Lướt qua một vòng mặt báo, tôi thấy báo Dân Việt có một bài khảo sát về các vương triều của nước Nam. Bấm vào xem, tôi thấy trong trong bài có một câu so sánh về số người làm vua của họ Lê và họ Nguyễn.
Tất nhiên tôi biết là họ Lê hoành hơn họ Nguyễn. Ngoài 31 ông vua của 2 triều đại (tiền Lê mấy lị hậu Lê), thì họ Lê còn sản sinh ra rất nhiều nhân vật kiệt xuất khác, tỉ như ông Lê Ô Na Đờ Vanh Xi - họa sĩ trứ danh với nhiều bức tranh sáng tác đã mấy trăm năm rồi mà giờ vẫn được coi như của quý, hoặc ông Lê Ô Nát Đô Đi Cáp Pi Rô - tài tử điện ảnh được tiếng luôn chung thủy với bạn gái 18 tuổi dù ông ấy bây giờ cũng đã gần 6 cmn xập rồi.
Ấy là tôi chưa kể đến ông Lê gì có ảnh được treo khắp các hội trường mà mỗi khi có mít tinh hay hội nghị gì, người ta đều phải ngẩng đầu lên chào một cách trịnh trọng…
Mà tôi chẳng kể ra, thì cả giời cả đất đều xác quyết là họ Lê hoành hơn họ Nguyễn. Thế cho nên mới có chuyện giời giáng nhời sấm lên lá cây trên rừng, “Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần” - chuyện này ai cũng biết là được chép trong sách “Lịch sử 8 - Tập 1”, NXB. Giáo dục, H., 1991.
Meanwhile, họ Nguyễn của tôi thì có ít vua hơn. Và ngoài 13 vị làm vua được chép trong quyển sách “13 vị vua triều Nguyễn” của ông gì mà tôi đọc thủa bé, tôi cũng gặp rất ít người họ Nguyễn nổi tiếng được chép trong sử sách. Ở nước ngoài thì tôi chỉ thấy có 3 ông họ Nguyễn nổi tiếng được chép trong quyển “Thủy hử” là Nguyễn Tiểu Thất, Nguyễn Tiểu Ngũ và Nguyễn Tiểu Nhị làm thảo khấu Lương Sơn Bạc. Còn ở Việt Nam thì tôi chỉ nhớ vỏn vẹn mấy người họ Nguyễn nổi tiếng là Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Thị Hoàng Hôn và Nguyễn gì Tuyết trong tiểu thuyết gì của bác Phụng, thêm cả cụ Nguyễn gì Hồng - thân sinh của 3 con người ấy nữa.
Nhưng tôi kệ mọe. Hễ cứ có chuyện phải vote là tôi vote cho họ Nguyễn của tôi. Nói chả phải chủ quan, sở dĩ nước Nam ta được bạn bè thế giới kính nể là vì có tinh thần quật cường và lịch sử giữ nước oai hùng. Mà sự oai hùng mấy lị quật cường đó, nói cũng chả phải chủ quan, chẳng phải là do các triều đại phong kiến đã nhất thì bét quánh bỏ mẹ phong kiến phương Bắc để giữ ngai vàng cho dòng tộc của mình hay sao?
Thế cho nên, dù cho dòng họ của tôi chỉ có 13 đời vua, thì tôi cũng nhất thì bét vote cho họ của tôi. Chứ giờ bảo một người họ Nguyễn như tôi mà vote cho họ Lê, thì nói như ông gì mà vĩ nhân mấy lại cứu quốc trong sách của bác Phụng, còn nước... mẹ gì, phỏng ạ?
A Solitaire’s Blog
Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế, gây thù kết oán trải mấy mươi năm...
Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026
Thứ Tư, 29 tháng 4, 2026
Lại viết cho ngày thành lập trường Chuyên
Kỉ niệm 30 năm thành lập trường Chuyên…
Không nhớ chính xác trường được khai sinh ngày nào, nhưng thấy thông báo là lễ kỉ niệm thành lập trường sẽ diễn ra vào ngày 29/4/2026.
Bụng bảo với dạ, trường làm như vậy là hợp lý, vì ngày tổ chức kỉ niệm cũng trùng với đợt nghỉ lễ 30/4, sẽ tiện cho nhiều người tham dự. Nhớ mang máng là hồi cách đây 10 năm, hình như trường cũng làm chuyện đó vào ngày 29/4…
Lòng chắc mẩm với về, thể nào đến ngày đấy cũng phải ló cái mặt lên trường. Đặng gặp lại các thầy cô và đám bạn cũ tí xíu. Đặng coi những thầy cô ngày xưa hay lấy bút phệt điểm xấu vào bài kiểm tra có còn nhớ mặt cái đứa mà thầy cô đã xuống tay cách đây hai mấy, ba mươi năm. Hoặc coi đôi bạn ngày xưa học chung một lớp giờ có còn cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa, hay vì thế cuộc xoay vần mà bưởi đã chuyển thành bầu, thành mướp…
Đúng cái, gần đến ngày lễ trọng thì phát hiện ra đó là ngày làm việc. Mà đã là ngày làm việc thì tất nhiên là không được nghỉ, vì nghỉ tức là chống lại chủ trương của Nhà nước, là làm ảnh hưởng đến người dưới người trên, việc này việc nọ…
Và thế là, trong khi ở nơi kia, thầy cô và chúng bạn đang tay bắt mặt mừng, chuyện trò rôm rả, ấy là chưa kể xong còn chén tạc chén thù các thứ, thì ở nơi này, một đứa ngày xưa cũng học trường Chuyên, giờ ngồi ở văn phòng mà thấy không khác gì đang ở trong vườn khế…
Trèo lên cây khế nửa ngày
Ai làm chua xót lòng này, khế ơi??!!
Xem thêm: Viết cho ngày thành lập trường Chuyên
Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026
Chúc mừng 8/3

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026
Tam quốc tân diễn nghĩa - Hồi thứ 105a
Tam quốc tân diễn nghĩa - Hồi thứ 105a
NGỤY VĂN TRÀNG CHẶN LỐI LUI QUÂN
MÃ BÁ CHIÊM THẲNG TAY XỬ PHẠT
Đây nói, thừa tướng nước Thục là Gia Cát Khổng Minh lần thứ 6 dẫn quân ra Kỳ Sơn phạt Ngụy, nhưng không may lâm trọng bệnh, phải đóng quân lại ở gò Ngũ Trượng.
Khổng Minh xem thiên tượng, thấy sao tướng tinh dặt dà dặt dẹo, đi đứng liêu xiêu, biết mệnh mình không qua khỏi. Liền gọi chúng tướng vào dặn dò các việc: binh quyền giao cho Dương Nghi, binh pháp truyền cho Khương Duy, nhân sự đảm đương triều chính thì ủy thác cho Tưởng Uyển, Phí Vỹ…
Khổng Minh lại lo sau khi mình mất đi thì Ngụy Diên sinh lòng phản trắc, nên lại gọi Dương Nghi vào trao cho một túi gấm, dặn khi có biến thì làm như vầy, như vầy…
Khổng Minh dặn xong thì mất, thọ 53 tuổi.
Dương Nghi theo đúng lời dặn của thừa tướng, hạ lệnh nhổ trại lui quân, sai Chinh tây đại tướng quân là Ngụy Diên (tự Văn Tràng) đi đoạn hậu để cự nhau với quân Ngụy.
Ngụy Diên cậy mình công cao tước lớn, đoan chắc sẽ được Khổng Minh trao lại binh quyền để tiếp tục cầm quân đánh Ngụy. Nhưng khi biết mình chỉ nhận được cái nịt, Diên đùng đùng nổi giận, đem hết thuộc hạ nổi loạn, đốt đường sàn, không cho Dương Nghi rút quân.
Dương Nghi vì được Khổng Minh dặn trước mẹo mực nên không ngán gì Ngụy Diên. Nghi giở túi gấm ra xem một lượt, đoạn sai Khương Duy dẫn quân ra đối địch với Diên.
Khương Duy ra trước trận, hết lời khuyên giải Ngụy Diên nhường đường để không ảnh hưởng trật tự trị an. Nhưng Diên không nghe, nhất định đòi Dương Nghi nhường lại binh quyền mới chịu vãn hồi trật tự.
Nghi ở trong cửa cờ, nghe Diên nói bèn cưỡi ngựa ra đứng ở trước trận, trỏ sang Ngụy Diên mà nói:
- Khi thừa tướng còn, biết mày về sau tất làm loạn, nên đã sai ta phòng trước, quả không hề sai! Nay mày dám ngông nghênh giữa đường như này, thể nào cũng bị phạt vì tội gây rối trật tự công cộng. Nhưng nếu mày dám kêu ba lần ‘ai dám phạt ta’, thì tao cũng thể tất mà nhường hết binh quyền cho mày!
Diên cười ầm lên, nói:
- Khi Khổng Minh sống ta còn sợ hắn vài ba phần; nay hắn chết rồi, thiên hạ còn ai làm gì nổi ta nữa? Đừng nói kêu luôn ba lần, chứ kêu một trăm triệu lần ta đây cũng dám!
Đoạn cầm ngang đao ngồi trên ngựa hô:
- Ai dám phạt ta?
Diên kêu vừa dứt lời thì một người ở sau lưng Diên thét lên:
- Tao dám phạt mày đây!
Miệng nói, tay chém Ngụy Diên chết quay xuống ngựa. Chúng kinh hãi nhìn ra thì là Mã Đại, tự Bá Chiêm.
Ấy thực là:
Cứ tưởng đếch ai làm gì được
Không ngờ bị phạt chết lăn quay!
Muốn biết Ngụy Diên vì sao bị phạt nặng dư kia, xem hồi sau mới rõ.
Khổng Minh lại lo sau khi mình mất đi thì Ngụy Diên sinh lòng phản trắc, nên lại gọi Dương Nghi vào trao cho một túi gấm, dặn khi có biến thì làm như vầy, như vầy…
Khổng Minh dặn xong thì mất, thọ 53 tuổi.
Dương Nghi theo đúng lời dặn của thừa tướng, hạ lệnh nhổ trại lui quân, sai Chinh tây đại tướng quân là Ngụy Diên (tự Văn Tràng) đi đoạn hậu để cự nhau với quân Ngụy.
Ngụy Diên cậy mình công cao tước lớn, đoan chắc sẽ được Khổng Minh trao lại binh quyền để tiếp tục cầm quân đánh Ngụy. Nhưng khi biết mình chỉ nhận được cái nịt, Diên đùng đùng nổi giận, đem hết thuộc hạ nổi loạn, đốt đường sàn, không cho Dương Nghi rút quân.
Dương Nghi vì được Khổng Minh dặn trước mẹo mực nên không ngán gì Ngụy Diên. Nghi giở túi gấm ra xem một lượt, đoạn sai Khương Duy dẫn quân ra đối địch với Diên.
Khương Duy ra trước trận, hết lời khuyên giải Ngụy Diên nhường đường để không ảnh hưởng trật tự trị an. Nhưng Diên không nghe, nhất định đòi Dương Nghi nhường lại binh quyền mới chịu vãn hồi trật tự.
Nghi ở trong cửa cờ, nghe Diên nói bèn cưỡi ngựa ra đứng ở trước trận, trỏ sang Ngụy Diên mà nói:
- Khi thừa tướng còn, biết mày về sau tất làm loạn, nên đã sai ta phòng trước, quả không hề sai! Nay mày dám ngông nghênh giữa đường như này, thể nào cũng bị phạt vì tội gây rối trật tự công cộng. Nhưng nếu mày dám kêu ba lần ‘ai dám phạt ta’, thì tao cũng thể tất mà nhường hết binh quyền cho mày!
Diên cười ầm lên, nói:
- Khi Khổng Minh sống ta còn sợ hắn vài ba phần; nay hắn chết rồi, thiên hạ còn ai làm gì nổi ta nữa? Đừng nói kêu luôn ba lần, chứ kêu một trăm triệu lần ta đây cũng dám!
Đoạn cầm ngang đao ngồi trên ngựa hô:
- Ai dám phạt ta?
Diên kêu vừa dứt lời thì một người ở sau lưng Diên thét lên:
- Tao dám phạt mày đây!
Miệng nói, tay chém Ngụy Diên chết quay xuống ngựa. Chúng kinh hãi nhìn ra thì là Mã Đại, tự Bá Chiêm.
Ấy thực là:
Cứ tưởng đếch ai làm gì được
Không ngờ bị phạt chết lăn quay!
Muốn biết Ngụy Diên vì sao bị phạt nặng dư kia, xem hồi sau mới rõ.Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026
Tân niên Bính Ngọ biên thơ
Thong dong rót một tách trà
Nhâm nhi chút xíu gọi là tân niên
Mong sao xuân mới trăm miền
An vui tìm tới, muộn phiền tránh xa
Gửi lời chúc đến muôn nhà
Vui xuân, đón Tết hoan ca rộn ràng!
Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026
Học thuyết của Á hậu
Trước đây tôi cứ tưởng người trong thiên hạ vừa xinh đẹp vừa thông minh thì chỉ có mỗi Nữ hoàng đồ lót Ngọc Trinh, với học thuyết lỗi lạc: “Yêu không có tiền thì cạp đất mà ăn”.
Nhưng với sự phát triển không ngừng về kinh tế và xã hội, bỗng một ngày lại xuất hiện một người vừa xinh đẹp mà lại vừa thông minh khác là Á hậu Phương Thảo, với học thuyết thậm chí còn lỗi lạc hơn: “Nếu phụ nữ Việt Nam tăng tiêu chuẩn chọn chồng lên thì kinh tế Việt Nam sẽ phát triển hơn, vì điều đó nâng cao áp lực lên người đàn ông, khiến họ phải chăm chỉ kiếm tiền nhiều hơn để đáp ứng nhu cầu của phụ nữ, từ đó làm gia tăng nền kinh tế của đất nước”.
Sở dĩ tôi đánh giá cao học thuyết của Á hậu Phương Thảo hơn học thuyết của Nữ hoàng Ngọc Trinh, bởi học thuyết Ngọc Trinh, tuy hoàn toàn đúng đắn và không ai cãi nổi, nhưng suy cho cùng cũng chỉ giải quyết vấn đề cá nhân, tức là chỉ ở tầm vi mô. Trong khi đó, học thuyết Phương Thảo lại hướng đến vấn đề của cả nền kinh tế, tức là ở một tầm khác hẳn. Và với quy mô GDP Việt Nam xếp thứ 34 trên thế giới và thứ 4 trong ASEAN, thì một học thuyết giúp thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của Việt Nam, có thể nói, không chỉ là có ý nghĩa ở tầm quốc gia mà thậm chí còn có tác động rất mạnh mẽ đến khu vực và thế giới.
Tuy nhiên, để học thuyết của Thảo có thể vận hành được một cách hiệu quả và phát huy được đầy đủ ý nghĩa của nó, thì tôi cho rằng, các nhà chức trách cũng cần xem xét điều chỉnh một số chính sách liên quan nhằm tạo hành lang pháp lý thuận lợi cho việc áp dụng học thuyết này.
Thứ nhất là, cần chấp nhận chế độ đa thê như trước đây đã từng có, bởi với việc nâng tiêu chuẩn chọn chồng của phụ nữ, chẳng hạn các chị chỉ chấp nhận lấy tỷ phú hoặc triệu phú làm chồng, thì nền kinh tế nước nhà, mặc dù sẽ rất cố gắng, nhưng chắc chắn không thể sản sinh đủ tỷ phú, triệu phú để đáp ứng được yêu cầu của các chị. Trong bối cảnh nhu cầu lấy chồng của các chị là điều không thể trì hoãn được - “giai khôn thời dựng vợ, gái nhớn phải gả chồng”, thì việc chấp nhận chế độ đa thê có lẽ là điều kiện bắt buộc để thỏa mãn nhu cầu lấy chồng giàu của các chị khi số lượng tỷ phú, triệu phú của nền kinh tế là có hạn.
Thứ hai là, tuy hơi trái lẽ tạo hóa, nhưng có lẽ cũng phải sửa luật theo hướng chấp nhận hôn nhân đồng giới. Bởi lẽ, với tỷ số giới tính hiện tại của Việt Nam là khoảng 112 bé trai/100 bé gái, trong điều kiện bình thường, thì không cần dùng kỹ thuật tính toán phức tạp cũng có thể nhẩm ra được sẽ có khoảng 10,7% (tức 12/112) liền ông Việt Nam đến tuổi trưởng thành không lấy được vợ (vì không đủ liền bà). Và nếu chị em quyết định nâng tiêu chuẩn kén chồng lên là tỷ phú, triệu phú, thì số liền ông là ức phú, vạn phú, nghìn phú, trăm phú hoặc chục phú… tất yếu sẽ phải tự đem lại hạnh phúc cho nhau, chứ không thể trông chờ vào sự đoái hoài của chị em, bởi chuẩn của chị em phải là từ triệu phú trở lên.
Mặc dù việc điều chỉnh chính sách như trên bước đầu có thể gây ra một số xáo trộn về văn hóa - xã hội và không nhận được sự ủng hộ rộng rãi (đặc biệt là từ các chị cao to đen hôi hoặc sứt môi, lồi rốn và các anh có thu nhập từ trung bình trở xuống), nhưng để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế theo đúng học thuyết của Thảo, thì tôi cho rằng việc điều chỉnh đó là hết sức cần thiết. Bằng không, sau một hồi mải miết theo đuổi mục tiêu tăng trưởng bằng cách nâng chuẩn kén chồng của chị em, thì khi nhìn lại, nền kinh tế sẽ có rất nhiều baby-three vì không đủ tỷ phú, triệu phú để lấy, hoặc sẽ có rất nhiều liền ông không lấy được chồng mặc dù có rất nhiều liền ông khác đã sẵn sàng làm chồng của họ (vì không đạt chuẩn về thu nhập để làm chồng của chị em).
Lúc đó, thì Á hậu Phương Thảo lại sẽ còn nhức óc hơn nhiều vì phải ngồi nghĩ ra một học thuyết lỗi lạc khác để giải quyết những hệ lụy của học thuyết lỗi lạc mà Thảo vừa mới nghĩ ra bây giờ. Vất vả cho Thảo lắm, chứ chả phải chơi đâu!
Nhưng với sự phát triển không ngừng về kinh tế và xã hội, bỗng một ngày lại xuất hiện một người vừa xinh đẹp mà lại vừa thông minh khác là Á hậu Phương Thảo, với học thuyết thậm chí còn lỗi lạc hơn: “Nếu phụ nữ Việt Nam tăng tiêu chuẩn chọn chồng lên thì kinh tế Việt Nam sẽ phát triển hơn, vì điều đó nâng cao áp lực lên người đàn ông, khiến họ phải chăm chỉ kiếm tiền nhiều hơn để đáp ứng nhu cầu của phụ nữ, từ đó làm gia tăng nền kinh tế của đất nước”.
Sở dĩ tôi đánh giá cao học thuyết của Á hậu Phương Thảo hơn học thuyết của Nữ hoàng Ngọc Trinh, bởi học thuyết Ngọc Trinh, tuy hoàn toàn đúng đắn và không ai cãi nổi, nhưng suy cho cùng cũng chỉ giải quyết vấn đề cá nhân, tức là chỉ ở tầm vi mô. Trong khi đó, học thuyết Phương Thảo lại hướng đến vấn đề của cả nền kinh tế, tức là ở một tầm khác hẳn. Và với quy mô GDP Việt Nam xếp thứ 34 trên thế giới và thứ 4 trong ASEAN, thì một học thuyết giúp thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của Việt Nam, có thể nói, không chỉ là có ý nghĩa ở tầm quốc gia mà thậm chí còn có tác động rất mạnh mẽ đến khu vực và thế giới.
Tuy nhiên, để học thuyết của Thảo có thể vận hành được một cách hiệu quả và phát huy được đầy đủ ý nghĩa của nó, thì tôi cho rằng, các nhà chức trách cũng cần xem xét điều chỉnh một số chính sách liên quan nhằm tạo hành lang pháp lý thuận lợi cho việc áp dụng học thuyết này.
Thứ nhất là, cần chấp nhận chế độ đa thê như trước đây đã từng có, bởi với việc nâng tiêu chuẩn chọn chồng của phụ nữ, chẳng hạn các chị chỉ chấp nhận lấy tỷ phú hoặc triệu phú làm chồng, thì nền kinh tế nước nhà, mặc dù sẽ rất cố gắng, nhưng chắc chắn không thể sản sinh đủ tỷ phú, triệu phú để đáp ứng được yêu cầu của các chị. Trong bối cảnh nhu cầu lấy chồng của các chị là điều không thể trì hoãn được - “giai khôn thời dựng vợ, gái nhớn phải gả chồng”, thì việc chấp nhận chế độ đa thê có lẽ là điều kiện bắt buộc để thỏa mãn nhu cầu lấy chồng giàu của các chị khi số lượng tỷ phú, triệu phú của nền kinh tế là có hạn.
Thứ hai là, tuy hơi trái lẽ tạo hóa, nhưng có lẽ cũng phải sửa luật theo hướng chấp nhận hôn nhân đồng giới. Bởi lẽ, với tỷ số giới tính hiện tại của Việt Nam là khoảng 112 bé trai/100 bé gái, trong điều kiện bình thường, thì không cần dùng kỹ thuật tính toán phức tạp cũng có thể nhẩm ra được sẽ có khoảng 10,7% (tức 12/112) liền ông Việt Nam đến tuổi trưởng thành không lấy được vợ (vì không đủ liền bà). Và nếu chị em quyết định nâng tiêu chuẩn kén chồng lên là tỷ phú, triệu phú, thì số liền ông là ức phú, vạn phú, nghìn phú, trăm phú hoặc chục phú… tất yếu sẽ phải tự đem lại hạnh phúc cho nhau, chứ không thể trông chờ vào sự đoái hoài của chị em, bởi chuẩn của chị em phải là từ triệu phú trở lên.
Mặc dù việc điều chỉnh chính sách như trên bước đầu có thể gây ra một số xáo trộn về văn hóa - xã hội và không nhận được sự ủng hộ rộng rãi (đặc biệt là từ các chị cao to đen hôi hoặc sứt môi, lồi rốn và các anh có thu nhập từ trung bình trở xuống), nhưng để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế theo đúng học thuyết của Thảo, thì tôi cho rằng việc điều chỉnh đó là hết sức cần thiết. Bằng không, sau một hồi mải miết theo đuổi mục tiêu tăng trưởng bằng cách nâng chuẩn kén chồng của chị em, thì khi nhìn lại, nền kinh tế sẽ có rất nhiều baby-three vì không đủ tỷ phú, triệu phú để lấy, hoặc sẽ có rất nhiều liền ông không lấy được chồng mặc dù có rất nhiều liền ông khác đã sẵn sàng làm chồng của họ (vì không đạt chuẩn về thu nhập để làm chồng của chị em).
Lúc đó, thì Á hậu Phương Thảo lại sẽ còn nhức óc hơn nhiều vì phải ngồi nghĩ ra một học thuyết lỗi lạc khác để giải quyết những hệ lụy của học thuyết lỗi lạc mà Thảo vừa mới nghĩ ra bây giờ. Vất vả cho Thảo lắm, chứ chả phải chơi đâu!Thứ Hai, 29 tháng 9, 2025
Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 52b
Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 52b
TÔN TRỌNG MƯU GỌI NGƯỜI SANG ĐÒI NỢ
LƯU HOÀNG THÚC GẶP VỢ KẺ CHO VAY
Đây nói, sau khi hai nhà Tôn Lưu liên minh với nhau đánh bại Tào Tháo ở Xích Bích, Lưu Bị sai các tướng lần lượt đem quân đánh chiếm hết các quận Kinh - Tương.
Tôn Quyền thấy Đông Ngô phải hao tổn binh mã để choảng nhau với quân Tào, nhưng cuối cùng đất đai ở Kinh - Tương lần lượt rơi vào tay Lưu Bị thì tức lắm, mới sai Lỗ Túc và Gia Cát Cẩn luân phiên sang Kinh Châu gặp Lưu Bị để đòi đất.
Lưu Bị không muốn đất Kinh Châu rơi vào tay Đông Ngô, nhưng vì muốn giữ tình hòa hiếu hai nhà, nên nghe theo lời Gia Cát Lượng, ký vào văn tự mượn đất, hẹn khi nào đánh chiếm được hai Xuyên thì trả lại Kinh Châu cho Đông Ngô.
Tôn Quyền thực hiện đúng khế ước ký với Lưu Bị nên cũng không nói chuyện đòi đất nữa. Nhưng thi thoảng Quyền lại sai sứ sang Kinh Châu mời Lưu Bị đến Kiến Nghiệp chơi. Hai người ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu, suốt ngày bàn chuyện thiên hạ...
Chuyện Lưu Bị và Tôn Quyền ăn nằm với nhau đến tai Tôn phu nhân. Phu nhân giận lắm, mới dẫn một đám đầy tớ đến gặp Lưu Bị để nói chuyện phải quấy.
Vừa gặp Lưu Bị, Tôn phu nhân chỉ mặt mắng: Thằng dệt chiếu bán dép kia nói mau, mày nợ chồng tao những gì? Sao mày lại ngủ với chồng tao?
Lưu Bị đáp: Bị nợ Đông Ngô 9 quận Kinh Tương, nên Tôn tướng quân gọi đến trả nợ thì Bị đến thôi.
Tôn phu nhân nghe nói thì tức lắm, liền chửi bới một hồi, lại còn lấy điện thoại quay mặt Lưu Bị, dọa tung lên cho cả vùng Hoa Hạ biết.
Lưu Bị thấy Tôn phu nhân làm dữ, vội kêu tùy tòng thu xếp khăn gói, lên thuyền về Kinh Châu, không bàn đến chuyện trả đất cho Đông Ngô nữa.
Tôn Quyền thấy Lưu Bị không có ý định trả lại 9 quận Kinh - Tương, mà sai sứ đến gọi thì Lưu Bị không đến, nên sai người vời Chu Du vào phủ, bàn kế đánh chiếm Kinh - Tương.
Kể từ đó, hai nhà Tôn Lưu chính thức trở mặt thành thù. Còn các ngân hàng thì cũng trông vào đó, không dám gọi con nợ đến để đòi trả nợ nữa.
Ấy gọi là:
Liên minh bỗng chốc thành thù
Bởi vì chủ nợ con *tim* thích đòi
Cũng từ đó, các công ty quản lý tài sản và mua bán nợ trực thuộc ngân hàng (AMC) lần lượt được thành lập, còn thế giới thì sinh ra các công ty chuyên cung cấp dịch vụ đòi nợ thuê.
Muốn biết phen này Đông Ngô đòi lại đất Kinh Châu dư lào, xem hồi sau mới rõ.
Tôn Quyền thực hiện đúng khế ước ký với Lưu Bị nên cũng không nói chuyện đòi đất nữa. Nhưng thi thoảng Quyền lại sai sứ sang Kinh Châu mời Lưu Bị đến Kiến Nghiệp chơi. Hai người ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu, suốt ngày bàn chuyện thiên hạ...
Chuyện Lưu Bị và Tôn Quyền ăn nằm với nhau đến tai Tôn phu nhân. Phu nhân giận lắm, mới dẫn một đám đầy tớ đến gặp Lưu Bị để nói chuyện phải quấy.
Vừa gặp Lưu Bị, Tôn phu nhân chỉ mặt mắng: Thằng dệt chiếu bán dép kia nói mau, mày nợ chồng tao những gì? Sao mày lại ngủ với chồng tao?
Lưu Bị đáp: Bị nợ Đông Ngô 9 quận Kinh Tương, nên Tôn tướng quân gọi đến trả nợ thì Bị đến thôi.
Tôn phu nhân nghe nói thì tức lắm, liền chửi bới một hồi, lại còn lấy điện thoại quay mặt Lưu Bị, dọa tung lên cho cả vùng Hoa Hạ biết.
Lưu Bị thấy Tôn phu nhân làm dữ, vội kêu tùy tòng thu xếp khăn gói, lên thuyền về Kinh Châu, không bàn đến chuyện trả đất cho Đông Ngô nữa.
Tôn Quyền thấy Lưu Bị không có ý định trả lại 9 quận Kinh - Tương, mà sai sứ đến gọi thì Lưu Bị không đến, nên sai người vời Chu Du vào phủ, bàn kế đánh chiếm Kinh - Tương.
Kể từ đó, hai nhà Tôn Lưu chính thức trở mặt thành thù. Còn các ngân hàng thì cũng trông vào đó, không dám gọi con nợ đến để đòi trả nợ nữa.
Ấy gọi là:
Liên minh bỗng chốc thành thù
Bởi vì chủ nợ con *tim* thích đòi
Cũng từ đó, các công ty quản lý tài sản và mua bán nợ trực thuộc ngân hàng (AMC) lần lượt được thành lập, còn thế giới thì sinh ra các công ty chuyên cung cấp dịch vụ đòi nợ thuê.
Muốn biết phen này Đông Ngô đòi lại đất Kinh Châu dư lào, xem hồi sau mới rõ.Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2025
Điểm báo 03/8/2025
1. Hôm nay tháng 8 ngày 3
Trung tâm Khí tượng quốc gia cho rằng
Tình hình thời tiết có chăng
Chỉ là nắng nóng, ban căng chứ đùa!
2. Công an của tỉnh Đồng Nai
Ập vào phòng 4 thấy hai ông bà
Người hì hục, kẻ gào la
Điều tra thì biết ấy là bán diêm.
3. Tuổi 50 sống độc thân
Tiếp tục sự nghiệp doanh nhân bán cà
Phê khắp các nước gần xa
Lê Hoàng Diệp Thảo rất là thành công.
4. Dọn về sống thử với nhau
Một anh “đi chợ” rất mau “hết tiền”
Làm cho bạn gái nổi điên
Viết thư lên báo than phiền ỉ ôi.


Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2025
Hoàng Vân và những bài hát cần cơ cấu lại
Sáng nay nghe bài tỉnh ca cũ của tỉnh Quảng Trị (tức bài “Quảng Bình quê ta ơi”), tự nhiên tôi lại nghĩ về thân phận các bài hát của cố nhạc sĩ Hoàng Vân.
Là một nhạc sĩ chăm đi thực tế và sáng tác, Hoàng Vân đã để lại rất nhiều tác phẩm được lấy làm bài hát truyền thống của ngành hoặc địa phương tỉ như “Bài ca xây dựng”, “Bài ca giao thông vận tải”, “Bài ca người giáo viên nhân dân”, “Hát về cây lúa hôm nay”, “Tình yêu của đất và nước”, “Tình ca người thợ mỏ”, “Quảng Bình quê ta ơi”, “Hai chị em”… Vân vân và mây mây.
Những bài hát đó trước đây nhiều năm nếu hát lên thì nghe hay và hợp. Nhưng trong cơn sắp xếp hiện nay, nhiều bộ, ngành và địa phương đã được nhập lại hoặc đổi tên, làm cho các tác phẩm một thời vang bóng của Hoàng Vân cũng phải chịu không ít tác động.
Điểm qua các bài hát nổi tiếng của ông, có chăng là “Bài ca người giáo viên nhân dân” (thường được hát nhiều mỗi dịp 20/11 với câu mở đầu cao vút “Trên những nẻo đường của tổ quốc xanh tươi có những loài hoa thơm ngạt ngào sắc hương…”) hoặc bài “Hát về cây lúa hôm nay” (thường được xướng lên với câu hát bất hủ “đường lớn đã mở, đi tới tương lai, ngày mai đang bắt đầu từ ngày hôm nay…”) hay bài “Tình ca người thợ mỏ” (thường được xướng lên với câu hát quen thuộc “Quảng Ninh thân yêu ơi, trong tình yêu quê hương có một tấm lòng…”) không phải tái cơ cấu tí nào vì cô giáo, cây lúa, ngành than và tỉnh Quảng Ninh vẫn còn đó, thi gan cùng tuế nguyệt.
Còn lại, các bài hát nổi tiếng khác của Hoàng Vân, dù đã được chọn làm bài tỉnh ca hay ngành ca của nhiều địa phương, bộ ngành, thì đều phải ít nhiều cơ cấu lại, nếu không chỉnh nốt này ắt cũng sửa lời kia. Tỉ như bài “Quảng Bình quê ta ơi” sẽ phải đổi tên và chỉnh lại một loạt câu cho phù hợp với tình hình mới, như: “Quảng Trị! Khoan khoan hò khoan”, hoặc “Hạt giống cách mạng đã nảy mầm, nảy mầm xanh tươi, Quảng Trị quê ta ơi”. Bài “Hai chị em” sẽ phải sửa một vài câu như “Cô Ba dũng sĩ quê ở Vĩnh Long, chị Hai năm tấn quê ở Hưng Yên”, hay “Hỡi ai có ra quê ta Hưng Yên, hỏi rằng lúa vụ mùa năm nay có đẹp không”, đồng thời, các cơ quan có thẩm quyền trong lĩnh vực Lý - Sáng - Chỉ sẽ phải chỉ đạo rà soát và cơ cấu lại các nốt nhạc tương ứng.
Trong khi đó, bài “Tình yêu của đất và nước”, vốn được coi là niềm tự hào của ngành Thủy lợi trước đây, có lẽ sẽ không được trình diễn như một tác phẩm thanh nhạc độc lập nữa mà sẽ phải cơ cấu lại thành một chương trong một tổ khúc hay hợp xướng nào đó về ngành Nông nghiệp hoặc ngành Môi trường (chẳng hạn bài “Em ở nông trường, em ra biên giới” của Trịnh Công Sơn), bởi ngành Thủy lợi đã được nhập vào ngành Nông nghiệp từ những năm 1990s, còn ngành Nông nghiệp thì cũng vừa gộp vào với ngành Môi trường để trở thành một ngành mới là Nông nghiệp và Môi trường (gọi tắt là ngành Nông Trường).
Cùng chung tình cảnh với bài “Tình yêu của đất và nước”, thì “Bài ca giao thông vận tải” cũng phải được tái cơ cấu mạnh mẽ để trở thành một đoạn hoặc một chương trong “Bài ca xây dựng” bởi vốn dĩ ngành Giao thông vận tải đã được gộp vào ngành Xây dựng. Điều đó có nghĩa mỗi khi trình diễn “Bài ca xây dựng” thì ngay sau khi lên tone dồn dập ở câu “Cho ngày nay, cho ngày mai, cho muôn đời sau”, ca sĩ Trọng Tấn sẽ không được bỏ micro xuống và cúi chào khán giả. Thay vào đó, giọng tenor này sẽ phải lập tức chuyển tone xuống thấp hơn và hát với giọng ề à như giọng của lão thầy mo ở nhà Thống lý Pá Tra kể tội của A Phủ:
“Trên những nẻo đường rực cháy
Sau tay lái đã mấy đêm ngày
Xe anh đã vượt được bao sông bao núi
Chỉ những con đường mới biết mà thôi…”


Thứ Năm, 3 tháng 7, 2025
Trời mưa
Sáng ra trời đổ cơn mưa
Tự dưng cảm thấy thèm dưa xào lòng
Nhưng đang ngồi ở văn phòng
Làm sao có thể chén lòng xào dưa?
Chờ cho đến bữa cơm trưa
Nhìn khắp cũng chả thấy dưa xào lòng
Ăn xong rồi lại về phòng
Chỉ mong có mấy mét lòng xào dưa!


Đăng ký:
Bài đăng (Atom)