợ mà ông đã dành cả thanh xuân để thỏa mãn tín dụng bằng cách chia sẻ việc rửa bát.

Mặc dù nguyên nhân ly hôn được Bill Gates đưa ra, là do cuộc hôn nhân giữa ông và Melinda đã hết thuốc, không thể cứu vãn được, tuy nhiên, từ kết quả nghiên cứu của CCF được đề cập ở trên, vị tiến sỹ cho rằng, nguyên nhân đổ vỡ có khả năng cao bắt nguồn từ việc Melinda được thỏa mãn tín dụng do Bill thường xuyên rửa bát cùng.

Và từ sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân đình đám này, vị tiến sỹ đã đưa ra khuyến cáo đáng chú ý dành cho những phụ nữ muốn theo đuổi mục tiêu duy trì hạnh phúc gia đình. Theo vị tiến sỹ này, nếu thật sự không muốn có ngày phải nói với chồng 'sugar you you go, sugar I I go', thì phụ nữ cần nỗ lực, bằng mọi phương tiện và biện pháp, giành lấy quyền rửa bát về cho mình. Bằng không, thì hôn nhân của họ sẽ chẳng mấy mà rơi vào bi kịch khi họ thường xuyên được thỏa mãn tín dụng giống Melinda - vị tiến sỹ này nhận định.

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2021

Nghỉ bù ngày 1/5


Hôm nay vẫn được ở nhà
Tôi làm đỡ việc cho bà xả hơi
Phần bà: thong thả ngồi chơi
Còn tôi: quần áo giặt phơi trên lầu

Đợt này được nghỉ cũng lâu
Nên tôi tranh thủ làm trâu làm bò
Trong nhà việc nhỏ việc to
Tôi đều cố gắng xử cho ngon lành

Chỉ mong vất vả qua nhanh
Những ngày lễ tết để dành nghỉ ngơi
Hoặc không thì sẽ đi chơi
Bù cho ngày tháng bở hơi như này!

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2021

Chào mừng Ngày Quốc tế Lao động!


Hôm nay mùng 1 tháng 5
Đàn ông cũng phải cố chăm việc nhà
Nếu không, bị vợ rầy la
Chẳng còn tâm trí để mà nghỉ ngơi
Làm xong, thoải mái vui chơi
(Đến bao giờ thấy mưa rơi thì về)

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2021

Một lần đi cà phê


Một buổi sáng chủ nhật, Tiểu Solitaire được bố đưa đi cà phê. Thực ra thì cà có phê hay cà không phê, đối với Tiểu Solitaire, cũng không phải là chuyện to tát. Chỉ cần được lên đồ và ra khỏi nhà là cậu thấy ưng cái bụng lắm rồi.

Khác với những gì Tiểu Solitaire hình dung, cái trò đi cà phê của bố cậu, hóa ra không có gì để cà, và cũng chẳng có gì để phê. Bố cậu đưa đến cậu đến quán và gọi cho cậu một cốc sinh tố, rồi để mặc Tiểu Solitaire muốn làm gì với cốc sinh tố tùy thích.

Sinh tố thì không phải chờ đến lúc vào quán cà phê Tiểu Solitaire mới được uống. Chả gì, bố của Tiểu Solitaire cũng mang tiếng làm kế hoạch ở ngân hàng gì to vật, nên việc cậu uống sinh tố thường xuyên, âu cũng bình thường như cân đường hộp sữa.

Cơ rưng, việc thưởng thức thứ đồ uống đó trong một không gian mà mấy con nhỏ quất những bộ cánh tân thời cứ thi nhau lượn ra lượn vào như trêu mắt thiên hạ, chắc chắn là thích hơn hẳn việc bưng một cốc sinh tố ngồi ở bàn ăn, vừa cố uống hết vừa phải nghe những lời đe dọa về kết cục chẳng lấy gì làm hay hớm nếu không chịu uống nhanh. Thế cho nên, cái gọi là buổi “đi cà phê” hôm ấy, mặc dù chỉ diễn ra trong mấy chục phút đồng hồ và chỉ được uống mỗi một cốc sinh tố, nhưng Tiểu Solitaire thấy hài lòng lắm lắm.

Sáng hôm sau...

Tiểu Solitaire tỉnh dậy khi điện thoại của bố cậu phát ra tiếng chuông báo thức. Sau khi đánh răng rửa mặt và thay quần áo, Tiểu Solitaire khoác balô lên người và sẵn sàng đến lớp như thường lệ. Nhưng cậu chợt nhớ ra, việc ngồi ở nhà trẻ uống sữa tươi và chơi với mấy đứa trẻ con vắt mũi chưa sạch thì không thể thú vị bằng ngồi nhâm nhi cốc sinh tố và ngắm mấy con nhỏ ngon lành cành đào ở quán cà phê. Không cam lòng để cho ngày tháng của mình trôi qua một cách nhạt nhẽo, Tiểu Solitaire mạnh dạn đề xuất với bố: “Đi cà phê!”

Bố của Tiểu Solitaire, tuy không giấu được ánh mắt hớn hở khi nghĩ đến những thứ mà Tiểu Solitaire vừa gợi ý, nhưng cũng kịp thụt cái lưỡi của mình lại để không nói ra lời đồng tình với ý tưởng của cậu. Thay vào đó, anh ta thuyết phục Tiểu Solitaire để dành việc ấy đến cuối tuần, còn trong tuần thì phải đi học để biết cái chữ. “Trong tuần mà đi cà phê thì sẽ thành con bò đấy!” - bố cậu giải thích.

Tiểu Solitaire biết rất rõ về bò. Đó là con vật bốn chân hay kêu “úm bò, úm bò” mà cậu đã nhiều lần thấy trong các video trên YouTube. Cậu nghĩ, nếu chỉ phải kêu “úm bò” mà vẫn được ngồi ở quán uống sinh tố và ngắm mấy con nhỏ thì cũng không phải là điều quá tệ.

Nhưng Tiểu Solitaire chưa kịp nói điều hơn lẽ thiệt ấy cho bố thì người đàn ông sinh ra cậu đã nói thêm: “Thành con bò thì không được ăn cơm ăn bánh, mà phải ăn cỏ, rồi còn bị vắt sữa nữa đấy!”

Đến lúc này thì Tiểu Solitaire ngộ hẳn về cơ cảnh của con bò. Gì chứ việc bị vắt sữa thì Tiểu Solitaire đã quá rõ, vì ngày nào cậu cũng được chứng kiến mẹ cậu thực hiện vài lần. Chẳng cần nói đến việc phải ăn cỏ, chỉ cần mỗi ngày ăn vài bát cháo chân giò đầy ự để phục vụ sự nghiệp vắt sữa, đã là điều không lấy gì làm dễ chịu. Ấy là Tiểu Solitaire còn chưa thèm kể đến chuyện nếu phải làm con bò thì cậu sẽ không còn được ăn các loại bánh như cậu vẫn thường ăn.

Suy đi tính lại một hồi, Tiểu Solitaire bảo với bố: “Đi học!”

Hôm ấy, Tiểu Solitaire mới được đâu gần 32 tháng tuổi!

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2021

Đi khám đầu giờ chiều


Tiểu Solitaire bị ho và sổ mũi. Bố cậu hẹn với cô giáo, đầu giờ chiều sẽ đến đón cậu đi khám.

Lúc bố cậu xuất hiện ở cửa lớp, Tiểu Solitaire đang ngủ trưa. Cô giáo đến cạnh chỗ cậu nằm, nói nhỏ: "Tiểu Solitaire! Ba đón con kìa!"

Tiểu Solitaire nghe nói liền ngồi bật dậy. Cậu chạy thật nhanh ra cửa lớp, vừa chạy vừa nói như reo: "Ba! Ba! Tiểu Solitaire chào ba!"

Tiểu Solitaire được bố đưa đến bác sĩ để khám, xong lại theo bố trở về lớp. "Bây giờ Tiểu Solitaire về ngủ với cô!" - cậu tỏ ra hiểu chuyện.

Chia tay bố ở cửa lớp, Tiểu Solitaire tỏ ra khá bịn rịn. Cô giáo phải bế Tiểu Solitaire lên để cậu không chạy theo bố. Tuy vậy, Tiểu Solitaire vẫn không muốn bố cậu rời đi ngay. "Bắt tay!" - cậu vừa đưa tay cho bố vừa mếu máo.

Bắt tay xong, Tiểu Solitaire cảm thấy vẫn chưa đủ. "Dê!" - cậu lại đưa tay cho bố, nước trong mắt cậu long lanh.

Bố cậu tuy cũng chực mếu máo nhưng vẫn phải tỏ ra bản lĩnh. Vừa đưa tay ra "dê" (yeah) Tiểu Solitaire, bố cậu vừa động viên: "Chiều về ba cho con đi chơi nhé!"

Tiểu Solitaire nghe vậy cũng có vẻ xuôi xuôi nên để yên cho cô giáo bế vào lớp. Còn bố cậu thì quay lưng bước đi mà không phải lo lắng quá về ông con.

Cũng may, hôm ấy Tiểu Solitaire đủ mạnh mẽ để không òa khóc trước mặt bố. Chứ không, thì khéo cô giáo của Tiểu Solitaire cũng đến khổ vì phải bế bố cậu lên mà dỗ chứ chẳng chơi!

Thứ Tư, 24 tháng 3, 2021

Buổi sáng trị sâu răng


Sáng nào cũng thế, bố của Tiểu Solitaire sẽ đánh thức cậu dậy khi cô nàng Phương Anh Bolero ở trong chiếc điện thoại cùi bắp cất tiếng thổn thức: "Hoa lá nở thắm đẹp làn môi hồng. Xuân đến rồi đây nào ai biết không…". Sau khi giúp Tiểu Solitaire làm vệ sinh cá nhân, bố cậu sẽ thay quần áo cho cậu để đến trường theo đuổi sự nghiệp đèn sách.

Sáng hôm ấy, bố Tiểu Solitaire theo đúng chức năng nhiệm vụ được Tổ quốc phân công, đánh thức Tiểu Solitaire dậy thực hiện các công việc cần thiết để chuẩn bị cho một ngày mới. Anh ta bế Tiểu Solitaire vào nhà vệ sinh và giúp Tiểu Solitaire triển khai công tác đi tè bằng động tác cầm chim hết sức điêu luyện. Xong đâu đấy, người đàn ông ấy lấy kem đánh răng bôi vào bàn chải để bắt đầu chăm sóc răng miệng cho Tiểu Solitaire.

Bình thường thì Tiểu Solitaire cũng vui vẻ há miệng để cho bố cậu giúp cậu chải răng được dễ dàng. Tuy nhiên, không biết hôm ấy bị thế lực nào xúi giục, kích động hay mua chuộc mà Tiểu Solitaire chẳng buồn nhếch mép hé môi. Báo hại bố của cậu xoay bên này bên nọ kiểu gì cũng không có cách nào đánh răng cho cậu được.

Đang khi tìm mọi cách thuyết phục Tiểu Solitaire phối hợp để đẩy nhanh tiến độ của sự nghiệp đánh răng, bố cậu bỗng trở nên hốt hoảng như nghe bạn gái báo tin chậm ngày đèn đỏ. Vừa chỉ tay vào miệng của Tiểu Solitaire, anh ta vừa kinh hãi gào lên: "Ối giời ơi, sâu kìa!"

Sâu thì Tiểu Solitaire đã từng thấy vài lần ở trên tivi và trên một bụi cây nào đó. Mặc dù chưa có dịp tìm hiểu về nguồn gốc hay cơ chế sinh trưởng và tác hại của mấy con vật kì dị này, song với nhận thức của một người có bố từng du học hơn mười năm ở tít bên xứ Cổ Nhuế, Tiểu Solitaire cho rằng đó là một thứ không lấy gì làm hay hớm. Ấy thế mà không hiểu tạo hóa trêu Tiểu Solitaire kiểu gì, ở miệng của cậu lúc này lại có hẳn một con sâu.

Tiểu Solitaire đang không biết nên cư xử thế nào cho nó ngầu với con sâu thì bố cậu đã kịp thời có ngay một phương án, cứ như thể anh ta được sinh ra để dùng vào những lúc Tiểu Solitaire có chuyện vậy. "Tiểu Solitaire há miệng để ba bắt sâu cho!" - người đàn ông có kinh nghiệm nhiều năm xử lý khủng hoảng giúp Tiểu Solitaire tỏ ra bình tĩnh.

Được lời như cởi tấm lòng, Tiểu Solitaire liền há miệng thật to cho bố thi triển bản lãnh với con sâu đáng ghét. Bố cậu nhanh chóng đưa bàn chải vào, khua khoắng loạn xị hết bên này sang bên kia, hết lên trên rồi lại xuống dưới. Xong đâu đấy, anh ta lấy cốc hứng nước, bảo Tiểu Solitaire súc miệng để tống con sâu ra ngoài.

Phấn khởi vì con sâu khó ưa cuối cùng đã bị hạ gục, Tiểu Solitaire liền hớp một ngụm nước rõ to, đoạn phun thật mạnh xuống lavabo, để cho con sâu theo nước trôi luôn xuống cống, hết cửa quấy rầy Tiểu Solitaire trong những lần sau.

Ngẩng mặt lên sau khi yên tâm là con sâu đã biến đi khuất mắt, Tiểu Solitaire ôn tồn giải thích cho bố cậu biết vì sao cậu lại lo lắng quá mức về chuyện con sâu cũng như vì sao cậu phải dụng công cho việc loại trừ nó ra khỏi đời sống xã hội. "Nghiêm trọng đấy! Không phải trò đùa đâu!" - cậu nhắc đi nhắc lại với bố.

Hôm ấy, Tiểu Solitaire mới được đâu chừng hơn hai tuổi rưỡi!

Thứ Hai, 15 tháng 3, 2021

Một lần bị sểnh ăn


Một bữa, Tiểu Solitaire đi học về, mang theo một chiếc bánh Oreo. Đó là phần thưởng mà cậu được nhận cùng với phiếu bé ngoan sau một tuần học hành vất vả.

Vừa vào đến nhà, Tiểu Solitaire liền đưa chiếc bánh cho bố, ngỏ ý muốn được thưởng thức ngay, dù cho bữa tối đã được chuẩn bị sẵn chờ cậu. "Ba bóc! Ba bóc!" - giọng Tiểu Solitaire tỏ ra rất khẩn khoản.

Bố của Tiểu Solitaire là tiến sĩ kinh tế, tuy am hiểu về việc thu chi hay trả tiền nhưng tỏ ra không rành lắm về chuyện bóc bánh. Thành ra, bố cậu loay hoay một hồi với chiếc Oreo mà vẫn không làm sao lột được vỏ của chiếc bánh ra.

Đang khi bối rối về nỗi kém cỏi của mình, người đàn ông có học vị tiến sĩ bỗng trở nên hốt hoảng như vừa phát hiện ra chuyện gì đó chẳng lành. Chỉ tay về phía cửa, anh ta thảng thốt kêu lên: "Ôi con chuột kìa!"

Tiểu Solitaire lập tức nhìn về phía mà tay của bố đang chỉ. Mặc dù háo hức với việc sắp được nhai chiếc bánh phần thưởng, nhưng Tiểu Solitaire không thể không chú ý đến điều mà bố cậu vừa phát hiện ra. Nói gì thì nói, chuột vẫn là loài mà xưa nay Tiểu Solitaire cực kỳ ghét, có khi còn hơn cả cụ Bỉnh Khiêm.

Nhưng nhìn đi nhìn lại một hồi, Tiểu Solitaire cũng chẳng thấy con chuột nào như lời bố cậu nói. Có thể, con vật xấu xa ấy di chuyển với vận tốc quá lớn nên đã biến mất trước khi Tiểu Solitaire kịp nhìn ra.

Tuy vậy, việc một con chuột bẩn thỉu dám bén mảng đến nơi ở của Tiểu Solitaire là một điều cực kỳ nghiêm trọng. Bởi thế, dù chưa kịp nhìn thấy mặt ngang mũi dọc con chuột ra sao, nhưng Tiểu Solitaire vẫn không khỏi thốt lên cái điều mà cậu đang nghĩ trong đầu: "Kinh khủng!"

Nhưng Tiểu Solitaire không hề biết rằng, ngoài việc nơi ở của mình bị một con chuột ghé thăm, cậu còn phải đón nhận thêm một điều khác thậm chí còn khủng khiếp hơn. Đúng lúc cậu quay lại để thưởng thức chiếc bánh Oreo mà cậu nhờ bố bóc hộ thì chiếc bánh đã không cánh mà bay. "Chuột tha mất bánh rồi!" - bố cậu buồn bã nói.

Tiểu Solitaire không thể ngờ rằng, một con chuột vừa mới lấp ló ở cửa mà có thể chạy ngay vào nhà và cướp luôn cả chiếc bánh đang nằm trong tay một người đàn ông có học vị tiến sĩ. Đáng nói hơn, chiếc bánh ấy lại là kết tinh công sức đèn sách của Tiểu Solitaire suốt cả một tuần, trong khi cậu còn chưa kịp nếm thử, dù chỉ là một miếng. Không kìm nổi cảm giác cay đắng trước sự mất mát quá lớn của bản thân, Tiểu Solitaire bất giác than: "Khổ thân thế!"

Bố của Tiểu Solitaire thấy cậu thở ngắn than dài thì cũng tìm hết mọi lời an ủi để giúp cậu vơi đi buồn tủi. Cùng với việc động viên Tiểu Solitaire ngồi vào mâm ăn tạm bát cơm thay bánh, bố cậu còn hứa như đinh đóng cột, một ngày nào đó sẽ mua cho cậu thật nhiều bánh Oreo.

Tiểu Solitaire chẳng biết bao lâu nữa sẽ đến cái ngày mà cậu được mua nhiều chiếc Oreo như bố cậu nói. Cậu chỉ biết là chiếc Oreo duy nhất mà cậu có đã bị một con chuột gớm ghiếc tha đi, còn cậu thì phải ăn một bát cơm như trước giờ vẫn vậy. Chán nản và thất vọng tràn trề, Tiểu Solitaire lại cảm thán thốt lên: "Đểu thế!"

Nói rồi, Tiểu Solitaire lầm lũi ngồi vào bàn ăn. Cậu không thèm mảy may quan tâm xem con chuột đáng ghét kia hay ông bố kém cỏi của cậu sẽ phải suy nghĩ về cái câu mà cậu vừa nói.

Bữa ấy, Tiểu Solitaire mới được đâu chừng hơn 2 tuổi rưỡi một tẹo!