Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 34b


Hồi thứ 34b
TÀO A MAN ĐẸP DẠ NƠI ĐỒNG TƯỚC
HAI ÔNG TƯỚNG ĐẮNG LÒNG CHỐN PHỦ NHA


Trước nói, Tào Tháo bình định được Ký Châu, đêm ấy ngủ trên lầu phía đông thành, tựa lan can, ngẩng mặt lên trời xem thiên văn. Tuân Du cũng đứng bên cạnh.

Đang mải xem, bỗng một luồng kim quang từ mặt đất bay lên. Tuân Du nói: “Dưới chỗ đất ấy chắc có của báu”.


Ảnh: Một luồng kim quang từ mặt đất bay lên
Tào Tháo sai người đào lên được một con chim sẻ bằng đồng, bèn hỏi Tuân Du: “Điềm này là điềm gì?”

Du thưa: “Ngày xưa, mẹ vua Thuấn nằm mơ thấy con chim sẻ bằng ngọc bay vào bụng, sau sinh ra vua Thuấn. Nay thừa tướng được con sẻ bằng đồng cũng là điềm hay”.

Tháo mừng lắm, sai làm một cái đài cao để kỷ niệm.

Con thứ của Tháo là Tào Thực bàn rằng: “Muốn dựng đài cao hai tầng thì phải lập ra ba toà: toà giữa cao nhất, gọi là Đồng Tước; toà bên trái gọi là Ngọc Long; toà bên phải gọi là Kim Phượng. Lại nên xây hai cái cầu vồng nối dài hai bên với đền giữa cho đẹp mắt”.


Ảnh: Tào Tháo sai người đào lên được một con chim sẻ bằng đồng
Tháo nói: “Ý kiến con ta hay lắm. Nay mai, đài này làm xong sẽ là nơi di dưỡng tuổi già của ta!”

Nói đoạn truyền sai Trình Dục đi lo việc xây đài.

Trình Dục liền can: “Thừa tướng nắm quyền to nhà nước nhưng bổng lộc không nhiều, nếu xây đài xa hoa lộng lẫy sẽ khiến thần dân dị nghị, cho là thừa tướng hà lạm của công!”

Tháo cười: “Ta phải cào đất làm vườn thối cả móng tay mới có tiền xây đài, hà cớ thần dân dị nghị?”

Trình Dục thưa: “Trước đây Lưu Huyền Đức ở Hứa Đô cũng làm vườn trồng rau nhưng chẳng xây được cái gì. Nay nếu thừa tướng bảo là làm vườn mà có tiền xây đài Đồng Tước, thì e bụng chúng không phục”.


Ảnh: “Muốn dựng đài cao hai tầng thì phải lập ra ba toà”
Tào Tháo nói: “Vậy các ngươi nói là ta làm men nấu rượu, buôn chổi chít hoặc đánh xe ngựa thuê”.

Trình Dục nói: “Thừa tướng bận việc nhà nước, quanh năm đánh đông dẹp bắc, làm gì có thời gian để làm những việc ấy!”

Tháo bực mình gắt: “Thì các ngươi cứ nói là ta được thừa hưởng của cải do thân phụ để lại! Phụ thân ta năm nọ đã chết ở Từ Châu rồi, chẳng nhẽ chúng nó có thể dựng dậy mà kiểm chứng lời ta được sao?”

Trình Dục không nói gì nữa, cáo từ lui ra.


Ảnh: Đài Đồng Tước
Ngay hôm ấy, Tháo cho bạt đất chặt cây, nung ngói đóng gạch, xây đài Đồng Tước, giao Trình Dục trông coi việc xây đài.

Người đời sau có thơ khen Tháo:

Dựng đài Đồng Tước tốn biết bao
Làm vườn, nấu rượu đủ hay sao?
Lại thêm thu nhập từ chổi chít
Trí trá Tào Man ấy mới cao!


Năm Kiến An thứ 15, đài Đồng Tước hoàn thành. Đài này xây trên bờ sông Chương Hà, có ba toà đều cao mười trượng, hai bên xây hai cái cầu thông với nhau, trăm ngàn cửa ngõ, trong đền ngoài cửa, vàng son choáng lộn. Tháo hội cả các quan văn võ ở Nghiệp Quận, mở tiệc ăn mừng.

Hôm ấy, Tháo đầu đội mũ vàng khảm ngọc, mình mặc áo bào gấm xanh, giày kết hạt châu, ngồi chễm chệ ở tầng trên, các quan văn võ theo thứ bậc ngồi bên dưới.


Ảnh: Tào Tháo hội cả các quan văn võ mở tiệc ăn mừng
Vào tiệc, quần thần thi nhau xưng tụng công đức của Tháo, mỗi người nói xong lại đến mời Tháo một ly rượu đầy. Tháo xem chừng say quá không uống được nữa, sai a hoàn dìu vào nhà trong, còn văn võ bá quan tiếp tục ở lại uống rượu.

Các tướng Tào bấy lâu phải theo Tháo chinh phạt vất vả, nay được dịp thừa tướng thết đãi nên mặc sức rót rượu chúc nhau say tuý luý.

Tàn tiệc, Từ Hoảng và Hứa Chử đi về chung đường với nhau. Từ Hoảng nhớ lại lúc uống rượu, Hứa Chử không ép rượu để các quan văn say mà lại đi ép các võ tướng, nên tức giận rút cây cung quất vào mặt Hứa Chử khiến Chử chảy máu mũi.

Hứa Chử về nhà, kể lại chuyện với vợ, rồi kéo gia nhân đến phủ Từ Hoảng hỏi chuyện cho ra nhẽ.


Ảnh: Từ Hoảng rút cây cung quất vào mặt Hứa Chử
Đến nơi, gia nhân của Hứa Chử dùng dao đe dọa đòi gặp Từ Hoảng, đồng thời đập phá một số tài sản và chém gây thương tích một người hàng xóm của Hoảng chạy sang can ngăn. Hai bên xô xát cãi cọ náo loạn cả khu phố.

Hôm sau Tháo tỉnh rượu biết chuyện, liền cho đòi Từ Hoảng và Hứa Chử vào phủ. Hai tướng đến, Tào Tháo trách mắng một hồi rồi đuổi ra ngoài cửa đứng đợi.

Được một lát, chủ bạ phủ thừa tướng là Dương Tu bước ra, đưa cho Từ Hoảng và Hứa Chử mỗi người một tờ sắc của Tháo. Hai tướng giở ra xem thì thấy đó là quyết định kỉ luật bằng hình thức cảnh cáo.

Người đời sau lại có thơ:

Uống rượu làm chi để rồi say
Không làm chủ được lại vung tay!
Đấm đá chán chê giờ tỉnh lại
Cầm tờ quyết định có thấy cay?


Chưa biết hai tướng phản ứng dư lào sau khi nhận quyết định kỉ luật này, xem tiếp hồi sau mới rõ.

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 16b

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 16b


Hồi thứ 16b
TÀO A MAN BỊ VÂY NƠI ĐỒNG VẮNG
CHÂU PHÓ PHÒNG CỐ THỦ Ở TRONG XE


Đây nói, Tào Tháo hẹn cùng với Lưu Huyền Đức định ngày cất quân cùng đi đánh Lữ Bố. Khi Tháo sắp đi, có ngựa lưu tinh đến báo rằng Trương Tú kết liên với Lưu Biểu đóng quân ở Uyển Thành, muốn đem quân lại phạm cửa khuyết để cướp giá.

Tháo tức lắm, cắt ngay mười lăm vạn quân đi đánh Trương Tú, chia quân ra làm ba đường, cho Hạ Hầu Ðôn làm tiên phong. Quân mã đến Vị Thuỷ đóng trại.

Mưu sĩ của Trương Tú là Giả Hủ thấy vậy khuyên bảo Trương Tú rằng: “Quân Tào thế lớn lắm, ta không địch nổi. Chi bằng đem quân đầu hàng”.

Trương Tú nghe, cùng Giả Hủ đến trại yết kiến Tào Tháo. Tháo tiếp đãi thực hậu. Tú dẫn binh vào đóng trong Uyển Thành, lập doanh trại liên tiếp nhau, dài hơn mười dặm. Ở được vài ngày, Tú mỗi hôm mở yến mời Tháo một lần.


​​Ảnh: “Trong thành có em nào hay hay chén được không?”
Một bữa Tháo uống rượu say, vào giường ngủ, hỏi nhỏ tả hữu rằng: “Trong thành có em nào hay hay chén được không?”

Ðứa cháu của Tháo là Tào An Dân, biết ý Tháo, vào thưa thầm rằng: “Thưa chú, chiều hôm qua, cháu trông thấy ở cạnh quán xá có một người đàn bà, mười phần xinh đẹp. Cháu hỏi ra thì là vợ Trương Tế, thím Trương Tú”.

Tháo nghe nói, liền sai An Dân đem năm mươi giáp binh ra đòi vào.

Ðược một lát, giáp binh dẫn người đàn bà vào. Tháo trông ra quả nhiên là xinh đẹp, hỏi tên tuổi nghề nghiệp, thì người đàn bà thưa rằng: “Thiếp họ Châu, vốn là vợ Trương Tế, năm nay 38 tuổi, hiện đang làm Phó phòng Khoa học của Trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuật Uyển Thành”.


​​Ảnh: “Phu nhân có thuận không?”
Tháo hỏi: “Phu nhân có biết ta không?”

Châu thị thưa: “Thiếp được nghe uy danh thừa tướng đã lâu. Nay mới được bái kiến”.

Tháo nói: “Ta cho Trương Tú hàng cũng vì phu nhân đó, nếu không ta đã giết cả họ hắn rồi”.

Phó phòng họ Châu lạy tạ nói: “Thực đội ơn tái sinh của ngài”.

Tháo nói: “Hôm nay trời xui được gặp phu nhân, thực là may quá. Ðêm hôm nay xin cùng ta đi ngắm trăng thanh gió mát, rồi sẽ theo ta về kinh đô yên hưởng giàu sang. Phu nhân có thuận không?”

Châu thị gật đầu, ghé tai Tháo dặn như thế như thế, rồi ra về. Canh hai đêm ấy, họ Châu thuê xe ngựa đưa đến trước cổng thái y viện đứng đợi.

Châu thị vừa xuống xe thì thấy Điển Vi đánh xe chở Tào Tháo đi tới. Vi dừng xe đón Châu thị xong đánh xe đến đoạn đê giữa cánh đồng thì dừng lại tắt đèn.


​​Ảnh: Điển Vi nhất quyết không cho ai mở cửa xe
Tào Tháo và Châu thị không ngờ rằng lúc Châu thị ra khỏi nhà thì Trương Tú đã bí mật đi theo. Thấy xe Tháo dừng lại giữa đồng, Tú liền chạy về gọi Giả Hủ và các thuộc hạ đến vây bắt. Tú lại gọi cả Tào An Dân và con trưởng của Tháo là Tào Ngang đến chứng kiến.

Khi mọi người có mặt, Tào Tháo và Châu thị hoảng hốt đóng cửa cố thủ trong xe, sai Điển Vi chặn đường, không cho ai mở cửa xe.

Trương Tú không đưa được thím ra khỏi xe nên vẫy quân mã xông vào hỗn chiến.

Điển Vi nhất sống nhì chết mà lăn xả vào đám quân của Trương Tú, chém giết một lúc chết hơn hai mươi người, quân mã ấy mới lui, lại có quân bộ kéo đến.

Hai bên giáo mác tua tủa như ngọn lau. Điển Vi mình không mảnh giáp, trên dưới bị vài mươi nhát đâm, vẫn cứ lăn xả vào đánh. Dao mẻ không dùng được, Vi bỏ dao, hai tay vớ ngay lấy hai người làm khí giới, quăng đập một lúc chết tám chín người.


​​Ảnh: Tào Tháo quất ngựa lội sông mà chạy
Quân của Trương Tú thấy thế không dám đến gần, chỉ đứng đằng xa bắn tên lại. Tên bắn như mưa, Điển Vi vẫn liều chết giữ cửa xe, nhưng quân giặc quá đông, Vi lại bị một mũi giáo đâm trúng giữa lưng. Điển Vi kêu to một tiếng, máu chảy đầy đất rồi chết.

Tào Tháo nhờ có Ðiển Vi chẹn giữ của bên tả mới lẻn ra cửa bên hữu cướp ngựa trốn thoát. Chỉ có Tào An Dân biết mà đi bộ chạy theo.

Chạy gần đến bờ sông thì giặc đuổi kịp. An Dân bị băm nhỏ ra như bùn, Tháo vội quất ngựa lội qua sông mà chạy. Vừa sang đến bờ bên kia, thì giặc bắn một tên, trúng vào mắt ngựa. Ngựa ngã gục xuống đất. May đâu, giữa lúc ấy thì Tào Ngang phi ngựa chạy đến, đem ngay con ngựa đang cưỡi nhường cho cha.

Tháo lên ngựa chạy. Tào Ngang bị tên lạc bắn chết. Tháo đi đường gặp các tướng mới thu thập tàn quân lại.

Tháo buồn bã nói với các tướng: “Ta mất một con trưởng, một cháu yêu và một mãnh tướng cũng không tiếc là mấy, chỉ tiếc Phó phòng họ Châu ngon thế nhưng chưa chén được mà thôi!”

Thế thực là:

Tưởng ngon nên muốn trò hoa nguyệt
Không ngờ bị đuổi chạy như ma!


Muốn biết Tào Tháo xử lý vụ ấm chén bất thành này dư lào, xem tiếp hồi sau mới rõ.


Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b


Hồi thứ 78b
QUAN VÂN TRƯỜNG HIỂN LINH HÙ TÀO THÁO
THẦN CÂY LÊ BÁO MỘNG PHẠT A MAN


Trước nói, Tôn Quyền ở Đông Ngô xử trảm Quan Vân Trường, lấy thủ cấp bỏ vào một cái hòm, sai sứ giả mang sang Lạc Dương dâng Tào Tháo.

Tào Tháo mừng lắm, cho sứ giả vào ra mắt. Sứ giả dâng cái hòm lên. Tháo mở ra xem thì thấy mặt mũi Quan Vân Trường vẫn tươi tỉnh như thường. Tháo cười nói: “Vân Trường lâu nay vẫn mạnh khoẻ chứ?”

Vừa nói xong thì thấy Quan Vân Trường mở miệng trợn mắt, râu tóc dựng ngược cả lên.

Tháo hết hồn hết vía, ngã gục ngay xuống, các quan vội vàng đến cứu, hồi lâu mới tỉnh. Từ đó mỗi đêm hễ Tháo nhắm mắt là thấy Quan Vân Trường.

Tào Tháo sợ hãi quá, hỏi các quan. Các quan nói: “Cung điện ở Lạc Dương nhiều yêu quái lắm, nên lập một toà cung điện mới mà ở”.

Tháo nói: “Cô muốn dựng một toà điện mới, gọi là điện Kiến Thuỷ, bực vì không có thợ khéo”.

Giả Hủ thưa: “Ở Lạc Dương có người thợ tên là Tô Việt, khéo tay khéo chân lắm”.

Tháo sai đòi đến, bắt vẽ kiểu trước để xem. Việt vẽ kiểu một toà điện to chín gian, trước sau có đủ cả hành lang, lầu các. Vẽ xong dâng lên, Tháo xem xong nói: “Kiểu này thật hợp ý cô lắm, nhưng chỉ ngại không có gỗ nào to mà làm cho xứng!”

Tô Việt thưa: “Cách thành này mấy mươi dặm, có một cái đầm gọi là Dược Lâm. Cạnh đền có một cây gỗ lê cực to, cao hơn mười trượng, nên dùng làm nóc điện này”.

Tháo mừng lắm, lập tức sai thợ đến đẵn cây ấy.

Hôm sau thợ về báo rằng: “Cây ấy cưa không đứt, búa bổ cũng không vào, không sao đẵn được”.

Tháo không tin, dẫn vài trăm kỵ đến trước cửa đền, xuống ngựa, ngẩng mặt lên xem thấy cây lá xum xuê sát đến mây xanh, thẳng tuột không có một chà chạnh nào.

Tháo sai chặt xuống. Có mấy ông cụ già lại kêu rằng: “Cây này đã mấy trăm năm nay, có thần thiêng lắm, không chặt được đâu, chặt tất bị thần phạt!”

Tháo nổi giận mắng rằng: “Ta bình sinh trải dưới khắp gầm trời hơn bốn mươi năm nay, trên từ thiên tử, dưới đến thứ dân, ai cũng phải sợ, yêu thần nào dám phạt ta?”

Nói xong, liền rút gươm ra chặt mấy nhát, thì thấy có tiếng kêu sang sảng, máu chảy ròng ròng ở thân cây.

Tháo sai thợ đẵn cây xuống, chất lên xe túc tắc kéo về Lạc Dương, còn Tháo cưỡi ngựa về trước.

Canh hai đêm hôm ấy, Tháo nằm không yên, đương ngồi ở trong điện ngả mình xuống ghế ngủ gà, bỗng thấy một người xoã tóc, tay cầm thanh kiếm, mình mặc áo thâm, đến trỏ vào mặt thét mắng rằng: “Ta là thần ở cây gỗ lê đây! Mày làm điện Kiến Thuỷ, dám đến chặt cây thần của ta! Ta sẽ phạt cho mày biết lễ độ!”

Tháo giật mình vội hô lớn: “Võ sĩ đâu cả, chúng bay?”

Tháo kêu chưa dứt lời, người ấy cầm gươm toan chém Tháo một nhát. Tháo hét to một tiếng, giật mình tỉnh dậy, lòng nghi hoặc nằm chờ đến sáng.

Sáng hôm sau, Tháo đang dùng điểm tâm thì Giả Hủ cầu kiến. Tháo cho vào, Hủ nói: “Cây của đại vương vận chuyển từ đầm Dược Lâm về đây, đi qua nhiều trạm gác đều không bị làm sao. Nhưng khi đến gần Lạc Dương thì bị cấm vệ quân giữ lại rồi”.

Tháo nghe nói giật mình, hỏi nguyên cớ làm sao. Giả Hủ nói: “Cây lê này không có giấy tờ hợp lệ, vi phạm hành chính về quản lý, phát triển, bảo vệ rừng và quản lý lâm sản nên bị cấm vệ quân phạt 7 hào rưỡi, lại bắt phải cắt ngắn đi một số nhánh thì mới cho vận chuyển tiếp”.

Tháo thấy số tiền phạt quá lớn nên ngồi thần người ra mất một lúc mới cất lời hỏi Giả Hủ nên làm thế nào. Hủ thưa: “Nay việc xây điện Kiến Thuỷ là hệ trọng, không thể dừng lại được. Số tiền phạt tuy lớn nhưng đại vương cũng nên cắn răng mà nộp thì mới mong có gỗ để dùng. Nhược bằng không nộp thì vẫn cứ phải ở cung điện cũ có nhiều ma quỷ”.

Tào Tháo nghe ra, liền sai người mở kho lấy 7 hào rưỡi đưa cho Giả Hủ mang đi nộp phạt để lấy cây về. Lúc bấy giờ, Tháo mới tin lời của mấy cụ già ở đầm Dược Lâm và thần cây gỗ lê là thực.

Ấy là:

Đã bảo chặt cây sẽ chẳng hay
Mà sao còn quyết vẫn ra tay?
Đến khi bị phạt non đồng bạc
Mới tin quả báo của thần cây!


Chưa biết việc xây cung điện của Tháo hay dở thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.

​​​​

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b


Hồi thứ 23b
TÀO CÔNG TỬ CÂN VOI ĐẮC Ý
CÁT THÁI Y XEM BỆNH BỊ ĐÒN


Đây nói chuyện thê tử của Tào Tháo.

Tháo vốn có tính trăng hoa nên lấy khá nhiều vợ: Đinh thị, Biện thị, Lưu thị, Hoàn thị...

Người vợ cả là Đinh thị không có con, Tháo liền lấy a hoàn của Đinh thị là Lưu thị, sinh được một con là Tào Ngang. Sau Tháo lấy Biện thị, sinh được bốn con là Tào Phi, Tào Chương, Tào Thực, Tào Hùng. Tháo lại lấy Hoàn thị, sinh được một con là Tào Xung.

Xung tuy tuổi còn nhỏ nhưng tư chất tỏ ra hơn người. Năm Xung được 6 tuổi, Tôn Quyền muốn lấy lòng Tào Tháo nên đã sai sứ mang một con voi từ Giang Đông vào Hứa Xương tặng cho Tháo.

Con voi rất cao và to, chân của nó dày như chiếc cột nhà và người ta có thể đi dưới bụng của nó. Tào Tháo chưa từng trông thấy con voi bao giờ nên rất hiếu kỳ muốn biết voi nặng bao nhiêu.

Bọn mưu sĩ của Tháo là Tuân Úc, Quách Gia, Trình Dục thương nghị mãi nhưng không có kế sách nào khả dĩ bởi không thể tìm được một cái cân to để cân voi. Tào Xung lúc này mới thưa với Tháo xin được thử sức, Tháo liền chấp thuận.

Tào Xung sai quân dẫn voi ra bờ sông và đi tìm một chiếc thuyền lớn. Lúc thuyền được mang tới, Xung sai quân dẫn con voi lên thuyền, rồi vạch một vạch đánh dấu mức nước lên mạn thuyền.

Xong Xung lại hạ lệnh đưa voi lên bờ, sai lính vác đá chất lên cho thuyền chìm xuống đúng bằng mức nước đã đánh dấu rồi đem cân số gạch đá trong thuyền để tính ra trọng lượng của voi.

Quần thần thấy Tào Xung cân được voi mà không cần dùng đến cân lớn thì rất khâm phục. Còn Tào Tháo thì rất đắc ý vì có đứa con thông minh, lanh lợi.

Một hôm, Tào Xung tập cưỡi ngựa bắn cung, sơ ý bị ngã rách mặt. Tào Tháo thấy quý tử bị thương, liền sai người gọi thái y là Cát Bình đến xem bệnh.

Cát Bình đến, Tháo thuật lại chuyện Tào Xung bị ngã và yêu cầu Bình tức tốc chữa trị.

Cát Bình năm ấy chưa đầy 30 tuổi, mới vào làm việc trong thái y viện chưa lâu. Ngày thường, Bình là người hiền lành, chưa từng to tiếng với ai và luôn hết mình vì công việc.

Bình xem qua vết thương của Tào Xung, xong lại ngồi ở bàn để thảo luận với Tháo xem muốn khâu thẩm mỹ hay khâu thường. Đang trao đổi với Cát Bình về tình trạng và hướng xử lý vết thương của Tào Xung, Tháo bất ngờ xông tới đấm, tát liên tiếp vào mặt Bình.

Người của thái y viện đi theo Cát Bình thấy lộn xộn, liền chạy vào can ngăn, tuy nhiên người này cũng bị Tháo to tiếng, chửi mắng. Chỉ khi lực lượng tuần phòng Hứa Xương có mặt, Cát Bình mới thôi bị Tào Tháo hành hung và lăng mạ.

Khi quân tuần phòng đưa Cát Bình ra ngoài tạm lánh nạn, Tháo liền rút ngân lượng từ trong tay áo ra vứt tung toé trên mặt bàn như tạo hiện trường giả phải lót tay cho thái y. Tuy nhiên, mọi hành động của Tháo đều bị người của thái y viện đi theo Cát Bình trông thấy.

Ngay đêm đó, Cát Bình liền rời thái y viện về quê tĩnh dưỡng, còn Tào Tháo thì bị lực lượng tuần phòng đưa về bản doanh để xét hỏi.

Người đời sau có thơ chê Tháo rằng:

Thái y chữa bệnh cho mình
Thì nên tử tế, lưu tình về sau
Đằng này gây sự oánh nhau
Quan nha tóm được, chỉ mau đi tù!


Chưa biết Tào Tháo bị xử lý như thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.



Xem thêm: Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Kẻ uốn éo và chàng đầy tớ (#3)


Lại chuyện về thế lực uốn éo và chàng đầy tớ…

Một bữa nọ, thế lực uốn éo kia không muốn cái máng lợn mới hay một căn hộ có cái nhà tắm đẹp nữa. Y lại muốn có mấy chiếc kệ lắp cạnh tấm gương ở trong nhà tắm để y đựng mỹ phẩm.

Chàng đầy tớ biết nếu có gọi cá vàng thì cũng không xin được mấy cái kệ này. Chàng liền phóng xe đến một cửa hàng của Uma. Ở đó có cả một thế giới kệ treo tường giống như thế lực uốn éo kia đòi hỏi.

Chàng đầy tớ đem những lời hạnh hoẹ của kẻ uốn éo nói lại với ông chủ cửa hàng. Ông chủ cửa hàng tốt bụng liền lấy ngay mấy chiếc kệ bỏ vào túi đưa cho chàng đầy tớ mà không hề bắt chàng phải trả một đồng nào cả. Ông chỉ nhẹ nhàng cầm chiếc thẻ tín dụng của chàng quẹt một cái, xong vui vẻ tiễn chàng ra cửa.

Chàng đầy tớ mang những chiếc kệ về nhà. Kẻ uốn éo vẫn ở đó, chẳng nói chẳng rằng. Chắc y nghĩ chàng đầy tớ lại sẽ phải chạy vòng vòng để cầu cứu thế lực nào đó giúp chàng lắp những chiếc kệ lên tường.

Chàng đầy tớ tuy xuất thân bần cố nông nhưng cũng biết lao động chân tay. Thế là chàng lấy thước đo đo một lúc, xong lấy khoan cắm vào ổ điện rồi ấn nút.

Không may cho chàng đầy tớ là trước đây chàng cũng đã từng khoan tường, nhưng chàng không ngờ gạch men trên tường nhà tắm lại cứng như vậy. Báo hại chàng phải khoan rã cả tay, vừa khoan vừa sợ chọc nhằm phải đường ống nước thì ăn mày.

Cũng may, nhờ ăn nằm tử tế nên chàng đầy tớ được trời thương, không chọc nhằm đường ống. Thế nên, tuy có hơi bị đau tay chút xíu nhưng rốt cuộc chàng cũng khoan được 6 cái lỗ trên tường để lắp mấy chiếc kệ vào.

Chàng đầy tớ vừa lắp xong kệ, thì ông giời muốn thử thách chàng nên bắt cái đèn gương đang sáng tự nhiên lăn đùng ra ngỏm. Vậy là chàng đầy tớ lại phải chạy đi mua bóng đèn về thay.

Chàng đầy tớ đi mãi, đi mãi. Chàng hỏi đến mấy cửa hàng đồ điện mới tìm được bóng đèn đúng loại. Nhưng khi chàng mang bóng đèn về lắp vào thì lại không thấy sáng.

Chàng đầy tớ thông minh và tốt bụng đoán là có khả năng chấn lưu đã bị cháy. Thế là bất chấp cả việc chẳng biết chữ nào về điện và việc mồ hôi đang chảy ròng ròng, chàng gan dạ trèo lên tháo luôn cả bộ máng đèn xuống, rồi lại chạy đi mua chấn lưu.

Chàng đi mãi, đi mãi. Cũng phải đi mất mấy cửa hàng, chàng mới mua được cái chấn lưu không phải hàng Tàu mà vẫn lắp vừa cho cái máng đèn vốn được thiết kế để lắp chấn lưu Tàu.

Chàng đầy tớ mang chấn lưu về nhà. Thế lực uốn éo vẫn đang ngồi đó, nhìn chàng với ánh mắt của kẻ ăn trước nằm trên.

Chàng đầy tớ biết phận mình con sâu cái kiến, lặng lẽ lắp chấn lưu vào máng đèn. Lắp xong, chàng trèo lên nối máng đèn vào nguồn điện, rồi lắp lại máng vào vị trí cũ.

Ơn giời, lại cũng là vì chàng đầy tớ ăn nằm tử tế, nên khi chàng bật công tắc lên thì lập tức thấy điện về với bản làng.

Kết quả là sau một buổi chiều bị thế lực uốn éo kia vùi lên dập xuống, chàng đầy tớ cuối cùng cũng được thong thả ngồi uống trà thưởng hoa. Còn kẻ uốn éo kia, dù đã dùng trăm phương ngàn cách để thử thách nhưng cuối cùng cũng chẳng làm gì được chàng đầy tớ.

Và thế là suốt cả buổi tối, thế lực uốn éo cứ đứng lì dưới bóng chiếc đèn mà chàng đầy tớ vừa thay, nhìn chằm chằm vào gương mà hỏi xứ này ai xinh nhất.

Nhưng kẻ uốn éo không hề biết rằng chiếc gương mà y đang soi lại là một chiếc gương thông minh. Dù có nói với thế lực uốn éo rằng y là người xinh nhất xứ này, thì khi y vừa đi khỏi, chiếc gương lại không một chút ngập ngừng mà nói rằng, chàng đầy tớ còn đẹp trai hơn cả kẻ uốn éo kia!

Xem thêm:
- Kẻ uốn éo và chàng đầy tớ (#2)
- Kẻ uốn éo và chàng đầy tớ (#1)

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Nghề bán dâm


Theo thống kê của Bộ Y tế Xiêm La năm 2017, nước này có khoảng 120.000 công nhân tình dục đang hành nghề. Trong khi số liệu cũ hơn một chút của Tổ chức Lao động quốc tế (ILO) cho thấy, số người bán dâm ở quốc gia láng giềng An Nam năm 2016 ước tính là 101.272 người[1].

Như vậy, nếu so sánh về số lượng người lao động trong lĩnh vực bán thân nuôi miệng, thì Xiêm La và An Nam có thể coi là “bên tám lạng, người nửa cân”.

Ấy thế nhưng, trong khi ngành bán thân của Xiêm La phát triển một cách rực rỡ và đóng góp rất lớn vào GDP của xứ sở chùa Vàng, thì ở An Nam, ngành này vẫn bị đưa ra ngoài vòng pháp luật, và những người lao động trong ngành bán thân thường được người đời nhắc đến với thái độ và lời lẽ khinh miệt và kinh tởm: “đồ đĩ”, “đồ cave”, “đồ bán troll nuôi miệng”, vân vân và mây mây.

Và để tìm lối ra cho công việc bán thân, nhà chức trách An Nam đã tổ chức một cuộc hội thảo bàn về quan điểm, định hướng xây dựng chính sách, pháp luật quản lý lĩnh vực này.

Điều đáng ghi nhận, là tại cuộc hội thảo nói trên, có khá nhiều ý kiến tỏ ra cởi mở với công việc bán thân. Tỉ như, một ông phó vụ trưởng ở Bộ Tư pháp, khẳng định ủng hộ việc coi mại dâm là một ngành nghề, bởi điều đó có nhiều lợi hơn là hại[2]. Một ông khác là phó vụ trưởng ở Bộ Y tế thì đề nghị phi hình sự hoá đối với hoạt động mại dâm. Đại diện của Quỹ dân số Liên hợp quốc cũng có ý kiến tương tự[3]

Tuy nhiên, trong khi có rất nhiều ý kiến ủng hộ hoạt động bán thân, thì một ông là Cục trưởng Cục Phòng chống tệ nạn xã hội lại cho rằng, không đơn giản công nhận mại dâm là một nghề.

Lý do được ông Cục trưởng đưa ra, là nếu công nhận mại dâm là một nghề thì phải có tiêu chuẩn nghề, ông tổ nghề, có bộ giáo trình dạy nghề, vân vân và mây mây. Tất cả những thứ đó đều được quy định hẳn hoi trong Luật dạy nghề, chứ chẳng phải trò đùa[4].

Lẽ tất nhiên, một hội thảo đơn thuần thì chưa thể quyết định được ngay việc mại dâm có nên và có được công nhận là một nghề hay không. Nhưng nếu chỉ vì những vướng mắc mà ông Cục trưởng đưa ra, thì có lẽ ngay lập tức có thể tháo gỡ luôn để đưa mại dâm trở thành một nghề được pháp luật công nhận.

Tiêu chuẩn nghề và giáo trình dạy nghề thì quá đơn giản rồi, bởi một nền giáo dục đã từng trải qua ​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​“trận đánh lớn” không có lí gì lại không thể đẻ ra những bộ tiêu chuẩn nghề bán dâm và giáo trình dạy bán dâm. Hoặc ví thử không đẻ ra được thì hoàn toàn có thể đi mua, bởi trên thế giới cũng đã có rất nhiều quốc gia công nhận nghề này[5] (và nếu đã công nhận thì, như cái lí của ông Cục trưởng đã nêu, tất nhiên là sẽ có tiêu chuẩn nghề và giáo trình dạy nghề).

Còn về ông tổ nghề, thì không phải đã có Vương Thị Thuý Kiều là một “tượng đài bán thân” lừng lững đó ư? Đành rằng, ông tổ của nghề nào cũng luôn là một vị trí vô cùng danh giá, nhưng không phải vì thế mà một người “sắc đành đòi một, tài đành hoạ hai” và đã từng “thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần” lại không thể ngồi vào chiếc ghế ông tổ của nghề bán dâm.

Cơ mà nói cho cùng, dù công nhận hay không công nhận Thuý Kiều, dù có viết hay không viết ra những bộ tiêu chuẩn nghề và giáo trình dạy nghề, thì bán dâm đã, đang và sẽ luôn là một nghề mà nhà chức trách có muốn cấm cũng chẳng xong.

Liên quan đến “tứ khoái” của con người mà, cấm thế quái nào được!
​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​
​​​​

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

Kẻ uốn éo và chàng đầy tớ (#2)


Lại chuyện về kẻ uốn éo và chàng đầy tớ…

Bữa nọ. Thế lực uốn éo đi làm về, bảo với chàng đầy tớ: “Sao dạo này em hay nghĩ về tiền lắm nhé?”

Chàng đầy tớ, dù rất mệt sau một ngày thực hiện bổn phận đầy tớ của nhân dân, vẫn động viên kẻ uốn éo: “Cái đó là bình thường! Em không nghe người ta vẫn nói à, “con gì ăn ít nói nhiều, nhanh già lâu chết, miệng kêu tiền tiền”?

Thế lực uốn éo kia ngước cặp mắt ngây ngây thơ thơ như hai hột cơm, nhìn chàng đầy tớ, mông lung: “Con lợn?”

Chàng đầy tớ đang ủ rũ, bỗng bừng lên như Trương Lương được Hoàng Thạch Công truyền cho binh pháp.

Trong mớ kiến thức mà bấy lâu chàng đầy tớ dày công thu nạp từ những sách Sử ký, Xuân Thu hay các học thuyết của Ngọc Trinh, Long Nhật, Trang Trần…, chưa bao giờ từng nhắc đến một con lợn có nhiều khả năng như kẻ uốn éo kia vừa nói.

Ấy thế nhưng vào cái thời khắc không ngờ nhất, sinh vật siêu phàm ấy lại xuất hiện ngay trước mặt chàng, đẹp rạng ngời mà không chói loá.

Đêm đó, chàng đầy tớ hiền lành và tốt bụng đi ngủ với… à mà thôi.

Xem thêm: Kẻ uốn éo và chàng đầy tớ (#1)

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b


Hồi thứ 91b
ĐÁNH NAM MAN, THỪA TƯỚNG BỐ THÍ ĐẠI ÂN
QUA LƯ THUỶ, TIÊN PHONG THI HÀNH MẬT KẾ


Lại nói, sau khi tiên chủ nhà Thục Hán là Lưu Bị qua đời, Khổng Minh cùng các quan lập hậu chủ là Lưu Thiện lên ngôi, cải niên hiệu là Kiến Hưng.

Vào năm Kiến Hưng thứ ba (226), ở Ích Châu có tin báo rằng: “Man vương là Mạnh Hoạch, cất mười vạn quân xâm phạm vào cõi, thế nguy cấp lắm!”

Khổng Minh liền vào chầu, tâu với hậu chủ: “Nay rợ phương Nam không phục, thật là mối tai hoạ lớn của nhà nước. Tôi xin lĩnh một đạo đại quân đi đánh mới xong”.

Ngay hôm ấy, Khổng Minh từ hậu chủ, cất quân đi.

Man vương Mạnh Hoạch thấy Khổng Minh đưa quân đến, lập tức dẫn quân Man ra chống cự nhưng không địch nổi. Hoạch bị quân Thục bắt đến 7 lần, nhưng lần nào Khổng Minh cũng thả cho Hoạch về.

Mạnh Hoạch cảm ân đức ấy, mới dắt díu vợ con, anh em, họ hàng, cởi trần ra khúm núm vào quỳ cả dưới trướng Khổng Minh xin hàng.

Khổng Minh mừng lắm, sai mở tiệc yến ăn mừng, rồi cho Mạnh Hoạch làm chúa các động như trước, lại trả cho Mạnh Hoạch tất cả đất đai đã chiếm được.

Khao quân đâu đấy, Khổng Minh truyền rút quân về Thục, sai Ngụy Diên dẫn quân bản bộ đi tiên phong. Mạnh Hoạch dẫn các chúa động và tù trưởng, bộ lạc lễ lạy, tiễn đưa.

Vừa đến sông Lư Thủy bỗng tiền quân bị dồn lại, không đi được nữa. Trên bờ sông có đến mấy nghìn dân Man tụ tập xúm xít, vừa chỉ trỏ xuống sông vừa bàn tán. Một số dân Man còn đem hoa quả, bánh kẹo và nhang đến đặt trên bờ sông để cúng.

Khổng Minh thấy lạ, sai tiên phong là Nguỵ Diên ra xem. Một lát, Nguỵ Diên quay trở lại báo ở dưới sông Lư Thuỷ có một con cá đầu giống cá trắm, có màu đen, nặng chừng hơn 2 cân cứ nổi lên rồi lại chìm xuống.

Khổng Minh mời Mạnh Hoạch ra hỏi. Hoạch nói: “Đây là lần đầu tiên trên địa bàn có hiện tượng cá xuất hiện lại trùng vào dịp đại quân sang sông. Để ổn định tình hình, ngày mai, tôi sẽ tổ chức cuộc họp các chúa động và tù trưởng để tìm giải pháp”.

Về sau nhân nói đến chuyện này, một nhà thơ đời Đường là Đỗ Bạch cảm thán:

Mỗi con cá trắm ngoi lên thở
Mà dưng thiên hạ cũng lao nhao
Lại thêm mấy đứa bày ra họp
Hỏi khi “hữu sự”, biết làm sao?


Khổng Minh chưa để Mạnh Hoạch nói xong, đã ngắt lời: “Quân ta vào đất Man đã lâu, ai nấy đều nóng ruột muốn về. Nếu còn đợi các ngươi họp để tìm giải pháp xử lý con cá thì bao giờ đại quân mới có thể qua sông!”

Nói đoạn liền gọi Nguỵ Diên vào trướng, ghé tai dặn dò mẹo mực.

Nguỵ Diên lĩnh mật kế, liền điểm hơn chục quân tinh tráng chia làm hai tốp. Một tốp mặc giáp đỏ đi gom củi lửa và những đồ dễ cháy chực sẵn. Một tốp mặc giáp xanh đi theo Diên ra sông Lư Thuỷ.

Đến bờ sông, Diên sai mấy tên quân giáp xanh đi theo mượn lưới của các thuyền chài ở gần đó, quẳng xuống sông. Một lát, quân sĩ kéo lưới lên, bắt được con cá “lạ”.

Nguỵ Diên sai gỡ lưới ra thì thấy đó là một con cá chép, nặng 3,2 cân. Diên đem cá về trình Khổng Minh.

Khổng Minh nhìn thấy con cá “lạ”, lại ghé tai Nguỵ Diên dặn dò mẹo mực.

Nguỵ Diên lĩnh kế, xách cá ra ngoài trướng, giao cho mấy tên quân mặc giáp đỏ đang chờ sẵn.

Một lát, quân giáp đỏ mang vào trướng dâng Khổng Minh một nồi cá chép om dưa thơm phức. Khổng Minh mừng lắm, mới cùng Mạnh Hoạch và các tù trưởng Nam Man bày ra đánh chén một bữa.

Xong đâu đấy, Khổng Minh truyền rút đại quân qua sông Lư Thuỷ, trở về đất Thục.

Từ đó, phương Nam hoàn toàn bình định.

​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​
​​ ​​​​ ​​​​

Xem thêm:Tam quốc diễn nghĩa - Hồi 121

Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

Nhà rùa học đại chiến bầy thiên nga


PGS Hà Đình Đức là một người nghiên cứu và giảng dạy về sinh học. Trước khi ông bắt đầu các hoạt động bảo vệ hồ Gươm và loài rùa sống ở đó, người ta chẳng mấy ai biết đến ông. Tuy nhiên, có một dạo, cụ rùa hồ Gươm hay nổi lên mặt nước thì các phương tiện truyền thông thường nhắc đến ông như một “nhà rùa học”.

Đùng phát vào một ngày đầu năm 2016, cụ rùa hồ Gươm, do không chống lại được quy luật của tạo hoá, đã lặng lẽ quy tiên. Và từ đó đến nay, các phương tiện truyền thông cũng chẳng nhắc gì đến PGS Hà Đình Đức, khiến ông bỗng dưng trở thành người lặng lẽ.

Tuy nhiên, có lẽ tạo hoá không muốn PGS Đức được nhàn cư nên đầu năm 2018 đã xui khiến Công ty Thoát nước thả thử 12 chú thiên nga xuống hồ Gươm. Và thế là các phương tiện truyền thông lại rầm rộ nhắc đến ông với lời phát biểu đầy tâm huyết: Việc thả 12 con thiên nga đen và trắng xuống Hồ Gươm thật khôi hài, bởi lẽ Hồ Gươm là nơi văn hóa tâm linh, nổi tiếng với truyền thuyết rùa vàng, khi thả thiên nga xuống sẽ làm mất hồn cốt dân tộc.

Thật ra, trước một sự việc lạ mắt, lạ tai diễn ra trên một cái hồ được cho là quan trọng nằm ngay giữa trung tâm thành phố, thì việc người dân và giới nghiên cứu có ý kiến thế này thế nọ âu cũng là điều bình thường. Tuy nhiên, có một điều khiến nhà em khó hiểu, là không biết PGS Hà Đình Đức quan niệm dư lào về truyền thuyết, tâm linh và hồn cốt, mà bao nhiêu năm nay cứ đắm đuối mãi với hồ Gươm mấy lại cụ rùa mà kì thị mấy chú thiên nga.

​​​Nếu đã gọi là truyền thuyết thì bất kì học sinh nào đã từng đọc sách Văn học 6 đều biết, đó là những chuyện không có thật do người xưa phịa ra. Và truyền thuyết về rùa vàng hay hồ Gươm không phải là ngoại lệ, nghĩa là cũng do người xưa phịa ra cả.

Điều đó có nghĩa rằng, về nguồn gốc thì hồ Gươm cơ bản cũng giống như hồ Ba Mẫu, hồ Bảy Mẫu, hồ Thành Công, hồ Giảng Võ hay hồ Ngọc Khánh… Tức là, hồ Gươm cũng chỉ là một cái hồ chứ không phải là vật thể gì siêu nhiên, huyền bí.

Còn nếu nói hồ Gươm là nơi văn hoá tâm linh thì có vẻ nhưng cũng không hẳn đúng, vì thực ra trong quần thể không gian hồ chỉ có Đền Ngọc Sơn là nơi thờ tự mà thôi.

Trong khi đó, thật khó thuyết phục nếu nói rằng việc thả mấy chú thiên nga xuống hồ sẽ xâm phạm đến cảnh quan hay không gian của Đền. Càng khó thuyết phục hơn nếu nói rằng mấy chú thiên nga bé bỏng đó sẽ làm cản trở hay ảnh hưởng đến việc thực hiện các nghi lễ tâm linh ở trong Đền.

Và tất nhiên là sẽ chẳng có ai ngây thơ đến mức tin rằng hồn cốt của dân tộc này lại nằm ở hồ Gươm. Ngay đến việc chọn hình ảnh làm biểu tượng của Hà Nội, người ta cũng chọn Khuê Văn Các chứ không chọn hồ Gươm hay các công trình gắn với hồ như Tháp Bút, Đài Nghiên, Cầu Thê Húc hay Tháp Rùa… (*) Thế cho nên, việc thả thiên nga xuống hồ Gươm, dẫu muốn thì cũng chẳng có cách nào làm mất đi hồn cốt của dân tộc.

Kể ra rất nhiều điều như vậy, nhà em cũng chỉ muốn nói một điều rằng, thả một vài chú thiên nga xuống hồ Gươm chưa phải là điều gì xúc phạm lịch sử, báng bổ thánh thần hay đánh mất hồn cốt… Đây chẳng qua chỉ là một động thái thử nghiệm nhằm tìm ra thêm một điểm nhấn cho cảnh quan của cái hồ mà xưa nay người ta vẫn quen gắn với hình ảnh cụ rùa mà thôi.

Kết quả của thử nghiệm này có thể là thành công hoặc cũng có thể là thất bại. Nhưng nếu không thử nghiệm thì chắc chắn sẽ chẳng có kết quả gì sất. Mà ví thử việc thử nghiệm có thành công và được đông đảo người dân ủng hộ đi nữa, thì mấy chú thiên nga cũng không vì thế mà có thể đi vào truyền thuyết về hồ Gươm thay chỗ của cụ rùa.

Còn trong trường hợp thử nghiệm bị thất bại, thì các chú thiên nga cũng hoàn toàn có quyền nghĩ rằng, không phải thiên nga xấu xí hay kém cỏi hơn rùa, mà chẳng qua là môi trường hồ Gươm không phù hợp để thả thiên nga.

Chứ phải là một cái hồ khác mà người đứng trên bờ không phải là Hà Đình Đức mà là Tchaikovsky thử xem, thì các chú thiên nga lại chẳng làm nên một cái hồ còn oách gấp mấy lần hồ Gươm ý chứ.

Không tin thì lên mạng tìm kiếm mà coi. Số người biết và yêu “Hồ thiên nga” phải nhiều hơn số người biết và yêu “hồ Gươm” dễ cũng gấp một nghìn lần chứ chẳng chơi!

-----
(*) Điều 6 Luật Thủ đô quy định: Biểu tượng của Thủ đô là hình ảnh Khuê Văn Các tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

Bị ốm nằm nhà


Hôm nay bị ốm nằm nhà
Mà sao thấy khỏe như là đi chơi
Đã lâu mới được thảnh thơi
Ung dung tự tại ở nơi thư phòng
Tạm quên những việc chưa xong
Chỉ ngồi lướt nét, đầu không nghĩ gì
Ở nhà cũng chẳng mấy khi
Được hôm bị ốm, thôi thì xoã luôn!