Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2021

Chuyện Tào Tháo đánh Uyển Thành


Uyển Thành năm ấy mùa xuân
Có anh Trương Tú mộ quân rất nhiều
Lại thêm sẵn tí máu liều
Định vào cửa khuyết[1], làm điều lôi thôi[2]

Tào Man[3] nghe thấy máu sôi
Quyết ra “nói chuyện” tay đôi rõ ràng[4]
Họ Trương cả sợ xin hàng
Rước quan thừa tướng[5] vào làng nghỉ ngơi


Ảnh: “Bắt dì Trương Tú dẫn về quân dinh”
Tào Man đang muốn xả hơi
Hỏi ngay tả hữu, lả lơi thế này:
“Nói anh nghe thử, chúng mày
Trong làng có thứ gì hay không nào?”

Vừa may đứa cháu là Tào
An Dân hiểu ý, chạy vào bẩm ngay:
“Làng này chỉ gái là hay
Chú ưng thì cháu xắn tay đi tìm”

Tào Man nghe nói, lim dim:
“Thằng kia bắt trúng quả tim mình rồi!”
Nghĩ xong đặt đít xuống ngồi
Chờ ông cháu quý đưa “mồi” về xơi


Ảnh: “Thấy quân canh cửa hớt hơ chạy vào”
An Dân lủi thẳng một hơi
Vào làng tìm gái, chơi bời chán chê
Đến khi thoả mãn cơn dê
Bắt dì Trương Tú[6] dẫn về quân dinh

Tào Man trông thấy quá xinh
Dĩ nhiên là phải hứng tình lên ngay
Bàn tay túm lấy bàn tay
Áo quần mũ nón dép giày lột ra

Đôi bên kẻ hét người la
Tiếng bụp chát hự vọng ra bên ngoài
Hồi lâu Tào Tháo mệt nhoài
Nằm lăn ra đất sóng soài quay đơ


Ảnh: “Xông ra cửa trước, choảng nhau tơi bời”
Đang khi nửa tỉnh nửa mơ
Thấy quân canh cửa hớt hơ chạy vào:
“Anh ơi, giờ phải làm sao
Quân Trương đánh tới, lối nào thoát đây?”

Tào Man ngồi dậy truyền ngay:
“Điển Vi ra đánh, phá vây quân thù!”
Nói xong chẳng kịp rửa *chân*
Mặc luôn quần áo, chạy vù lối sau

Điển Vi được lệnh vội mau
Xông ra cửa trước, choảng nhau tơi bời
Hồi lâu họ Điển hết hơi
Lãnh ngay nhát kiếm, đầu rời khỏi thân


Ảnh: “Thằng con ở lại làm ma không đầu”
Tào Man bốn cẳng ba chân
Cắm đầu mà chạy vãi phân ra đường
Chỉ mong thoát khỏi tai ương
Nghiệp to xưng bá xưng vương chẳng màng

Vừa may trưởng tử Tào Ngang
Đem con ngựa quý hơn vàng nhường cha
Tào Man cưỡi ngựa chạy xa
Thằng con ở lại làm ma không đầu

Hai bên đánh lộn hồi lâu
Quân Tào đại bại rút sâu vào thành
Tào Man lên trướng điểm danh
Thấy thua cũng nhục nhưng đành cho qua

Đời sau xem chuyện ngộ ra
Bại binh là bởi liền bà mà nên
Ở nơi mũi đạn hòn tên
Chớ ham nghĩ chuyện nằm trên liền bà!

-----
[1] Chỉ nơi vua ở
[2] Tam quốc diễn nghĩa, Hồi 16 chép: Trương Tú đóng quân ở Uyển Thành, muốn đem quân lại phạm cửa khuyết để cướp giá.
[3] Tên gọi khác của Tào Tháo
[4] Tháo nghe tin Trương Tú muốn cướp giá thì tức lắm, cắt ngay mười lăm vạn quân đi đánh Tú.
[5] Chức quan của Tào Tháo
[6] Người này là vợ góa của Trương Tế - chú của Trương Tú. Tam quốc diễn nghĩa chép: Tào An Dân, biết ý Tháo, vào thưa thầm rằng:
- Thưa chú, chiều hôm qua, cháu trông thấy ở cạnh quán xá có một người đàn bà, mười phần xinh đẹp. Cháu hỏi ra thì là vợ Trương Tế.

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2021

Mưa thu uống trà




Ngoài hiên thánh thót mưa rơi
Còn tôi thư thả ngồi chơi trong nhà
Nhón tay pha một ấm trà
Uống xong tự hỏi mình già hay chưa?

(*) Câu đầu có mượn tí lời của bác Phong

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2021

Đi học ngày đông


Đó là một buổi sáng khi mà trời đã chuyển sang đông. Mùa đông của cái xứ mà Tiểu Solitaire đang ở, về nguyên tắc, chả có gì hay. Mưa thì phùn, gió thì bấc, có việc phải ra ngoài trời thì dễ bị ướt, nếu không diện đủ các loại áo này quần nọ có khi còn bị teo trym nữa.

Tiểu Solitaire thức dậy và phải thực hiện một quy trình lằng nhằng dây điện gồm rất nhiều thủ tục để chuẩn bị cho một ngày đèn sách vất vả: đi đái ơ, đánh răng ơ, rửa mặt ơ, lên đồ lồng lộn ơ, vân vân và mây mây. Mặc dù mỗi việc ấy đều tốn kha khá thời gian, song Tiểu Solitaire không việc gì phải vội, bởi thời gian thì cậu có quá nhiều.

Thủ tục này nọ xong xuôi, Tiểu Solitaire theo bố vào thang máy để đến trường mẫu giáo ở tầng trệt của toà chung cư. Ở đó, cô giáo và các bạn cùng lớp đang chờ cậu để cùng học những bài mà Tiểu Solitaire thấy cũng chẳng có gì ngầu, hết “xoè bàn tay, đếm ngón chân”, xong thì kể lể ỉ ôi, “cô ơi cô, bố cháu yêu cô lắm”…

Bởi những thứ được học ở trường không có gì ngầu nên Tiểu Solitaire cũng chẳng lấy gì làm ham. Chả nói đâu xa, đến như bố cậu, không học ở đó ngày nào mà giờ cũng ngồi ở ngân hàng, mang tiền Chính phủ cho bản làng vay đủ đấy thây. Và bởi không ham, nên sáng nào Tiểu Solitaire cũng chỉ đồng ý vào lớp sau khi được bố đưa đi chơi một vòng, mười lăm đôi mươi phút gì đó.

Dưng hôm ấy, khi vừa xuống đến sảnh thì bố của Tiểu Solitaire có vẻ ngập ngừng. Thay vì đưa Tiểu Solitaire đi chơi lòng vòng quanh chung cư như thường lệ, bố cậu dừng lại nói: “Để ba xem trời có mưa không đã rồi mình đi chơi nhé!”

Dứt lời, bố cậu vẫy một người khách vừa bước vào sảnh, hỏi to: “Chú ơi chú, ngoài kia đang mưa hả chú? Tiểu Solitaire ra đấy chơi thì bị ướt hả chú?”

Người khách nghe hỏi thì ngớ cả người như gặp phải một kẻ dở hơi. Nhưng thấy bố của Tiểu Solitaire cười nói niềm nở, lại còn biết nháy cả một bên mắt nữa, nên người khách cũng hướng về phía Tiểu Solitaire, trả lời đầy tinh thần trách nhiệm: “Mưa đấy! Ra ngoài là ướt đấy!”

Bố của Tiểu Solitaire nghe nói thì rất lấy làm chán nản. Anh ta quay lại bảo với Tiểu Solitaire: “Con đứng đây để ba chạy ra ngoài sân xem có ướt không nhé!”

Nói rồi, anh ta bước nhanh ra khỏi sảnh. Nhưng vừa đặt chân ra ngoài sân, anh ta đã run như lần đầu nắm tay bạn gái, miệng không ngừng kêu lên: “mưa thế!”, “lạnh thế!”

Kêu la một hồi, bố của Tiểu Solitaire chạy vào trong sảnh. Đưa tay phủi mãi trên mái tóc mà chẳng văng ra được một hạt nước nào, người đàn ông ham chơi tỏ ra tiếc rẻ: “Chắc mình phải vào lớp thôi, chứ bây giờ mà đi chơi thì ướt hết, lạnh lắm!”

Nói đoạn, anh ta nắm lấy tay của Tiểu Solitaire và dắt cậu đi về phía lớp học, miệng không ngừng buông lời trách móc con tạo: “Tự nhiên trời lại mưa chứ! Khó chịu!”

Tất nhiên là Tiểu Solitaire cũng chẳng lấy gì làm dễ chịu với ba cái trò đỏng đảnh kia của ông trời. Mưa gió thế mà đi chơi thì ướt hết chứ tránh làm sao khỏi, mà có khi lại còn sun cả trym nữa.

Nghĩ vậy, Tiểu Solitaire cũng quay người bước theo bố, vừa đi vừa nói thật to để cho cái kẻ làm ra cơn mưa biết được cái cảm giác mà cậu đang mang trong lòng: “Khó chịu!”

Bữa đó, Tiểu Solitaire mới được đâu chừng 25 hay 26 tháng tuổi.

Thứ Năm, 30 tháng 9, 2021

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 27d-e-f


Hồi thứ 27d
NHẬN THƯ MỜI, QUAN CÔNG BỎ VIỆC
ĐÒI CÔNG KHAI, KHỔNG TÚ ĂN ĐÒN

Đây nói, Viên Thiệu biết Quan Công đang làm việc cho Tào Tháo ở Hứa Xương, liền sai Lưu Huyền Đức viết thư mời Quan Công sang Hà Bắc.

Quan Công tiếp được thư anh thì mừng lắm, một mặt viết thư từ tạ Tào Tháo, một mặt sai Tôn Càn đem số vàng bạc đã được tặng mấy lần trước gói hết cả lại bỏ vào kho, treo ấn Hán Thọ đình hầu trên sảnh đường, rồi mời Cam, My phu nhân lên xe.

Tôn Càn thấy Quan Công không nói gì đến mười mỹ nữ Quất Lâm mà Tháo tặng, bèn hỏi: “Còn mấy con hàng này thì xử lý dư lào, tướng quân?”

Quan Công nói: “Cái đám đấy không phải là hàng cấp thiết, không cần mang theo!”

Tôn Càn y lời, mang vàng bạc bỏ hết vào kho rồi cùng Quan Công hộ tống hai phu nhân nhằm hướng Hà Bắc mà đi.

Đi đến một chốt kiểm dịch ở Đông Lĩnh, tướng giữ chốt là Khổng Tú ra hỏi: “Tướng quân đi đâu?”

Quan Công đáp: “Tôi có thư mời nên đã thôi việc ở chỗ Thừa tướng để sang Hà Bắc làm việc!”

Khổng Tú nói: “Nếu không làm việc cho Thừa tướng nữa thì phải trả lại hết những thứ Thừa tướng đã tặng!”

Quan Công nói: “Vàng bạc, ấn tín, mỹ nữ mà Thừa tướng ban cho, Quan mỗ đều bỏ lại hết ở Hứa Xương, không mang theo thứ gì!”

Khổng Tú nói: “Nếu đã trả vàng bạc lại hết thì xin cho xem sao kê?”

Quan Công đáp: “Thừa tướng đãi ta lên ngựa nén vàng, xuống ngựa nén bạc, nên số vàng bạc được thưởng nhiều lắm. Nếu sao kê hết thì phải mất mấy nghìn trang giấy!”

Khổng Tú nói: “Bổn tướng không quan tâm vàng bạc mà tướng quân để lại nhiều hay ít, cứ phải có sao kê thì mới khẳng định tướng quân minh bạch!”

Quan Công nổi giận thét lớn: “Ai cũng có quyền đòi công khai sao kê nhưng phải có mục đích rõ ràng, chứ không phải mẹ thiên hạ lên la làng là buộc ai cũng phải làm theo!”

Đoạn xắn tay, giục ngựa xông vào đánh Khổng Tú. Hai ngựa đấu nhau chỉ được một hiệp, Tú bị Quan Công đánh ngã dưới chân ngựa.

Ấy gọi là:
Tự nhiên lên tiếng đòi minh bạch
Gặp ngay bố tướng, phải oan gia!


Muốn biết Quan Công đi tiếp sang Hà Bắc dư lào, xem hồi sau mới rõ.


Hồi thứ 27e
TƯỚNG CANH CHỐT BAO LẦN ĐÒI GIẤY
HÁN THỌ HẦU BẤY LƯỢT TRỔ OAI

Đây nói, Quan Công đánh ngã Khổng Tú rồi mời hai phu nhân qua chốt, đi về đường Lạc Dương.

Tướng giữ chốt ở Lạc Dương là Hàn Phúc nghe tin Quan Công đến, liền đem một nghìn quân mã dàn trước cửa chốt, hỏi: “Người đến kia là ai?”

Quan Công ngồi trên ngựa, cúi mình nói: “Hán Thọ đình hầu Quan mỗ xin nhờ đường đi qua”.

Hàn Phúc hỏi: “Có giấy đi đường không?”

Quan Công đáp: “Ta bận việc không kịp lấy”.

Hàn Phúc nói: “Ta phụng mệnh Thừa tướng trấn thủ chốt này, chuyên việc khám xét kẻ gian. Nếu không có giấy đi đường, tức là đi đú đởn tào lao”.

Quan Công nói: “Khổng Tú ở chốt Đông Lĩnh đòi xem sao kê, vừa bị ta xử đẹp. Ngươi cũng muốn giống nó à?”

Hàn Phúc nói: “Ai ra phạt thằng này 2 triệu cho ta!”

Nha tướng của Phúc là Mạnh Thản cưỡi ngựa xông ra đòi Quan Công nộp phạt, liền bị Quan Công đánh ngã lăn quay ra đất.

Quan Công quay ngựa trở lại, thấy Hàn Phúc đang lúi húi lấy giấy lập biên bản, liền vung tay đấm Hàn Phức nảy đom đóm, rồi hộ tống hai chị đi ngay. Qua mấy chốt kiểm soát ở Nghi Thuỷ và Huỳnh Dương, tướng giữ chốt ở đấy là Biện Hỉ và Vương Thực ra hỏi giấy đi đường, cũng bị Quan Công gây lộn đánh cho chạy vãi đái cả.

Đi đến cửa sông Hoàng Hà, tướng giữ chốt là Tần Kỳ dẫn quân ra hỏi: “Người đến kia là ai?”

Quan Công nói: “Hán Thọ đình hầu Quan mỗ”.

Kỳ hỏi: “Đi đâu?”

Quan Công nói: “Ta muốn sang Hà Bắc, xin cho nhờ bến đò”.

Kỳ hỏi: “Có giấy tờ gì không?”

Quan Công nói: “Ta có thư của Lưu hoàng thúc mời sang Hà Bắc làm việc”.

Kỳ nói: “Ngoài thư mời làm việc còn phải có giấy đi đường, giấy xác nhận của địa phương nơi cư trú theo mẫu! Ngươi có mang theo những giấy đó không?”

Quan Công nói: “Ta không còn ở Hứa Xương, còn giấy cư trú gì nữa!”

Kỳ nói: “Ta vâng lệnh Hạ Hầu tướng quân giữ ở chốt này. Ngươi không có đủ từng đó giấy tờ đừng hòng đi qua!”

Quan Công nổi giận nói: “Ta đã oánh phù mỏ những đứa ngăn trở ta giữa đường, mi có biết không?

Kỳ nói: “Mi chỉ oánh được những tướng hèn vô danh chứ mi dám oánh ta à?”

Quan Công lại nói: “Mày đã bằng Nhan Lương, Văn Sú chưa?”

Tần Kỳ cả giận, tế ngựa lại đánh. Hai ngựa vừa mới gặp nhau, Quan Công đã bợp tai Tần Kỳ ong cả thủ. Tần Kỳ không làm gì được, đành quày ngựa chạy về mách Hạ Hầu Đôn.

Quan Công thấy Tần Kỳ bỏ chạy, liền mời hai chị xuống thuyền qua sông.

Ấy gọi là:
Có sức nên đi chẳng cần giấy
Hễ chực bị hỏi lại vung tay


Muốn biết Quan Công qua sông Hoàng Hà có bị đòi giấy nữa không, xem hồi sau mới rõ.


Hồi thứ 27f
QUAN VÂN TRƯỜNG TƯỞNG SẮP ĐƯỢC THOÁT
HẠ HẦU ĐÔN NHẤT QUYẾT KHÔNG THA

Đây nói, Quan Công sau khi đánh Tần Kỳ liền đưa hai phu nhân sang sông đi tìm Lưu Huyền Đức.

Đang đi thì thấy đằng sau cát bụi bay mù, một toán người ngựa đuổi theo. Tướng đi đầu là Hạ Hầu Đôn gọi to: “Quan Vũ đừng chạy!”

Quan Công liền sai Tôn Càn bảo vệ xa trượng đi trước, đoạn quay ngựa lại bảo Hạ Hầu Đôn: “Mi lại đuổi ta làm mất cả cái hào sảng của Thừa tướng!”

Hạ Hầu Đôn nói: “Thừa tướng không có công văn truyền báo. Mi đi dọc đường phá chốt đánh người, lại bợp tai cả bộ tướng của tao, rất là vô lễ. Phen này ta phải bắt mi về để Thừa tướng ra quyết định xử phạt theo thẩm quyền”.

Nói xong, tế ngựa múa dùi cui toan vụt Quan Công. Chợt thấy đằng sau một người cưỡi ngựa chạy đến, nói to: “Không được đánh nhau với Vân Trường!”

Hai bên dừng cương ngựa lại. Sứ giả thò tay vào bọc lấy một nắm giấy tờ ra, bảo Hạ Hầu Đôn rằng: “Thừa tướng sợ Vân Trường qua các chốt bị ngăn trở, nên sai tôi đem các giấy đi đường cần thiết đến cho Vân Trường”.

Đôn hỏi: “Thế Quan Vũ nói đã trả lại vàng bạc nhưng không xuất trình được sao kê, việc ấy Thừa tướng đã biết chưa?”

Sứ thưa: “Việc ấy Thừa tướng chưa biết”.

Đôn nói: “Thế thì ta phải bắt nó đem về trình Thừa tướng mới được, rồi Thừa tướng có tha thì tha”.

Quan Công nói: “Ta há sợ mi à?”

Rồi vỗ ngựa cầm mũ bảo hiểm sấn vào choảng Hạ Hầu Đôn. Đôn cầm dùi cui nghênh địch. Hai người đánh nhau được mười hiệp, bỗng có người tế ngựa lại gọi to: “Vân Trường, Nguyên Nhượng đừng đánh nhau nữa!”

Hai người cùng trông ra xem ai, thì là Trương Liêu. Hai bên đều ghìm ngựa lại. Trương Liêu lại gần nói: “Thừa tướng đã giao nha phủ rà soát lại số vàng bạc của Vân Trường, nếu có dấu hiệu chiếm đoạt sẽ xử lý đúng quy định của pháp luật. Tướng quân cứ để cho Vân Trường sang Hà Bắc đi!”

Đôn lại hỏi: “Thế chuyện Quan Vũ gây rối đánh tướng giữ chốt, Thừa tướng đã biết chưa?”

Trương Liêu đáp: “Chưa biết!”

Đôn nói: “Thế thì ta phải bắt nó về cho Thừa tướng khởi tố tội chống người thi hành công vụ mới xong!”

Đoạn chỉ huy quân sĩ vây lấy Quan Công.

Ấy thực là:
Cứ tưởng dùng sức là được việc
Đánh người Nhà nước sướng cả tay
Ai ngờ xảy chuyện ngày hôm trước
Chỉ mấy hôm sau vạ đến ngay!


Chưa biết phen này Quan Công bị khởi tố dư lào, xem hồi sau mới rõ.

(*) Truyện chỉ nhằm mục đích giải trí, không thể hiện quan điểm của tác giả về các nhân vật hay tình tiết được đề cập.

Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2021

Nỗi lòng người đi: chuyện của Báo Tử Đầu


Lâm Xung, hiệu Báo Tử Đầu, là giáo đầu cấm quân ở thành Đông Kinh. Chàng có vợ là một người xinh đẹp, nết na, thương chồng rất mực.

Một bữa, Lâm nương tử ra ngoài, tình cờ lọt vào mắt của Cao Nha Nội - con nuôi của Thái uý Cao Cầu. Tên dâm tặc họ Cao trông thấy nàng thì sinh lòng thèm muốn, liền bàn với cha nuôi bày gian kế để chiếm đoạt. Bởi thế mà Lâm Xung đang yên đang lành bị thích chữ vào mặt, đày đi Thương Châu xa xôi nghìn dặm.

Ngày ra đi, Lâm Xung không muốn làm người vợ trẻ lỡ dở thanh xuân, mới thưa với nhạc phụ, xin làm giấy từ hôn. “Nương tử ở nhà, con lại đi xa, trong lòng không được yên. Đừng vì Lâm Xung mà làm cản trở tương lai!” - chàng tha thiết nói với nhạc phụ.

Nhạc phụ của Lâm Xung là một người trọng tình nghĩa. Ông biết Lâm Xung là người ngay thẳng, chẳng may mắc phải nạn oan mà vương vào lao lý. Bởi thế, dù Lâm Xung một mực muốn cho vợ cải giá, ông cũng chẳng nghe theo, thậm chí ngay cả khi chàng thề không trở về gặp vợ nữa. “Nếu đã nói thế thì giấy từ hôn, con cứ viết, nhưng ta nhất định không gả nó cho người khác!” - ông buồn bã nói với hiền tế.


Ảnh: Lâm Xung và vợ trong phim Tân Thuỷ Hử
Lâm Xung đang mang gông cùm nên không thể viết được. Chàng đành nhờ hàng xóm viết hộ một tờ “hưu thư”, tức là giấy từ hôn. Đại để trong thư nói Lâm Xung vì phải đi đày, sinh tử tồn vong khó liệu nên cam tâm tình nguyện cho vợ cải giá, viết giấy làm bằng để khỏi tranh chấp về sau.

Thư viết xong, Lâm Xung ký tên, điểm chỉ rồi lầm lũi đi theo hai tên áp ngục rời thành Đông Kinh, bỏ lại sau lưng người vợ trẻ khóc ngất với tờ hưu thư và ông bố vợ không ngăn nổi lệ tuôn lã chã trên khuôn mặt khắc khổ.

Mặc dù đã làm giấy từ hôn nhưng Lâm Xung không lúc nào khỏi thắc thỏm về người vợ trẻ, bởi vậy nên hễ gặp được người nào đáng tin, Lâm Xung đều ngỏ lời xin giúp đỡ. Lúc gặp Lỗ Trí Thâm ở thành Đông Kinh, việc đầu tiên Lâm Xung nói với người anh em kết nghĩa là nhờ trông nom gia quyến. Khi chia tay Sài Tiến ở Thương Châu, Lâm Xung cũng không quên khẩn cầu vị quan nhân danh gia thế tộc này chiếu cố cho thê tử của mình ở Đông Kinh. Thậm chí, ngay cả khi tính mạng bị đe doạ, thì Lâm Xung cũng không muốn Lỗ Trí Thâm đi theo để bảo vệ mình, mà quay về để trông chừng Lâm nương tử khỏi bị ức hiếp…

Không chỉ lo cho sự an nguy của người vợ hiền, Lâm Xung cũng không muốn sự chờ đợi của nàng trở thành vô vọng. Tuy đã hết lời thuyết phục vợ cải giá, nhưng Lâm Xung biết chắc là nhạc phụ sẽ không đời nào chấp thuận gả con gái vào nhà khác và vợ chàng cũng chẳng bao giờ đồng ý lấy ai. Bởi thế nên, dù trên đường đi đày gặp muôn vàn chuyện bất bằng, nhưng Lâm Xung vẫn cố chịu nhục cho qua, cốt giữ lấy thân mình để sau này được trở về nguyên lành gặp vợ…

Câu chuyện đáng thương của Báo Tử Đầu được Thi Nại Am kể trong truyện Thuỷ Hử và được các nhà làm phim tái hiện rất sinh động qua nhiều phiên bản khác nhau. Mặc dù trong mỗi hồi truyện hay tập phim, giáo đầu họ Lâm thường gây được chú ý bởi bản lãnh võ công cao cường của mình, nhưng đằng sau những màn thi triển tài nghệ tuyệt luân ấy, là cả một nỗi day dứt đến cùng cực và mong muốn đến cháy bỏng của một kẻ khô khan vốn chỉ quen chuyện đấm đá và luyện đao, múa kiếm như Lâm Xung.

Nếu để ý, người xem phim Thuỷ Hử có thể cảm nhận rất rõ nỗi lòng của Lâm Xung khi chàng đến nhà lao ở Thương Châu. Vì không muốn sau này “phải giẫy dụa trở về Đông Kinh đoàn tụ với thê tử”, mà một người vốn là giáo đầu của 80 vạn cấm quân đã không ngần ngại “hạ mình thấp giọng” mượn bạc của một người mới quen như Sài Tiến để đút lót cho cai ngục, những mong khỏi bị đánh đến tàn phế. Và dù có nhiều cơ hội thuận lợi nhưng Lâm Xung cũng không hề có ý định bỏ trốn để tuyệt đường trở về gặp vợ. Tất cả những nỗi niềm đó gói gọn trong mấy lời mà Lâm Xung nói với tên cai ngục: “Nếu như không thể gặp lại nương tử của tôi, bảo cô ấy yên tâm không lấy nhầm người, thì làm sao có thể chịu đựng đến bây giờ!”

Nhớ lúc chia tay ở Đông Kinh, người vợ trẻ đã ôm lấy tay của Lâm Xung mà khóc: “Chàng đi một ngày, thiếp đợi một ngày. Chàng đi một năm, thiếp đợi một năm. Chàng đi một đời, thiếp đợi cả một đời”.

Người vợ trẻ không biết rằng trong những ngày nàng vò võ ở Đông Kinh, thì ở nơi lao thành xa xôi, Lâm Xung, trong cái thế cực chẳng đã, buộc phải xuống tay với thủ hạ của Cao Cầu để giữ lấy tính mạng mình, và đường trở về gặp vợ của Báo Tử Đầu cũng bởi thế mà trở thành tuyệt lộ.

Nhưng ví thử, Lâm nương tử biết được Báo Tử Đầu không còn đường quay về và sự chờ đợi của nàng không phải là chuyện một ngày hay một năm, thì việc phải dành cả đời để ôm hình bóng của một người chồng như Lâm Xung, kể cũng không hoài cái công điểm phấn tô son vậy!

Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2021

Tình yêu và tự trọng



Tối nay tôi tình cờ xem chương trình “Cuộc hẹn cuối tuần” trên VTV3. Khách mời là Phương Oanh, diễn viên đóng vai Nam trong phim “Hương vị tình thân”

Nói cho thực lòng, thì từ lần đầu tiên biết đến qua phim “Quỳnh búp bê”, tôi thật sự không thấy ưng cô diễn viên tên Oanh này, kể cả về dung mạo cũng như diễn xuất. Thậm chí đến cả nhân vật Nam mà cô ta thủ vai trong mấy chục tập đầu của “Hương vị tình thân”, tôi cũng chẳng thấy ưa.

Dưng càng về sau, tôi lại càng bị hấp dẫn bởi nhân vật Nam do Phương Oanh thể hiện, kể cả hành động của nhân vật lẫn diễn xuất của diễn viên. Điểm làm tôi thấy ưng nhất, là sự tự trọng rất cao của Nam.

Đành là trong cuộc sống, thì ai cũng cần phải có lòng tự trọng. Dưng thông thường trong chuyện yêu đương, đôi khi người ta vẫn phải gạt tự trọng qua một bên, hoặc xếp nó ở vị trí không được ưu tiên nhất, nhằm đạt được những mục tiêu lớn hơn, tỉ dụ như chăn được thiếu gia nhà mặt phố bố làm to, hay lừa được con nhỏ chân dài đến nách chui đầu vào rọ…

Tuy nhiên, trong mối quan hệ với thiếu gia tên Long thì Nam không làm như vậy. Mặc dù chính cô cũng tự thấy mình thua kém Long nhiều mặt: nghèo hơn, học thấp hơn (và thêm một cái gì kém hơn nữa ấy, tôi không nhớ), nhưng cô lại rất dõng dạc khi nói với Long rằng, về sự tự trọng thì cô không hề ít hơn Long.

Và sự tự trọng của Nam được khắc họa rõ nét nhất khi chuyện tình cảm giữa cô và Long bị cả nhà Long phản đối, đặc biệt là sau khi bà mẹ nuôi của Nam bị nghi ngờ ăn cắp. Trong tình thế mà cuộc tình của hai người đang như mành treo chuông, thì Nam cũng không hề có ý định gạt lòng tự trọng của mình sang một bên để níu giữ người mà cô tưởng như sẽ là chồng của mình. “Tình yêu rất quan trọng, nhưng so với tự trọng thì nó không là cái gì cả!” - Nam cố nói rành rọt với Long, dù hai hàng nước mắt không ngừng rơi lã chã.

Xem phim đến đoạn ấy, tôi lại nhớ chuyện hồi xưa đi tán một con nhỏ. Ban đầu, con nhỏ tỏ ra cũng hào hứng, dưng được một thời gian, con nhỏ có ý giả dép lại cho tôi về. Lý do mà con nhỏ nại ra, là không muốn làm tôi mất công chờ đợi, khi mà con nhỏ chưa sẵn sàng chui đầu vào rọ.

Hồi mới quen, tôi có nói sẽ đợi con nhỏ đến khi con nhỏ không còn muốn làm người độc thân. tôi cũng nói, là bình sinh tôi rất ghét cảm giác lời mình nói bị người khác nghi ngờ, vì điều ấy làm tôi cảm thấy bị xúc phạm.

Thế cho nên, khi con nhỏ ngỏ ý muốn tôi thôi chờ đợi, tôi liền cho con nhỏ hay, rằng nghi ngờ lời tôi nói thì cũng là xúc phạm tôi. Nói đoạn tôi đứng dậy xỏ dép về thẳng mà cỗ lòng cũng nát không khác gì cỗ lòng của Nam khi tuyên bố với Long về lòng tự trọng.

Bẵng đi một thời gian sau khi tung cước vào bàn tọa của tôi, con nhỏ kia cũng chán cảnh làm người độc thân vui vẻ nên cũng lấy chồng, sinh con. Ngày con nhỏ đi đẻ, tôi là người được gọi đi theo để xách giỏ và làm thủ tục…

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2021

Lại một lần sểnh ăn


Tiểu Solitaire đang chơi ở ngoài bỗng chạy vào bếp và thấy trên bàn ăn có một chiếc bánh ngọt. Gì chứ mấy cái thứ có vị ngọt ngọt thì Tiểu Solitaire rất ưng.

Tiểu Solitaire tiến lại phía bàn ăn, nơi có bố cậu đang ngồi. Cậu không ngần ngại đề xuất nguyện vọng với người đàn ông đã khiến mẹ cậu đẻ ra cậu: “Tiểu Solitaire ăn bánh!”

Bố của Tiểu Solitaire là một người buồn vui chẳng lộ ra ngoài. Anh ta không đồng tình, cũng chẳng mảy may phản đối việc Tiểu Solitaire muốn chén chiếc bánh ngọt. Ném vẻ mặt như một tờ polymer mệnh giá lớn về phía Tiểu Solitaire, anh ta dửng dưng: “Bánh này là của mẹ. Con muốn ăn thì phải vào xin mẹ!”

Tiểu Solitaire đủ trưởng thành để hiểu rằng, một khi bố cậu đã nói như vậy thì cậu có trình bày gì với bố cũng không có cửa để được ăn bánh. Ngay như cả bố cậu, ví thử có thèm chiếc bánh kia thì cũng phải gặp mẹ cậu, xoa mòn hết cả vân tay mà chưa chắc được ăn.

Cực chẳng đã, Tiểu Solitaire lại phải chạy vào phòng để trình bày với cái người mà cậu biết là có đầy đủ thẩm quyền để quyết định việc cậu được ăn chiếc bánh hay chỉ được nhìn và nuốt nước bọt. Cũng may, hôm ấy mẹ của Tiểu Solitaire hình như đang có chuyện gì vui nên ý kiến của cậu được chấp thuận một cách khá dễ dàng. Thay vì vặn vẹo đủ đường hoặc bày ra muôn ngàn lý do về việc không nên ăn bánh như trước đây, mẹ cậu nhẹ nhàng bảo: “Con ra nói ba lấy bánh cho!”

Nhưng khi Tiểu Solitaire quay trở lại phòng ăn để biến ước mơ thành hiện thực thì đụng phải ngay một hiện thực không hề giống như mơ. Vẫn với vẻ mặt không khác gì tờ polymer màu lá mạ, bố cậu tỏ ra hết sức lạnh lùng: “Làm gì có cái bánh nào đâu?”

Tiểu Solitaire nghe nói, bỗng nhiên khựng hết cả người. Cậu đưa mắt nhìn lên bàn ăn và nhận ra, đúng là không hề có chiếc bánh nào ở đó. Nhìn sang những vị trí khả dĩ khác trong phòng ăn, Tiểu Solitaire cũng không hề thấy có dấu hiệu gì về sự tồn tại của một chiếc bánh mà cậu vừa trông thấy cách đó ít phút.

Quá đỗi sững sờ, Tiểu Solitaire cất tiếng than van trong nỗi hoang mang không hề nhẹ: “Tự dưng… cái bánh đi đâu mất tiêu?!”

Nhưng mặc cho Tiểu Solitaire ngó nghiêng hết chỗ này sang chỗ kia và nghi ngờ hết người này sang kẻ nọ, bố cậu cũng không hề có biểu hiện gì chứng tỏ có liên quan đến sự biến mất của chiếc bánh. “Không hiểu cái bánh nó chạy đi đâu?!” - bố cậu cất tiếng trong sự ngây thơ không kém gì cô Tuyết nhà cụ cố Hồng.

Tiểu Solitaire nghe bố nói vậy thì cũng xác định được là mình không còn tí cơ hội nào để chén chiếc bánh ngọt kia. Đến cả một người đàn ông trưởng thành ngồi lù lù ngay cạnh chiếc bánh như bố cậu mà còn không biết nó chạy đi đâu, thì làm sao một người đàn ông chưa được trưởng thành cho lắm như cậu, có thể tìm ra nó mà ăn được cơ chứ?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Tiểu Solitaire vẫn thấy không cam tâm với việc chiếc bánh đã kề miệng mình đến nơi lại bỗng dưng không một bóng chim tăm cá. Và thế là, bằng tất cả những sự uất ức dồn nén của một người vừa bị sểnh ăn, Tiểu Solitaire cất tiếng bỉ bôi mà không cần quan tâm chiếc bánh hay kẻ đã cướp nó khỏi tay của cậu ai sẽ phải hứng chịu sự lên án. “Vô duyên thế!” - giọng Tiểu Solitaire tỏ ra đanh thép.

Bữa ấy, Tiểu Solitaire vẫn còn thiếu đâu đó chừng 3 hay 4 tháng nữa mới được 3 tuổi!

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2021

Anh hùng ở Giáp Bát


Trưa 18/10/2017, một người đàn ông bất ngờ bị đột tử sau khi vào nhà nghỉ M.L. với một người phụ nữ lớn tuổi trên đường Giải Phóng (phường Giáp Bát, quận Hoàng Mai, TP Hà Nội). Ngay sau khi xảy ra sự việc, người dân đã báo cơ quan công an đến khám nghiệm hiện trường.

Theo công an phường Giáp Bát, người đàn ông sinh năm 1987, đã có gia đình, hộ khẩu tỉnh Hòa Bình.

Trước đó, vào sáng cùng ngày người này vào nhà nghỉ cùng người phụ nữ SN 1967, là bà con bên vợ của người đàn ông này. Đến chiều nay thì mọi người ở nhà nghỉ lên kiểm tra thì phát hiện sự viêc.

Đời sau có thơ khen người anh hùng trẻ tuổi:

Một lần làm thử chú phi công
Mặc dù không biết luật giao thông
Điều khiển máy bay nơi Giáp Bát
Tên tuổi chói loà với núi sông!


Lại có người khen bà lão kiên cường rằng:

Gái già không ngựa cũng chẳng thương
Tuổi đã sáu mươi, sức vẫn cường
Trai ba mươi tuổi không kịp ngáp
Kém gì Triệu Tử ở Đương Dương!

Thứ Hai, 28 tháng 6, 2021

Ăn nhậu với ông con


Tổ chức nhậu tại gia. Rượu thịt cứ gọi là ê hề, không khác gì cảnh mẹ con Lý Thông tiễn Thạch Sanh đi canh miếu thờ.

Đang khi cao hứng thì ông con kêu buồn ngủ. Nhớ ra là ông chưa được tắm rửa, cũng chưa có miếng gì vào bụng.

Tạm buông cốc, bỏ đũa. Lôi ông con lên tầng, tắm rửa qua loa. Xong lại vào bếp lục xem có gì cho ông chén được.

Trong bếp chẳng có gì ngoài nồi nước luộc gà. Múc một ít đun sôi, tống vào đó một nắm miến dong để làm bữa tối cho ông con.

Gắp một sợi miến vào thìa, phùng má thổi phù phù rồi đút cho ông con. Ông há miệng thật to để đón thìa miến, nhưng nhai có vẻ gượng gạo.

Hỏi ông con: “Miến ngon không con?”. Ông vừa nhai vừa đáp: “Không ngon!”

Ngạc nhiên với câu trả lời của ông con. Cố hy vọng thay đổi suy nghĩ của ông bằng một câu hỏi khác: “Con có thích không?”

Ông con có vẻ không quan tâm đến cảm xúc của người đặt câu hỏi. Ông trả lời thẳng tưng: “Con không thích!”

Chưng hửng với những gì ông con vừa nói. Gắp một sợi miến lên nếm thử, thấy không khác sợi dây thừng là mấy. Chắc tại nấu hơi nhanh.

Đổ bát miến vào nồi, đun lại thêm một lúc. Đến lúc sợi miến thật sự không còn cứng nữa thì mới múc ra đút cho ông con. Lần này thì ông ăn hết bát miến.

Thế mới thấy, khi người ta khó chịu với mình, nếu mình chịu khó với người ta, thì việc vẫn có thể được giải quyết một cách nhẹ nhàng.

Một khi đã vượt qua những giờ khắc giở hết văn khối A để bày tỏ nhưng vẫn bị cho là không chân thành, hoặc vét hết tiền để mua quà nhưng bị đánh giá không biết cách chiều chuộng, hay thậm chí hiến cả tấm thân cha mẹ ban cho lại bị coi không đứng đắn… thì việc mấy sợi miến vừa nấu bị chê cứng hay dai, chỉ coi là chuyện lẻ tẻ!

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2021

Ba em làm trị ngoại tình


Ba em tốt nghiệp trường Tài chính Cổ Nhuế. Nhưng em không hiểu trường đấy dạy người ta những gì mà ba em có vẻ giống một chuyên gia tâm lý hơn là một người học kinh tế.

Một bữa, ba với mẹ ngồi xem phim “Nàng dâu order”. Mẹ em tỏ ra rất bực dọc với việc chú Phong trong phim cho một cô xinh xinh tên là Nguyệt Anh đến ở nhờ, khiến cô Yến vợ chú tức tối bỏ nhà mà đi.

Nhưng với kiến thức tâm lý học được tích lũy sau mười mấy năm du học ở xứ Cổ Nhuế, ba em bảo rằng, việc chú Phong cho một người gặp khó khăn về chỗ ở đến ở nhà mình là một việc làm đáng được hoan nghênh, bởi nó thể hiện tình thương yêu đồng loại và giai cấp của một người có lòng bác ái. Ba em còn bảo, việc cô Yến bỏ nhà đi chứng tỏ cô là người ích kỷ hẹp hòi, không giống như bà Lan trong phim "Cả một đời ân oán", chấp nhận cho chồng đón vợ cũ về ở chung trong nhà mình.

Mẹ em nghe ba phân tích thì bĩu môi ra khoảng 1 thước. Mẹ bảo rằng sở dĩ bà Lan làm vậy là vì chồng của bà đã có một đứa con chung với vợ cũ, chứ không thì đừng hòng.

Ba em nghe nói, mới bảo với mẹ, là nhẽ ra cô Yến phải bảo cô Nguyệt Anh đẻ cho chú Phong một đứa con. Nếu làm được như vậy thì cô Yến sẽ có đủ lý do để chấp nhận việc chú Phong cho cô Nguyệt Anh ở nhờ.

Mẹ em nghe xong phần phân tích của ba thì đắng hết cả lòng mề. Có lẽ mẹ thấy hổ thẹn vì không có được sự bao dung, độ lượng như chú Phong hoặc bà Lan. Cũng có thể, mẹ mặc cảm vì không có khả năng phân tích tâm lý như cái người dành cả thanh xuân ở xứ Cổ Nhuế để học đủ các môn trên đời, trừ môn Tâm lý học.

Cho đến một hôm…

Mẹ nhận được cuộc gọi của một cô nào đó tên Hĩm. Bỏ điện thoại xuống sau khi buôn với cô Hĩm khoảng một tấn dưa lê, mẹ vừa thở dài vừa thông báo rằng chồng cô Hĩm có bồ. Mẹ bảo, điều làm cho cô Hĩm thấy đau nhất, là bồ của chồng cô đã không những không xinh bằng cô, mà lại còn nhiều hơn cô một đống tuổi. Sau khi phát hiện ra chuyện động trời ấy, cô Hĩm chả thiết tha gì trên đời này nữa, chỉ muốn xé xác cái kẻ mà cô trót lấy làm chồng cùng với ả Tuesday vừa già vừa xấu kia.

Ba em nghe kể thì chẳng mảy may xúc động hay lo lắng. Ba bình thản bảo, việc ấy thực ra có thể giải quyết cực kỳ đơn giản, chỉ cần bảo cô Hĩm khuyên chồng bỏ con mẹ vừa già vừa xấu ấy rồi cặp lại với một cô vừa trẻ hơn vừa xinh hơn cô Hĩm, thì cô ấy sẽ đỡ đau ngay.

Mẹ em nghe ba nói thì không giữ được bình tĩnh như lúc xem phim “Nàng dâu order”. Không chỉ trút lên đầu ba một trận oanh tạc bằng lời, mẹ còn dọa nếu ba còn giữ cái kiểu suy nghĩ và năng bậy bạ ấy thì sẽ tống cổ ba ra khỏi nhà, cho ba muốn cặp bồ cặp bịch với ai mặc xác.

Nhìn cảnh ba em bị bạo hành tinh thần, em thương lắm mà không dám bênh vực, vì em sợ phải ôm quần áo đi với ba. Cơ rưng, cũng giống như cách giải quyết vấn đề cho cô Yến và chú Phong trong phim “Nàng dâu order”, em thấy phương án mà ba đưa ra để gỡ rối cho cô Hĩm thật thấu tình đạt lý, không hiểu sao mẹ em lại vô cớ nổi quạu với ba.

Em không biết sau đó mẹ em có khuyên cô Hĩm như lời ba bảo không. Nhưng ví thử cô Hĩm không biết được lời khuyên ấy của ba để đổi bồ trẻ và đẹp hơn cho chồng, thì có phải là ả Tuesday đương nhiệm của chú ấy sẽ càng ngày càng già và xấu hơn cô Hĩm không? Khi ấy á, mẹ em tha hồ mà điếc tai vì suốt ngày phải nghe cô Hĩm than đau than khổ chứ ở đó mà đòi trút giận lên đầu người này người khác!

(Ghi theo lời kể của Tiểu Solitaire, 2 tuổi 9 tháng 1 tuần)