Thứ Tư, 20 tháng 3, 2019

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b


Hồi thứ 23b
ĐỔNG QUỐC CỮU BÀY MƯU LÀM VIỆC LỚN
CÁT THÁI Y DỤNG KẾ XỎ QUAN TO


Trước nói, quốc cữu là Đổng Thừa thấy Tào Tháo quyền cao chức trọng, ra triều vào nội oai như cậu ông giời, nên sinh ra ghen ăn tức ở. Thừa liền bàn với Vương Tử Phục, Chủng Tập, Ngô Thạc, Ngô Tử Lan, Mã Đằng, Lưu Bị và Cát Bình, tìm cách chơi Tào Tháo một vố thật đau cho bõ ghét. Cả tám người bóp hột mùng tơi lấy nước, cùng ký tên trên một bức lụa trắng.

Cát Bình vốn là quan thái y, ngày thường vẫn hay được Tào Tháo gọi đến phủ để chữa bệnh. Nghe Đổng Thừa bàn chuyện, Bình nói: “Không cần các ông phải dụng tâm. Việc này tôi chỉ cần nhón tay một chút là xong”.

Đổng Thừa hỏi mưu kế làm sao, Cát Bình đáp: “Tháo mỗi khi phát bệnh nhức đầu đều gọi tôi đến chữa. Phỏng thử nay mai có gọi, chỉ cho một liều thuốc xổ là nó đi ngoài vãi shit”.

Đổng Thừa nghe nói cả mừng, dặn Cát Bình cứ y kế mà làm.


Ảnh: Cát Bình ngầm bỏ thuốc xổ vào siêu thuốc hoạt huyết dưỡng não
Không may, có tên gia nhân trong phủ Đổng Thừa nghe được việc ấy, liền đến cáo với Tào Tháo. Tháo bèn giả tảng nhức đầu, cho mời Cát Bình đến chữa thuốc.

Cát Bình đến phủ Tào Tháo, sắc một siêu thuốc hoạt huyết dưỡng não để cho Tháo uống. Thuốc hoạt huyết sắc xong, Bình ngầm đổ thuốc xổ vào, rồi rót ra một bát, dâng lên.

Tào Tháo đã biết trước mưu kế của Cát Bình, cố ý chậm chạp không uống vội. Bình nói: “Thuốc đương nóng, thừa tướng uống ngay cho ra mồ hôi thì khỏi”.

Tháo đứng lên nói: “Ngươi đã đọc sách, tất biết lễ nghĩa. Vua có bệnh uống thuốc, bầy tôi phải nếm trước; bố có bệnh uống thuốc, con phải nếm trước. Ngươi là tâm phúc với ta, sao không nếm đi?”

Cát Bình biết là việc đã bị lộ, bước lên định nắm lấy tai Tháo đè xuống để đổ thuốc vào. Tháo đẩy thuốc ra, đổ cả xuống đất. Tả hữu liền bắt ngay Cát Bình trói lại.

Tháo gọi hai mươi người ngục tốt lực lưỡng điệu Cát Bình ra vườn sau tra xét. Bình mặt mũi vẫn nhơn nhơn, không hề sợ hãi. Tháo cười mà hỏi rằng: “Thứ mày là một thằng thầy thuốc, sao dám mưu hại tao? Tất nhiên có người xúi giục, hễ xưng ra thì tao tha cho”.

Cát Bình đáp: “Những người xúi giục tôi đều ký tên trên dải lụa cả rồi. Nhưng tôi muốn làm sao để tâm lý của người ta không bị đột ngột, không bị xáo trộn”


Ảnh: Cát Bình đè Tào Tháo xuống để đổ thuốc
Tào Tháo nói: “Tao không đồng tình với quan điểm này của mày. Tất cả cùng đồng mưu, mà chỉ mình mày bị phạt, liệu có công bằng chăng?”

Cát Bình đáp: “Quan điểm của thừa tướng không phải tôi không nghĩ đến. Nhưng tôi cố gắng hạn chế thấp nhất tổn thương đối với những người đồng mưu”.

Tào Tháo nói: “Nếu xử lý những kẻ xúi giục mày sẽ tránh được cho người khác bị chơi xỏ sau này. Quan điểm sợ làm tổn thương những người ký tên trên dải lụa có vẻ như chưa ổn!”

Cát Bình đáp: “Tôi chỉ muốn những người ký tên không xáo động tâm lý nhiều. Tôi dùng khái niệm tổn thương chưa đúng lắm”.

Tào Tháo gặng hỏi hai ba lần, nhưng Cát Bình một mực không khai ra những người ký tên trên dải lụa trắng. Tháo không làm gì được, đành sai ngục tốt đổ hết chỗ thuốc còn lại trong siêu vào miệng Cát Bình, rồi thả cho về.

Cát Bình về đến nhà thì bị đau bụng dữ dội, đi ngoài luôn mấy ngày không khỏi. Tiếng đồn ra ngoài, từ quan viên văn võ cho đến bách tính lê dân đều khiếp đảm, dặn nhau không được giỡn mặt với Tào Tháo vì sợ bị tiêu chảy.

Ấy thực là:
Tưởng vì đại nghĩa nên kín miệng
Ai ngờ chuốc vạ hở cả trôn!


Chưa biết phen lày Tào Tháo xử lý trò nghịch dại của đám Đổng Thừa dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2019

Ba em làm theo lời Lưu Bị


Bữa nọ, em và ba em nằm chơi trong phòng. Ba em kể chuyện ông Lưu Bị trong sách Tam quốc cho em nghe.

Chuyện về ông Lưu Bị này thì dài lắm, em chẳng thể nào nhớ hết. Em chỉ nhớ là lúc lâm chung ở thành Bạch Đế, ông ấy có dặn lại các con: “Chớ thấy điều ác nhỏ mà cứ làm, chớ thấy điều thiện nhỏ mà không làm”.

Ba em đang kể đến đoạn đấy thì được mẹ em triệu ra phòng khách mở YouTube để tìm phim “Quỳnh búp bê” cho mẹ xem.

Em không hiểu phim về mấy con búp bê thì có gì hay, nhưng vì cả ba mẹ em đều xem phim ấy nên em không có lựa chọn nào khác ngoài việc ngồi xem cùng.

Trong phim, một cô tên là Quỳnh đang làm việc ở công ty karaoke thì chuyển sang công ty bán quần áo. Một bữa tan làm, chú giám đốc công ty quần áo chạy theo, rủ cô Quỳnh đi ăn tối. Nhưng cô Quỳnh không hưởng ứng đề nghị của chú giám đốc, mà lại nói với chú ấy một câu: “Em thấy trong người hơi mệt, chỉ muốn về nghỉ”.

Chú giám đốc chưa kịp nói gì với cô Quỳnh, thì ba em nhảy luôn vào họng chú ấy, cất tiếng ân cần: “Thế thì để anh đưa em vào nhà nghỉ!”

Mẹ em nghe thấy vậy, liền quay sang nhìn ba em, vừa lườm vừa nói: “Này này!”

Ba em thấy mẹ em tỏ vẻ không ưng, liền nói lại với mẹ: “Người ta thấy mệt thì đưa vào nhà nghỉ là đúng! “Này này” cái gì!”

Nhưng mẹ em không chấp nhận cái cách hành xử ấy của ba, và cũng không có ý muốn đùa cợt, nên mới buông ra một câu ngắn tũn mà đanh thép: “Tôi cấm!”

Ba em chẳng nói gì, lại hướng mắt vào màn hình tivi để theo dõi tiếp bộ phim. Không khí của buổi xem phim từ đấy cũng trở nên trầm lắng, buồn tẻ.

Chứng kiến ba mẹ em bất đồng về việc chăm sóc sức khoẻ của cô Quỳnh, em thật chẳng hiểu cơ sự ra làm sao. Rõ ràng chính miệng cô Quỳnh nói ra, là cô ấy thấy mệt và muốn được nghỉ ngơi, ấy thế mà lúc ba em bảo đưa cô ấy vào nhà nghỉ thì mẹ em lại bày ra cấm đoán. Chẳng lẽ mẹ muốn cho cô ấy mệt đến đổ bệnh luôn hay sao?

Em không biết việc ba em định làm là to hay nhỏ, nhưng em nghĩ, đưa người đang mệt vào nhà nghỉ chắc chắn là một việc thiện. Và ba em hẳn cũng là một người tốt thì mới có ý như vậy.

Còn mẹ em, tuy em thấy không phải là người xấu, nhưng việc mẹ cấm cản chuyện đưa người đang mệt vào nhà nghỉ là rất không nên. Chẳng phải, ông Lưu Bị đã viết thư căn dặn các con, là điều thiện dù nhỏ đến đâu thì cũng phải cố mà làm hay sao? Mẹ cứ định kiến với những ý tưởng làm việc thiện như thế, chẳng trách bữa nọ tivi nhà em lại bảo là, xã hội bây giờ ngày càng ít người tốt!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2019

Ba em xem phim truyền hình


Nhà em có một cái smart tivi. Nhiệm vụ chủ yếu của cái tivi này là ban ngày tấu nhạc Chi Pu mấy lị Sơn Tùng cho mẹ em nghe, còn buổi tối thì chiếu phim “Thủy hử” cho ba em coi.

Bữa nọ, ba em ăn tối xong, liền bật tivi lên xem “Thủy hử” như thường lệ. Dưng ba đang xem giữa chừng thì mẹ em bảo ba mở YouTube tìm phim “Những cô gái trong thành phố” cho mẹ xem.

Ba em tuy ra ngoài chém gió thành thần nhưng về nhà thì không dám bất kính với vợ. Ba liền dẹp phim Tàu sang một bên để bật YouTube phục vụ nhu cầu xem phim truyền hình Việt Nam của mẹ em, còn ba thì không có việc gì làm nên ngồi chầu rìa bên cạnh.

Tập phim hôm ấy chiếu cảnh một cô công nhân bỏ công việc ở nhà máy để đi bán bia ở nhà hàng. Một lần, có ông khách đến uống bia, không biết say hay tỉnh, thò tay sờ vào mông cô. Cô liền vớ cái chai đập cho ông khách một phát vào đầu tóe máu, phải vào bệnh viện khâu mất mấy mũi.

Cô công nhân sau đó phải đền cho ông khách hai mươi triệu, lại còn bị ông ta phạt uống một cốc rượu còn đầy hơn cả cái cốc sữa mà mẹ em vẫn bắt em phải uống hàng ngày.

Cô công nhân biết mình yếu thế nên phải nhắm mắt nhắm mũi cầm cốc rượu trút vào miệng. Nhưng mới uống được một ngụm thì cô ấy đã ho sặc ho sụa. Uống hết chỗ rượu trong cốc, cô phải chạy ngay vào nhà vệ sinh móc họng để nôn cho hết rượu ra.

Ba em đang ngồi chầu rìa như một kẻ bất mãn chán đời, thấy vậy liền cất tiếng buông ra một câu: “Ai bảo không cho nó sờ mông cơ! Cho nó sờ thì nó cho tiền chứ có mất gì đâu mà làm bộ làm tịch?”

Mẹ em nghe ba nói thế, liền ngưng cái việc xem phim lại, đoạn quay sang trút lên đầu ba em những lời cay nghiệt như bà cô của Thị Nở. Nào là dê xồm! Nào là hám gái! Nào là liệu thần hồn thần vía! Vân vân và mây mây.

Ba em vớ phải trận oanh tạc bằng lời kia thì không dám hé răng nói lấy nửa câu, chỉ cười nhăn nhăn nhở nhở xong lại ngồi im, chuyên tâm vào việc hóng hớt trong hoà bình và trật tự.

Nhìn cảnh ba em bị đay nghiến, em thương ba lắm nhưng chẳng biết bênh vực ra làm sao, vì em chưa biết nói. Cơ dưng mà, em thấy việc mẹ em mắng ba vì cái chuyện của cô công nhân kia là không nên, không phải một tí nào. Với cả, ba em nói cũng đúng chứ có gì sai đâu?

Như em đây này, ngày nào cũng bị ba mẹ sờ mông đến cả chục lần mà em vẫn để yên chứ có phàn nàn gì đâu. Thậm chí mỗi lần như thế, em còn thấy dễ chịu nữa í. Ai bảo cô kia, không ngoan được như em nên bị phạt là đúng, kêu ca cái nỗi gì!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2019

Nghe chuyện Đổng Trác



Ảnh: Đổng Trác
Tối nay mẹ đi vắng
Ba ở nhà với em
Hai cha con rỗi việc
Mở “Tam quốc” ra xem

​Ba kể rằng Đổng Trác
Là một kẻ gian ngoan
Trên bức hiếp thiên tử
Dưới đe nẹt bá quan

Hắn lại nuôi Lữ Bố
Làm chiến tướng tiên phong
Mười tám phương khôn địch
Bởi Lữ khỏe vô song

Nhờ thế nên họ Đổng
Thoải mái vào trong cung
Thản nhiên xơi mỹ nữ
Coi giời tựa cái vung


Ảnh: Lữ Bố
Em nghe ba kể chuyện
Thấy Trác thiệt là hay
Làm được như họ Đổng
Thiên hạ dễ mấy tay?

Ấy dưng ba lại kể
Đổng Trác vẫn phải thua
Bởi tư đồ Vương Doãn
Trung thành với đức vua

Doãn dùng liên hoàn kế
Sai Điêu Thuyền múa may
Rồi thả ra ít thính
Lữ Bố đớp mồi ngay

Doãn lại xui Đổng Trác
Rước Điêu Thuyền về dinh
Lữ Bố không chịu nhịn
Mới bỏ hiếu lấy tình


Ảnh: Điêu Thuyền
Bởi thế nên họ Đổng
Đầu với cổ lìa nhau
Còn tiếng nhơ của Trác
Truyền mãi đến về sau

Việc xảy ra như thế
Kể cũng thật éo le
Chuyện quan trường đấu đá
Lại lẫn với phòng the

Dưng mà ba lại bảo
Làm kiểu đấy khí hay
Bởi nếu dùng mỹ nữ
Đỡ phải động chân tay

Chỉ có điều ba dặn
Phải khéo tính trước sau
Kẻo có ngày gái đẹp
Làm thiên hạ quánh nhau


Ảnh: Vương Doãn
Chuyện đến đây là hết
Em phải lên giường rồi
Chỉ khi nào nghe chuyện
Mới nằm ở trong nôi

Còn bây giờ phải ngủ
Đặng còn được khen ngoan
Kẻo ba lên cơn cáu
Khéo em phải đòn oan.

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2019

Cạo râu buổi sáng


Sáng nào cũng phải cạo râu
Kẻo không lại sợ để lâu nó dài
Cạo râu thì mới bảnh trai
Thời nay ai để râu dài làm chi
Mà dưng biết vậy một khi
Sợi râu nào mọc, ta thì cạo luôn!

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2019

Đón xuân


Nàng xuân đã đến đây rồi
Làm cho cây lá đâm chồi rất hăng
Bà con trăm họ lăng xăng
Chạy lui chạy tới loăng quăng trên đường
Dạo chơi khắp chốn phố phường
Mừng vui như được lên hương đổi đời
Mùa xuân về với đất trời
Chào xuân đón Tết, ta thời... xõa luôn!

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2019

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019

Thơ 2768


Mỗi lục bát viết nên đã khó
Thêm song thất càng bó cả tay
Muốn ra được áng thơ hay
Thì dưng có nước suốt ngày nghiền thơ!

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

Nhạc Ả-dập của ba em


Ba em rất yêu tiếng Ả-dập. Sở dĩ em biết điều đó, là vì em để ý thấy những lúc ru em ngủ, ba thi thoảng lại rú lên một vài câu trong mấy bài hát tiếng Ả-dập. Thậm chí đôi khi có những bài dân ca Bắc Bộ hay quan họ Bắc Linh, ba em cũng hát thành tiếng Ả-dập luôn. Tỉ như cái bài Cây trúc xinh mà các liền anh liền chị hay hát, được ba em Ả-dập hoá dư lày:

“Bamboo nice, tang tình là bamboo grows, qua lới nọ by the pond.
Miss Two nice, tang tình là Miss Two stands, stands alone, qua lới nice and nice…”


Thoạt tiên, em thấy việc ba em yêu tiếng Ả-dập như thế cũng là chuyện tốt. Chẳng gì, bây giờ nước mình cũng đã mở cửa hội nhập với thế giới rồi, nếu quen dùng tiếng Ả-dập thì việc giao tiếp với người nước ngoài càng trở nên thuận tiện hơn.

Dưng mẹ em thì không nghĩ như em. Mẹ bảo, tiếng Ả-dập vào tay người khác thì sẽ trở thành công cụ giao tiếp hữu ích, dưng vào tay ba em thì có khi lại thành phương tiện làm điều ác.

Em còn chưa kịp hiểu ra vì sao lại có chuyện lạ lùng như vậy, thì mẹ kể rằng, hồi ba mẹ mới quen nhau, có lần ba hát cho mẹ nghe mấy câu trong bài Eternal Flame của ban nhạc The Bangles dư lày:

“Close your eyes, give me your hand, darling
Do you feel my heart beating?
Do you understand?
Do you feel the same?”


Ban đầu, mẹ không hiểu ba em chỉ hát cho vui hay có ý gì khác, nên mẹ cũng thử nhắm mắt lại như lời bài hát coi sao. Dưng mắt mẹ nhắm lại chưa đầy một nốt móc đơn thì ba em đã kịp đoạt mất hàm răng của mẹ rồi. Từ đấy mẹ em, muốn hay không, cũng phải làm Chủ nhiệm Hợp tác xã Toàn Lợi, vì hàm răng đã bị ba em cướp mất. Mẹ đâm ra ngờ vực các bài hát tiếng Ả-dập của ba em.

Em nghe mẹ kể thì mới vỡ lẽ. Hoá ra, bấy lâu nay ba em lợi dụng các bài hát Ả-dập để làm điều ác. Mà đấy chắc chắn là điều không nên, không phải một chút nào.

Từ bữa đó, em cũng bắt đầu dè chừng việc hát tiếng Ả-dập của ba em. Thế cho nên, mỗi khi ru em mà ba hát mấy bài bolero phản động kiểu như “Sầu tím thiệp hồng” hay “Cô hàng xóm” thì em còn chịu ngủ. Chứ còn nếu ba mà tấu mấy bài hát Ả-dập lên thì em kiểu gì cũng phải mở mắt ra ngay.

Em nghĩ, dù ba chưa làm điều ác gì với em, nhưng với một người khó lường như ba, thì mình cẩn thận vẫn tốt hơn. Răng đầy hàm như mẹ em mà còn bị ba cho làm Chủ nhiệm Hợp tác xã Toàn Lợi, nữa là một đứa răng mới nhú như em. Không cẩn thận, khéo ba lại cho em làm chủ nhiệm cả một liên hiệp hợp tác xã chứ chẳng chơi!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019

Ba em dụng mưu Tào Tháo


Ba em là thanh niên nghiêm túc. Sở dĩ em dám quả quyết như vậy là vì em thấy các buổi tối, ba em toàn ở nhà chơi với em, không đòi xuống sân chung cư trêu gái như mấy chú tre trẻ, cũng không giả vờ đi đổ rác như mấy bác già già. Mỗi ngày ngoài 8 giờ vàng ngọc ở cơ quan ra, ba em chỉ làm đúng một việc như vậy, không làm bất kỳ việc gì khác.

Bữa nọ như thường lệ, đi làm về, ba em tắm rửa và cơm nước xong, liền vào phòng chơi với em. Hôm ấy tivi có lịch phát sóng trận bóng đá giữa đội Việt Nam và đội I-rắc.

Hai cha con đang nằm đắp chăn nói chuyện Quan Vũ hàng Tào Tháo mấy lị Lữ Bố xoạc Điêu Thuyền thì đột nhiên mẹ em mở cửa phòng bước vào. Mẹ em hỏi ba, sao lại nằm chơi mà không bật tivi xem bóng đá.

Ba em ngừng câu chuyện với em lại, rồi bảo với mẹ, là không xem thì càng đỡ mất công, bởi Việt Nam làm sao có cửa thắng nổi I-rắc.

Mẹ em nghe ba nói thì tỏ ra không đồng tình. Mẹ bĩu môi lườm ba em rồi bảo, Việt Nam đã soán ngôi vương của Thái Lan, bây giờ là nhà vô địch Đông Nam Á, sợ gì I-rắc mà không thắng.

Nói rồi, mẹ nhủ ba em ra bật tivi mà xem bóng đá cho có không khí, tránh chỗ để mẹ ru em ngủ.

Ba em vốn có hiếu với vợ. Nghe mẹ em bảo, ba lồm cồm chui ra khỏi chăn, cắp đít ra phòng khách bật tivi xem bóng đá một mình.

Hồi lâu, ba em trở vào, miệng lầu bầu nói tiếng đan mạch như thể ông gì Xuân lúc bị giao đứng ở tiệm Âu hoá để chèo kéo người ta may trang phục của ông Tuýp phờ nờ vậy.

Mẹ em thấy ba em thần sắc kém thắm, liền hỏi thăm cơ sự ra làm sao. Ba em bực dọc kể là chú gì thủ môn bắt bóng như shit, để cho đội I-rắc thắng ngược ở phút 90, báo hại ba em cả tối chịu lạnh ngồi xem mà chả được nước mẹ gì.

Lúc ấy em buồn ngủ quá nên ngủ luôn, vả thấy ba đang cáu nên em cũng không tiện mở lời. Nhưng em vừa đi ngủ vừa nghĩ, sự bực dọc của ba em hôm ấy, chính ra, là hoàn toàn xứng đáng và không nên được an ủi.

Ai đời, một thanh niên nghiêm túc như ba em, suốt ngày nghiền ngẫm “Tam quốc diễn nghĩa” để học mưu kế của Tào Tháo mà lại không nhớ lời dạy của ông ấy truyền lại cho đời sau, để đến nỗi phải ôm lấy cục tức chỉ vì một cú sút của cái đội I-rắc kia.

Phải tay em á, sau này lớn lên, vợ em có bảo gì thì em cứ làm ngược cmn lại. Lúc ấy thì đừng có nói là đội I-rắc, chứ đến cả khu vực Trung Đông hay thậm chí cả thế giới, đố có đội bóng nào có thể làm em nổi cáu được như cái đội I-rắc đã làm với ba em hồi xưa. Mưu của Tào Tháo đấy, chứ không phải là hạng vừa đâu, vừa vừa vừa đâu!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa