Thứ Tư, 20 tháng 1, 2021

Mừng tuổi ngày Tết


Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa có một con quỷ cà chớn tăng động, cứ nhằm đêm giao thừa lại mò vào nhà dân sờ soạng lung tung lên đầu trẻ con, khiến đứa trẻ đau ốm dặt dẹo hoặc đi học toàn bị cô giáo bắt úp mặt vào tường vì quên vở ở nhà hoặc học mãi chả hiểu.

Có đôi vợ chồng nọ lấy nhau đã nhiều năm mới sinh được một mụn con nên rất cưng đứa bé, nâng như nâng eggs, hứng như hứng flowers. Tuy vậy, họ cũng biết rằng nếu chẳng may con quỷ kia mò vào nhà thì đứa con yêu quý của họ nếu không chậm lớn còi xương thì cũng là học sinh cá biệt, dù có cho vào ĐH Thể dục Thể thao Từ Sơn học ngành cờ vua thì cũng chẳng thể làm nên trò trống gì. Nghĩ vậy nên đôi vợ chồng già lo lắng không hề nhẹ, lên Facebook viết tus thở ngắn than dài, trách sao con quỷ lại trêu ngươi, mặc dù nhẽ ra phải trách con tạo.

May mắn thay, hồi ấy các vị thần cũng hay la liếm trên mạng xã hội. Đọc được cái tus kia, họ liền bàn nhau hóa thành những đồng xu để cho bà mẹ gói trong tờ giấy đỏ, đặt bên gối của đứa bé.

Đúng đêm giao thừa, con quỷ cà chớn kia mò vào nhà của họ. Nhưng chưa kịp sờ vào đầu đứa bé thì nó đã chạm phải tờ giấy đỏ gói mấy đồng xu kia và bị bỏng nặng. Con quỷ tăng động rú lên không khác gì cô dâu lúc động phòng, vội vàng vẫy taxi đưa ngay vào Viện Bỏng Quốc gia Lê Hữu Trác thuộc Học viện Quân y để trị thương. Kể từ đó, người ta mới bày ra cái tục bỏ tiền vào bao giấy đỏ để mừng tuổi cho trẻ con ngày tết.

Tuy nhiên, chẳng hiểu con tạo xoay vần dư lào mà người ta cứ xuyên tạc ra, cố kiếm bằng được những đồng tiền mới để mừng tuổi, đến đỗi nhân viên ngân hàng năm nào cũng khốn khổ khốn nạn vì bị nhờ đổi tiền mới, còn ngân khố quốc gia vốn đã rách như cái nón chị Dậu nhưng mỗi năm lại phải tốn không ít tiền để in tiền mới phục vụ sự nghiệp mừng tuổi của cần lao.

Hiểu được cơ sự ấy, nên Ngân hàng Nhà nước mới ban ra một cái công văn, cấm tiệt việc đổi tiền mới của bất kỳ ai, từ văn võ bá quan cho tới lê dân bách tính. Điều đó có nghĩa là từ rày đổ đi, những màn phát tiền mừng tuổi với cả tập polymer mới cứng sẽ không còn có nhiều cơ hội để diễn ra như những năm trước.

Nhưng không sao! Không có nhiều tiền mới thì các anh chị chỉ cần bỏ một chút tiền vào bao lì xì và tặng kèm những quyển Tài chính Học trò, trong đó chứa rất nhiều kiến thức về tiền và sử dụng tiền, từ việc kiếm tiền, tiết kiệm, chi tiêu, chia sẻ, vay mượn… thông qua những bài học rất giản dị, gần gũi. Đặc biệt, tập 1 của bộ sách với chủ đề “Sử dụng tiền mừng tuổi” được in màu đỏ với những kiến thức bổ ích về tiền mừng tuổi và cách thức sử dụng tiền mừng tuổi khôn ngoan, sẽ là một món quà mừng tuổi rất lý tưởng cho các bạn nhỏ trong những ngày đầu năm. Giá trọn bộ: 300k/6 quyển (cộng thêm khoảng 20-30k phí giao hàng).

Hãy để lại địa chỉ và số điện thoại ở đây nếu các anh chị muốn mừng tuổi cho các bạn nhỏ bằng món quà ý nghĩa này!

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2021

Ca một khúc ca


Tiểu Solitaire thì được cái hay hát. Mặc dù âm vực của cậu chắc cũng chỉ tương đương Chi Pu hay cùng lắm là Hồ Ngọc Hà, dưng cậu không ngần ngại thử sức ở nhiều dòng nhạc khác nhau.

Lúc bình thường, cậu hay hát những bài nhạc trẻ như “Một con vịt” hay “Chú mèo con” hoặc những bài mang âm hưởng dân ca như “The Wheels on the Bus”. Khi cao hứng cậu có thể sẽ hát những bài mang phong cách thính phòng cổ điển như “Old McDonald Had a Farm” hoặc “Jingle Bells”. Còn khi thấy lòng mình chùng xuống, cậu thậm chí còn hát cả một vài đoạn bolero.

Vì trẻ người non dạ nên Tiểu Solitaire không hề biết rằng, trong các ca khúc mà cậu hay trình bày, có cả những bài mà Cục Nghệ thuật biểu diễn thấy không ưng cái bụng và tìm cách ngăn cấm, tỷ như một số bài bolero được cho là phản động. Cậu chỉ biết mỗi sáng, cậu thường bị đánh thức bởi bài hát “Cánh thiệp đầu xuân” phát ra từ chiếc điện thoại của bố cậu, thế nên thỉnh thoảng cậu vẫn cất giọng hát để nói lên tiếng lòng mình mà không thèm để ý đến thái độ của cơ quan chức năng: “Hoa lá nở thắm… Xuân đến... biết không… Tôi chúc gì đây… xuân này. Khi nắng vàng… tóc ai…”.

Một dạo, không hiểu tự sáng tác được hay cover lại tác phẩm của ai, mà thi thoảng Tiểu Solitaire cất lên mấy nốt khá cao: “Phúc taaaa!!!”

Mặc dù chỉ có hai nốt nhưng với cao độ, trường độ và tiết tấu được lặp đi lặp lại giống nhau giữa các lần, bố mẹ Tiểu Solitaire biết chắc là cậu đang trình bày một tác phẩm âm nhạc chứ chẳng phải nói tào lao bí đao. Chỉ có điều, họ không tài nào biết được Tiểu Solitaire đang hát bài gì. Mẹ cậu phải lục lại hết các bài hát mà mình hay nghe của Hương Tràm, Mỹ Tâm hay Noo Phước Thịnh, còn ba cậu thì thậm chí tìm đọc lại cả các danh tác như “The Teacher named Thao” của đại văn hào Noname hay “Phòng chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” của nhà tư tưởng lỗi lạc Trương Minh Tuấn, cũng không thấy bài hát hay vở nhạc kịch nào có đoạn như Tiểu Solitaire vẫn hát.

Một bữa, trong khi gần 100 triệu cần lao đang hết sức phấn khởi hân hoan lạc quan tin tưởng vì số lần vận hành thử của đường sắt Cát Linh - Hà Đông đã lên đến gần hai con số và tốc độ tăng trưởng kinh tế của Việt Nam vẫn ở vào tốp cao nhất thế giới bất chấp đại dịch Covid-19, bỗng nhiên Tiểu Solitaire cất tiếng ngân nga: “Phúc ta như mùa xuân”.

Đến lúc đó, bố mẹ Tiểu Solitaire mới té ngửa là bấy lâu nay cậu đã cover lại bài “Tình ca Tây Bắc” mà Tạ Minh Tâm vẫn hát mỗi khi điện thoại của bố cậu đổ chuông: “Bên nhau cùng sống vui êm đềm cùng núi rừng. Đất nước hòa bình hạnh phúc ta như mùa xuân”.

Bữa ấy, Tiểu Solitaire mới được gần 28 tháng tuổi và đang đón Tết dương lịch lần thứ 3 trong đời.

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020

Cô gái bên sông (#2)



Dừng chân đứng lại ở bên sông
Thấp thoáng lòi ra một bóng hồng
Những tưởng một phen tha hồ ngắm
Ai ngờ chỉ thấy mỗi cái mông!

Xem thêm: Cô gái bên sông

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2020

Thư chúc mừng sinh nhật anh Kem Mút Dở 11 tuổi


Dear anh Kem Mút Dở,

Cũng phải 5 năm rồi, tôi mới lại có dịp viết thư chúc mừng sinh nhật anh. Nói anh bỏ quá, không phải tôi coi việc chúc mừng sinh nhật anh là không quan trọng. Dưng cơ khổ, tôi lại bận làm những việc khác quan trọng hơn là đi đong gái, nuôi đẻ mấy lại chăm con. Căn nguyên là cũng bởi tôi lo rằng chả mấy mà anh lại vượt mặt tôi, dạng háng chống nạnh kể cho tôi nghe về kinh nghiệm chăm vợ đẻ, giống như cái đứa gây ra anh đã làm hồi anh chào đời 11 năm trước.

Thế này anh Kem ạ,

Như tôi đã có dịp tâm sự với anh hồi anh tròn 6 tuổi, cái đứa gây ra anh, thường được giới chuyên môn gọi là Kiên Bèn, là một đứa vừa không biết làm văn miêu tả, vừa hàm hồ, lại còn hết sức ấu trĩ. Cơ sự vì sao tôi nói vậy thì anh cũng đã biết rồi, tôi không muốn nhắc lại bởi nó vừa làm mất thời gian của anh, vừa khiến anh không vui vì người gây ra mình lại có nhiều đức tính buồn cười. Cơ rưng mà, vì hôm nay là sinh nhật anh, nên tôi lại muốn kể cho anh biết thêm một chuyện về đạo đức của cái đứa gây ra anh, đặng sau này lớn lên, anh sẽ có đủ thông tin để đánh giá về người đã làm cho bà thân mẫu anh chửa vượt mặt rồi sinh ra anh vào đúng ngày này 11 năm về trước.

Số là cách đây một hôm, khi mà cả phường đang ra sức thi đua lập thành tích chào mừng sinh nhật anh, tôi tình cờ gặp người gây ra anh ở nhà vệ sinh. Tiếng là học chung với nhau bao năm ở trường Tài chính Cổ Nhuế, lại làm chung với nhau ở ngân hàng lớn nhất phường, dưng cũng khá lâu rồi tôi không nom thấy cụ. Hơi ngạc nhiên vì nỗi cụ thân sinh của anh bận trăm công nghìn việc mà vẫn phải tự đi đái, tôi mới cất tiếng hỏi cụ dạo này có gì vui.

Với phong thái kẻ cả như cái hồi kể cho tôi nghe kinh nghiệm chăm vợ đẻ 11 năm trước, cụ thân sinh của anh vừa rùng mình vừa nói: “Qua vừa đi Hải Phòng chơi với Dịu và bà Hoài!”

“Dịu” thì tôi biết là thân mẫu của anh. “Bà Hoài” thì tôi cũng biết là bác của anh. Dưng “Qua” thì quả thật tôi không nghĩ là người gây ra anh, bởi chẳng lẽ mới có bây nhiêu tuổi mà cụ cũng tự gọi mình như cái cách Đặng Lê Nguyên Vũ đã làm hay sao.

Nghĩ vậy dưng tôi cũng không hỏi gì thêm, bởi với năng lực tán gái và nuôi đẻ còn phọt phẹt của mình, tôi không dám tin mình sẽ hiểu được những gì mà một người dám tự xưng “Qua” sẽ nói ra.

Cơ mà hôm nay, xem cái tớt về chuyến đi Hải Phòng mà bà thân mẫu anh pọt trên FB, tôi mới vỡ nhẽ “Qua” là một trạng từ chỉ thời gian chứ không phải là đại từ nhân xưng anh ạ. Và tôi cũng thấy thật là lùng khi một đứa đã ăn nằm với cụ thân mẫu nhà anh có đến hơn 15 năm, mà đến giờ này vẫn còn tính cái việc tháp tùng cụ ấy cùng với chị của cụ đi Hải Phòng, là một niềm vui. Thật khó để tìm trong phường này một người nào hiếu kính với vợ đến vậy, phỏng anh Kem?

Anh Kem ạ,

Kể cho anh nghe chuyện này, tôi muốn anh hiểu rằng, mặc dù việc anh bước chân vào cuộc đời này là một sự kiện quan trọng, song 1 trong 2 người gây ra sự kiện ấy, lại là một người, mà nói không ngoa, cũng chẳng giống ai. Tuy vậy, tôi lại rất mong anh sau này nhớn lên kế thừa và phát huy được cái phẩm chất chẳng giống ai đấy, đặng xây dựng cho mình một cái tổ thật là ấm, chí ít cũng tương đương với cái tổ mà cụ Kiên Bèn đang sở hữu hiện nay. Trước mắt, tôi giao anh đón tuổi mới vui hơn, khoẻ hơn và học giỏi hơn cái tuổi vừa xong. Vì sao phải vui thì chắc anh cũng hiểu rồi, tôi không giải thích nữa. Còn khoẻ và học giỏi hơn là để chăm vợ đẻ tốt hơn và miêu tả về nỗi khó nhọc nuôi đẻ hay hơn những gì mà cụ thân sinh của anh đã làm cách đây 11 năm, chắc anh cũng hiểu phỏng anh Kem?

Thế nhé anh Kem!

Chào anh, thân ái và quyết toán!

Ký tên: Bạn cùng học, cùng chơi, cùng đi trêu gái và cùng làm của cụ Kiên Bèn - người gây ra anh.


Xem thêm: Thư chúc mừng sinh nhật anh Kem Mút Dở

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2020

Uống thêm một vòng nước


Tiểu Solitaire hay được bố đưa đi dạo vào các buổi chiều. Mỗi lần như vậy, cậu đều tỏ ra rất thích thú, đến nỗi lắm hôm trời đã tối mà cậu không hề có ý muốn về.

Bố cậu thấy trời đã muộn nên rủ Tiểu Solitaire đi về, nhưng cậu luôn luôn tìm cách thuyết phục bố cho cậu chơi thêm một lúc. Và để trình bày nguyện vọng của mình, cậu chỉ nói với bố một câu hết sức ngắn gọn: “Thêm!”

Bố của Tiểu Solitaire tuy biết chơi ngoài trời muộn là không tốt nhưng không muốn làm Tiểu Solitaire mất hứng nên thường tìm cách thỏa thuận với Tiểu Solitaire bằng một giải pháp dung hòa: “Thêm một vòng nữa nhé?”

Tiểu Solitaire cũng chỉ mong có thế. Cậu lập tức trả lời ngay để bố cậu yên tâm: “Thêm một vòng!”

Nhưng có vẻ câu trả lời của Tiểu Solitaire chưa làm cho bố cậu hoàn toàn tin tưởng. Thế nên, bố cậu vẫn phải tìm cách xóa tan nghi ngờ của mình với việc hỏi lại: “Chắc chắn một vòng không?”

Tiểu Solitaire thấy sốt ruột với cái kiểu nghi-ngờ-mất-thì-giờ của bố, nên mỗi khi được hỏi như vậy, cậu đều trả lời thật nhanh: “Chắc chắn một vòng!”

Nhưng rồi, đằng sau mỗi câu trả lời như đinh đóng cột đó, thể nào cậu phải lặp lại câu điệp khúc “Thêm một vòng” vài lần nữa mới chịu để cho bố bế lên nhà.

Một bữa, trở về nhà sau khi đi dạo, Tiểu Solitaire cảm thấy muốn uống nước. Cậu lấy một chiếc cốc trên bàn và đưa cho bố, ngầm tỏ ý muốn bố rót nước vào đấy cho cậu.

Bố Tiểu Solitaire thấy cậu chìa cốc ra, liền lấy bình rót một ít nước vào đó. Nhưng có vẻ từng ấy nước là chưa đáp ứng đủ nhu cầu của Tiểu Solitaire, nên cậu phải nói lại với bố: “Thêm!”

Bố cậu nghe vậy, lại lấy bình rót thêm nước vào chiếc cốc mà Tiểu Solitaire đang cầm. Nhưng với bản tính keo kiệt không gì sửa nổi của bố, Tiểu Solitaire chỉ được nhận thêm một lượng nước mà cậu chỉ nhòm qua cũng biết là chẳng đáng bao nhiêu.

Cực chẳng đã, Tiểu Solitaire phải đọc câu thần chú cho ông bố keo kiệt nghe lại một lần nữa: “Thêm!”

Nhưng để cho bố cậu khỏi lo lắng về nỗi phải tốn nhiều nước hay mất lắm công rót nước cho mình, Tiểu Solitaire khẳng định luôn về lượng nước mà cậu muốn bổ sung, giống như cậu vẫn làm mỗi buổi chiều khi được đưa đi dạo: “Chắc chắn một thêm!”

Bữa ấy, Tiểu Solitaire mới được đâu chừng 27 tháng tuổi!


Thứ Tư, 9 tháng 12, 2020

Uống sữa lúc xem ô tô


Tiểu Solitaire vốn mê ô tô. Ngoài việc thường xuyên sử dụng ô tô làm phương tiện di chuyển, cậu còn có hẳn một bộ sưu tập xe hơi lên đến hàng chục chiếc với rất nhiều mẫu sedan, suv, hatchback, pickup…

Đối với Tiểu Solitaire, ô tô là một thứ có sức hút không gì cưỡng nổi. Không như các thiếu gia khác thường chọn cá, chim, cây cảnh hay chân dài làm thú giải trí, Tiểu Solitaire chỉ thích chơi ô tô. Mỗi khi bật tivi lên, cậu cũng chỉ thích xem các clip về ô tô. Còn khi đi ngủ, thì cậu thậm chí mang cả những chiếc xe hơi mà cậu yêu thích lên giường, đặt bên cạnh chỗ nằm, cứ như Khổng Minh ngủ với Lưu Bị...

Một bữa, Tiểu Solitaire thấy khó ở trong người. Và giống như bất kỳ một người khó ở có tự trọng nào khác, cậu đương nhiên không thiết gì việc chơi bời, ăn uống. Bởi thế nên, đám người dưới quyền của Tiểu Solitaire thật vất vả khi phải thuyết phục cậu giải quyết cho xong cái bình sữa mà vốn dĩ mọi khi, Tiểu Solitaire chỉ cần ực vài hơi là hết.

Một người đàn ông được giao nhiệm vụ chăm lo việc ăn uống của Tiểu Solitaire, như thường lệ, mở một clip về ô tô để mua vui cho cậu trong khi uống sữa. Nhưng vì đang khó ở nên Tiểu Solitaire cũng chẳng thiết tha gì mấy cái clip mà cậu biết thừa là thể nào cũng nói về những chiếc ô tô. Thành ra, người đàn ông kia mở clip xong thì cũng tự ngồi xem lấy một mình, trong khi Tiểu Solitaire còn bận dành tâm trí của mình cho những chuyện khác mà có khi, chính bản thân cậu cũng chẳng rõ đó là chuyện gì.

Bất chợt, người đàn ông kia chỉ vào màn hình và reo lên như vừa phát hiện ra một điều gì cực kỳ ghê gớm: “Ôi trời! Xem này! Xem này!”

Tiếng reo của người đàn ông khiến dòng suy nghĩ của Tiểu Solitaire bị cắt ngang. Cậu liền gác tạm công việc nghĩ ngợi sang một bên, đưa mắt ngó vào màn hình. Ở đó chiếu cảnh mấy chiếc xe bồn chở nước đang phun sơn để nhuộm đủ loại màu sắc khác nhau lên những trái bóng đang nằm la liệt trên mặt đất.

Người đàn ông xem cảnh ấy thì không giữ được thái độ bình tĩnh như thường lệ. Anh ta gào lên như bà Phó Đoan bị Xuân Tóc Đỏ xâm hại danh tiết: “Sai chức năng, nhiệm vụ!”

Tiểu Solitaire chưa có thời gian tìm hiểu nên cũng không rõ chức năng, nhiệm vụ được quy định của những chiếc xe bồn kia là gì. Nhưng cậu nhận thấy, việc không chở người hay chở hàng mà lại đi phun nước màu choe choét như mấy chiếc xe kia, là việc không hề bình thường. Và bởi thế, cậu bỏ luôn những ý tưởng mà cậu đang theo đuổi trong đầu để tập trung theo dõi xem việc làm sai chức năng, nhiệm vụ của những chiếc xe đó rồi sẽ đi đến đâu.

Người đàn ông phục vụ Tiểu Solitaire, với bản chất ton hót và bơm đểu đã ăn sâu vào máu, xun xoe nói với cậu như muốn đẩy mấy chiếc xe bồn vào tuyệt lộ: “Thế có nghiêm trọng không chứ?”

Tiểu Solitaire tuy không có thù oán gì với những chiếc xe bồn, nhưng rõ ràng cậu cũng không muốn mình mang tiếng là người nhu nhược, không có chính kiến. Và thế là, dựa theo lời cấp dưới gợi ý, cậu đưa ra luôn kết luận về tình trạng làm sai chức năng, nhiệm vụ của mấy chiếc xe bồn trong clip mà cậu đang xem, thật nhanh mà lại cũng vừa rất vuông: “Nghiêm trọng!”

Tiểu Solitaire nói vừa dứt câu, thì người đàn ông quen thói xun xoe nịnh bợ kia cũng vừa kịp đút bình sữa vào miệng cậu. Không nỡ để cho cấp dưới của mình không hoàn thành nhiệm vụ được giao, Tiểu Solitaire ngậm lấy bình sữa rồi bú luôn một chập.

Hôm ấy, Tiểu Solitaire mới được đâu hơn 27 tháng tuổi một chút.

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2020

Một chuyến đi khảo sát



Tiểu Solitaire là một người quyền thế. Với quyền hành trong tay, cậu hay yêu cầu cấp dưới đưa đi khảo sát hoặc kiểm tra các nơi trọng yếu trong khu vực cậu ở, khi thì hầm để xe, khi thì tầng áp mái, có khi lại là tầng kỹ thuật…

Mục đích của mỗi chuyến đi như vậy thường là không giống nhau. Chuyến thì nhằm làm phong phú thêm đời sống tinh thần của người dân. Chuyến thì nhằm nâng cao trình độ dân trí. Có chuyến lại nhằm cải thiện tình hình chăm sóc sức khỏe cộng đồng…

Một bữa, mặc dù đã về đêm, nhưng Tiểu Solitaire vẫn yêu cầu được đi kiểm tra tình hình tầng kỹ thuật của tòa nhà. Đó vốn là nơi đặt văn phòng của một công ty mà mỗi ngày có đến cả trăm người đi ra đi vào.

Khác với cảnh sầm uất thường thấy ban ngày, tầng kỹ thuật vào ban đêm lại vắng tanh. Chẳng có một bóng đèn nào được bật sáng, ngoại trừ đèn hiệu ở tấm biển treo trên trần nhà để chỉ dẫn đến lối thoát hiểm.

Bởi thế nên, khi vừa rời khỏi thang máy và bước vào tầng kỹ thuật, Tiểu Solitaire không khỏi thất vọng. Cậu chán nản mà thốt lên: “Tối om om!”

Một người đàn ông đi theo cậu, phải mất một lúc suy nghĩ mới hiểu được ý tứ của câu cảm thán mà Tiểu Solitaire vừa thốt ra. Tuy vậy, anh ta cũng không ngần ngại buông một câu để tỏ sự hiểu biết của mình, đồng thời thể hiện sự đồng tình với ý kiến của người quyền thế: “À, tối om om!”

Tiểu Solitaire thấy nhận xét của mình được tán thưởng thì rất hài lòng, dù không hề nói ra. Cậu chỉ xẵng giọng nói bâng quơ, không rõ là để bày tỏ sự phẫn nộ của cậu hay để lên án tình trạng tối tăm của cái nơi mà cậu đang đến khảo sát: “Thế… chứ!”

Người đàn ông tháp tùng Tiểu Solitaire, với kinh nghiệm nhiều năm làm công tác bợ đỡ, nịnh hót và bơm đểu, lập tức ướm lời để gà bài cho cái người mà anh ta đang hầu hạ: “Tiểu Solitaire thấy bất cập không?”

Tiểu Solitaire nghe hỏi, chợt nhận ra sự phê phán của mình vẫn chưa đủ mạnh mẽ. Cậu liền phán một câu, để vừa trả lời cho câu hỏi của kẻ tùy tòng, vừa kết luận chung thẩm về tình hình ở tầng kỹ thuật của tòa nhà: “Bất cập!”

Phán quyết xong đâu đấy, cậu chỉ thị cho cấp dưới kết thúc cuộc khảo sát bằng một mệnh lệnh không thể nào ngắn gọn hơn: “Về!”

Người đàn ông nghe thấy vậy, liền bế Tiểu Solitaire vào thang máy. Anh ta đưa cậu quay trở lại nơi mà hằng ngày cậu vẫn đưa ra đủ thứ mệnh lệnh và yêu cầu những người dưới quyền phải đáp ứng ngay lập tức mà không được giải trình hay đòi hỏi điều kiện gì kèm theo.

Hôm ấy, Tiểu Solitaire mới chính thức tròn 27 tháng tuổi!

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2020

Ở nhà trông con



Hôm nay được bữa ở nhà
Tự tay pha một ấm trà thật ngon
Uống xong rồi lại trông con
Thấy đời khác hẳn thủa còn rong chơi

Ngày xưa son trẻ thảnh thơi
Lúc nào mình muốn nghỉ ngơi tùy mình
Giờ đây đã có gia đình
Thân mình nào của riêng mình nữa đâu

Mặc dù chẳng phải làm dâu
Thế nhưng vẫn cứ bù đầu như ai
Chiều hôm cũng giống sớm mai
Một tay làm việc bằng hai người thường

Bởi vì thấy đủ yêu thương
Thế nên vẫn cứ kiên cường vượt qua
Chờ ngày kết trái đơm hoa
Bõ công những lúc ở nhà bế con!

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2020

Đi chơi với gái



Sáng ra cắp một cô bồ 
Nhẩn nha lên tận Bờ Hồ ăn kem 
Xong rồi lại dẫn cô em 
Kiếm rạp chiếu bóng ngồi xem ngôn tình 

Một khi cặp với gái xinh 
Thì ta phải cứ hết mình mới thôi 
Còn ba cái chuyện nắng nôi 
Hoặc đi đường có xa xôi, sá gì!

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2020

Autumn's last day



Though it's in late autumn 
Flowers still get full bloom in the 
Garden, which makes butter- 
Flies want to hover all day 

Meanwhile, I am on Face-
Book surfing posts so leisurely 
This can be called happi-
Ness when the life's busy outside