Thứ Hai, 2 tháng 5, 2022

Và chiếc lá hết buồn!


Nhà có một cây Sử Quân Tử, ngày nào cũng tưới nước vo gạo và bón bã chè, ra chiều quý lắm. Ví thử trên đời có thứ được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, thì cây Sử Quân Tử chính là một ví dụ.

Chẳng hiểu khí hậu thổ nhưỡng thế nào, tháng trước đi vắng một tuần về, thấy cây Sử Quân Tử héo đến gần một nửa. Trong khi, những lần khác vắng nhà lâu hơn thế thì cây Sử Quân Tử vẫn bình yên vô sự.

Thấy cái cây xơ xác quá nên cũng không đành dạ. Lại ra sức vo gạo và uống nước chè, đặng có cái mà cho cây ăn. Nhưng lá mí chồi mới mọc lên được một ít thì trận mưa to gió lớn hôm vừa rồi lại làm gãy mất mấy ngọn. Xót không kém gì Hoàng Cầm bị rụng mất bàn tay…

Bữa nay, bà em út của Tiểu Solitaire không chịu ăn cháo nên phải kiếm trò mua vui để dỗ bà. Bế bà ra ban công, cầm tay bà phẩy nhẹ vào lá cây Sử Quân Tử rồi hát, “lá buồn vì nắng đến đã mang giọt sương đi mau…”

Phẩy được vài cái thì bế bà chạy vào nhà. Xong lại bế bà ra ban công phẩy vào lá rồi hát, “và chiếc lá hết buồn”. Cứ thế lặp đi lặp lại…

Bà em út của Tiểu Solitaire thấy đùa giỡn với cây Sử Quân Tử cũng hay nên mỗi lần được phẩy vào lá cây, bà lại cười khanh khách. Cũng nhờ thế mà bà mới chịu há miệng cho mà đút cháo…

Tiểu Solitaire ở trong nhà, thấy cô em gái chơi với cây Sử Quân Tử có vẻ vui nên cũng lăng xăng chạy ra đua đòi, “cho Tiểu Solitaire làm chiếc lá hết buồn”.

Mải lo chuyện dỗ bà em út của Tiểu Solitaire ăn cháo nên cũng không để tâm đến nguyện vọng của Tiểu Solitaire. Lát sau trở ra ban công thì thấy một đống lá non nằm chỏng chơ dưới đất, cùng với một vài ngọn cây mới nhú.

Và tất nhiên, trong đống lá ấy, chẳng chiếc nào có thể buồn được nữa, vì chiếc nào cũng đã chết cmnr!

Bữa đó, Tiểu Solitaire mới được 3 tuổi 8 tháng, còn bà em út thì mới được gần 15 tháng.

(*) Tiêu đề bài viết và các câu hát trong bài được lấy từ bài hát “Giọt sương và chiếc lá” của Lưu Hương Giang

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2022

Nhiệt kế thuỷ ngân


Một bữa, em gái của Tiểu Solitaire bị sốt. Mẹ muốn biết chính xác nhiệt độ của cô bé nên mới lấy nhiệt kế thuỷ ngân để đo, thay vì dùng nhiệt kế điện tử.

Cô em của Tiểu Solitaire thấy nách mình phải cặp một cái nhiệt kế thì sợ lắm. Cô bé liên tục vùng vằng để đẩy nó ra. Không đẩy được thì cô khóc oà lên.

Tiểu Solitaire thấy vậy, liền chạy lại nói với em gái: “Em dũng cảm lên nha! Có anh đây, đừng sợ!”

Lát sau, cái nhiệt kế được lấy ra khỏi nách em gái của Tiểu Solitaire. Cô bé lại vui vẻ chơi đùa, mặc cho người lớn muốn ứng xử thế nào với con số hiển thị trên nhiệt kế.

Vừa lúc đó, ngoài cửa có tiếng nô đùa. Một đám trẻ con hàng xóm vừa giành nhau một quả bóng, vừa reo hò ầm ĩ.

Tiểu Solitaire đang ở trong nhà, nghe tiếng reo liền chạy ngay ra cửa. Lấy hết sự nghiêm khắc của một người đàn ông đã hơn 3 tuổi rưỡi, cậu quát thật to vào lũ trẻ con thiếu ý thức: “Này, có muốn đo nhiệt độ không hả?”

Nhưng kệ cho Tiểu Solitaire muốn quát lác gì mặc sức, lũ trẻ vẫn không chịu ngừng reo. Chúng không hề biết việc đo nhiệt độ thì đáng sợ đến đâu, dù cho, đứa nào cũng lớn hơn Tiểu Solitaire vài tuổi…

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2022

Một lần bố về thăm


Tiểu Solitaire…

Bố của Tiểu Solitaire xa nhà gần 2 tháng. Lúc bố trở về thì cậu vẫn đang ngủ.

Hửng sáng, Tiểu Solitaire quờ tay sang người bên cạnh như thường lệ. Nhưng thay vì cái màn hình CRT cổ lỗ sĩ, Tiểu Solitaire rờ trúng một cái màn hình LED siêu nét. Cậu liền vùng ngồi dậy, ngó xem thử người nằm cạnh cậu là ai. Và cậu lập tức reo lên “Ba! Ba! A ba về!” Rồi cậu bỏ luôn cả phần còn lại của giấc ngủ…

Những ngày bố ở nhà, Tiểu Solitaire lúc nào cũng bám lấy bố. Tắm rửa, làm vệ sinh cá nhân hay bón cơm… cậu nhất định không cho mẹ làm, dù mới trước đó một hôm, cậu luôn giành mẹ về phần mình và chia bác giúp việc cho hai cô em gái.

Mấy ngày cuối kỳ nghỉ của bố, trời không còn mưa lạnh nên Tiểu Solitaire hay được bố dẫn ra ngoài chơi. Mặc dù chỉ đi dạo loanh quanh gần nhà, nhưng Tiểu Solitaire tỏ ra thích thú lắm. Lúc trở về, cậu líu lo kể đủ những thứ mà cậu gặp khi đi dạo với bố.

Ngày bố cậu rời nhà để trở lại cơ quan, cậu nhất định đòi đi theo. Năn nỉ nhỏ to mãi không được, Tiểu Solitaire mếu máo xin bố ôm cậu một cái, rồi sau đó khóc òa lên khi bố buông cậu ra.

Tiểu Solitaire đã lớn nhiều lắm rồi…

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2022

So sánh kiểu tào lao




Mấy nay thấy nhiều người chia sẻ bài viết của cô này, nhưng mới ngó qua mục 1 mà tôi đã không muốn đọc tiếp, vì thấy tư duy của cô viết bài quá lởm khởm.

Nếu cô đi làm về thấy chồng nhởn nhơ ngồi chơi, còn cô phải xắn tay làm hết việc nhà, thì cô có quyền nói về sự công bằng xã hội hoặc bình đẳng vợ chồng, về những áp lực công việc cô cũng phải chịu… Đó là một hành động chính đáng và được hoan nghênh vì sự tiến bộ của xã hội.

Nhưng trong trường hợp trẻ em không chịu được áp lực học hành, mà cô lại đi so với những vất vả của cha mẹ, thì đó là một việc làm cực kỳ tào lao. Cha mẹ là người lựa chọn cách thức/môi trường giáo dục con cái, và do đó phải chịu trách nhiệm về kết quả của sự lựa chọn đó. Đồng thời, cha mẹ cũng là người lựa chọn công việc hoặc quyết định cách thức kiếm sống của mình, nên cũng phải tự chịu trách nhiệm về những áp lực công việc của mình luôn.

Nếu nói rằng, con cái phải có phần trách nhiệm với cha mẹ bởi cha mẹ phải chịu áp lực công việc để kiếm tiền nuôi con, thì lý sự đó cũng không thỏa đáng, bởi cha mẹ mới là người quyết định sinh con, và đương nhiên đã xác định được việc nuôi con phải đi kèm với áp lực kinh tế.

Thế nên, việc đem áp lực học hành của con cái ra so sánh với áp lực công việc của cha mẹ, để rồi chê trách những đứa con không chịu được áp lực học hành, là lối tư duy hết sức bậy bạ.

Trong một diễn tiến có liên quan, dạo gần đây, người ta hay ta thán về nỗi nhiều người thi 3 môn được 9 điểm mà vẫn đỗ vào trường sư phạm. Có lẽ nào, cô giáo này là một trong những trường hợp như vậy chăng?

Chứ không, thì làm sao một cô giáo dạy văn lại có nhận thức như này được!

Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2022

Nói cái sự hát hỏng


Viêm họng từ Tết đến giờ (nhưng không đi kèm với sốt, ho, sổ mũi…). Căn nguyên là do mấy ngày nghỉ Tết kể chuyện Đôrêmon cho ông cu con nhiều quá nên rát hết cả họng.

Sáng nay thấy họng có vẻ bình thường trở lại, nên làm thử một đoạn “Lá cờ Đảng” trong lúc dọn nhà, coi thanh quản hoạt động dư lào. Dưng đến mấy nốt cao cao thì không tài nào lên nổi. Không cam lòng vì mấy nốt nhạc mà phải trèo hẳn lên bàn, nên đành để “câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng”, cho nó giống Phú Quang...

Nhớ hồi còn trẻ trâu, tuần nào cũng làm đôi ba trận nhậu, nhậu xong 10 trận thì cũng phải có đến 11 trận đi hát. Mà không hiểu, hồi ấy lấy sức đâu ra, đi hát toàn chọn dững bài đầy chất bác học kiểu “Đất nước trọn niềm vui”, “Bài ca Hà Nội” hay “Đường chúng ta đi”... Thậm chí có lần đi công tác ở Quảng Ninh nhằm đúng hôm kỉ niệm 8/3, ban tổ chức gạ cán bộ trung ương lên góp một tiết mục văn nghệ thì chơi luôn bài “Tôi là người thợ mỏ”, cho ra vẻ giống HSBC - “ngân hàng toàn cầu am hiểu địa phương”...

Dưng ngày ấy nó xa lắm rồi. Từ ngày ra phường ký giấy kết hôn đến giờ, số lần đi nhậu sau giờ làm việc hình như đếm không quá một bàn tay, còn việc hát hò vịn vọt này kia thì coi như tiệt hẳn. Thay vào đó toàn ngồi nhà hát dững bài kiểu “The Wheels on the Bus”, “Rain Rain Go Away” hay “Jonhy Johny Yes Papa”... Thành ra, hôm Tết vừa rồi chọn có mấy bài phản động dịu dàng như “Ai về sông Tương” hay “Em về với người” mà cũng không hát nổi hết bài.

Thế mới hay, thò tay ký vào tờ giấy hồng hồng kia, không chỉ liền bà mà liền ông cũng phải hi sinh lắm lắm. Dưng lạ nỗi, thế gian chỉ tôn vinh liền bà, mà lại lờ tịt liền ông. Còn nếu như có ngày người ta nhắc nhiều đến liền ông, thì đó lại là ngày 27/7, hoặc không thì cũng là Rằm tháng Bảy.

Thế có đắng lòng không chứ lị!

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2022

Nói cái sự Covid


Thế này các cụ ạ!

Con người ta là tổng hòa các mối quan hệ, nếu không phải với vợ thì ắt cũng là với bạn gái, em nuôi, sugar baby... mọi nhẽ.

Thế cho nên, trong bối cảnh dịch Covid-19 đang tưng bừng và người mang mầm bệnh được đi lại tự do như hiện nay, thì ai trong số chúng ta cũng đều có nguy cơ nhiễm bệnh, trừ khi sống một mình trên đảo mà không quan hệ với ai, như kiểu Robinson Crusoe.

Chính bởi vậy, nếu một buổi sáng đẹp trời nào đó, các cụ thử nước tiểu, à nhầm nước bọt, thấy nổi lên 2 vạch, thì các cụ hãy mở bài “Mùa xuân” của nhạc sỹ Phạm Minh Tuấn lên mà nghe. Làm thế, các cụ sẽ thấy được ông là một người có khả năng dự báo thiên tài khi mà cách đây mấy chục năm, ông đã từng viết: “Điều đó rồi xảy ra, em biết và em biết…”

Nhưng nói như vậy không có nghĩa là em khuyến khích các cụ buông xuôi với virus SARS-CoV-2 và để mặc cho nó muốn nhiễm vào người như thế nào thì nhiễm. Vì đến thời điểm hiện tại, hiểu biết về tác động của Covid lên cơ thể con người vẫn đang còn chưa đầy đủ, nên em nghĩ, tốt nhất là các cụ cứ giữ gìn tối đa có thể. Nói như kiểu của chị Út, thì còn cái lai quần cũng phải giữ.

Còn khi đã giữ gìn hết sức rồi mà vẫn bị nhiễm virus, thì ngoài việc điều trị theo những cách hiện tại mà ngành y tế nghĩ ra, có nhẽ em cũng chẳng có kinh nghiệm gì hay hớm để phổ biến, ngoài việc khuyên các cụ nói với virus SARS-CoV-2, rằng: “Mày nhiễm vào tao thì cũng giống như mày nhiễm vào bố mày!”

Chứ nghĩ đi nghĩ lại, em cũng chẳng biết làm gì hơn! Thật đấy!

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2022

Họp hành ngẩn ngơ


Đang khi ngồi họp trong phòng
Bỗng nhiên cảm thấy cỗ lòng ngẩn ngơ
Thế nên viết tạm câu thơ
Quẳng lên Facebook chẳng chờ họp xong
Ngày trông tháng ngóng năm mong
Bao giờ mới hết mang lòng ngẩn ngơ?

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2022

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 1c


Hồi thứ 1c
HỌ TRƯƠNG NHÂN LOẠN ĐÒI NGOÁY MŨI
THẾ GIAN TƯỞNG BỞ MUỐN MUA QUE

Thế lớn trong thiên hạ, cứ tan lâu rồi lại hợp, hợp lâu rồi lại tan. Như cuối đời nhà Chu, bảy nước tranh giành xâu xé nhau rồi sau lại hợp về nhà Tần. Đến khi nhà Tần mất, thì Hán Sở tranh hùng rồi sau thiên hạ lại hợp về tay nhà Hán.

Nhà Hán, từ lúc vua Cao Tổ chém rắn trắng khởi nghĩa, thống nhất được thiên hạ, sau vua Quang Vũ lên ngôi, rồi truyền mãi đến vua Hoàn đế, Linh đế thì sinh ra nhiều chuyện khó tin.

Năm Kiến Ninh thứ nhất, một người đàn ông 60 tuổi ở Ung Châu đã đột tử sau khi gặp gỡ một nữ nhân viên bán bảo hiểm trong khi vợ đi vắng.

Mùa đông năm Kiến Ninh thứ tư, một người đàn bà ở thành Lạc Dương được quan huyện thị tẩm nhưng không vừa lòng, đã đứng ra làm đơn tố cáo lên quan phủ.

Tháng 11 năm Quang Hoà thứ hai ở Từ Châu, một cụ ông 61 tuổi vừa vào nhà nghỉ với một phụ nữ 46 tuổi được một lúc thì có biểu hiện mệt mỏi, khó thở rồi tử vong.

Từ đó trong dân gian sinh ra lắm lời đồn thổi, lòng người cũng vì thế trở nên xao xuyến, hoang mang.

Bấy giờ ở đất Cự Lộc, có một nhà sinh được ba anh em: anh cả là Trương Giác, em hai là Trương Bảo, em út là Trương Lương.

Trương Giác vốn là học trò đi thi hỏng, nhân thế bực mình vào núi hái thuốc. Đi đường gặp một cụ già mặt tròn mắt biếc, tay chống gậy lê, gọi Trương Giác vào trong một cái động, trao cho một quyển sách và bảo rằng: “Thuật mầu nhiệm làm cho thiên hạ thái bình đều ở trong sách này. Ngươi nên thay trời dạy người, để cứu lấy đời”.

Nói đoạn, cụ già hóa một trận gió biến mất. Trương Giác đưa mắt nhìn quyển sách thì thấy ngoài bia ghi tám chữ: “Đề tài nghiên cứu khoa học dạng rộng”.

Trương Giác được quyển sách ấy đem về ngày đêm học tập, không bao lâu biết đủ các phép nhập hàng không rõ nguồn gốc, kê vống giá, trồng hoa hồng, hái hoa hồng tặng cho người mua hàng…

Đến tháng giêng, năm Trung Bình thứ nhất, khắp các châu có bệnh nghẹt mũi. Trương Giác làm ra cái que, đem que ấy ngoáy vào mũi người thì biết ai mắc bệnh hay không. Nhiều người trông thấy đều hết lời khen Giác có tài, muốn dùng que của Giác để chẩn bệnh.

Giác bàn với hai em rằng: “Không gì khó bằng bán cái que với giá trên trời mà vẫn có người mua. Nay người muốn mua que ngoáy mũi đông như thế này, nếu không thừa thế bán cho thật nhiều thì thật là đáng tiếc lắm”.

Bèn dựng một lá cờ lớn đề sáu chữ “công ty cổ phần công nghệ”, tự xưng là chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc, Trương Lương xưng là phó tổng giám đốc, Trương Bảo xưng là trợ lý tài chính. Giác nói với mọi người: “Nay bệnh nghẹt mũi hoành hành, người cần ngoáy mũi thì nhiều. Các ngươi nên thuận mệnh trời, theo về ta để cùng ngoáy mũi thiên hạ!”

Người đi theo Trương Giác vì thế rất đông. Giác sai đồ đệ đi khắp tám châu Thanh, U, Từ, Ký, Kinh, Dương, Duyện, Dự để bán que ngoáy mũi, thế của Giác rất dữ dội.

Về sau, có người biết chuyện que của Trương Giác không đạt chuẩn để ngoáy mũi mà lại được bán với giá trên trời, bèn tố giác với triều đình. Triều đình liền sai Bộ Hình bắt Giác bỏ ngục. Đồ đệ của Giác vì thế mà cũng lao đao, nhiều người tuyên bố không quen biết Giác hoặc không nhận ơn huệ gì của Giác.

Ấy gọi là:
Chẳng qua cũng chỉ làm hàng giả
Tưởng rằng che được mắt thế gian
Ngờ đâu binh bại như núi đổ
Thế to đến mấy cũng phải tan

Muốn biết tính mệnh Trương Giác và đám đồ đệ phen này lành dữ ra sao, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Hai, 7 tháng 2, 2022

Trì khôn của choa đây nì!


Một con trâu ở xứ cày ruộng tịch điền tình cờ đi lạc vào xứ bắt cọp làm cao, thấy một con hổ đang bị nhốt trong cũi. Ở gần đó là mấy bộ xương hổ và một anh lâm tặc đang chổng đít thổi lửa nấu cao.

Trâu lấy làm ngạc nhiên lắm, mới đi lại gần cũi hỏi Cọp: “Nói bác bỏ quá chứ, nhà bác là chúa sơn lâm, năm nay lại là năm Dần. Sao nhà bác lại chịu để loài người nhỏ bé nấu cao như vậy?”

Cọp trả lời khẽ vào tai Trâu: “Người tuy nhỏ, nhưng hần có trì khôn, anh nở!”

Trâu không hiểu, tò mò hỏi: “Trì khôn là cái gì ấy nhẩy? Nó như thế nào vậy nhà bác?”

Cọp không biết giải thích ra sao, đành trả lời qua quýt: “Trì khôn là trì khôn, chơ còn là cấy chi nựa? Muốn biết rọ thì hỏi người ấy!”

Trâu liền bước lại chỗ anh lâm tặc và hỏi: “Hỏi khí không phải, trì khôn của nhà bác đâu, cho iem xem một tí có được không nhẩy?”

Anh lâm tặc suy nghĩ một lát rồi nói: “Trì khôn choa để ở nhà. Ðể choa về lấy cho bây coi. Bây có cần, choa sẽ cho bây một ít”.

Trâu nghe nói, mừng lắm.

Anh lâm tặc toan đi, lại làm như sực nhớ ra điều gì bèn nói: “Nhưng mà choa đi khỏi, lỡ bây xơi hết nồi cao hổ của choa thì răng?”

Trâu đang chưa biết trả lời thế nào thì anh lâm tặc nói tiếp: “Hay là bây chịu khó để choa buộc tạm vào gốc cây ni cho choa được yên tâm?”

Trâu ưng thuận. Anh lâm tặc bèn lấy dây thừng trói Trâu thật chặt vào gốc cây. Xong anh lấy rơm chất chung quanh Trâu, châm lửa đốt và quát: “Trì khôn của choa đây nì! Trì khôn của choa đây nì!”

Mãi sau dây thừng cháy đứt, Trâu mới vùng dậy ba chân bốn cẳng chạy thẳng một mạch về xứ cày ruộng tịch điền không dám ngoái nhìn lại.

Từ đó, cứ vào năm Dần thì trâu ở xứ cày ruộng tịch điền con nào trên mình cũng xuất hiện những vệt vằn như mình hổ, vốn là dấu tích của những vết cháy...

Thứ Ba, 1 tháng 2, 2022

Kể chuyện theo phong cách làm phim


Tiểu Solitaire bây giờ lớn rồi. Mỗi tối lên giường, cậu không đòi ba cậu phải ru bằng những bài hát trữ tình cách mạng kiểu “Cô hàng xóm” hay “Sầu tím thiệp hồng” hoặc những bản thính phòng cổ điển như thể “Rain Rain Go Away” hay “The Wheels of the Bus” nữa. Thay vào đó, cậu yêu cầu ba kể cho cậu nghe một vài mẩu truyện về Đôrêmon.

Ba của Tiểu Solitaire, tuy có thể nhớ như in những truyện rất dài như “The Legend of Three Kingdoms” hay “The Teacher Named Thao”, dưng lại không thể nhớ nổi chuyện nào về chú mèo máy Nhật Bản, dù chỉ là những mẩu rất ngắn. Thành ra, mỗi tối lên giường, ba cậu phải vận hết trình độ văn chương ở mức thường xuyên phải xơi điểm 5, điểm 6 suốt những năm đi học, để tạc ra các mẩu truyện về Đôrêmon, nhằm đáp ứng yêu cầu thưởng thức của cậu.

Vì được phóng tác theo kiểu làm phim truyền hình dài tập của VTV (kể đến đâu sáng tác đến đó) và được truyền khẩu, nên những câu chuyện của ba Tiểu Solitaire thường được tác giả quên đi rất nhanh. Bởi vậy, nếu bỗng dưng Tiểu Solitaire muốn nghe lại một câu chuyện đã được kể hôm trước, thì ba cậu phải nghệt mặt ra mất một hồi để nhớ lại xem câu chuyện hôm trước đã được phóng tác dư lào. Sự thể nói chung cũng vất vả không kém gì việc một thằng học dốt đi đong gái mà hôm nào cũng phải “chém” tung giời về kết quả học tập của mình, bởi thật là khó để nhớ chính xác một bài thi nào đó hôm trước đã được vống lên bao nhiêu điểm...

Và dưới đây là mẩu truyện về Halloween thuộc series Đôrêmon được ba của Tiểu Solitaire kể trong một lần như vậy…

Ba: - Đó là buổi sáng ngày Halloween. Nobita thức dậy, lo lắng nói với Đôrêmon: “Đôrêmon ơi Đôrêmon! Hôm nay lớp tớ tổ chức lễ hội hóa trang, nhưng tớ không biết hóa trang thành cái gì cả. Hu hu hu hu…”

Đôrêmon nói: “Đừng lo! Tớ sẽ giúp cậu!”

Nói rồi, Đôrêmon liền thò tay vào cái gì nhỉ?

Tiểu Solitaire: - Túi thần kỳ!

Ba: - À, đúng rồi! Đôrêmon thò tay vào túi thần kỳ và lấy ra một bộ đồ hóa trang đưa cho Nobita.

Nobita mặc bộ đồ hóa trang vào thì biến thành cái gì nhỉ?

Tiểu Solitaire: - Biến thành một con ma!

Ba: - Đúng rồi! Nobita mặc bộ đồ hóa trang đến lớp. Các bạn cùng lớp trông thấy Nobita thì la lên: “Ôi con ma kìa! Sợ quá!”

Nobita thấy vậy liền cởi bộ đồ hóa trang ra và nói. Nói gì nhỉ?

Tiểu Solitaire: - “Không phải con ma đâu! Tớ là chiếc xe trộn bê tông màu xanh lá cây!”

Ba: - Nobita nói: “Không phải con ma đâu! Tớ là Nobita đây!”

Các bạn nghe thấy thế, liền ngoái lại nhìn và nói: “Ồ, đúng là Nobita rồi này! Bạn hóa trang giỏi thật đấy!”

Nobita nghe thấy các bạn nói như vậy thì vui lắm. Nobita liền chạy về nhà và nói với Đôrêmon: “Đôrêmon ơi Đôrêmon! Hôm nay tớ biến thành con ma, các bạn ở lớp sợ tớ lắm đấy! Tớ cám ơn cậu nhiều nhé!”

Hết chuyện! Tiểu Solitaire đã ngủ rồi. Các bác cũng ngủ đi thôi!