Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

Đồng phục của ba em


Ba em làm ngân hàng. Ngân hàng ba em quy định tất cả cán bộ nhân viên đều phải mặc đồng phục vào ngày thứ hai hàng tuần. Ai vi phạm sẽ bị trừ điểm thi đua, thậm chí nếu vi phạm nhiều lần thì sẽ bị trừ lương.

Có một lần lúc em còn bé, ba em thức dậy cho em ăn xong mới thay quần áo để đi làm. Hôm ấy là sáng thứ hai.

Ba em mặc đồng phục của cơ quan, xong đứng trước gương ngắm ngắm nghía nghía, vuốt vuốt chải chải. Đoạn ba tiến lại chỗ em, nói em cho ba bế một chút rồi hãy đi làm.

Không cần đợi em đồng ý, ba em bế em lên, vừa nựng em vừa nói những tiếng nhí nha nhí nhố, người lớn không ra người lớn, trẻ con chẳng phải trẻ con.

Em rất bực với cái cách hành xử của ba em, đã bế em không được sự đồng ý của em thì chớ, lại còn nói chuyện với em bằng cái thứ ngôn ngữ tào lao bí đao. Cán bộ cán biếc thì phải nói năng với nhân dân dư lào cho nghiêm túc, đúng mực thì mới nên mới phải chứ.

Em liền bụm miệng, phụt luôn một mớ sữa vừa ăn vào áo ba em, xong thì cất lên một tràng oe oe để thể hiện cho ba em biết thái độ bất bình của mình.

Ba em thấy em phun sữa vào áo mình thì rú lên một tiếng, vội vàng đặt em xuống giường rồi lấy khăn lau miệng cho em. Xong ba em mở tủ lấy một bộ quần áo khác để thay cho bộ đồng phục vừa mới bị em phun sữa lên, vừa thay vừa lầu bầu nói tiếng đan mạch như ông gì tóc đỏ trong truyện của bác Phụng.

Em không biết tháng đấy lương của ba em có bị trừ đi đồng nào không, nhưng sau này các cô chú ở cơ quan ba em kể là hôm đấy lên cơ quan, ba em dịu dàng hơn hẳn mọi khi. Chứ bình thường á, cô chú nào không mặc đồng phục mà gặp ba em thì phải biết. Ba em là cán bộ quản lý mà lị!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2018

Bộ trưởng, giám đốc và nhà vệ sinh


“Nhà vệ sinh bẩn thì giám đốc bệnh viện ở bẩn”.

Đó là lời chị Kim Tiêm phát biểu trước Quốc hội hôm 27/10 vừa rồi khi giải trình về hoạt động của ngành y trong thời gian qua. Không hiểu chị nghĩ gì mà nói ra như vậy.

Chị tưởng nói ra được câu này thì người ta sẽ cho là chị giỏi, hoặc chị có tâm. Nhưng tôi thì lại cho rằng, phải nói ra cái câu này, chứng tỏ chị bất lực trước mùi hương của nhà vệ sinh trong các bệnh viện, mà nguyên nhân sâu xa là do chị không biết đàng quản lý.

Chị là thượng thư, có quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật. Tại sao chị không ban hành một thông tư quy định về các tiêu chuẩn cần phải có của bệnh viện, trong đó bao gồm cả tiêu chuẩn nhà vệ sinh?

Chị là người đứng đầu một bộ, được quyền điều dụng lực lượng thanh tra chuyên ngành. Tại sao chị không chỉ đạo lực lượng này đưa nội dung kiểm tra việc quản lý và sử dụng các nhà vệ sinh vào nội dung các cuộc thanh tra, thay vì chỉ nhăm nhăm kiểm tra việc đấu thầu thuốc và mua sắm thiết bị y tế?

Chị đổ cho các giám đốc bệnh viện ở bẩn, nhưng chị có nghĩ rằng, biết đâu trong số những người vinh dự được chị đổ thừa đó, có người muốn cải tạo hoặc xây mới các nhà vệ sinh đạt chuẩn, nhưng phải bó tay vì không được bố trí ngân sách? Là nghị viên dân biểu, tại sao chị không lên tiếng đề nghị người ta cắt bớt các khoản chi để xây cái nhà hát tốn hơn nghìn tỉ hoặc kỉ niệm cái danh xưng mất hơn trăm tỉ hoặc những công trình tào lao tốn nhiều trăm, nhiều nghìn tỉ khác, để dành ngân sách nhiều hơn cho việc xây dựng các nhà vệ sinh bệnh viện đạt chuẩn?

Tóm lại, theo như tôi nghĩ, thì nói ra cái câu kia chỉ giúp chị sướng mồm được một lúc, chứ chất lượng nhà vệ sinh của các bệnh viện sẽ không vì cái câu đấy của chị mà được nâng lên. Muốn đạt được điều ấy, thì với thẩm quyền của mình, chị cần phải có những quyết sách cụ thể phù hợp với tình hình thực tế, thay vì nói những câu nghe có vẻ to tát hoặc tìm cách đổ thừa cho người nọ người kia.

Còn với quan điểm cá nhân, tôi nghĩ rằng, chừng nào hãy còn nhà vệ sinh trong ngành y chưa đạt chuẩn hoặc bốc mùi, thì chừng đó người bị coi ở bẩn phải là chị mới đúng, chứ không phải là các giám đốc bệnh viện. Chị là người đứng đầu cả ngành cơ mà, không lẽ gì ngành chị có người ở bẩn mà chị lại được coi là ở sạch nếu không xử lý được tình trạng ở bẩn của những người mà chị quản lý. Phỏng chị?

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

Ba em đọc sách Tàu


Ba em rất mê đọc sách Tàu. Mẹ em bảo, ba có thể kể vanh vách về các nhân vật và sự kiện trong mấy quyển truyện Tàu nổi tiếng như “Đông Chu liệt quốc” hay “Tam quốc diễn nghĩa”.

Có một lần lúc em còn nhỏ, ba em bế em vào phòng đọc sách. Ba chỉ vào một quyển sách trên giá có vẽ hình ba ông râu ria đang chổng đít thề nguyền rồi bảo với em, đó là quyển “Tam quốc diễn nghĩa”.

Đoạn ba hỏi em có thích truyện Tam quốc không, đặng ba đọc cho em nghe. Không cần đợi em trả lời, ba em cất tiếng đọc ông ổng: “Phàm thế lớn trong thiên hạ, yêu lâu thì sẽ phịch, phịch xong sẽ chia tay”.

Vừa lúc ấy, mẹ em từ ngoài phòng khách bước vào. Mẹ em đưa mắt lườm ba em, vừa lườm vừa hỏi: “Ý gì? Ý gì?”

Ba em cười cười, đáp: “Ấy là sách Tam quốc viết thế, chứ có ai ý gì đâu!”

Mẹ em liền nhéo ba em một cái vào hông, vừa nhéo vừa bảo: “Sách viết là phân lâu rồi sẽ hợp, hợp lâu rồi sẽ phân, chứ ở đâu ra cái câu bậy bạ như anh vừa đọc!”

Ba em không nói gì, chỉ cười nhăn nhăn nhở nhở, rồi lấy tay xoa xoa vào chỗ mẹ em vừa nhéo xong.

Nhìn cảnh ba em bị nhéo, em mới nhận ra là những lời mẹ em kể về chuyện ba em đọc sách Tàu, thực ra cũng chẳng đúng lắm. Có mỗi câu ngăn ngắn trong “Tam quốc diễn nghĩa” mà ba đọc còn sai, thì làm sao em tin được là ba em có thể thuộc vanh vách mấy quyển sách Tàu cơ chứ!

Ấy thế mà, ba em có cả bằng tiến sĩ cơ đấy!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

Bolero của ba em


Ba em là tiến sĩ kinh tế. Mẹ em bảo rằng, cái cơ sự ấy kể ra cũng không có gì là sai, là đáng cười. Nhưng có điều làm mẹ khó hiểu, là ba em chẳng mấy khi nghe những bài hát khuyến khích phát triển sản xuất hoặc thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, kiểu như “Đường cày đảm đang” hay “Bài ca năm tấn”...

Thay vào đó, ba em thường xuyên nghe những bài hát ỉ ôi của mấy ca sĩ “phản động” hồi xưa đã bỏ đất nước để chạy theo “bơ thừa sữa cặn”, hết Thanh Tuyền đến Giao Linh, xong thì Phương Dung, mấy cả Hương Lan…

Có một lần lúc em còn bé, cả nhà em nằm chung với nhau trên giường. Ba em nói chuyện với em, còn mẹ em nằm bên cạnh thiu thiu ngủ.

Ba em nói toàn những chuyện tận đẩu tận đâu mà em không hiểu gì, nên em chẳng muốn nghe. Em liền bày tỏ sự phản đối của mình bằng những tiếng “oe oe oe”, “oa oa oa”, rồi sau đó là “ù oa, ù oa, ù oa”.

Ba em phản hồi ngay lập tức, nhanh như Galaxy Note 9 của Samsung sản xuất ở Bắc Ninh. Ba lấy tay vỗ nhẹ vào lưng em, miệng liên tục nói “ba đây, ba đây, ba đây”.

Nhưng em vẫn không dừng lại. Thay vào đó, em thể hiện thái độ bất hợp tác của mình bằng một tràng đanh thép, “không nghe, không nghe, không nghe”.

Ba em không biết làm thế nào để thuyết phục em, nên dịu giọng nói “thôi con, thôi con, thôi con”. Xong thì để thể hiện sự tích cực của mình, ba em làm luôn một tràng nhạc ỉ ôi:

“Thôi xin đừng thương hại dùm tôi
Không cần thương hại người ơi
Vì tôi chán phấn son cuộc đời
Thôi xin đừng đưa đón vui cười
Xin đừng đon đả gạn mời
Vì tôi khinh chót lưỡi đầu môi…”


Em không nhớ lúc ấy em đã nói lại với ba em những gì. Chỉ biết, sau này mẹ em kể lại là khi nghe được chừng một nửa bài hát “phản động” kia, mẹ em quay sang thì thấy ba em nằm ngáy khì khì, còn em thì đang bày tỏ sự thất vọng của mình trước giọng hát của tiến sĩ kinh tế đã sinh ra em bằng những tiếng “ù oa, ù oa, ù oa”.

Nghe mẹ kể, em mới nghiệm ra rằng, nghe và hát cái loại nhạc “phản động” kia thật đúng là chẳng nên cái tích sự gì, dù chỉ là để dỗ một đứa trẻ mới sinh. Thế mà không hiểu sao, tiến sĩ kinh tế như ba em cũng cố mà nghe mới buồn cười chứ lị!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm: Ba em tráng bình sữa

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2018

Ba em tráng bình sữa


Ba em là tiến sĩ kinh tế.

Mẹ em kể rằng lúc em còn nhỏ, ba em thường nhúng tay vào nước sôi để tráng bình sữa cho em.

Em nghe mẹ kể mà ngạc nhiên quá đỗi, vì bấy lâu em vẫn tưởng tiến sĩ là cái loại trói gà không chặt, làm sao ba em lại có thể làm được cái điều phi thường ấy.

Em chưa kịp đem điều thắc mắc của mình hỏi mẹ thì mẹ em đã nói thêm, mỗi lần nhúng tay vào nước sôi như thế, ba em đều luôn miệng kêu oai oái, nhiều khi còn bị bỏng và văng ra tiếng đan mạch nữa.

Nghe mẹ kể, tự nhiên mọi thắc mắc của em đều tan biến đi cả, vì qua lời kể của mẹ thì ba em hiện nguyên hình là loại chân yếu tay mềm, đúng như những gì em hình dung về các tiến sĩ.

Thế cho nên, mỗi khi nghe mẹ kể chuyện ba tráng bình sữa, em hơi bị tự hào về ba em luôn. Tiến sĩ là phải như thế chứ lị!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm: Cha giàu, cha nghèo

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

Cô gái bên sông




Hỡi cô đứng ở bên sông
Cớ sao cô lại chổng mông lên bờ?
Thoạt trông, ra vẻ hững hờ
Chẳng hay, cô có đang chờ đợi ai?
Hay là trót bén hơi giai
Nên cô đang có cái thai trong mình?
Trao thân cho kẻ đa tình
Mong chi gặp lại bóng hình, hỡi cô!

(*) Trông một bức ảnh trên blog của lão tiền bối DVD, tự nhiên cóc nhái lại nhảy ra. Thơ tuy hơi bựa nhưng thấy cũng vần, nên ghi lại đặng có lúc đọc cho vui.

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Điểm thi của Hoa hậu


Đến hẹn lại lên, cuộc thi Hoa hậu Việt Nam đã diễn ra và kết thúc vào tối 16/9/2018 với kết quả là vương miện Hoa hậu đã được trao cho cô gái có tên Trần Tiểu Vy.

Giống như mọi Hoa hậu có tự trọng khác được bình chọn gần đây, ngay sau khi đăng quang, tân Hoa hậu 2018 lập tức bị cộng đồng mạng đè ra để mổ xẻ, phân tích. Nhưng không giống với tình cảnh của các Hoa hậu khác đăng quang trong những năm qua, tân Hoa hậu lần này không bị mổ xẻ về vóc dáng, màu da, khuôn mặt hay nghi án sử dụng dao kéo, mà lại bị soi mói về bảng điểm tốt nghiệp phổ thông.

Lẽ tất nhiên, với những người nổi tiếng thì việc đời tư bị soi mói là điều không thể nào tránh khỏi, bởi phàm đã là người nổi tiếng thì cái gì cũng có thể làm đề tài cho truyền thông đưa ra làm đề tài buôn chuyện.

Tuy nhiên, điều nực cười là trong khi cô gái có tên Tiểu Vy được trao vương miện ở một cuộc thi thuần tuý về nhan sắc, thì người ta lại đi bới móc về một vấn đề không mấy liên quan đến nhan sắc của cô. Người ta lấy làm hả hê khi phát hiện ra rằng, tuy cô đứng đầu trong một cuộc thi nhan sắc, nhưng kết quả thi tốt nghiệp phổ thông của cô lại có quá nhiều điểm kém. Và đó chính là một điều vô lý và bất công.

Thử hỏi, khi Ngô Bảo Châu đạt giải Fields, có ai trên thế giới này thắc mắc vì sao da mặt anh ấy có nhiều trứng cá không? Tất nhiên là không, vì nhiệm vụ của anh ấy, sinh ra, là để giải toán. Da mặt nhiều hay ít trứng cá thì liên quan gì việc làm toán của anh ấy đâu!

Hoặc khi Phạm Nhật Vượng được Forbes bình chọn là một trong mấy trăm người giàu nhất thế giới, có ai ở đất nước này soi mói xem số đo ba vòng của anh ấy có bị mất cân đối không? Tất nhiên là cũng không, vì sứ mệnh anh ấy đảm nhận là kinh doanh và làm giàu. Số đo ba vòng có cân đối hay không thì ảnh hưởng đếch gì việc anh ấy xây chung cư, trồng rau sạch hay sản xuất ô tô!

Vậy thì, khi Trần Tiểu Vy giành được vương miện Hoa hậu Việt Nam, người đời có nên và có cần phải đi soi mói về điểm thi tốt nghiệp của em ấy không? Câu trả lời, tất nhiên, sẽ phải là không. Điểm thi tốt nghiệp cao hay thấp thì can hệ đếch gì cái việc em ấy được đứng đầu hay đứng nhì trong một cuộc thi về nhan sắc chứ không phải là một cuộc thi về kiến thức toán học hay kỹ năng kinh doanh?

Chừng nào mà một Hoa hậu như Tiểu Vy tỏ ra thua kém về nhan sắc so với những người chỉ giành được vị trí Á hậu, tỉ như Thư Dung, hoặc số tiền mà Tiểu Vy kiếm được là dưới 25 nghìn đô, thì lúc ấy cộng đồng mạng hãy soi mói đời tư của em ấy cũng chưa muộn. Còn bây giờ, khi em ấy vừa mới đăng quang và chưa có biểu hiện gì tỏ ra không nên không phải, thì thiết nghĩ, cộng đồng mạng hãy để cho em ấy được yên!

Còn nếu không, thì cùng với việc bới móc điểm thi tốt nghiệp của tân Hoa hậu 2018, cộng đồng mạng hãy làm luôn cái việc bới móc về nhan sắc của những người được bình chọn trong những cuộc thi về trí tuệ và tài năng, tỉ như Ngô Bảo Châu hay Phạm Nhật Vượng. Có như thế thì mới đảm bảo được sự công bằng, và sẽ không còn ai có ý kiến thắc mắc gì về việc điểm thi của một Hoa hậu bị đưa ra để soi mói.

Đã soi, thì nên soi cho nó khắp!

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78d


Hồi thứ 78d
HOA THẦN Y TRUYỀN LẠI THANH NANG
NGÔ ÁP NGỤC LÀM THEO NGHỊ ĐỊNH


Năm Kiến An thứ hai mươi lăm, bệnh nhức đầu của Tào Tháo tái phát dữ dội. Tháo sai người đi khắp nơi cầu danh y về chữa, cũng không thấy khỏi. Các quan đều lo lắng.

Hoa Hâm vào tâu rằng: “Đại vương có biết thần y Hoa Đà không? Người ấy giỏi thuốc chẳng khác gì Biển Thước, Sương Công khi xưa. Hiện nay người ấy ở kinh thành, sao đại vương không cho triệu đến?”

Tháo mừng lắm, lập tức sai người đi mời Hoa Đà về bắt mạch coi bệnh.

Hoa Đà xem bệnh, nói: “Đại vương nhức đầu vì nhiễm phải gió độc, bệnh ở trong óc, không thoát ra được, uống thuốc cũng uổng mà thôi. Tôi có một phép này, trước hết uống thang ma phế, rồi lấy búa mổ óc ra, nạo hết rãi gió độc đi thì mới triệt hết được nọc bệnh”.

Tháo giận mắng rằng: “Ngươi muốn giết ta sao?”

Hoa Đà nói: “Đại vương có biết chuyện Quan Vân Trường không? Cánh tay phải ông ấy bị trúng tên thuốc độc, tôi cạo xương chữa thuốc, mà ông ấy không sợ hãi chút nào. Nay bệnh đại vương mới một tí, việc gì phải đa nghi làm vậy?”

Tháo nói: “Cánh tay đau còn cạo được. Chứ đầu óc bổ ra sao được? Ngươi quen với Vân Trường, muốn nhân dịp này báo thù cho hắn chăng?”

Liền hô tả hữu bắt Hoa Đà bỏ ngục để tra hỏi.

Hoa Đà ngồi trong ngục, có một người lính canh ngục, họ Ngô, ngày nào cũng mang cơm rượu cung phụng Hoa Đà. Đà cảm cái ân ấy bảo rằng: “Nay tôi sắp chết, hiềm vì có một quyển sách thanh nang, chưa truyền ra đến ngoài, nay cảm cái bụng tử tế của ông, không biết lấy gì báo được, vậy tôi viết bức thư này, ông đem về nhà tôi, lấy quyển sách ấy lại đây, tôi xin tặng ông, để ông nối nghiệp này cho tôi”.

Ngô áp ngục mừng hớn hở, nói: “Nếu được quyển sách ấy, thì tôi bỏ phăng cái nghề này, về làm thuốc chữa cho thiên hạ, để truyền cái đức của tiên sinh”.

Hoa Đà liền viết thư giao cho Ngô. Ngô đến tận Kim Thành hỏi vợ Hoa Đà, lấy được quyển thanh nang đem về. Đà kiểm lại đâu đấy, rồi tặng cho Ngô. Ngô mừng lắm, đem về nhà cất kín một chỗ.

Được mười ngày, Hoa Đà chết ở trong ngục. Ngô mua áo quan khâm liệm chôn cất tử tế, rồi bỏ việc, về nhà định lấy thanh nang ra học thì thấy vợ đang đốt quyển sách ấy. Ngô giật mình, vội vàng chạy lại giằng ra, thì sách đã cháy gần hết, chỉ còn sót một vài trang dạy chữa những thuật nhỏ, như thiến gà, thiến lợn mà thôi

Ngô giận lắm, toan to tiếng với vợ thì bị vợ chì chiết: “Đồ ngu! Phỏng có học giỏi được như Hoa Đà, cũng chẳng qua chết rũ ở trong ngục, cần gì quyển sách ấy cho lắm!”

Ngô chẳng nói chẳng rằng, lấy giấy viết đơn trình lên quan phủ. Quan phủ nhận đơn của Ngô, liền chiểu theo Nghị định quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực phòng, chống bạo lực gia đình, xử phạt vợ Ngô một lượng bạc.

Vợ Ngô tuy tiếc của, nhưng không muốn bị quan phủ áp dụng các biện pháp cưỡng chế nên đành nghiến răng mở hòm lấy bạc nộp phạt.

Người đời sau có thơ rằng:

Trời sinh nghị định thật là hay
Vợ mà chì chiết hoặc nghiến đay
Làm đơn trình báo lên quan phủ
Phạt cho lượng bạc ấy biết tay!


Muốn biết vợ Ngô sau khi bị phạt sẽ ăn ở dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8e


​​

Hồi thứ 8e
ĐỔNG TRÁC LUỴ TÌNH NUÔI MÈO MẢ
ĐIÊU THUYỀN VÌ NGHĨA KIẾM SÂM CAU


Trước nói, Đổng Trác sai người gọi Lý Nho vào, hỏi cách trị tội Lã Bố vì đã đưa Điêu Thuyền vào nhà nghỉ Vúc Khũ.

Lý Nho nói: “Thái sư muốn lấy thiên hạ, sao lại vì một việc nhỏ mọn mà trách mắng Lã Ôn hầu. Nếu y thay lòng đổi dạ, việc lớn e hỏng mất!”

Trác nghe ra, liền gọi Lã Bố, Điêu Thuyền đến, bảo rằng: “Sau khi sai bọn Lý Thôi, Quách Dĩ điều tra kỹ càng, lão phu thấy chưa đủ cơ sở để kết luận hai ngươi có quan hệ bất chính. Tuy nhiên, việc Phụng Tiên và Điêu Thuyền có mặt trong cùng một phòng nghỉ đã gây dị nghị, bức xúc trong bá quan và bách tính, làm ảnh hưởng đến uy tín cá nhân của hai người. Vì vậy, tuy không trách tội, nhưng lão phu yêu cầu hai ngươi nghiêm túc rút kinh nghiệm, không được tái phạm!”

Lã Bố và Điêu Thuyền cùng lạy tạ rồi lui ra. Bố lập tức lên ngựa trở về Trường An.

Được mấy bữa, Lã Bố lại phi ngựa đến My Ổ, hẹn Điêu Thuyền ra một nhà nghỉ tên là Vành Thinh để gặp nhau.

Hai người đang ở trong nhà nghỉ thì thám mã chạy về báo cho Đổng Trác. Trác lập tức dẫn bọn Lý Thôi, Quách Dĩ đem quân bao vây nhà nghỉ, đập cửa gọi Lã Bố và Điêu Thuyền ra nói chuyện.

Nửa tiếng sau, cửa phòng nghỉ mới mở. Lã Bố và Điêu Thuyền xuất hiện với y phục ngay ngắn.

Thấy hai người bước ra, Đổng Trác chỉ mặt Điêu Thuyền mắng: “Con tiện tì này, tại sao mi dám vào nhà nghỉ với Lã Bố? Mi lại toan giở trò mèo mỡ nữa chăng?”

Điêu Thuyền vội thưa: “Xin thái sư chớ ngờ oan cho tiện thiếp! Tiện thiếp biết thái sư tuổi cao sức yếu nên nhờ Lã Ôn hầu tìm mua sâm cau ở Trường An để thái sư ngâm rượu uống cho bổ thận. Tiện thiếp vào gặp Ôn hầu ở đây chỉ để lấy sâm cau cho thái sư chứ quyết không có chuyện giăng gió như thái sư nghĩ”.

Đổng Trác quát: “Không phải trò giăng gió thì hà cớ chúng bay lại đóng cửa phòng nghỉ lại làm chi?”

Điêu Thuyền khóc nói: “Lúc tiện thiếp vừa vào đến phòng của Ôn hầu thì nhận được tin của lễ tân báo rằng trong nhà nghỉ có tội phạm. Tiện thiếp sợ chẳng may tên tội phạm lại giở trò manh động gì chăng, nên phải đóng cửa phòng lại để giữ lấy cái thân này đặng còn hầu hạ thái sư”.

Đổng Trác không biết nói thế nào, bèn quát đuổi Lã Bố ra khỏi nhà nghỉ, đoạn sai bọn Lý Thôi, Quách Dĩ lập biên bản, yêu cầu Điêu Thuyền viết cam kết chấm dứt quan hệ với Lã Bố.

Ấy thực là:

Vì thương họ Đổng gân sức yếu
Thuyền kia mới phải kiếm sâm cau
Chứ đâu phải chuyện mèo và mỡ
Hẹn vào nhà nghỉ đặng quất nhau!


Chưa biết phen này Điêu Thuyền thực hiện cam kết dư lào, xem hồi sau mới rõ!

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

Lương y


Ông cháu từ quê ra Hà Nội chơi. Đưa ông đi khám mắt ở bệnh viện chuyên khoa danh tiếng.

Chị bác sĩ đo đạc xem xét một hồi, rồi in ra cái đơn, trong đó chỉ ghi tên 1 loại thuốc. Không biết cái loại ấy là thuốc gì, chỉ thấy chị bác sĩ dặn về nhỏ mắt, sau 5 ngày đến khám lại.

Dặn xong, chị bác sĩ lấy tờ đơn thuốc ghi thêm mấy chữ gì vào đó nữa. Đọc không ra, mà cũng không quan tâm chị ấy viết gì, chỉ biết là dùng thuốc xong phải đến khám lại.

Niềm nở cám ơn chị bác sĩ đã thăm khám ân cần chu đáo, rồi dắt ông cháu đi về. Bụng nghĩ, bác sĩ tốt thế này, không hiểu người ta còn phàn nàn kêu ca cái nỗi gì.

Trước khi lấy xe, ghé qua nhà thuốc bệnh viện, đưa tờ đơn cho dược sĩ để mua thuốc. Chị dược sĩ với tay lấy 2 lọ thuốc cho vào túi, rồi đọc giá nhanh như máy tính: đơn này 458 nghìn.

Ái dà, khám xét sơ sơ thế mà cũng tốn tiền thuốc gớm. Bụng nghĩ vậy nhưng vẫn móc ví ra trả tiền thuốc, rồi đưa ông cháu đi về.

Về đến nhà, cơm nước xong xuôi đâu đấy mới mở túi thuốc ra cho ông cháu dùng theo lời bác sĩ. Gì chứ thuốc thang là cứ phải dùng đúng hướng dẫn chứ không được lộn xộn.

Xem nhãn của 2 lọ thuốc thì thấy có 1 lọ thuốc nhỏ mắt, còn lọ kia là thực phẩm chức năng có tác dụng giúp trẻ ăn ngon, ngủ kỹ, tiêu hóa tốt, phát triển chiều cao vân vân và mây mây, tuyệt nhiên không liên quan gì chuyện thị lực.

Thấy khó chịu với cái kiểu mần ăn của bệnh viện, ngay hôm sau mang lọ thuốc lên gặp chị dược sĩ để trả lại.

Chị dược sĩ hỏi vì sao lại trả. Bảo với chị ấy, vì đây không phải thuốc mà là thực phẩm chức năng, không liên quan gì các bệnh về mắt.

Chị dược sĩ coi bộ không muốn cho trả, mới yêu cầu phải đi gặp chị bác sĩ hôm trước để giải quyết, nếu bác sĩ đồng ý gạch khỏi đơn thuốc thì mới được trả.

Bảo với chị dược sĩ, nếu có đi gặp bác sĩ thì kiểu gì bác sĩ cũng phải bỏ ra thôi, vì rõ ràng đây không phải là thuốc, và trong đơn thuốc in ra cũng không có loại thực phẩm này, mà do bác sĩ viết thêm vào.

Chị dược sĩ coi bộ đuối lý, nên đành nhận lại lọ thực phẩm chức năng, rồi gạch tên nó trong tờ đơn thuốc và ghi lại giá tiền.

Nhòm cái đơn thuốc do chị dược sĩ đưa lại mà không tin nổi vào mắt mình. Tổng số tiền phải trả cho cái đơn thuốc quý giá kia, Chúa ơi, chỉ còn lại mỗi nhõn 8 nghìn!

​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​