Lướt qua mấy trang báo, tôi tình cờ thấy có cái tin bổ nhiệm Giám đốc và Phó giám đốc Học viện Âm nhạc Quốc gia.
Thực ra thì việc ai làm Giám đốc hay Phó giám đốc Học viện Âm nhạc Quốc gia (aka Nhạc viện Hà Nội), suy cho cùng, chẳng ảnh hưởng gì cơm ăn áo mặc của tôi. Dưng tự nhiên thấy cùng lúc 2 người giữ vị trí nhất và nhì của Nhạc viện đều là những người xuất thân từ chuyên ngành biểu diễn âm nhạc, tôi thấy có gì đó lấn cấn trong tâm tư.
Tất nhiên, với kiến thức được trang bị sau mười mấy năm du học bên Cổ Nhuế, tôi không đủ năng lực để đánh giá liệu đề bạt nhạc sĩ Nguyễn Huy Phương (piano) và nhạc sĩ Bùi Công Duy (violin) là tốt cho quốc kế dân sinh hay không, dưng từ thủa cụ Cơ và cụ Quân lôi nhau ra tòa để chia con mấy lị chia của đến giờ, trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ những người xuất thân từ ngành lý - sáng - chỉ (tức lý luận - sáng tác - chỉ huy) làm lãnh đạo các nhạc viện thì vẫn hay hơn.
Nói đến đây, tôi lại nhớ hồi mới ra trường đi làm có dịp nghe một ông thầy gì đó ở Học viện Hành chính Quốc gia giảng bài về quản lý hành chính nhà nước. Không nhớ là lúc đó đang giảng về chuyên đề gì, nhưng ông thầy bỗng dưng quay sang đánh giá tầm nhìn của nhạc sĩ Đỗ Nhuận khi định hướng cho người con trai là Đỗ Hồng Quân theo học ngành lý - sáng - chỉ, dù ban đầu anh Quân định theo học ngành piano.
Tôi không nhớ nguyên văn câu nói của ông thầy bữa đó, nhưng đại ý ông thầy cho rằng: Nếu Đỗ Hồng Quân theo học piano, thì thành công nhất chắc cũng chỉ đến mức làm người đệm đàn cho NSND Lê Dung hát thính phòng, nhưng vì theo học lý - sáng - chỉ nên ông mới trở thành một nhạc sĩ sáng tác và nhà chỉ huy dàn nhạc lừng lẫy của Việt Nam.
Mà tôi ngẫm ra, thì từ thủa cụ Cơ và cụ Quân ấy và các thứ đến nay, người sáng tác vẫn hay được đánh giá cao hơn người biểu diễn. Tỷ như những tên tuổi lẫy lừng của âm nhạc thế giới, như thể Beethoven, Mozart, Chopin, Johann Sebastian Bach hay Paganini… đều là những nghệ sĩ biểu diễn piano hoặc violin, nhưng khi nhắc đến các ông thì người ta phần lớn nghĩ đó là những nhà soạn nhạc vĩ đại hơn là những nhạc công.
Cơ mà thôi, dù những người lãnh đạo cao nhất Nhạc viện Hà Nội đều xuất thân chuyên ngành biểu diễn chứ không phải sáng tác hay chỉ huy, nhưng thấy nhạc sĩ Huy Phương được cử làm Giám đốc, tôi vẫn thấy ưng cái bụng hơn khi thấy vị trí đó được giao cho NSND Quốc Hưng như trước đó. Mặc dù báo chí và giới hàn lâm đánh giá Quốc Hưng sở hữu một giọng bass (aka nam trầm) rất hiếm, nhưng quả thật, mỗi lần nghe anh hát, tôi cứ thấy có gì đó… lấn cấn trong tâm tư.
Đối với một thằng lang bạt tận mười mấy năm ở xứ Cổ Nhuế mà không học được một chữ nào về lý luận, sáng tác, chỉ huy hay biểu diễn âm nhạc í mà, thì nhạc thính phòng có nghĩa là những bản nhạc chứa những nốt rất cao mà các ca sĩ không có giọng cao (tenor hay soprano) muốn hát được thì phải kiễng chân lên hoặc thậm chí nhảy cả lên bàn, lên ghế.
Chứ nhạc thính phòng lại chứa những nốt mà ca sĩ phải sở hữu giọng bass (nam trầm) hay contralto (nữ trầm) hoặc phải ngồi phệt xuống đất mới hát được í mà, về vocal thì nghe chẳng đã cái lỗ tai, mà về visual thì nom chả quý stộc tí nào.
Mà nói chả phải mê tín chứ, quý stộc mới nghe nhạc thính phòng, chứ không í mà, thì nghe quách Chi Pu hay Lệ Rơi hát luôn cho nó nhanh và dễ hiểu, phỏng ạ?
Tất nhiên, với kiến thức được trang bị sau mười mấy năm du học bên Cổ Nhuế, tôi không đủ năng lực để đánh giá liệu đề bạt nhạc sĩ Nguyễn Huy Phương (piano) và nhạc sĩ Bùi Công Duy (violin) là tốt cho quốc kế dân sinh hay không, dưng từ thủa cụ Cơ và cụ Quân lôi nhau ra tòa để chia con mấy lị chia của đến giờ, trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ những người xuất thân từ ngành lý - sáng - chỉ (tức lý luận - sáng tác - chỉ huy) làm lãnh đạo các nhạc viện thì vẫn hay hơn.
Nói đến đây, tôi lại nhớ hồi mới ra trường đi làm có dịp nghe một ông thầy gì đó ở Học viện Hành chính Quốc gia giảng bài về quản lý hành chính nhà nước. Không nhớ là lúc đó đang giảng về chuyên đề gì, nhưng ông thầy bỗng dưng quay sang đánh giá tầm nhìn của nhạc sĩ Đỗ Nhuận khi định hướng cho người con trai là Đỗ Hồng Quân theo học ngành lý - sáng - chỉ, dù ban đầu anh Quân định theo học ngành piano.
Tôi không nhớ nguyên văn câu nói của ông thầy bữa đó, nhưng đại ý ông thầy cho rằng: Nếu Đỗ Hồng Quân theo học piano, thì thành công nhất chắc cũng chỉ đến mức làm người đệm đàn cho NSND Lê Dung hát thính phòng, nhưng vì theo học lý - sáng - chỉ nên ông mới trở thành một nhạc sĩ sáng tác và nhà chỉ huy dàn nhạc lừng lẫy của Việt Nam.
Mà tôi ngẫm ra, thì từ thủa cụ Cơ và cụ Quân ấy và các thứ đến nay, người sáng tác vẫn hay được đánh giá cao hơn người biểu diễn. Tỷ như những tên tuổi lẫy lừng của âm nhạc thế giới, như thể Beethoven, Mozart, Chopin, Johann Sebastian Bach hay Paganini… đều là những nghệ sĩ biểu diễn piano hoặc violin, nhưng khi nhắc đến các ông thì người ta phần lớn nghĩ đó là những nhà soạn nhạc vĩ đại hơn là những nhạc công.
Cơ mà thôi, dù những người lãnh đạo cao nhất Nhạc viện Hà Nội đều xuất thân chuyên ngành biểu diễn chứ không phải sáng tác hay chỉ huy, nhưng thấy nhạc sĩ Huy Phương được cử làm Giám đốc, tôi vẫn thấy ưng cái bụng hơn khi thấy vị trí đó được giao cho NSND Quốc Hưng như trước đó. Mặc dù báo chí và giới hàn lâm đánh giá Quốc Hưng sở hữu một giọng bass (aka nam trầm) rất hiếm, nhưng quả thật, mỗi lần nghe anh hát, tôi cứ thấy có gì đó… lấn cấn trong tâm tư.
Đối với một thằng lang bạt tận mười mấy năm ở xứ Cổ Nhuế mà không học được một chữ nào về lý luận, sáng tác, chỉ huy hay biểu diễn âm nhạc í mà, thì nhạc thính phòng có nghĩa là những bản nhạc chứa những nốt rất cao mà các ca sĩ không có giọng cao (tenor hay soprano) muốn hát được thì phải kiễng chân lên hoặc thậm chí nhảy cả lên bàn, lên ghế.
Chứ nhạc thính phòng lại chứa những nốt mà ca sĩ phải sở hữu giọng bass (nam trầm) hay contralto (nữ trầm) hoặc phải ngồi phệt xuống đất mới hát được í mà, về vocal thì nghe chẳng đã cái lỗ tai, mà về visual thì nom chả quý stộc tí nào.
Mà nói chả phải mê tín chứ, quý stộc mới nghe nhạc thính phòng, chứ không í mà, thì nghe quách Chi Pu hay Lệ Rơi hát luôn cho nó nhanh và dễ hiểu, phỏng ạ?


