Thứ Tư, 14 tháng 9, 2022

Một cái vào cuộc của nhà đương cục


Nhớ cái thời mà Me xừ Xuân Tóc Đỏ còn can dự vào sự quốc dân văn minh hay dã man…

Hai thầy Min Đơ và Min Toa được gọi vào nhà bà Phó Đoan, một phụ nữ đã thủ tiết với hai đời chồng, một bậc mẹ hiền, có công với làng thể thao, để giải cứu bà khỏi một vụ hiếp dâm.

Nhưng khi hai thầy vào đến nơi thì mới ngã ngửa, là bà Phó Đoan không hề bị hiếp. Tiếng kêu rên phát ra từ phòng bà mà tên bếp nghe được, hóa ra, lại là từ một đoạn truyện trinh thám mà bà đọc cho Me xừ Xuân nghe.

Tuy vậy, mọi sự không phải chỉ dừng lại ở đó là xong. Tự nhiên đi gọi thầy Min Đơ và thầy Min Toa vào nhà, kêu là có hiếp dâm. Nhưng khi các thầy cẩm mở cuộc điều tra, thì ra lại không có. “Ðối với người Nhà nước, không phải chuyện đùa. Không phải tự nhiên chúng tôi đến đây để mà không trông thấy gì cả!” - một thầy nói.

Và vì người Nhà nước không có chuyện đùa, nên bà Phó Đoan đành bằng lòng cho hai thầy “biên phạt đại khái” về tội “thả chó ra đường”...

Còn khi cái thời đáng cười ấy đã qua đi…

Một đám liền bà dùng áo ngực múc nước biển Cửa Lò đã khiến cho nhà đương cục phải vào cuộc. Và kết quả, là cũng đã có người bị biên phạt đến 400 nghìn đồng bạc, một cái phạt không hề đại khái như khoản phạt mà bà Phó Đoan phải nộp về cái tội thả chó ra đường.

Thật đáng tiếc, khoản phạt ấy, mặc dù trị giá tương đương với 2 lần sờ mông người khác trong thang máy hoặc trên xe buýt, vẫn chưa đủ để răn đe đối với một đám quần chúng, mà nói như lời của Me xừ Xuân, là “nông nổi”. Bằng chứng là cái đám này, mặc dù đang ở nơi công cộng, nhưng lại cả gan “hở bạo” khi chơi team building. Và sự hở bạo ấy, một lần nữa, lại khiến nhà đương cục, mà cụ thể là sở cẩm, phải mở cuộc điều tra.

Chưa biết rồi đây, cái điều tra của sở cẩm sẽ cho ra kết quả hay dở thế nào. Nhưng từ vụ “thả chó” của bà Phó Đoan và vụ “thả rông” của đám quần chúng chơi trò múc nước biển Cửa Lò, có thể đoán được, cái giá đám quần chúng “hở bạo” khi chơi team building trên bãi biển phải trả sẽ không chỉ là nhẹ như 2 lần sờ mông người ta trong thang máy hay trên xe buýt.

Nhẹ làm sao được, khi nhà đương cục đã phải huy động đến cả sở cẩm vào cuộc. Mà nói như hai thầy cẩm Min Đơ và Min Toa, đối với người Nhà nước thì không phải là chuyện đùa. Và cũng nói như hai thầy, không phải tự nhiên các thầy cẩm đến để mà không trông thấy gì cả. Phỏng ạ?

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2022

Một lần được đi chơi và ăn trưa


Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ…

Tiến sĩ kinh tế đang ngồi ngẫm nghĩ về việc Tập đoàn Dầu khí muốn tăng sản lượng khai thác và việc Shark Bình tìm thấy long mạch…

Đột nhiên cô vợ tiến đến, ngỏ ý rủ tiến sĩ ra Vincom chơi và ăn trưa cùng bà chị.

Tiến sĩ kinh tế liền dẹp các suy nghĩ bậy bạ trong đầu sang một bên, lên đồ lồng lộn rồi đưa hai chị em ra Vincom. Đi theo còn có 3 đứa trẻ con. Một đứa là do vợ của tiến sĩ gây ra. Hai đứa còn lại là sản phẩm của bà chị.

Đến nơi, tiến sĩ kinh tế được giao trông chừng 3 cái đuôi, còn hai chị em thì ghé cửa hàng này một chút, cửa hàng kia một tẹo…. Công cuộc đi chơi và ăn trưa của tiến sĩ kinh tế, rốt cục, lại hóa thành sự nghiệp trông trẻ cho liền bà đi mua sắm.

Ngồi trên tầu điện, vừa quát lác 3 đứa trẻ con không được nghịch ngợm, tiến sĩ kinh tế vừa chua chát nghĩ, du học mười mấy năm bên Cổ Nhuế mà vẫn thua trí liền bà. Huống hồ Trụ Vương ngày trước, không biết Cổ Nhuế ở đâu, trách sao mà chả mất nước vì mưu của chị em Đát Kỷ - Hỷ Mỵ…

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2022

Hoa nở về... sáng


Nước non vừa tưới hôm qua
Sáng nay đã thấy có hoa nở rồi
Tả sao nỗi khổ thân tôi
Đang dưng lại phải ra ngồi ngắm hoa

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2022

Thế này Bình ạ!


Thế này Bình ạ!

Chú thì được cái có tài kinh doanh, dưng mới bị bấu chí chọc cho mấy câu mà chú đã tâm hoảng trí loạn, nên anh phải có đôi nhời với chú. Kẻo không, thì chú càng nói lại càng có thêm chỗ cho thiên hạ gièm pha.

Trước hết, anh phải nói ngay với chú, là việc chú sờ mông em Oanh mà bị cộng đồng mạng trông thấy, là việc bé như con kiến, chả có gì phải lo. Mông em Oanh là tài sản của em Oanh, em ấy muốn cho ai sờ là quyền em ấy, chứ không phải là quyền của cộng đồng mạng. Còn ví thử việc chú sờ mông em Oanh mà bị em ấy phản đối, thì chú bất quá cũng bị phạt 200k, chỉ là muối bỏ bể so với tài sản của chú, phải không nào? Thế nên chú cứ bình tĩnh, không việc gì phải xoắn.

Hai là, việc chú đi đây đi đó hay làm này làm nọ với em Oanh thì có phạm vào điều cấm của pháp luật không? Cái này thì cũng còn tuỳ, chứ chưa có gì khẳng định là chú phạm pháp cả. Đành rằng theo luật pháp nước Nam thì chú vẫn đương là người có vợ, dưng luật pháp chỉ cấm người đương có vợ sống chung với người khác như vợ chồng, chứ không cấm người đương có vợ sống chung với người khác không như vợ chồng. Nếu chú có sống chung với em Oanh mà bị người ta bắt bẻ này kia, thì chú cứ trưng bằng chứng cho người ta thấy, rằng vợ chồng chú sống với nhau mấy năm nay tuyền moi móc, chì chiết hoặc chửi nhau như Vương Lãng nước Ngụy với Khổng Minh nước Thục thời Tam Quốc, chứ không phải có những hành động và nhời nói đầy chất ngôn tình như chú với em Oanh. Thế nên, việc kết luận chú sống với em Oanh như vợ chồng là không đủ cơ sở, chú đếch phải lo.

Còn việc chú muốn giữ em Oanh làm của riêng, có phải là một điều đáng bị phàn nàn không? Cái này thì anh cũng nói luôn để chú yên tâm, là bọn anh chả hề phàn nàn tẹo nào luôn, thật! Ví thử bi giờ có giao bọn anh cai quản em Oanh, hôm trước em đòi Chà neo, hôm nay em muốn Eo vì, ngày mai em thích độn mông, hôm sau em đòi căng vếu, ngày kia em muốn đập đi xây lại…, thì nói thật là bọn anh cũng chả có sức. Bởi vậy, việc giao em Oanh cho chú, thật sự là trên hợp ý ông giời, dưới thuận lòng bọn anh. Thế nên, chú cứ yên tâm mà giữ lấy, đừng ngại chú ạ. Cơ mà, việc em ấy có để yên cho chú giữ hay không thì bọn anh không quyết được.

Quan trọng nhất, là chuyện giữa chú và em Hương, thì anh xét thấy, thực ra mấy năm nay, cũng đã nát như bùn dồi. Mà nói như ông gì nhiều dâu ở bên Tây, nếu tình yêu đã hoàn toàn phai nhạt hoặc bị một tình yêu say đắm mới át đi, thì giải tán sẽ là điều hay cho cả đôi bên cũng như cho xã hội. Bởi thế, việc chú và em Hương đã mấy năm nay 'gặp nhau hem nói hem nụ cười' dồi, thì nói như nhạc sỹ họ Trịnh, còn cái quái gì mà không cho 'chút tình dường như hiu hắt' kia nó bay cmnl, chú nhờ?

Thế đã chú nhé. Mình đã mang danh là sác này sác nọ, chả việc quái phải nhời qua tiếng lại như cái phường hàng cá hàng tôm, chú ạ. Chú đi mát mẻ và cố bảo trọng, chú nhớ!

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2022

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 75b


Hồi thứ 75b
THẠO NGHỀ Y, HOA ĐÀ BÀY PHÉP
Đ*O TIN DAO, TÀO THÁO XUỐNG TAY


Trước nói, Quan Vân Trường dẫn binh đánh Phàn Thành nhưng trúng phải tên độc, cánh tay phải sưng lên xám ngắt, không cử động được. Các tướng thấy vết thương lâu khỏi, mới sai người đi khắp mọi nơi tìm danh sư về chữa.

Bỗng một hôm, có người từ Giang Đông bơi một chiếc thuyền nhỏ đến thẳng trước trại. Người ấy đội khăn vuông, mặc áo rộng tay xách một cái túi xanh, tự xưng là họ Hoa tên Đà, nhân thấy Quan tướng quân là anh hùng thiên hạ, nay trúng phải tên thuốc độc, cho nên xin lại chữa thuốc.

Các tướng hỏi: “Có phải trước ông đã chữa cho Chu Thái ở Đông Ngô đó không?”

Đà thưa: “Phải”.

Các tướng mừng lắm, lập tức dẫn Hoa Đà vào ra mắt Vân Trường.

Bây giờ Vân Trường đau cánh tay nặng lắm, nhưng sợ bụng quân xôn xao nên phải gượng ngồi đánh cờ cho tiêu khiển. Đà xin coi bệnh. Vân Trường cởi áo giơ tay ra cho Đà xem.

Đà nói: “Đây là mũi tên có thuốc độc, đã thấm vào xương rồi, nếu không chữa nhanh, thì cánh tay này hỏng mất”.

Vân Trường nói: “Dùng cách gì chữa cho được?”

Đà nói: “Phải tìm một chỗ yên tĩnh, chôn một cái cột, trên cột đóng một cái vòng sắt, rồi ngài xâu cánh tay vào cái vòng ấy, lấy dây buộc chặt lại rồi đem chăn trùm kín đầu đi, để tôi dùng dao nhọn rạch chỗ thịt ấy tới xương, cạo sạch chất độc, rịt thuốc vào và khâu lại. Có thế mới chữa được khỏi ngay, nhưng chỉ ngại ngài sợ hãi thôi”.

Vân Trường cười, nói rằng: “Tưởng thế nào? Chớ dễ như thế, thì can gì phải dùng đến cột với vòng sắt!”

Bèn sai mang rượu ra thết đãi Hoa Đà. Vân Trường vẫn cứ việc đánh cờ và giơ cánh tay ra cho Hoa Đà rạch.

Đà cầm dao rạch miếng thịt vào đến xương thì thấy trên chỗ xương đã xanh cả ra, Đà cạo trên xương tiếng kêu ken két, xung quanh ai trông thấy cũng lè lưỡi sởn gai. Vân Trường thì cứ uống rượu đánh cờ, cười nói như không, tựa hồ không đau đớn chút nào.

Một lát, huyết chảy ra đầy một chậu. Đà cạo hết chất độc, rịt thuốc vào lấy chỉ khâu lại. Vân Trường cười to một tiếng, đứng dậy bảo với các tướng rằng: “Cánh tay này co ruỗi như thường rồi, không thấy đau nữa, tiên sinh quả thật là thần y!”

Đà nói: “Tôi đi chữa thuốc một đời người, chưa thấy ai gan như thế. Quân hầu quả thật là người nhà trời!”

Qua năm sau, Tào Tháo ở Hứa Xương bị bệnh nhức đầu. Tháo sai đi cầu những danh y về chữa, cũng không thấy khỏi. Các quan đều lo lắng.

Hoa Hâm vào tâu rằng: “Đại vương có biết thần y Hoa Đà không?”

Tháo hỏi: “Có phải người chữa cho Chu Thái ở Giang Đông chăng?”

Hâm nói: “Chính phải!”

Tháo mừng lắm, lập tức sai người đi mời Hoa Đà về bắt mạch coi bệnh.

Hoa Đà đến xem bệnh cho Tháo, nói rằng: “Đại vương nhức đầu vì nhiễm phải gió độc, bệnh ở trong óc, không thoát ra được, uống thuốc cũng uổng mà thôi”.

Tháo hỏi: “Dùng cách gì chữa cho được?”

Đà thưa: “Tôi có một phép này: Trước hết uống thang ma phế, rồi lấy búa mổ óc ra, nạo hết rãi gió độc đi thì mới triệt hết được nọc bệnh”.

Tháo giận mắng rằng: “Ngươi muốn giết ta sao?”

Đà nói: “Đại vương có biết chuyện Quan Vân Trường ngày trước không? Cánh tay phải ông ấy bị trúng tên thuốc độc, tôi cạo xương chữa thuốc, mà ông ấy không sợ hãi chút nào. Nay bệnh đại vương mới một tí, việc gì phải đa nghi làm vậy?”

Tháo nói: “Ngày trước dao tốt nên chỉ cần rạch một lần là cạo được rồi. Nay toàn dao mổ giá rẻ trúng thầu, phải rạch 3 lần mới đứt da. Ví dầu búa của ngươi cũng nằm trong lô vật tư trúng thầu giá rẻ đó thì chẳng phải là đầu ta sẽ bị ngươi bổ 3 nhát búa, ta còn sống làm sao được?”

Liền hô tả hữu bắt Hoa Đà bỏ ngục để tra hỏi.

Ấy thực là:
Dao tốt đại phu còn mổ được
Vớ nhầm dao rẻ, đ*o ai tin!


Muốn biết tánh mạng Hoa Đà phen này lành dữ thế nào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2022

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 13b


Hồi thứ 13b
LÝ TƯ MÃ MẤY PHEN LÀM THỊT CHÓ
QUÁCH PHU NHÂN MỘT BỮA LÒNG XÀO DƯA


Trước nói, bộ hạ của Đổng Trác là Lý Thôi, Quách Dĩ hợp binh Tây Lương được hơn 10 vạn, đánh vào thành Trường An. Lữ Bố không chống nổi, phải bỏ thành mà chạy.

Thôi, Dĩ đem quân vào thành, toa rập với nhau lũng đoạn triều cương. Lý Thôi tự làm đại tư mã. Quách Dĩ tự làm đại tướng quân, hoành hành không còn vì nể ai cả. Triều đình không ai dám mở miệng.

Thái úy là Dương Bưu mật tâu với vua Hiến đế tìm cách trừ Lý Thôi, Quách Dĩ.

Hiến đế khóc nói rằng: “Trẫm bị hai thằng giặc ấy khinh nhờn đã lâu. Nếu giết được thì may lắm”.

Bưu tâu rằng: “Tôi có một mẹo, có thể làm cho hai đứa tự tàn hại lẫn nhau”.

Hiến đế hỏi: “Kế ấy là kế gì?”

Bưu tâu: “Tôi nghe Lý Thôi cho vào ấn hai ba cái ra luôn, mà vợ Quách Dĩ thì lại hay ghen lắm. Nay ta sai người đi lại với vợ nó, dùng kế phản gián, hai thằng giặc tất giết lẫn nhau”.

Vua liền viết tờ mật chiếu, đưa cho Dương Bưu, sai Bưu thi hành kế ấy.

Dương Bưu lập tức sai vợ, lấy cớ có việc đến phủ Đại tướng quân, nhân dịp bảo vợ Dĩ rằng: “Tôi nghe Quách tướng quân có tư tình với phu nhân Lý tư mã, thường cùng nhau đi ăn dưa xào lòng lắm. Nếu Lý tư mã biết chuyện tất bị tai vạ. Phu nhân nên giữ gìn, đừng cho đi lại nữa là hơn”.

Vợ Dĩ nói: “Từ khi về làm dâu họ Quách đến giờ, tôi chưa bao giờ thấy nhà tôi ăn dưa xào lòng, chỉ thấy thích ăn thịt chó!”

Vợ Dương Bưu nói: “Ấy là phu nhân chưa biết đấy thôi. Sách thuốc dạy rằng, món thịt chó rất lợi cho chuyện giăng gió!”

Vợ Dĩ đem lòng ngờ ngay chồng, nói: “Thảo nào! Mấy nay nhà tôi hay bỏ cơm nhà, nói là sang phủ Tư mã ăn thịt chó. Chẳng hóa ra để làm việc vô sỉ ấy. Giá phu nhân không nói thì tôi không biết, để từ nay tôi xin giữ gìn!”

Vợ Bưu từ giã về. Vợ Dĩ ra tiễn, hai ba lần tạ ơn rồi mới trở vào.

Được vài ngày, Quách Dĩ lại sắp sang phủ Lý Thôi ăn thịt chó. Vợ ngăn không cho đi, nói rằng: “Lý Thôi là người bất trắc lắm. Vả thời nay hai người anh hùng không chắc đứng lâu được với nhau. Phu quân sang bên ấy, ví dù trong khi ăn uống, Lý Thôi đánh thuốc độc, thiếp biết làm thế nào?”

Quách Dĩ nhất định không nghe nhưng vợ hai ba lần ngăn cản nên Dĩ đành ở nhà.

Buổi chiều, Lý Thôi sai người đem biếu một mâm thịt chó. Vợ Dĩ cất thịt chó đi, rồi mua 30 nghìn lòng xào dưa bỏ vào mâm, bưng lên cho chồng.

Dĩ định ăn luôn, vợ nói: “Đồ ăn ở ngoài đưa lại, không nên ăn ngay”.

Nói rồi đem đổ một ít cho chó ăn thử. Chó ăn vào mắc răng, kêu ăng ẳng mãi không ngớt.

Ấy thực là:
Cứ tưởng phen này ăn thịt chó
Ai ngờ chỉ được lòng xào dưa
Không biết đằng sau cơ sự ấy
Cũng vì ba chữ: chuyện mây mưa!


Quách Dĩ thẹn quá hóa giận, nói rằng: “Ta với Lý Thôi cùng toan việc lớn với nhau, thế mà nay làm thịt chó nhưng lại đem biếu dưa xào lòng, thực khinh ta quá lắm. Ta mà không sửa nó trước thì thiên hạ còn coi ra gì nữa!”

Liền sửa sang giáp binh bản bộ để đi đánh Lý Thôi. Có người báo với Thôi. Thôi nổi giận nói rằng: “Quách Dĩ sao dám thế?”

Cũng đem giáp binh bản bộ lại đánh.

Chưa biết phen này Thôi, Dĩ đánh nhau được thua thế nào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2022

Đi họp buồn ngủ


Tôi buộc mần ra mấy câu thơ 
Bởi một lý do ít ai ngờ 
Chẳng phải ham gì mây với gió 
Chỉ vì ngồi họp thấy lơ mơ…


Thứ Tư, 3 tháng 8, 2022

Đi siêu thị mua đồ


Tiểu Solitaire được bố cho đi siêu thị. Nguyện vọng của cậu là mua đồ chơi, mua kẹo mút, mua bim bim, mua sữa chua, mua kẹo chip chip… Nói chung là cái gì mà cậu thích, cậu đều đề đạt với bố.

Nơi đầu tiên mà bố đưa cậu đến là gian hàng đồ chơi. Dù hoa hết cả mắt vì có quá nhiều đồ chơi được bày bán, nhưng Tiểu Solitaire chỉ chọn một chiếc ôtô nho nhỏ. Lý do mà cậu đưa ra cho quyết định của mình là “cho khỏi tốn tiền”.

Bố cậu thấy chiếc xe được chọn hơi nhỏ nên gợi ý Tiểu Solitaire chọn một chiếc to hơn. Nhưng Tiểu Solitaire không có ý thay đổi lựa chọn. “Chọn xe to là tốn tiền đấy!” - Tiểu Solitaire lặp đi lặp lại kẻo sợ bố không hiểu.

Bố của Tiểu Solitaire nghe nói thì thấy thương quá, mới lấy một chiếc xe to hơn đưa cho cậu. “Ba có tiền mà, con cứ lấy chiếc xe này đi!” - bố cậu thuyết phục.

Được bố động viên, Tiểu Solitaire liền bỏ chiếc xe đang cầm trên tay lên giá. Nhưng thay vì nhận chiếc xe mà bố đưa cậu đưa cho, Tiểu Solitaire lại chọn một chiếc xe khác to hơn một chút, mà theo đánh giá của cậu là “siêu đẳng cấp”.

Bố của Tiểu Solitaire thấy cậu quá đỗi háo hức với chiếc xe “siêu đẳng cấp” kia thì cũng đồng ý mua cho cậu, dù giá của nó cao hơn chiếc xe mà Tiểu Solitaire được gợi ý.

Tiểu Solitaire nhận được món đồ chơi ưng ý thì vui lắm. Cậu quên luôn những thứ mà chỉ cách đó mấy phút, cậu rất muốn được mua cho. “Ba, mình đi về đi!” - giọng Tiểu Solitaire tha thiết.

Nhưng bố của Tiểu Solitaire chưa muốn dừng việc mua sắm ở đó. Anh ta dẫn Tiểu Solitaire đi khắp các gian hàng bán những thứ mà Tiểu Solitaire thích mua. Nhưng chỉ vào món nào, Tiểu Solitaire cũng lắc đầu quầy quậy. Sữa chua thì “uống vào là bị viêm họng đấy”. Còn kẹo mút, kẹo chip chip hay bim bim thì “ăn vào là sâu răng đấy”... Tóm lại là ngoài chiếc xe đang cầm trên tay ra, Tiểu Solitaire không muốn bố cậu mua bất kỳ một thứ gì khác, dù nó đã được bố cậu nhặt bỏ vào giỏ…

Bữa đó, Tiểu Solitaire còn thiếu đúng 1 tháng nữa thì tròn 4 tuổi…

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2022

Lạy các anh Cửa Lò!


Ôi em lạy các anh Cửa Lò!

Em không hiểu việc người ta cởi áo ngực ra để múc nước biển Cửa Lò thì phạm vào điều cấm nào của pháp luật, hay ảnh hưởng gì đến thuần phong mỹ tục, mà các anh lại đè người ta mà phạt?

Nếu bảo việc liền bà cởi trần nơi công cộng là phản cảm, thì sao các anh không phạt cái đám liền bà chụp ảnh khỏa thân ở hồ Tây, cho mấy cây sen nó đỡ ngượng vì năm nào cũng phải dành ra vài tháng để xem các loại vòng 1 đủ kích cỡ?

Hoặc nếu bảo việc tung mấy cái clip đó lên mạng là phạm vào tội truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy, thì sao các anh không phạt Thái Phiên cho ổng chừa cái tật chụp ảnh và in sách ảnh khỏa thân đi?

Còn nếu bảo việc liền bà dùng áo lót để múc nước biển là sai chức năng của vật dụng, thì sao các anh không đè cái em tiếp viên trong vụ cháy quán karaoke ở đường Nguyễn Khang năm nọ mà phạt, cho em nó chừa cái thói cởi áo ngực ra mà bịt mũi khi bị ngạt khói đi?

Đồng ý với các anh, rằng cái đám liền bà dùng áo lót để chơi cái trò múc nước kia là lố lăng, là không nên không phải. Dưng không phải vì thế mà các anh cứ phải tìm cách mà phạt để vừa lòng dân mạng, hoặc để chứng tỏ các anh đã làm tốt chức phận của mình.

Nếu họ cởi áo ở nơi công cộng, nhưng không phạm vào điều cấm nào của pháp luật, thì các anh cứ kệ cm họ đi. Thay vì mất công tìm cách để phạt, các anh có thể về bế con giúp vợ, cho gia đình thêm phần hòa thuận.

Còn nếu hành vi của họ có điều gì đó không nên không phải thì hãy để họ tự trả giá bằng cách khác, bởi luật pháp đâu có phải là thứ duy nhất có thể điều chỉnh hành vi của con người. Ngoài luật pháp ra thì người ta còn bị điều chỉnh bởi đạo đức, tôn giáo, phong tục hay các thiết chế xã hội khác nữa cơ mà, phỏng các anh?


Thứ Hai, 25 tháng 7, 2022

Đi thi viết dài


Xem bài báo về nữ sinh viết 11 mặt giấy đạt điểm 10 môn Văn, em lại nhớ hồi xưa thi văn vào trường Tài chính Cổ Nhuế…

Hồi hổi em học văn giỏi tương đương con bò. Giỏi đến nỗi điểm văn rặt 5 với 6… Nhưng được cái, có tố chất thù dai nên em cứ cắm đầu mà tụng mấy bài văn mẫu xiêu tầm được ở lớp học ôn, đặng đi thi có cái mà chép…

Bữa đi thi, trường Tài chính Cổ Nhuế bắt em giả nhời 2 câu. Câu 7 điểm là phân tích diễn biến tâm trạng anh Phèo trong những lần đến nhà cụ Kiến sau khi hết hạn ăn cơm nhà nước. Câu 3 điểm là phân tích bài 'Mộ' mở đóng ngoặc 'Chiều tối' của Hồ Chí Minh.

Câu 3 điểm thì em chẳng nhớ đã làm thế nào, vì em vốn chẳng mấy rành về thơ, dù em thuộc bài đó cả nguyên văn tiếng Tàu lẫn bản dịch tiếng Việt. Hình như em chỉ làm đại khái, vì sắp hết giờ.

Còn câu 7 điểm thì em viết dài như chân của Ngọc Trinh. Căn nguyên là hôm đi luyện thi, em có được thầy đọc cho bài văn mẫu này để chép. Chả nhớ hết thầy đã cho chép những gì, nhưng em nhớ mang máng là thầy có dặn, lúc nói đến đoạn anh Phèo đâm cụ Kiến thì phải dùng đại từ nhân xưng là 'anh' thay cho 'hắn', xong phải khẳng định là anh Phèo đã chết trên bậu cửa trở lại cuộc sống làm người.

Còn một ý nữa, em không chắc lắm, là hình như thầy có nói về việc so sánh giá trị của tác phẩm 'Chí Phèo' của cụ Cao với tác phẩm 'Phòng số 6' của Sê khốp. (Chả biết tên của ông nước ngoài kia viết vậy có đúng không, vì em chưa bao giờ nghe nói đến ổng cũng như đọc văn của ổng). Đại loại là có một số ý tủ như vầy….

Đến khi mần bài, em cứ cắm cúi viết, xong có xin thêm giấy 2 lần, có nghĩa là phải viết nhiều hơn 8 trang, nhưng có đến 12 trang không thì không nhớ. Hình như, không đến 12 trang…

Lúc nộp bài, anh giám thị (chắc là sinh viên đi coi thi), nói, ông này viết dài thế này, chắc cũng phải được trên 7 điểm.

Kết cục, điểm thi văn của em không được như dự báo của anh giám thị sinh viên, dưng nhòm chung cũng cao so với trình độ văn chương và kỳ vọng của em. Cũng nhờ thế mà bây giờ em phải ngày ngày ủ mưu bóp cổ người ta để lấy lãi.

Ví thử ngày ấy mà em không học tủ được bài văn về anh Phèo để xin thêm giấy thi đến 2 lần, thì dù có phân tích bài 'Mộ' lên tận ông giời, môn văn của em giỏi lắm cũng chỉ được 3 điểm.

Mà nói dại, nếu điều hay hớm đó xảy ra, thì không biết hôm nay em đang chạy xe công nghệ trên các nẻo đường Hà Nội lộng gió hay đang vừa tha thẩn ở hồ Hale thơ mộng vừa mong có người rung động trước nhan sắc lộng lẫy của mình…