Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 19b




Hồi thứ 19b
THÀNH HẠ PHÌ NƯỚC NGẬP QUA YÊN NGỰA
LÃ PHỤNG TIÊN ĐƯỢC BÁO CHỈ MƯỜI PHÂN


Đây nói, Lã Bố thua trận ở Từ Châu, phải đánh mở lấy một đường, chạy tắt đến Hạ Phì. Tướng giữ Hạ Phì là Hầu Thành dẫn quân ra tiếp vào thành. Tào Tháo tự dẫn binh đến vây chặt bốn phía.


Ảnh: Lã Bố suốt ngày cùng vợ và nàng hầu say sưa
Lã Bố ở Hạ Phì cậy rằng lương ăn đủ dùng, vả lại có sông Tứ Thuỷ hiểm trở, vững dạ giữ ở đó, không lo ngại gì nữa, suốt ngày cùng vợ và nàng hầu say sưa.

Tào Tháo đánh Hạ Phì ròng rã hai tháng trời mà chưa hạ được, liền bàn với các tướng lui về Hứa Đô, tạm nghỉ ít bữa.

Tuân Du vội vàng ngăn: “Không nên! Không nên! Lã Bố thua luôn, nhuệ khí đã nhụt. Nay đánh cho gấp, chắc là bắt được Lã Bố”.

Quách Gia lại hiến một kế: “Tôi có một kế phá được Hạ Phì, kế ấy dùng hai mươi vạn quân cũng không bằng”.


Ảnh: “Tôi có một kế phá được Hạ Phì”
Tuân Úc hỏi: “Kế ấy có phải là khai sông Nghi, sông Tứ ra không?”

Gia cười nói rằng: “Chính phải!”

Tháo mừng lắm, sai ngay quân sĩ khơi đào ngay hai con sông ấy.

Quân Tào đóng trên gò cao, ngồi trông nước chảy vào Hạ Phì.

Lã Bố đang uống rượu trong phủ, nghe quân sĩ vào báo nước chảy vào thành, liền sai Hầu Thành ra xem.

Một lát, Hầu Thành trở vào, báo chỉ có 10 tuyến đường bị ngập từ mười đến hai lăm phân, còn các tuyến đường khác không ngập mà chỉ ​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​bị tụ nước.


Ảnh: Quân Tào ngồi trông nước chảy vào Hạ Phì
Lã Bố nghe báo vững dạ, liền cho Thành lui ra, còn Bố tiếp tục cùng vợ và nàng hầu uống rượu.

Rượu chưa được mấy tuần, thì Trần Cung hớt hải chạy vào nói: “Nước tràn cả vào thành Hạ Phì rồi, Phụng Tiên còn ngồi đó uống rượu được sao?”

Bố nói: “Ta có ngựa Xích thố, bơi dưới nước như đi trên cạn, có việc gì mà lo?”

Cung nói: “Đấy là khi nước ngập thấp. Còn đây nước ngập quá cao, ngựa Xích thố cũng không đi nổi!”


Ảnh: “Phụng Tiên còn ngồi đó uống rượu được sao?”
Bố nghe báo giật mình, liền cùng với Trần Cung chạy ra xem. Thành Hạ Phì chỉ có cửa đông không có nước, còn các cửa khác và các ngả đường đều bị ngập. Nước tràn cả vào nhà dân, có chỗ ngập đến yên ngựa.

Lã Bố lập tức trở vào, sai người đòi Hầu Thành đến mắng: “Tại sao nước ngập khắp cả trong thành, mà ngươi dám bảo chỉ có 10 chỗ bị ngập?”

Hầu Thành nói: “Theo quy định của Bộ Hộ, nếu đường còn ngập sâu hơn mười phân thì gọi là điểm ngập, còn mực nước thấp hơn mười phân gọi là điểm tụ nước chứ không gọi là điểm ngập!”

Lã Bố quát: “Nhiều chỗ nước ngập đến tận yên ngựa, sao lại gọi là điểm tụ nước được?”


Ảnh: “Việc đo độ sâu nước ngập không thể đo tại chỗ trũng được”
Hầu Thành thưa: “Việc đo độ sâu nước ngập không thể đo tại chỗ trũng được, mà phải đo lấy độ sâu trung bình trên một tuyến đường”

Lã Bố nổi giận nói rằng: “Đo như kiểu nhà ngươi thì quân tướng trong thành chẳng mấy mà làm tôm cá cả!”

Bèn sai lôi Hầu Thành ra chém. Lũ Tống Hiến, Nguỵ Tục và các tướng cùng vào van xin cho Hầu Thành.

Bố nói: “Cố ý trái lệnh, lẽ ra phải chém, nay nể các tướng hãy đánh nó một trăm roi”.


Ảnh: “Nay nể các tướng hãy đánh nó một trăm roi”
Các tướng lại xúm vào kêu van, Hầu Thành bị đánh năm mươi roi, lưng bị lằn cả lên mới được tha.

Ấy thực là:

Tưởng rằng báo bậy cho qua chuyện
Ngờ đâu bị đánh nát cả lưng


Muốn biết sau khi bị đòn, Hầu Thành sẽ làm ăn dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Giáo trình của bác Thêm


“Cơ sở văn hoá Việt Nam” là một trong số hai môn bổ sung (aka môn phụ) mà em được/phải học trong kỳ đầu tiên ở Trường ĐH Ngoại ngữ Hà Nội (nay là ĐH Hà Nội).

Tài liệu học duy nhất mà em có để phục vụ môn này là quyển giáo trình “Cơ sở văn hoá Việt Nam”. Cái bìa của nó nom như bìa quyển sách trong ảnh, nhưng hồi đó nó in mầu xanh. Ở trang bìa có ghi tác giả là Trần Ngọc Thêm, trang bên trong có ghi học hàm học vị của bác ấy là PGS, TSKH.

​​​Thủa ấy em nghèo lắm, nghèo đến mức mùng tơi cũng chẳng có mà rớt. Nhưng em vẫn nghiến răng nghiến lợi mua cho được quyển “Cơ sở văn hoá Việt Nam”, trước là ủng hộ tác giả, sau là để phục vụ việc học hành cho nó thêm phần tử tế.

Có được quyển sách trứ danh kia, em chúi đầu đọc lấy đọc để, trước là để có cái mà viết hôm đi thi, sau là vì quyển ấy cũng có nhiều nội dung tỏ ra cũng thú vị, tỉ như âm dương, ngũ hành hay tín ngưỡng phồn thực…

Hôm thi môn “Cơ sở văn hoá Việt Nam”, em cứ thế đi hai bàn tay không, vào phòng thi cứ thế cắm đầu viết. Kết quả là bài thi của em được điểm 7, còn em thì được các anh khoá trên ở cùng phòng kí túc xá chê hâm và khen giỏi. Hâm là vì đi thi mà không cầm tài liệu. Còn giỏi là vì thi không cần tài liệu mà cũng qua.

Bỏ qua những lời khen chê vô thưởng vô phạt ấy, nói thực lòng là em rất thích môn “Cơ sở văn hoá Việt Nam” cũng như quyển giáo trình thần thánh kia của bác Thêm. Thích đến nỗi nhiều nội dung trong đó em vẫn còn nhớ rất rõ, kể cả khi đã ra trường nhiều năm.

Ấy thế mà hôm nay, khi đang lên mạng lướt web thì em chợt phát hiện ra một sự thật trần trụi, trần hơn cả cô gì người mẫu khi đang bị ông gì hoạ sĩ kiêm kiến trúc sư giở trò bậy bạ: quyển “Cơ sở văn hoá Việt Nam” của bác Thêm, hoá ra, lại là một tác phẩm đạo văn.

Các bác bảo, thế có khổ em không, thế có phí rượu không!?

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b


Hồi thứ 78b
TÀO MAN MỆT MỎI LÊN NÓC TỦ
BÁ QUAN HĂNG HÁI ĐỨNG XOA TAY


Đây nói, Tào Tháo thấy trong mình bệnh nặng, liền cho đòi bọn Tào Hồng, Trần Quần, Giả Hủ, Tư Mã Ý cùng đến cả trước chỗ giường nằm, dặn dò việc mai sau.


Ảnh: Tào Tháo cho đòi bọn Tào Hồng đến dặn dò việc mai sau
Bọn Tào Hồng cúi xuống tâu rằng: “Đại vương nên giữ gìn ngọc thể, chẳng mấy bữa nữa chắc khỏi”.

Tháo nói: “Cô tung hoành trong thiên hạ hơn ba mươi năm, bao nhiêu kẻ cường bạo trừ được sạch cả rồi, chỉ còn Tôn Quyền ở Giang Đông, Lưu Bị ở Tây Thục. Nay bệnh cô đã nguy lắm, không bàn được nhiều nữa, chỉ đem việc nhà nhờ cậy các ngươi mà thôi: Con trưởng cô là Tào Ngang do Lưu thị sinh ra, chẳng may mất sớm ở Uyển Thành. Biện thị sinh được bốn con: Phi, Chương, Thực, Hùng. Chỉ con trưởng là Phi có bụng thành thực, kính cẩn, có thể nối nghiệp cô. Các ngươi nên giúp đỡ cho nó”.

Bọn Tào Hồng ứa nước mắt, vâng lệnh.

Tháo sai bọn hầu cận đem những đồ quý báu của mình cất giấu xưa nay, chia cho các nàng hầu và dặn rằng: “Sau khi ta mất rồi, chúng bay phải siêng năng nghề nữ công, thêu cho nhiều giày tơ, bán lấy tiền mà tiêu”.

Lại sai những tì thiếp ở trong biệt phủ Đồng Tước, mỗi ngày đặt đồ tế, phải có nhà trò đánh nhạc dâng đồ ăn.

Lại sai đắp bảy mươi hai cái mả bỏ không ở ngoài thành Giảng Võ, phủ Chương Đức, để cho người ta không biết mả mình táng ở chỗ nào, có ý sợ bị đào mất mả.


Ảnh: Tào Tháo lên nóc tủ ngồi
Tháo dặn xong các việc, thở dài một tiếng, nước mắt tuôn ra như mưa, đoạn lên nóc tủ ngồi. Bấy giờ là tháng giêng năm Tý, niên hiệu Kiến An thứ hai mươi lăm.

Tào Tháo mất, văn võ bá quan một mặt báo tin cho các con của Tháo, một mặt dùng quan vàng, quách bạc, khâm liệm cho Tào Tháo, rồi rước ngay linh cữu về Nghiệp Quận.

Tào Phi nghe tin cha mất, khóc ầm lên, đem quan viên lớn nhỏ ra khỏi thành mười dặm, phục bên cạnh đường, đón rước linh cữu vào, đặt ở thiên điện. Trăm quan mặc đồ tang xúm quanh khóc lóc.

Quan trung thứ sử là Tư Mã Phu bước ra nói: “Nay Nguỵ vương mới mất, thiên hạ chấn động, phải lập ngay tự vương lên, để yên bụng chúng mới được, sao lại khóc lóc làm gì?”

Quần thần nói: “Nhưng thế tử chưa đến 40 tuổi, đâu dám hấp tấp lập ngay”.

Binh bộ thượng thư là Trần Kiệu nói: “Ở tuổi trên dưới 40 không thể gọi là trẻ được, càng không phải quá trẻ để đảm nhận vương vị. Họ chỉ trẻ hơn lớp trước thôi!”

Liền rút gươm cắt phăng tay áo, rồi thét to lên rằng: “Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của nước Nguỵ! Ngày hôm nay xin lập thế tử lên nối ngôi, các quan ai còn dám bàn ngang nữa sẽ coi như tay áo này!”


Ảnh: “Ta đã đòi được chiếu mệnh của vua Hán đây rồi!”
Ai nấy đều đồng tình nhất trí cao. Sực có Hoa Hâm từ Hứa Đô phi ngựa đến. Mọi người giật mình hỏi có việc gì. Hâm nói: “Nguỵ vương mới mất, thiên hạ chấn động, sao không mời thế tử nối ngôi ngay đi?”

Chúng nói: “Chỉ vì chưa có chiếu mệnh thiên tử, sợ lập thế tử còn trẻ lên ngôi Nguỵ vương sẽ khiến thiên hạ không khỏi dị nghị!”

Hâm nói: “Không nên cứ thấy bổ nhiệm lãnh đạo trẻ là nghi ngờ! Ta đã đòi được chiếu mệnh của vua Hán đây rồi!”

Cả bọn nhảy nhót, reo mừng: “Thế thì đúng quy trình rồi, còn lo gì nữa!”

Nguyên Hoa Hâm xiểm nịnh nhà Tào, làm sẵn một tờ chiếu, bắt hiếp vua Hiến đế phải xuống tờ chiếu ấy. Vua Hiến đế đành phải nghe lời, phong cho Tào Phi làm Nguỵ vương, thừa tướng, Ký Châu mục.


Ảnh: Hoa Hâm thò tay vào bọc, rút tờ chiếu ra, đọc lên
Hâm thò ngay tay vào bọc, rút tờ chiếu ra, đọc lên. Ngay hôm ấy Tào Phi lên ngôi, cho trăm quan lớn nhỏ vào lạy mừng, mở tiệc khánh hạ.

Đời sau có thơ rằng:

Lệ cũ có từ thủa xa xôi
Cha chết thì con lại nối ngôi
Việc ấy xét ra cũng chẳng ngại
Chỉ ngại thằng con méo xứng thôi!


Muốn biết Tào Phi lên nối ngôi làm ăn dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8c


Hồi thứ 8c
VƯƠNG TƯ ĐỒ DỤNG MƯU TRÊN BÀN RƯỢU
ĐỔNG THÁI SƯ HÀNH LỄ DƯỚI CÁI MÔNG


Trước nói, quan tư đồ Vương Doãn mời Lã Bố đến phủ uống rượu rồi hứa gả Điêu Thuyền cho Bố. Lã Bố mừng lắm, hai ba lần tạ đi tạ lại, rồi lui về.

Được vài hôm, Vương Doãn ở trong triều gặp Đổng Trác, nhân thể không có Lã Bố ở đấy, bèn thụp xuống đất lạy, nói rằng: “Tôi muốn rước thái sư quá bước lại nhà tôi xơi chén rượu, nhưng không biết thái sư có lòng hạ cố chăng?”


Ảnh: “Tôi muốn rước thái sư quá bước lại nhà tôi xơi chén rượu”
Trác nói: “Được quan tư đồ mời, tôi xin đến ngay”.

Doãn lạy tạ, về nhà, trang hoàng nhà cửa lịch sự, bày đủ các món sơn hào hải vị, giữa gian sảnh, kê một cái sạp; gấm vóc rải cả xuống đất; trong ngoài trướng rủ màn che.

Buổi trưa hôm sau, Đổng Trác đến, Doãn mặc áo đại trào ra đón, lạy hai lạy rồi mời vào. Trác xuống xe, tả hữu hơn một trăm người vác kích đi thẳng vào nhà, đứng xếp thành hai hàng. Doãn xuống dưới thềm lạy hai lạy, Trác sai người dắt Doãn lên ngồi bên cạnh.

Doãn nói: “Công đức thái sư to lắm! Y Doãn, Chu Công ngày xưa cũng không bằng!”

Trác mừng lắm. Doãn sai tấu nhạc và dâng rượu, rất là cung kính.


Ảnh: Đổng Trác đến, Doãn mặc áo đại trào ra đón
Đến chiều Trác uống rượu đã say, Doãn mời Trác vào nhà trong. Trác quát giáp sĩ lui ra. Doãn bưng một chén rượu, mừng Trác rằng: “Chúng tôi thuở nhỏ có học thiên văn, đêm xem tượng trời, thấy khí số nhà Hán đã hết. Thái sư công đức đã vang lừng cả thiên hạ. Ngày xưa, vua Thuấn nối ngôi vua Nghiêu, vua Vũ nối ngôi cho vua Thuấn. Thế là hợp lòng trời và lòng người lắm”.

Trác nói: “Ta có đâu dám mong như thế!”

Doãn nói: “Xưa nay người có đạo thay người vô đạo, người không có đức nhường người có đức, có gì là không đúng”.


Ảnh: “Công đức thái sư to lắm!”
Trác cười nói rằng: “Nếu mệnh trời về ta, tư đồ phải làm nguyên huân”. Doãn lạy tạ.

Bấy giờ đèn nến đốt sáng choang, chỉ có mấy đứa hầu gái đứng hầu rượu và dâng đồ ăn.

Doãn nói: “Phường nhạc không đáng đem ra cung phụng thái sư. Nay có một con hát của nhà, xin thái sư cho phép được gọi ra hầu”.

Trác nói: “Hay lắm!”


Ảnh: Điêu Thuyền đứng ở ngoài mành lượn múa dịu dàng
Doãn mới sai kéo bức màn ra, đàn sáo vang lừng, Điêu Thuyền đứng ở ngoài mành lượn múa dịu dàng, ở ngoài trông vào thực là ngoạn mục.

Điêu Thuyền múa xong, Trác gọi lại gần. Điêu Thuyền ở ngoài thềm đi vào, lạy hai lạy.

Trác thấy Điêu Thuyền dung nhan xinh đẹp bèn đưa tay vỗ vào mông nàng.

Vương Doãn trông thấy liền hỏi: “Thái sư sao lại làm chuyện càn quấy như vậy?”

Trác cười: “Càn quấy ư? Ở vương triều Đại Hán ta, vỗ mông nhau cũng như một lời chào hỏi thôi mà!”

Vương Doãn không biết nói lại thế nào, bèn sai Điêu Thuyền dâng rượu.

Trác cầm lấy chén rượu hỏi rằng: “Xuân xanh năm nay bao nhiêu?”


Ảnh: “Xuân xanh năm nay bao nhiêu?”
Điêu Thuyền thưa: “Tuổi tiện thiếp vừa đôi tám”.

Trác cười nói rằng: “Nàng không có cảm giác gì à? Ta hỏi thật đấy. Nãy giờ ta đã sờ soạng hết cơ thể nàng mà nàng không biết à?”

Điêu Thuyền nghe nói giật mình, lấy tay che người, đoạn hỏi Trác: “Thái sư sờ soạng tiện thiếp hồi nào?”

Trác đáp: “Nãy giờ trong suy nghĩ của ta, ta đã khám phá, sờ soạng hết cơ thể của nàng mà nàng không biết à?”

Điêu Thuyền chưa biết trả lời ra sao thì Vương Doãn vội chen ngang: “Thái sư là quan đầu triều, xin hãy dè chừng! Nếu cứ tiếp tục nói chuyện như thế này, e là thiên hạ sẽ chê cười thái sư quấy rối tình dục!”


Ảnh: “Ta đã sờ soạng hết cơ thể nàng mà nàng không biết à?”
Đổng Trác nói: “Chỉ là vỗ mông và hỏi chuyện, sao gọi là quấy rối tình dục được? Đây chẳng qua là việc làm xuất phát từ tính cách bỗ bã, bản năng của lão phu cũng như môi trường hoạt động khá đặc thù của những người xông pha trên lưng ngựa. Việc đánh mông nhau là hành động bình thường, giống như ở trên sân triều, các quan trao đổi giúp nhau lấy một ly nước hay hỏi thăm nhau vậy!”

Vương Doãn nói: “Tôi phản đối suy nghĩ này của thái sư. Tôi khẳng định rằng đó chính là hành động quấy rối tình dục!”

Đổng Trác đáp: “Lão phu không hiểu thế nào là quấy rối tình dục. Nhưng ví thử lời nói và hành động của lão phu có gây ảnh hưởng đến quan tư đồ và tiểu thư đây, khiến tư đồ và tiểu thư cảm thấy không ổn về mặt cảm xúc, thì lão phu xin gửi một lời xin lỗi đến những người bị tổn thương về mặt cảm xúc!”

Trác nói xong bèn lên kiệu về phủ, để lại Vương Doãn và Điêu Thuyền đứng nghệt mặt như ngỗng ỉa vì không hiểu Đổng thái sư vừa nói cái gì.

Đời sau có thơ rằng:

Lạ thay hành xử kiểu Đổng công
Mồm sao không nói, lại vỗ mông?
Còn dám rêu rao: ấy chào hỏi
Có chăng, súc vật mới giống ông!


Muốn biết Vương tư đồ và Điêu Thuyền sẽ phản ứng dư lào sau màn xin lỗi này của Đổng thái sư, xem hồi sau mới rõ!


Xem thêm: Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8b

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 38b


Hồi thứ 38b
HOA KHUÊ CÁC LẬP MƯU NƠI NHÀ NGHỈ
BƯỚM GIANG HỒ TRÚNG KẾ CHỐN PHÒNG THE


Lại nói, em của Tôn Quyền là Tôn Dực làm thái thú ở Đan Dương, tính nóng lại hay rượu, khi say thường hay đánh đập quân lính. Vợ của Dực là Từ thị nhiều lần khuyên giải, nhưng Dực không nghe.

Cấp dưới của Tôn Dực là Vỉ Lãm và Đái Viên không phục, vẫn có ý muốn giết Dực. Hai người liền kết bạn tâm phúc với tên trợ lý của Dực là Biên Hồng, cùng nhau bàn kế xuống tay.


Ảnh: Biên Hồng rút dao chém Tôn Dực
Một hôm, các huyện lệnh và tướng tá đều họp nhau ở Đan Dương. Dực mở tiệc khoản đãi.

Đến chiều, tiệc tan, Biên Hồng theo Tôn Dực ra ngoài cửa, rút dao chém chết Dực. Vỉ Lãm và Đái Viên liền đổ tội cho Biên Hồng, bắt Hồng đem chém ở chợ.

Tôn Dực chết rồi, hai người Vỉ, Đái thừa thế cướp đoạt của cải, tỳ thiếp của Dực. Vỉ Lãm thấy Từ thị ngon lành cành đào, mới gạ gẫm rằng: “Nàng bây giờ là hoa vô chủ, mà ta lại có ơn báo thù cho chồng nàng. Hay là nàng bất chấp tất cả, tạ ơn ta một nhát thì mới nên mới phải?”


Ảnh: “Nàng bây giờ là hoa vô chủ!”
Từ thị thưa: “Chồng thiếp chết chưa được mấy ngày, thiếp đâu nỡ thế. Xin hãy gắng đợi đến ngày ba mươi sửa lễ trừ phục, rồi sẽ xin bày trò ấm chén cũng chưa muộn”.

Lãm đồng ý, về nhà ôm gối chờ đợi.

Từ thị lập tức gọi hai tướng tâm phúc cũ của chồng là Tôn Cao và Phó Anh đến, khóc bảo rằng: “Khi chồng thiếp còn sống, vẫn thường bảo hai ông là người trung nghĩa. Nay hai thằng giặc Vỉ, Đái giết chồng thiếp, cướp cả của cải cho chí kẻ hầu người ở đem chia nhau. Vỉ Lãm lại muốn xoạc cả thiếp nữa. Thiếp đã phải giả cách vâng lời cho yên lòng nó. Hai tướng quân nên giúp thiếp trừ hai thằng giặc ấy để rửa thù này”.


Ảnh: Từ thị sai Tôn Cao và Phó Anh ra thuê nhà nghỉ phục sẵn
Từ thị nói xong bèn sụp xuống lạy.

Tôn Cao, Phó Anh cùng khóc nói: “Hai chúng tôi ngày xưa đều được đội ơn phu quân. Phu nhân đã sai khiến, dám đâu không hết sức!”

Hết ba mươi ngày, Từ thị gọi Tôn Cao và Phó Anh đến trước, sai ra một nhà nghỉ gần đó thuê phòng phục sẵn, rồi bày đồ tế lễ, than khóc như đúng rồi.

Tế xong, nàng bỏ áo tang ra, tắm gội xông hương, diện váy ngắn áo hai dây, trang điểm rực rỡ, rồi hẹn Vỉ Lãm đi nhậu. Lãm mừng lắm.

Nhậu nhẹt hồi lâu, Từ thị rủ Lãm vào nhà nghỉ để tâm sự. Lãm mừng quýnh, lảo đảo bước vào. Từ thị liền hô lớn lên: “Hai tướng quân Tôn, Phó đâu rồi?”


Ảnh: Từ thị rủ Vỉ Lãm vào nhà nghỉ tâm sự
Hai tướng từ dưới giường lồm cồm bò ra. Vỉ Lãm chưa kịp trở tay, đã bị Phó Anh và Tôn Cao đấm đá sưng vêu cả mặt mũi, đoạn lục túi lấy hết tiền bạc và điện thoại di động, nhét giẻ vào miệng rồi trói lại, nhốt vào nhà tắm.

Từ thị lại gọi điện rủ Đái Viên đến. Viên thấy món ngon tưởng dễ xơi nên lập tức đến ngay.

Đái Viên vừa bước vào phòng, cũng bị Tôn Cao và Phó Anh từ dưới gầm giường bò ra đấm đá cho một chập rồi lấy hết tiền bạc, điện thoại. Từ thị lại mặc đồ tang phục, và sai hai tướng Tôn, Phó gọi điện báo cho Tôn Quyền.

Được một lát, Tôn Quyền dẫn quân mã đến Đan Dương, thấy Vỉ Lãm và Đái Viên đã bị khống chế, liền lập biên bản, giải hai người về phường xét hỏi.


Ảnh: Tôn Cao và Phó Anh xông ra đánh Vỉ Lãm
Người Giang Đông ai cũng khen Từ thị cao tay và chê Vỉ Lãm, Đái Viên dại gái. Đời sau có thơ rằng:

Đừng tưởng gái xinh mà dễ xơi
Nhiều khi khó nhá lắm ai ơi!
Chớ dại mắc mưu vào nhà nghỉ
Kẻo rồi bị đấm hết cả hơi!


Muốn biết Vỉ Lãm và Đái Viên bị Tôn Quyền xử lý dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 34b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 16b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 1b

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 1b




Hồi thứ 1b
HỌ TRƯƠNG NHÂN LOẠN BÀY ĐA CẤP
BÁCH TÍNH NHẸ DẠ CŨNG THAM GIA


Thế lớn trong thiên hạ, cứ tan lâu rồi lại hợp, hợp lâu rồi lại tan. Như cuối đời nhà Chu, bảy nước tranh giành xâu xé nhau rồi sau lại hợp về nhà Tần. Đến khi nhà Tần mất, thì Hán Sở tranh hùng rồi sau thiên hạ lại hợp về tay nhà Hán.

Nhà Hán, từ lúc vua Cao tổ chém rắn trắng khởi nghĩa, thống nhất được thiên hạ, sau vua Quang Vũ lên ngôi, rồi truyền mãi đến vua Hoàn đế, Linh đế thì sinh ra nhiều chuyện khó tin.

Năm Kiến Ninh thứ nhất, ở U Châu có tay kép hát được phong danh hiệu thiên hạ đệ nhất bà tám. Tay này có khả năng giữ lửa cho đời sống vợ chồng bằng cách làm chuyện đó với vợ mỗi ngày một lần, nhưng lại thừa nhận đã từng ân ái với đàn ông.

Mùa hạ năm Kiến Ninh thứ tư, ở thành Lạc Dương có lão phú hộ tuổi ngoài bảy mươi lấy một cô đào bằng tuổi cháu mình, còn nói rằng “đêm bảy, ngày ba, vào ra chưa tính”. Lão phú hộ sau đó bỏ rơi cô đào mà không một lời tuyên bố lí do, lại còn đe dọa kiện những người xía vào chuyện đời tư của lão.

Tháng ba năm Quang Hoà thứ hai, có người đàn ông giành được ngôi vị cao nhất trong cuộc thi sắc đẹp vốn chỉ dành cho đàn bà. Năm ấy lại có một người đàn ông khác đăng đàn hứa thưởng 10 tỷ quan tiền cho ai tìm ra được một người đàn bà ở tuổi bốn mươi trẻ và đẹp như anh ta.

Từ đó trong dân gian sinh ra lắm lời đồn thổi, lòng người cũng vì thế trở nên xao xuyến, hoang mang.

Bấy giờ ở đất Cự Lộc, có một nhà sinh được ba anh em: anh cả là Trương Giác, em hai là Trương Bảo, em út là Trương Lương.

Trương Giác vốn thi trượt tú tài, nhân thế bực mình vào núi hái thuốc. Đi đường gặp một ông lão môi thâm mắt trắng, tay chống gậy gỗ lê, gọi Trương Giác đến một chỗ vắng vẻ rồi hỏi: “Ngươi có biết ai sinh ra ngươi và sinh ra loài người không?”

Giác đang chưa biết trả lời ra sao thì ông lão nói: “Ngươi đang lầm đường lạc lối. Linh hồn ngươi đã bị ma quỷ cấu xé rồi!”

Giác trong bụng nghi hoặc, toan hỏi rõ sự tình thì ông lão lại nói: “Ngày tận thế đến gần rồi, trái đất sắp bị tiêu diệt. Ta đã ngửi thấy mùi máu của nhiều sinh linh vô tội”.

Trương Giác nghe nói cả kinh, sụp xuống lạy ông lão, xin chỉ đường tránh được nạn dữ.

Ông lão liền rút trong tay áo ra ba quyển sách, trao cho Giác và bảo rằng: “Đây là cuốn Lời răn của đức chúa trời, có được cuốn này ngươi nên thay trời dạy người, để cứu lấy đời”.

Giác lạy tạ, hỏi họ tên thì ông lão nói: “Ta là Nam Hoa lão tiên”, nói đoạn hoá ra một trận gió biến mất.

Trương Giác được ba quyển sách ấy đem về ngày đêm học tập, không bao lâu biết đủ các phép làm bánh tiên, pha chế nước thánh, phát biểu trước đám đông, kinh doanh đa cấp… Giác dựng một lá cờ lớn đề năm chữ “Hội thánh đức chúa trời”, tự xưng là “truyền đạo sư”, phát hịch kêu gọi bách tính nhập hội để được cứu vớt.

Hịch mới phát đi, có mấy trăm người tìm đến xin làm đồ đệ của Trương Giác. Giác thu nạp và dạy cho những người này các phép trong sách Lời răn của đức chúa trời mà Nam Hoa lão tiên đã truyền cho Giác.

Về sau đồ đệ ngày càng đông, Giác bèn chia học trò ra ba mươi sáu phương, phương nào cũng đặt một người làm thủ lĩnh xưng là “chấp sự”, sai những người này dẫn đồ đệ đi khắp nơi làm lễ để thu nạp hội viên, gọi là lễ “Báp Têm”.

Đồ đệ của Trương Giác đi đến đâu cũng thuê nhà làm nơi tụ tập đông người để truyền đạo, nói phao lên rằng ngày tận thế sắp đến, ai muốn được cứu vớt thì phải đi theo hội thánh đức chúa trời. Nhân dân tám châu Ký, Thanh, U, Tinh, Kinh, Từ, Duyện, Dự kéo đến xin dự lễ “Báp Têm” rất đông.

Vào lễ “Báp Têm”, mỗi người được đội một chiếc khăn choàng trắng, mắt nhắm, hai tay chắp đan vào nhau để “chấp sự” dội thứ nước gì đó từ đầu đến chân. Đoạn “chấp sự” đặt một tay lên đầu mọi người, đọc lời xin nhập hội rồi phát cho mỗi người một mẩu bánh nhỏ màu trắng để ăn và một cốc nhỏ nước màu đỏ để uống.

Làm lễ xong, các hội viên sắc mặt ai cũng đờ đẫn, tâm trí lúc nào cũng nghĩ đến hội thánh đức chúa trời, không quan tâm gì đến tình hình thế sự nữa. Những người này cũng không thiết tha với cuộc sống hiện thực vì cho rằng có lao động kiếm tiền rồi cũng chết đi. Nhiều người còn về nhà đập cả bát hương và phá bỏ bàn thờ tổ tiên.

Trương Giác thấy người đi theo hội thánh đức chúa trời ngày càng đông, liền bàn với hai em rằng: “Không gì khó bằng thu phục được lòng người, nay lòng người đã quy thuận về ta, nếu không thừa thế chiếm lấy của cải trong thiên hạ thì thật là đáng tiếc lắm”.

Bèn một mặt sai Trương Bảo thu gom hàng tiêu dùng trôi nổi giá rẻ rồi bán giá đắt cho các hội viên để đi bán lại theo phương thức đa cấp, mặt khác sai Trương Lương thu của các hội viên mỗi người mười phần trăm số tiền kiếm được.

Trương Giác bảo với mọi người rằng: “Trái đất sắp bị huỷ diệt. Các ngươi nên thuận mệnh trời, theo về ta để được bao dung và che chở, không còn cảm thấy sợ cái chết, không còn thấy sợ ma quỷ nữa!”

Nhân dân bốn phương đội khăn trắng, đi theo Trương Giác để truyền đạo và bán hàng đa cấp có tới mấy vạn người. Thế của hội thánh đức chúa trời quá dữ dội, các châu quận không sao ngăn cấm được, đành một mặt yết cáo thị kêu gọi bá tánh không đi theo tà đạo, mặt khác dâng biểu cáo cấp về triều đình xin cứu viện.

Ấy thực là:

Chẳng qua chỉ bán hàng đa cấp
Bày ra hội thánh để làm chi
Đến khổ quan quân vì dẹp loạn
Đi tù cả đám cũng có khi!


Chưa biết triều đình đối phó dư lào với hội thánh do Trương Giác bày ra, xem hồi sau mới rõ.


Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 34b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 16b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8b

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8b


Hồi thứ 8b
LÃ ÔN HẦU GIẢ SAY ĐÒI DAN DÍU
ĐỔNG THÁI SƯ VỜ ĐIẾC MUỐN XUÊ XOA

Trước nói, Vương Doãn hứa gả Điêu Thuyền cho Lã Bố nhưng sau đó lại đem Điêu Thuyền dâng cho Đổng Trác, nói thác với Bố là bị Trác lừa. Lã Bố tuy muốn Điêu Thuyền nhưng lại sợ Đổng Trác nên phải nén bực tức theo hầu. Mỗi khi Trác vào triều bàn việc, Bố vẫn cầm kích đi theo.

Một bữa, Trác đang ngồi bàn việc với vua Hiến đế, Bố vác kích lẻn ra cửa sau, lên ngựa chạy đi tìm Điêu Thuyền.

Đổng Trác ở trên điện bỗng ngoảnh lại không thấy Lã Bố, trong bụng sinh nghi, vội vàng xin cáo từ, lên xe về phủ.

Trên đường đi, ngang qua nhà nghỉ Phượng Nghi, thấy ngựa xích thố của Bố buộc trước cửa, Trác liền dừng xe vào hỏi. Chủ nhà nghỉ nói: “Lã Ôn hầu thuê phòng ở tầng 2, đang ở chung với một người đàn bà”.

Trác lập tức chạy thẳng lên tầng 2 đạp cửa xông vào phòng Lã Bố. Thấy Bố đang ôm Điêu Thuyền, Trác tức giận quát to ba tiếng: “A, định mệnh!”

Lã Bố nhìn thấy Trác xông vào thì cả sợ, vội mở cửa sau, nhảy từ tầng 2 xuống đất rồi bỏ chạy.

Trác vớ ngay ngọn kích của Lã Bố dựng ở cửa phòng, chạy xuống lầu đuổi theo. Bố chạy mau, Trác đuổi không kịp, bèn cầm kích ném Lã Bố. Bố gạt rơi xuống đất, Trác lại nhặt kích đuổi ra tận ngoài đường thì đâm sầm vào mưu sĩ Lý Nho đang xăm xăm chạy đến. Trác ngã quỵ xuống đất.

Lý Nho thấy Trác ngã, vội vàng đỡ Trác đứng dậy, dìu vào ghế ngồi nói chuyện.

Trác hỏi Lý Nho: “Ngươi đến đây làm gì?”

Lý Nho thưa: “Tôi tình cờ đi ngang qua đây thì gặp Lã Ôn hầu chạy ra, kêu lên rằng: Thái sư giết ta. Tôi hỏi duyên cớ vì sao, Ôn hầu bảo là đang đi có việc gia đình, khi đến đoạn đường này thì quá đau bụng, buộc phải vào nhà nghỉ để đi vệ sinh, không hiểu vì sao thái sư lại xông vào đòi giết!”

Trác nói: “Không thể tha được thằng nghịch tặc ấy! Nó dám rủ Điêu Thuyền vào nhà nghỉ bày trò ấm chén. Thế nào ta cũng giết chết nó mới nghe”.

Lý Nho can rằng: “Xưa vua Trang Vương nước Sở tha tội cho Tưởng Hùng đùa bỡn với người thiếp yêu, đến sau được Tưởng Hùng cố sức liều chết đền ơn. Nay Điêu Thuyền chẳng qua là một đứa con gái, mà Lã Bố là mãnh tướng tâm phúc của thái sư, nếu nhân dịp này đem Điêu Thuyền cho Bố, chắc Bố cảm ơn lắm, lấy chết báo lại thái sư, xin thái sư nghĩ đi nghĩ lại!”

Trác nghĩ ngợi hồi lâu rồi nói rằng: “Ngươi nói cũng phải, để ta nghĩ kỹ xem”.

Lý Nho tạ từ rồi ra. Trác lại quay lên tầng 2, gọi Điêu Thuyền xuống hỏi rằng: “Sao mày có tư tình với Lã Bố?”

Điêu Thuyền khóc thưa rằng: “Thiếp đang ở khuê phòng thì Lã Ôn hầu gọi điện, nhờ mua thuốc đưa lên nhà nghỉ Phượng Nghi vì say nguội do uống rượu từ tối hôm trước. Thiếp nghĩ hắn là chiến tướng hàng đầu Tây Lương, sức khỏe hắn can hệ đến bá nghiệp của thái sư, nên đã mua thuốc mang vào. Không ngờ vào đây lại bị hắn đóng cửa phòng rồi ôm chặt lấy. Đang lúc giằng co không biết sống chết thế nào, may có thái sư chạy lại cứu được tính mệnh”.

Trác lại hỏi: “Nay ta đem mày gả cho nó, mày có thuận không?”

Điêu Thuyền giật mình, khóc rằng: “Thiếp đã được vào hầu quý nhân, nay lại đem gả cho thằng ở, thiếp thà chết chứ không chịu được nhục này!”

Bèn rút thanh gươm của Đổng Trác, toan tự vẫn.

Trác vội vàng giằng lấy thanh gươm, ôm chặt lấy Điêu Thuyền nói rằng: “Ta nói bỡn đấy mà!”

Nói đoạn lại dìu Điêu Thuyền xuống xe, đưa về tướng phủ.

Hôm sau Lý Nho vào ra mắt Đổng Trác, nói rằng: “Hôm nay tốt ngày, thái sư nên đem Điêu Thuyền gả cho Lã Bố”.

Trác nói: “Chuyện ấy ta đã nghĩ rồi. Lã Bố với ta là quan hệ cha con, làm thế không tiện. Ta tha tội cho Bố và thăng chức cho hắn thêm một cấp. Ngươi nên truyền đạt cho Bố biết ý ta và trao quyết định bổ nhiệm hắn, thế là được rồi!”

Nho nói: “Thái sư không gả Điêu Thuyền cho Lã Bố thì thôi, hà cớ bổ nhiệm hắn lên chức vụ cao hơn?”

Đổng Trác nói: “Về mặt hiện tượng, có việc Lã Bố vào nhà nghỉ, nhưng bản chất lại không phải là hành vi vi phạm. Điêu Thuyền tuy ở trong phòng của hắn nhưng không thể hiện rõ hành vi. Với Lã Bố, việc vào nhà nghỉ như vậy là không tốt, không có lợi nhưng hành vi của Điêu Thuyền không rõ ràng nên không có cơ sở kết luận. Việc bổ nhiệm Lã Bố lên chức vụ cao hơn là để trấn an dư luận trong thời điểm này”.

Lý Nho trở ra, ngẩng mặt lên trời than rằng: “Đời ở đâu có cái sự vô lý vcl! Lũ chúng ta rồi cũng chết cả về tay đàn bà mà thôi!”

Đời sau có thơ rằng:

Chuyện đâu vô lý vãi nồi
Thế nhưng nhắm mắt thì rồi vẫn xong
Sự đời thẳng lộn với cong
Cổ thấp họng bé đừng mong rạch ròi!


Muốn biết chuyện ấm chén của Lữ Bố và Điêu Thuyền tiếp diễn dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 34b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 16b

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 34b


Hồi thứ 34b
TÀO A MAN ĐẸP DẠ NƠI ĐỒNG TƯỚC
HAI ÔNG TƯỚNG ĐẮNG LÒNG CHỐN PHỦ NHA


Trước nói, Tào Tháo bình định được Ký Châu, đêm ấy ngủ trên lầu phía đông thành, tựa lan can, ngẩng mặt lên trời xem thiên văn. Tuân Du cũng đứng bên cạnh.

Đang mải xem, bỗng một luồng kim quang từ mặt đất bay lên. Tuân Du nói: “Dưới chỗ đất ấy chắc có của báu”.


Ảnh: Tháo sai người đào lên được một con chim sẻ bằng đồng
Tào Tháo sai người đào lên được một con chim sẻ bằng đồng, bèn hỏi Tuân Du: “Điềm này là điềm gì?”

Du thưa: “Ngày xưa, mẹ vua Thuấn nằm mơ thấy con chim sẻ bằng ngọc bay vào bụng, sau sinh ra vua Thuấn. Nay thừa tướng được con sẻ bằng đồng cũng là điềm hay”.

Tháo mừng lắm, sai làm một cái biệt phủ thật to để kỷ niệm.

Con thứ của Tháo là Tào Thực bàn rằng: “Muốn dựng biệt phủ hoành tráng thì phải lập ra ba toà: toà giữa cao nhất, gọi là Đồng Tước; toà bên trái gọi là Ngọc Long; toà bên phải gọi là Kim Phượng. Lại nên xây hai cái cầu vồng nối dài hai bên với toà giữa cho đẹp mắt”.

Tháo nói: “Ý kiến con ta hay lắm. Nay mai, biệt phủ này làm xong sẽ là nơi di dưỡng tuổi già của ta!”

Nói đoạn truyền sai Trình Dục đi lo việc xây biệt phủ.


Ảnh: Biệt phủ Đồng Tước
Trình Dục liền can: “Thừa tướng nắm quyền to nhà nước nhưng bổng lộc chẳng được mấy. Nếu xây biệt phủ xa hoa lộng lẫy khiến thần dân dị nghị thì làm thế nào?”

Tháo nói: “Ta đã có cách!”

Ngay hôm ấy, Tháo cho bạt đất chặt cây, nung ngói đóng gạch, xây biệt phủ Đồng Tước.

Năm Kiến An thứ 15, biệt phủ của Tháo hoàn thành. Biệt phủ này xây trên bờ sông Chương Hà, có ba toà đều cao mười trượng, hai bên xây hai cái cầu thông với nhau, trăm ngàn cửa ngõ, trong đền ngoài cửa, vàng son choáng lộn. Tháo hội cả các quan văn võ mở tiệc ăn mừng.

Hôm ấy, Tháo đầu đội mũ vàng khảm ngọc, mình mặc áo bào gấm xanh, giày kết hạt châu, ngồi chễm chệ ở tầng trên, các văn võ theo thứ bậc ngồi bên dưới.

Vào tiệc, quần thần thay nhau xưng tụng công đức của Tháo, mỗi người nói xong lại đến mời Tháo một bát rượu đầy. Tháo xem chừng say quá không uống được nữa, sai a hoàn dìu vào nhà trong, còn văn võ bá quan tiếp tục ở lại uống rượu.


Ảnh: Tháo hội cả các quan văn võ mở tiệc ăn mừng
Các tướng Tào bấy lâu phải theo Tháo chinh phạt vất vả, nay được dịp thừa tướng thết đãi nên mặc sức rót rượu chúc nhau say tuý luý.

Tan tiệc, Từ Hoảng và Hứa Chử đi về chung đường với nhau. Từ Hoảng nhớ lại lúc uống rượu, Hứa Chử không ép rượu để các quan văn say mà lại đi ép các võ tướng, nên tức giận rút cây cung quất vào mặt Hứa Chử khiến Chử chảy máu mũi.

Hứa Chử về nhà, kể lại chuyện với vợ, rồi kéo gia nhân đến phủ Từ Hoảng hỏi cho ra nhẽ.

Đến nơi, gia nhân của Hứa Chử dùng dao đe dọa đòi gặp Từ Hoảng, đoạn đập phá một số tài sản và chém gây thương tích một người hàng xóm của Hoảng chạy sang can ngăn. Hai bên xô xát cãi cọ náo loạn cả khu phố.

Hôm sau Tào Tháo tỉnh rượu biết chuyện, liền cho đòi Từ Hoảng và Hứa Chử. Hai tướng đến, Tháo trách mắng một hồi rồi đuổi ra ngoài cửa đứng đợi.

Được một lát, chủ bạ phủ thừa tướng là Dương Tu bước ra, đưa cho Từ Hoảng và Hứa Chử mỗi người một tờ sắc của Tháo. Hai tướng giở ra xem thì thấy đó là quyết định kỉ luật bằng hình thức cảnh cáo.


Ảnh: Từ Hoảng rút cây cung quất vào mặt Hứa Chử
Người đời sau có thơ chê hai tướng:

Uống rượu làm chi để rồi say
Không làm chủ được lại vung tay!
Đấm đá chán chê giờ tỉnh lại
Cầm tờ quyết định có thấy cay?


Từ Hoảng và Hứa Chử thấy án kỉ luật quá nặng đâm ra oán hận, liền dâng biểu lên triều đình, tố cáo việc Tào Tháo xây biệt phủ riêng bằng tiền ngân khố.

Tào Tháo đang nghỉ ở biệt phủ Đồng Tước, chợt có Trình Dục cầu kiến. Tháo cho vào, Dục thưa: “Hai tướng Hứa, Từ bị thừa tướng kỉ luật, đã dâng biểu tố cáo thừa tướng hà lạm của công để xây biệt phủ”.

Tháo cười: “Ta phải cào đất làm vườn thối cả móng tay mới có tiền xây biệt phủ, hà cớ hai đứa chúng nó lại kiện ta?”

Trình Dục nói: “Trước đây Lưu Huyền Đức ở Hứa Đô cũng làm vườn trồng rau nhưng chẳng xây được cái gì. Nay nếu thừa tướng bảo là làm vườn mà có tiền xây biệt phủ, thì e bụng chúng không phục”.

Tào Tháo nói: “Vậy các ngươi nói là ta làm men nấu rượu, buôn chổi chít hoặc buổi tối đi đánh xe ngựa thuê”.

Trình Dục nói: “Thừa tướng bận việc nhà nước, quanh năm đánh đông dẹp bắc, làm gì có thời gian để làm những việc ấy!”

Tháo bực mình gắt: “Thì các ngươi cứ nói là ta được thừa hưởng của cải do tiên phụ để lại! Phụ thân ta năm nọ đã chết ở Từ Châu rồi, chẳng nhẽ triều đình có thể dựng dậy mà kiểm chứng lời ta được sao?”

Trình Dục không nói gì nữa, cáo từ lui ra.

Người đời sau có thơ khen Tháo:

Dựng toà biệt phủ tốn biết bao
Làm vườn, nấu rượu đủ hay sao?
Lại thêm thu nhập từ chổi chít
Trí trá Tào Man ấy mới cao!


Chưa biết triều đình xử lý dư lào với việc xây biệt phủ của Tháo, xem tiếp hồi sau mới rõ.

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 16b

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 16b


Hồi thứ 16b
TÀO A MAN BỊ VÂY NƠI ĐỒNG VẮNG
CHÂU PHÓ PHÒNG CỐ THỦ Ở TRONG XE


Đây nói, Tào Tháo hẹn cùng với Lưu Huyền Đức định ngày cất quân cùng đi đánh Lữ Bố. Khi Tháo sắp đi, có ngựa lưu tinh đến báo rằng Trương Tú kết liên với Lưu Biểu đóng quân ở Uyển Thành, muốn đem quân lại phạm cửa khuyết để cướp giá.

Tháo tức lắm, cắt ngay mười lăm vạn quân đi đánh Trương Tú, chia quân ra làm ba đường, cho Hạ Hầu Ðôn làm tiên phong. Quân mã đến Vị Thuỷ đóng trại.

Mưu sĩ của Trương Tú là Giả Hủ thấy vậy khuyên bảo Trương Tú rằng: “Quân Tào thế lớn lắm, ta không địch nổi. Chi bằng đem quân đầu hàng”.

Trương Tú nghe, cùng Giả Hủ đến trại yết kiến Tào Tháo. Tháo tiếp đãi thực hậu. Tú dẫn binh vào đóng trong Uyển Thành, lập doanh trại liên tiếp nhau, dài hơn mười dặm. Ở được vài ngày, Tú mỗi hôm mở yến mời Tháo một lần.


​​Ảnh: “Trong thành có em nào hay hay chén được không?”
Một bữa Tháo uống rượu say, vào giường ngủ, hỏi nhỏ tả hữu rằng: “Trong thành có em nào hay hay chén được không?”

Ðứa cháu của Tháo là Tào An Dân, biết ý Tháo, vào thưa thầm rằng: “Thưa chú, chiều hôm qua, cháu trông thấy ở cạnh quán xá có một người đàn bà, mười phần xinh đẹp. Cháu hỏi ra thì là vợ Trương Tế, thím Trương Tú”.

Tháo nghe nói, liền sai An Dân đem năm mươi giáp binh ra đòi vào.

Ðược một lát, giáp binh dẫn người đàn bà vào. Tháo trông ra quả nhiên là xinh đẹp, hỏi tên tuổi nghề nghiệp, thì người đàn bà thưa rằng: “Thiếp họ Châu, vốn là vợ Trương Tế, năm nay 38 tuổi, hiện đang làm Phó phòng Khoa học của Trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuật Uyển Thành”.


​​Ảnh: “Phu nhân có thuận không?”
Tháo hỏi: “Phu nhân có biết ta không?”

Châu thị thưa: “Thiếp được nghe uy danh thừa tướng đã lâu. Nay mới được bái kiến”.

Tháo nói: “Ta cho Trương Tú hàng cũng vì phu nhân đó, nếu không ta đã giết cả họ hắn rồi”.

Phó phòng họ Châu lạy tạ nói: “Thực đội ơn tái sinh của ngài”.

Tháo nói: “Hôm nay trời xui được gặp phu nhân, thực là may quá. Ðêm hôm nay xin cùng ta đi ngắm trăng thanh gió mát, rồi sẽ theo ta về kinh đô yên hưởng giàu sang. Phu nhân có thuận không?”

Châu thị gật đầu, ghé tai Tháo dặn như thế như thế, rồi ra về. Canh hai đêm ấy, họ Châu thuê xe ngựa đưa đến trước cổng thái y viện đứng đợi.

Châu thị vừa xuống xe thì thấy Điển Vi đánh xe chở Tào Tháo đi tới. Vi dừng xe đón Châu thị xong đánh xe đến đoạn đê giữa cánh đồng thì dừng lại tắt đèn.


​​Ảnh: Điển Vi nhất quyết không cho ai mở cửa xe
Tào Tháo và Châu thị không ngờ rằng lúc Châu thị ra khỏi nhà thì Trương Tú đã bí mật đi theo. Thấy xe Tháo dừng lại giữa đồng, Tú liền chạy về gọi Giả Hủ và các thuộc hạ đến vây bắt. Tú lại gọi cả Tào An Dân và con trưởng của Tháo là Tào Ngang đến chứng kiến.

Khi mọi người có mặt, Tào Tháo và Châu thị hoảng hốt đóng cửa cố thủ trong xe, sai Điển Vi chặn đường, không cho ai mở cửa xe.

Trương Tú không đưa được thím ra khỏi xe nên vẫy quân mã xông vào hỗn chiến.

Điển Vi nhất sống nhì chết mà lăn xả vào đám quân của Trương Tú, chém giết một lúc chết hơn hai mươi người, quân mã ấy mới lui, lại có quân bộ kéo đến.

Hai bên giáo mác tua tủa như ngọn lau. Điển Vi mình không mảnh giáp, trên dưới bị vài mươi nhát đâm, vẫn cứ lăn xả vào đánh. Dao mẻ không dùng được, Vi bỏ dao, hai tay vớ ngay lấy hai người làm khí giới, quăng đập một lúc chết tám chín người.


​​Ảnh: Tào Tháo quất ngựa lội sông mà chạy
Quân của Trương Tú thấy thế không dám đến gần, chỉ đứng đằng xa bắn tên lại. Tên bắn như mưa, Điển Vi vẫn liều chết giữ cửa xe, nhưng quân giặc quá đông, Vi lại bị một mũi giáo đâm trúng giữa lưng. Điển Vi kêu to một tiếng, máu chảy đầy đất rồi chết.

Tào Tháo nhờ có Ðiển Vi chẹn giữ của bên tả mới lẻn ra cửa bên hữu cướp ngựa trốn thoát. Chỉ có Tào An Dân biết mà đi bộ chạy theo.

Chạy gần đến bờ sông thì giặc đuổi kịp. An Dân bị băm nhỏ ra như bùn, Tháo vội quất ngựa lội qua sông mà chạy. Vừa sang đến bờ bên kia, thì giặc bắn một tên, trúng vào mắt ngựa. Ngựa ngã gục xuống đất. May đâu, giữa lúc ấy thì Tào Ngang phi ngựa chạy đến, đem ngay con ngựa đang cưỡi nhường cho cha.

Tháo lên ngựa chạy. Tào Ngang bị tên lạc bắn chết. Tháo đi đường gặp các tướng mới thu thập tàn quân lại.

Tháo buồn bã nói với các tướng: “Ta mất một con trưởng, một cháu yêu và một mãnh tướng cũng không tiếc là mấy, chỉ tiếc Phó phòng họ Châu ngon thế nhưng chưa chén được mà thôi!”

Thế thực là:

Tưởng ngon nên muốn trò hoa nguyệt
Không ngờ bị đuổi chạy như ma!


Muốn biết Tào Tháo xử lý vụ ấm chén bất thành này dư lào, xem tiếp hồi sau mới rõ.


Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78b


Hồi thứ 78b
QUAN VÂN TRƯỜNG HIỂN LINH HÙ TÀO THÁO
THẦN CÂY LÊ BÁO MỘNG PHẠT A MAN


Trước nói, Tôn Quyền ở Đông Ngô xử trảm Quan Vân Trường, lấy thủ cấp bỏ vào một cái hòm, sai sứ giả mang sang Lạc Dương dâng Tào Tháo.

Tào Tháo mừng lắm, cho sứ giả vào ra mắt. Sứ giả dâng cái hòm lên. Tháo mở ra xem thì thấy mặt mũi Quan Vân Trường vẫn tươi tỉnh như thường. Tháo cười nói: “Vân Trường lâu nay vẫn mạnh khoẻ chứ?”

Vừa nói xong thì thấy Quan Vân Trường mở miệng trợn mắt, râu tóc dựng ngược cả lên.

Tháo hết hồn hết vía, ngã gục ngay xuống, các quan vội vàng đến cứu, hồi lâu mới tỉnh. Từ đó mỗi đêm hễ Tháo nhắm mắt là thấy Quan Vân Trường.

Tào Tháo sợ hãi quá, hỏi các quan. Các quan nói: “Cung điện ở Lạc Dương nhiều yêu quái lắm, nên lập một toà cung điện mới mà ở”.

Tháo nói: “Cô muốn dựng một toà điện mới, gọi là điện Kiến Thuỷ, bực vì không có thợ khéo”.

Giả Hủ thưa: “Ở Lạc Dương có người thợ tên là Tô Việt, khéo tay khéo chân lắm”.

Tháo sai đòi đến, bắt vẽ kiểu trước để xem. Việt vẽ kiểu một toà điện to chín gian, trước sau có đủ cả hành lang, lầu các. Vẽ xong dâng lên, Tháo xem xong nói: “Kiểu này thật hợp ý cô lắm, nhưng chỉ ngại không có gỗ nào to mà làm cho xứng!”

Tô Việt thưa: “Cách thành này mấy mươi dặm, có một cái đầm gọi là Dược Lâm. Cạnh đền có một cây gỗ lê cực to, cao hơn mười trượng, nên dùng làm nóc điện này”.

Tháo mừng lắm, lập tức sai thợ đến đẵn cây ấy.

Hôm sau thợ về báo rằng: “Cây ấy cưa không đứt, búa bổ cũng không vào, không sao đẵn được”.

Tháo không tin, dẫn vài trăm kỵ đến trước cửa đền, xuống ngựa, ngẩng mặt lên xem thấy cây lá xum xuê sát đến mây xanh, thẳng tuột không có một chà chạnh nào.

Tháo sai chặt xuống. Có mấy ông cụ già lại kêu rằng: “Cây này đã mấy trăm năm nay, có thần thiêng lắm, không chặt được đâu, chặt tất bị thần phạt!”

Tháo nổi giận mắng rằng: “Ta bình sinh trải dưới khắp gầm trời hơn bốn mươi năm nay, trên từ thiên tử, dưới đến thứ dân, ai cũng phải sợ, yêu thần nào dám phạt ta?”

Nói xong, liền rút gươm ra chặt mấy nhát, thì thấy có tiếng kêu sang sảng, máu chảy ròng ròng ở thân cây.

Tháo sai thợ đẵn cây xuống, chất lên xe túc tắc kéo về Lạc Dương, còn Tháo cưỡi ngựa về trước.

Canh hai đêm hôm ấy, Tháo nằm không yên, đương ngồi ở trong điện ngả mình xuống ghế ngủ gà, bỗng thấy một người xoã tóc, tay cầm thanh kiếm, mình mặc áo thâm, đến trỏ vào mặt thét mắng rằng: “Ta là thần ở cây gỗ lê đây! Mày làm điện Kiến Thuỷ, dám đến chặt cây thần của ta! Ta sẽ phạt cho mày biết lễ độ!”

Tháo giật mình vội hô lớn: “Võ sĩ đâu cả, chúng bay?”

Tháo kêu chưa dứt lời, người ấy cầm gươm toan chém Tháo một nhát. Tháo hét to một tiếng, giật mình tỉnh dậy, lòng nghi hoặc nằm chờ đến sáng.

Sáng hôm sau, Tháo đang dùng điểm tâm thì Giả Hủ cầu kiến. Tháo cho vào, Hủ nói: “Cây của đại vương vận chuyển từ đầm Dược Lâm về đây, đi qua nhiều trạm gác đều không bị làm sao. Nhưng khi đến gần Lạc Dương thì bị cấm vệ quân giữ lại rồi”.

Tháo nghe nói giật mình, hỏi nguyên cớ làm sao. Giả Hủ nói: “Cây lê này không có giấy tờ hợp lệ, vi phạm hành chính về quản lý, phát triển, bảo vệ rừng và quản lý lâm sản nên bị cấm vệ quân phạt 7 hào rưỡi, lại bắt phải cắt ngắn đi một số nhánh thì mới cho vận chuyển tiếp”.

Tháo thấy số tiền phạt quá lớn nên ngồi thần người ra mất một lúc mới cất lời hỏi Giả Hủ nên làm thế nào. Hủ thưa: “Nay việc xây điện Kiến Thuỷ là hệ trọng, không thể dừng lại được. Số tiền phạt tuy lớn nhưng đại vương cũng nên cắn răng mà nộp thì mới mong có gỗ để dùng. Nhược bằng không nộp thì vẫn cứ phải ở cung điện cũ có nhiều ma quỷ”.

Tào Tháo nghe ra, liền sai người mở kho lấy 7 hào rưỡi đưa cho Giả Hủ mang đi nộp phạt để lấy cây về. Lúc bấy giờ, Tháo mới tin lời của mấy cụ già ở đầm Dược Lâm và thần cây gỗ lê là thực.

Ấy là:

Đã bảo chặt cây sẽ chẳng hay
Mà sao còn quyết vẫn ra tay?
Đến khi bị phạt non đồng bạc
Mới tin quả báo của thần cây!


Chưa biết việc xây cung điện của Tháo hay dở thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.

​​​​

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 91b
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b