Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Croatia và bản hùng ca 2018


Lần đầu tiên tôi nghe đến cái tên Croatia là đâu đó vào những năm đầu thập niên 1990, khi mà cuộc xung đột sắc tộc đang diễn ra ác liệt ở một nước thành viên của Liên bang Nam Tư cũ là Bosna - Hercegovina, với sự tham gia của 3 cộng đồng sắc tộc là người Hồi giáo, người Serb và người Croat.

Tôi còn nhớ, suốt một thời gian dài, cứ mỗi tối ngồi vào mâm cơm, tôi lại nghe vô tuyến nói ra rả về những trận pháo kích và số người thương vong ở Bosna - Hercegovina. Và tin tức về cuộc xung đột này hình như phải đến sau năm 1995 mới thôi xuất hiện trên các chương trình thời sự buổi tối.

Thủa ấy tôi còn nhỏ, và hơn nữa không có điều kiện thông tin đầy đủ như bây giờ nên không hiểu vì sao ba sắc tộc bấy lâu vẫn sống chung trong một quốc gia lại có thể đâm ra thù hằn và bắn giết nhau như ngoé. Tôi chỉ biết là đằng sau cộng đồng người Serb và cộng đồng người Croat ở Bosna - Hercegovina có sự hậu thuẫn và giật dây của hai quốc gia thành viên khác của Liên bang Nam Tư cũ là Serbia và Croatia. Và cái tên Croatia được lưu vào trí nhớ và nhận thức của tôi từ đấy.

Nhưng ở thời điểm ấy, tôi chỉ biết đến Croatia với tư cách là một nước thành viên cũ của Nam Tư và là một quốc gia có liên quan đến cuộc xung đột sắc tộc ở Bosna - Hercegovina, mà không hề biết tí gì về đội bóng của họ. Cho đến năm 1998, tôi mới biết đến bóng đá Croatia lần đầu tiên khi vòng chung kết World Cup được tổ chức ở Pháp, mà Croatia là một trong số 32 đội tuyển tham dự.

Năm đó, tôi phải đánh vật với đèn sách để quyết định việc được ra Hà Nội làm sinh viên hay phải ở nhà đi chăn bò nên không dành nhiều thời gian và tâm trí để theo dõi các trận thi đấu World Cup. Nhưng tôi vẫn nhớ Croatia đã có một màn ra mắt ấn tượng ở lần đầu tiên tham dự World Cup, với việc đội tuyển của họ đã được xếp thứ ba chung cuộc, còn tiền đạo Davor Šuker của họ thì ghi đến 6 bàn thắng và giành danh hiệu “chiếc giày vàng”. Và từ đấy, tôi bắt đầu có ấn tượng, Croatia là một quốc gia có nền bóng đá mạnh.

Nhiều năm sau đó, mặc dù không thường xuyên theo dõi các trận bóng đá quốc tế nhưng mỗi khi có dịp xem đội tuyển Croatia thi đấu, tôi vẫn luôn dành sự ủng hộ đối với Davor Suker và các đồng đội của anh[1], kể cả sau khi chàng tiền đạo tài năng này đã giải nghệ.

Và hôm nay, khi đội tuyển Croatia bước vào trận chung kết với đội tuyển Pháp để chọn ra nhà vô địch của vòng chung kết World Cup 2018 thì tôi, vẫn như thường lệ, bênh vực ra mặt đối với cái đội tuyển đã giành giải ba của vòng chung kết World Cup được tổ chức ở nước Pháp cách đây 20 năm.

Cho đến trước vòng chung kết World Cup lần này, đội tuyển Croatia luôn được đánh giá thấp hơn đội tuyển Pháp xét trên mọi phương diện. Về thành tích quốc tế, trong khi các cầu thủ Pháp đã từng hai lần vô địch Châu Âu (1984, 2000) và một lần vô địch thế giới (1998), thì đội tuyển Croatia chưa lần nào giành vị trí số 1 ở Châu Âu và chỉ mới một lần giành vị trí thứ 3 ở World Cup (1998). Còn về lịch sử đối đầu, thì trong hầu hết các lần chạm mặt trước đây, các cầu thủ Pháp thường là người giành phần thắng trước các cầu thủ Croatia[2]. Ngay tại vòng chung kết World Cup 1998, chính các cầu thủ Pháp cũng là người chiến thắng trong cuộc so giày với đội tuyển Croatia ở trận bán kết với tỷ số 2-1.

Bước vào vòng chung kết World Cup năm nay, mặc dù không được đánh giá cao bằng đội tuyển Pháp, nhưng các cầu thủ Croatia cũng tỏ ra không phải là những kẻ dễ chơi. Bằng chứng là ở vòng bảng, các cầu thủ Croatia đã toàn thắng 3 trận, trong đó có trận đại thắng 3-0 trước đương kim Á quân Argentia; còn ở các vòng đấu loại trực tiếp sau đó, họ cũng là người giành phần thắng ở cả 3 trận mà không trận nào trong đó có thời gian thi đấu dưới 120 phút. Thậm chí ở trong trận bán kết, ngay cả khi bị các chàng sư tử Anh dẫn trước từ rất sớm, thì các tuyển thủ Croatia cũng đã kiên cường chống trả và lật ngược tình thế vào hiệp phụ cuối cùng.

Thế cho nên, bỏ qua tất cả những phân tích của giới chuyên môn và nhận định của giới cá cược, tôi vẫn tin là các cầu thủ Croatia hoàn toàn có thể đả bại các chú gà trống Gô-loa trong trận chung kết tối nay để ghi tên mình vào danh sách các đội tuyển vô địch World Cup và đòi lại món nợ mà đội tuyển Pháp đã nhận của họ 20 năm về trước.

Mà ví thử tối nay đội tuyển Croatia không giành phần thắng đi nữa, thì với tình cảm dành cho các cầu thủ Croatia kể từ lần đầu tiên tham dự World Cup của họ và với tất cả những gì họ đã thể hiện từ đầu vòng chung kết World Cup 2018 đến nay, tôi cũng coi họ như những nhà vô địch và vẫn tiếp tục cổ vũ cho họ trong những vòng chung kết lần sau. Điều đó, cũng giống như lời một bài hát trong phim mà tôi đã từng có lần nghe ở cái thời mới biết đến cái đội tuyển mà hôm nay tôi đang cổ vũ:

“Người ta yêu là chàng, dù chàng không đồng ý
Người ta yêu là chàng, can hệ gì đến ai?
Người ta yêu là chàng, nói sao rõ đạo lý
Người ta yêu là chàng, đem số phận cho đi…”

Cố lên nhé, Croatia!


-----
[1] Tất nhiên là tôi không kể đến những trận đấu mà đội tuyển Croatia phải chạm mặt với đội tuyển Argentina ưa thích của tôi, tỉ như trận thắng 3-0 của họ trước các vũ công tăng-gô ở vòng đấu bảng World Cup năm nay. Nhưng không sao, nếu bên giành phần thắng trước đội tuyển Argentina mà lại là đội tuyển Croatia, thì tôi thấy cũng không đắng lòng cho lắm.
[2] Thống kê của Google cho thấy, trong 5 lần chạm mặt giữa đội tuyển Pháp và đội tuyển Croatia trước vòng chung kết World Cup 2018 thì có đến 3 lần phần thắng thuộc về đội tuyển Pháp, 2 lần còn lại có kết quả hoà.

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018

Ông cắt tóc bình bóng đá


Chiều đi cắt tóc. Ông chủ tiệm tỏ ra trăn trở với trái bóng tròn…

- Hôm qua Đức thua nhục nhỉ?

- Vâng, đá với Hàn Quốc mà cũng thua thì quá nhục!

- Chứng tỏ mùa trước Đức vô địch chẳng qua là lợi thế sân nhà thôi chứ cũng chẳng phải là mạnh!

- Đâu, mùa trước đá ở Brazil chứ có phải ở Đức đâu mà bảo lợi thế sân nhà!

- Làm gì có chuyện đá ở Brazil!

- Chú cứ cãi cháu!?

Ông chủ tiệm không nói gì, tập trung vào công việc chuyên môn. Được một lúc lại bắt đầu trăn trở…

- Vậy là mùa trước Đức nhất, Brazil nhì…

- Đâu! Đức nhất, Argentina nhì chứ?

- Làm gì có chuyện Argentina nhì!

- Ơ kìa! Chú cứ cãi cháu!?

- Sao tao lại nhớ là Brazil về nhì nhỉ?

- À hình như Brazil về nhì, đúng rồi đấy! Cháu nhớ nhầm sang mùa trước nữa.

Thôi nhớ nhầm một câu cũng được đi. Chứ nhớ đúng cả hai câu thì cũng chưa chắc đã là phương án hay. Chẳng gì, người ta cũng đang cầm dao cạo lia qua lia lại trên cổ mình...

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2018

Thư gửi các chú Argentina



Ảnh: Messi trong trận thua nhục trước Croatia

Các chú!

Hôm trước xem các chú bị Iceland cầm hoà, anh chỉ thấy không được vui lắm mà thôi, song cũng không cho đó là điều đáng phải lo lắng. Về sau, thấy các chú tâm hoảng trí loạn vì bị Croatia đả bại, anh biết sự thể đã đến bước nguy nan. Nếu không có mấy lời với các chú, thì e việc các chú phải xách vali về nước chỉ là điều hôm sớm.

Anh nghe có câu rằng, đã là quân tử thì báo thù mười năm cũng chưa lấy gì làm muộn. Huống chi các chú mới chỉ thua một trận vòng bảng hôm qua, còn lần thất bại đáng kể nhất của các chú cũng mới chỉ xảy ra cách đây 4 năm trước đội tuyển Đức. Thời gian báo thù của các chú còn rất chi là thoải con gà mái.

Nhớ khi xưa,

Mạnh Minh ba lần bị quân Tấn đánh thua, nhưng chỉ cần thắng một trận ở thành Vương Quan là đã có thể rửa nhục cho nước Tần, khiến vua tôi nước Tấn nghe tiếng mà khiếp đảm.

Lưu Bang cả một đời bị Hạng Vũ đuổi chạy như vịt, nhưng chỉ cần thắng một trận ở núi Quảng Võ, là có thể lập ra tam cung lục viện, gái mú tỉn suốt ngày.

Quân Ngô đánh nhau với Tiên chủ phải thua luôn mươi trận ở Di Lăng và Hào Đình, nhưng chỉ một trận cất thư sinh làm đại tướng đã khiến cho Tiên chủ phải về thành Bạch Đế mà trị bệnh kiết lị.

Nguyễn Ánh suốt mấy chục năm đi trốn, nhưng chỉ cần thắng quân Tây Sơn một trận ở cái chỗ ngày nay FLC xây Quy Nhon Beach & Golf Resort, là có thể lấy sọ kẻ thù ra làm gáo đựng nước tiểu.

Hỡi các chú!

Non nớt như Đan Mạch vẫn đàng hoàng giành ngôi quán quân Euro năm 1992. Ngây thơ như Hy Lạp vẫn có thể hiên ngang vô địch châu Âu năm 2004.

Huống chi, các chú lại là những kẻ có sừng có mỏ, kỹ thuật và kinh nghiệm chơi bóng đều hơn hẳn hai cái đội phọt phẹt kia.

Messi đá phạt đền trúng vào người thủ môn trong trận gặp Iceland vẫn còn đẹp hơn Roberto Baggio sút penalty lên trời trong trận Chung kết năm 1994. Huống chi, đá hỏng một quả phạt đền như Messi, còn lâu mới sánh được với nỗi nhục sút hỏng 3 quả penalty trong một trận của Palermo ở Copa America năm 1999.

Tuy các chú đá hai trận mới chỉ giành được một điểm, nhưng cơ hội vào vòng sau của các chú đến đây vẫn chưa phải là hết.

Mặc dù từ năm sau 1990 đến giờ, các chú phải ngụp lặn rất cực nhọc ở các kỳ World Cup, nhưng anh thấy, với lực lượng hiện nay, việc các chú lần thứ 3 nâng cao Cúp vàng của FIFA không phải là không có ngày đạt tới.

Thế cho nên, các chú chớ có ngã lòng.

Các chú! Phải cố gắng lên mới được! Chớ thấy đối thủ mạnh mà cứ chịu thua, chớ thấy đối thủ yếu mà không thèm thắng! Trước mắt, các chú hãy vặt trụi lông mấy con đại bàng Nigeria như đã làm hồi 1994 và 2014 cho anh!

Gắn bó mấy lời, nhớ lấy! Nhớ lấy!

(*) Thư có sử dụng một số từ ngữ và ý tứ của Lưu tiên chủ viết chiếu gửi con côi.

Ảnh: Messi sút hỏng phạt đền trong trận hoà Iceland

Xem thêm: Tình khúc 24

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

Ăn bún chả ngoài phố


​​​Trưa đi ăn bún chả
Ở ngoài phố Trần Huy
Liệu nhưng không nuốt nổi
Tưởng sức khoẻ đã suy

Nhưng té ra nỏ phải
Mà bởi nắng quá to
Nên người khô cả họng
Nhai bún tựa nhai tro

Thế thôi rút kinh nghiệm
Bữa khác khỏi đến đây
Đợi hôm nào đỡ nắng
Chuyện bún chả hẵng hay!

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

Bị ốm nằm nhà


Hôm nay bị ốm nằm nhà
Mà sao thấy khỏe như là đi chơi
Đã lâu mới được thảnh thơi
Ung dung tự tại ở nơi thư phòng
Tạm quên những việc chưa xong
Chỉ ngồi lướt nét, đầu không nghĩ gì
Ở nhà cũng chẳng mấy khi
Được hôm bị ốm, thôi thì xoã luôn!

Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

Sách tham khảo

​​​​

Hôm nay tình cờ đọc bài viết của TS Giáp Văn Dương về chuyện đạo văn, tôi lại nhớ chuyện những quyển sách tham khảo.

Thời đi học, tôi cũng giống anh Dương, chẳng mấy khi có sách tham khảo để đọc. Mà nói thẳng ra, nếu có thì tôi cũng chẳng thèm đọc, bởi ở cái thời chốc lở ấy, tôi nghĩ ai cũng ham chơi và ngủ, chứ chẳng ngu gì mà ham đọc sách.

Năm tôi học lớp 1 hay 2 gì đó, dì tôi, là một giáo viên dạy toán ở Huế, có gửi cho tôi quyển sách toán nâng cao. Bây giờ tôi chẳng nhớ quyển sách ấy tên là gì, chỉ nhớ tác giả là Trương Công Thành, được ghi ở trên đầu trang bìa. Nhưng chẳng hiểu thời ấy kỹ năng đánh vần của tôi phát triển dư lào, mà tôi lại đọc thành Trường Công Thành, và tôi cứ đinh ninh đó chắc là tên của ngôi trường mà dì tôi đang dạy.

Lên cấp 2 thì tôi chẳng có quyển sách tham khảo nào. Mà tôi cũng chẳng có nhu cầu đọc sách tham khảo, dù cho đã bớt ham chơi hơn thời tiểu học.

Cấp 3 thì khá hơn, vì có được vài quyển sách luyện thi học sinh giỏi và luyện thi đại học. Hồi ấy tôi hay le ve tiếp cận mấy bạn gái xinh xinh lớp chuyên văn để mượn mấy quyển sách văn mẫu về học thuộc, đặng lúc nào làm bài thi hay bài kiểm tra thì có cái mà chép.

Tôi nhớ có lần đi mượn sách, cũng gặp một cậu bạn trong lớp đang làm cái việc le ve giống tôi. Cô bạn xinh xinh lớp văn hỏi, “có mượn thơ Nguyễn Tuân không?”. Cậu bạn lớp tôi cũng thật thà, “nếu có thì cho mượn luôn”.

Tôi không biết sau đó thì câu chuyện diễn tiến như thế nào, nhưng tôi nghĩ, mấy cái đứa xinh xinh, chính ra bụng dạ cũng thật khó lường. Chẳng thế mà tự cổ chí kim, hễ cứ ông vua nào bập vào gái xinh thì y như rằng là mất nước.

Lên đại học, tuy đã hết chốc lở và hết ham chơi ham ngủ, nhưng tôi cũng chẳng vì thế mà có nhiều sách tham khảo hơn. Quyển sách tham khảo duy nhất có được là quyển “Chủ nghĩa tư bản - những bất ổn tiềm tàng”, tôi mua lúc đang học năm 3 hay năm 4 gì đó. Hôm ấy đi hiệu sách về, tôi ghé vào nhà ông chú chơi. Cô con gái của chú, đang học lớp 8 hay 9 hay 10 gì đó ra mở cửa. Tôi bảo, “anh có quà cho em đây”. Cô bé hớn hở, “thật á, quà gì đấy?”. Tôi lấy quyển sách mới mua đưa cho nó. Cô bé nhìn vào tựa sách rồi bảo, “em thèm vào quà đấy!”

Ừ, không thèm thì thôi, chứ có thèm thì tôi cũng chẳng cho. Tôi chỉ học theo cái kiểu đùa ác ôn của mấy đứa con gái xinh xinh lớp văn, để coi cái cảm giác của người được quyền đùa giỡn với kẻ khác nó dư lào, chứ nghiến răng nghiến lợi mãi mới mua được quyển sách mà lại đem cho đi mất thì lấy gì mà đọc!

Bây giờ thì tôi có quá nhiều sách tham khảo. Cơ mà, nói thật là chẳng có sức mà đọc cho hết. Có nhiều quyển sách tôi biết là quan trọng và hay, nhưng mua về thì cứ để mãi trên giá chứ chẳng đủ can đảm để mở ra hoặc không đủ kiên nhẫn để đọc hết. Không còn chốc lở nữa, nhưng hình như tôi lại bị mắc cái tật giống như thủa còn thơ: ham chơi và ham ngủ!

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

Đi uống trà với người kia


Người kia thì thích uống trà
Còn mình lại muốn ở nhà lướt “Phây”
Ấy nhưng “đó” chẳng chịu “đây”
Thế nên mình phải xỏ giầy vào đi

Thực ra cũng chẳng thiết chi
Lượn ra ngoài phố, nhưng vì rỗi hơi
Thế nên tranh thủ đi chơi
(Đến khi nào thấy mưa rơi thì về)

Ngày xưa hay uống cà phê
Người ta trông thấy lại chê mình già
Ngày nay đú đởn uống trà
Hình dong theo đó trẻ ra mấy phần

Thế nên khỏi phải phân vân
Ăn chơi bất kể xa gần cứ đi
Thời gian trôi giống ngựa phi
Cũng nên “tới bến” trước khi về già!

(*) Chẳng biết có phải vì trời sắp mưa hay không, nhưng ngồi uống có mỗi cốc trà sữa mà thấy cóc nhái cứ phi ra ầm ầm!

Xem thêm:

- Trời sắp bão khó ngủ
- Bài ca nhà ướt vì nồm

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Trời mưa rơi cả mèo và chó!


1. Thực ra đó là cách dịch theo kiểu Google từ một câu thành ngữ cổ của bọn Anh Cát Lợi: It rains cats and dogs. Câu thành ngữ này được bọn Anh Cát Lợi dùng để chỉ cái sự mây mưa của ông giời, mà cụ thể là mưa như trút nước.

​​​Phàm đã là thành ngữ cổ thì chắc chắn là phải ra đời từ rất lẩu rất lâu rồi. Nhưng tôi không hiểu vì sao bọn Anh Cát Lợi thời đó lại dùng chó và mèo để ví von cái sự mây mưa của ông giời, trong khi từ xa xưa đã có những thứ còn nhớn nhao và to tát hơn mèo và chó rất nhiều, tỉ như: voi, ngựa, trâu, bò, lợn, cừu, dê…, hoặc sau này khi khoa học đã tiến lên các cuộc công nghiệp ba chấm rưỡi hoặc bốn chấm không thì có những thứ còn thậm vĩ đại, như: máy bay, tên lửa, vệ tinh, tầu vũ trụ…

Anyway, đằng nào thì tổ tiên của bọn Anh Cát Lợi cũng đã trót dùng mèo và chó để chỉ cái sự mưa to rồi. Hậu thế ngày nay cứ thế mà dùng thôi, thắc mắc làm gì cho lắm!

2. Lần đầu tiên tôi biết đến cái sự trời mưa mèo và chó là khi tôi còn theo học tiếng Anh Cát Lợi thủa còn chốc lở. Và sau này, tôi có lần tình cờ gặp lại câu thành ngữ này khi một đứa cháu gái giỏi tiếng Anh Cát Lợi của tôi nhảy chồm chồm lên Facebook mà than: Trời mưa rơi cả mèo và chó! Tất nhiên, nhời than của nó phải bằng tiếng Anh Cát Lợi.

Nhòm thấy xì ta tút kia, tôi liền léo lên trên Facebook mà khen đứa cháu gái tôi là giỏi, và kể cho nó nghe về cơ sự vì sao tôi hiểu được cái câu nó vừa post kia.

Đứa cháu tôi nghe xong thì quay ngược lại khen tôi giỏi hơn nó, bởi thủa còn chốc lở, nó chưa hề một lần được nghe đến câu thành ngữ đó như tôi.

Tôi chẳng biết nói gì, đành mượn lời của ông nội thằng Bờm để nói với cháu gái tôi: “Ông giỏi thì đã đành. Bố Bờm cũng giỏi. Mà Bờm thì lại càng giỏi. Đúng là cả họ nhà mình khôn!”

Đứa cháu gái lại bảo rằng, vì tôi giỏi hơn nó, nên tôi là Bờm, còn nó ít giỏi hơn nên nó sẽ là một trong 2 người còn lại.

Tôi chẳng biết nói gì hơn, đành thở dài mà ngao ngán vì nỗi có đứa cháu gái thông minh mà đốn mạt.

3. Cho đến một hôm gần đây…

Ấy là hôm mà ở Hà Nội trời mưa như trút nước và có một kẻ nhảy lên Facebook nói: “Trời mưa to quá máy bay rơi luôn… thật kinh khủng… Nội Bài này”. Và thế là cái kẻ thích ca thán chuyện mây mưa của ông giời kia lập tức bị công an đưa vào diện điều tra.

Chưa biết là cơ sự nào đã làm ra cái xì ta tút kia, nhưng từ câu thành ngữ của bọn Anh Cát Lợi, thì tôi đoán, người viết ra xì ta tút này có thể là một kẻ đang ở vào độ ẩm ương như cháu gái tôi dạo nọ. Chỉ có điều, thay vì dùng mèo và chó như đứa cháu gái đốn mạt của tôi hoặc tổ tiên của bọn Anh Cát Lợi, thì kẻ ẩm ương kia lại dùng máy bay để cho thêm phần trực quan sinh động và cập nhật với tiến bộ của khoa học kĩ thuật.

Nhưng không may cho kẻ kia, ở cái xứ này, việc nói trời mưa rơi cả máy bay lại là một việc tày đình và gây hậu quả nghiêm trọng hơn hẳn việc nói trời mưa rơi cả chó, mèo hay những con khác thậm chí còn to hơn, như trâu, bò, voi, ngựa…

Và nghĩ đến đây, tôi thấy thật may vì tổ tiên của bọn Anh Cát Lợi đã không dùng máy bay, tên lửa hay vệ tinh… để ví von cái chuyện mây mưa của ông giời. Ví thử ngày ấy mà khoa học tiến bộ như bây giờ và người Anh đã biết rằng có những thứ còn to hơn cả mèo và chó như máy bay (airplane), tên lửa (missile) hay vệ tinh (satellite)…, thì biết đâu, đứa cháu gái ẩm ương và giỏi tiếng Anh Cát Lợi của tôi, cách đây mấy năm, cũng đã bị công an gọi lên để điều tra khi nó viết trên Facebook: It rains airplanes and satellites!

(*) Liu một phát coi như là ý: Bài viết chỉ nhằm mục đích giải trí, hem nhằm biện hộ cho cái kẻ đang bị điều tra kia.

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2016

Phát hoảng kì tháng mười!


Ối chao ôi, tháng mười rồi tê nở!
Nghĩ mà kinh bởi sắp hết quách năm
Đây tới đó chỉ còn ba tháng nữa
Mà mục tiêu coi bộ vẫn xa xăm!

Ai đoán nổi thời gian mau nước nớ
Mới ngày mô còn trù tính bất hung
Chơ ngó lại, nỏ mần chi được mấy
Bởi rứa nên chừ mí thấy lung bung!

Nhưng không lẽ cứ bó tay kiểu rứa?
Phải mần chi cho khỏi phí sức trai!
Hay ta thử bày ra vài việc lớn
Lỡ biết mô nên sự cũng như ai!

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2016

Tháng tám rồi!


​​​​​​Tháng tám rồi, hẹn hò thôi em nhỉ?
Đợi làm chi, mùa thu có bao lăm
Quay đi phát, mùa đông đã ập đến
Rồi quay lại, hết cmn năm...

Tháng tám rồi, mình yêu luôn em nhỉ?
Thấy người ta ai cũng có gấu ôm
Mình không thế, rõ ràng là lạc hậu
Mà có khi, còn mang tiếng lôm côm

Tháng tám rồi, cưới quách đi em nhỉ?
Rồi cùng nhau xây mộng đẹp uyên ương
Xem thiên hạ có ai còn dám thách
Mình không giàu, sợ quái chuyện húp tương!