Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019

Tây du ký tân biên - Hồi 3


Hồi thứ 3
BỞI CẦU MƯA, NGỌC HOÀNG HẠ CHIẾU
VÌ BÁN ĐIỆN, ĐẠI THÁNH ĐÔI CO

Đây nói Tôn Ngộ Không đằng vân lên trời cầu Ngọc Hoàng Thượng Đế làm mưa để cứu bá tánh thành Rồng Bay.

Hộ Quốc Thiên Vương trông thấy Tôn Ngộ Không thì không dám ngăn trở, vội đưa đường cho Ngộ Không vào điện Linh Tiêu.

Ngọc Hoàng Thượng Đế đương ngồi sau án, thấy Ngộ Không bước vào liền cất tiếng hỏi: “Con khỉ đến đây có việc gì xin xỏ?”

Ngộ Không tâu rằng: “Lão Tôn đương đi thỉnh kinh, mới tới thành Rồng Bay, thấy dân chúng nóng nực khổ sở nhưng lại không có tiền mua điện để chạy điều hoà, nên lên đây xin chỉ làm mưa”.

Thượng Đế phán hỏi: “Ta tưởng người dân ở dưới hạ giới bây giờ cũng có thể làm được ra mưa, hà cớ nhà ngươi lại lên đây cầu ta?”

Ngộ Không nghe phán liền cãi: “Hô mây gọi gió hay làm mưa xưa nay thuộc quyền năng của Bệ hạ, người phàm làm sao có thể làm được?”

Ngọc Hoàng chau mày nói: “Người phàm không làm được thì hà cớ ta thấy các báo dưới hạ giới suốt ngày giật tít người này bị bắt quả tang làm chuyện mây mưa hay người nọ bị lộ clip làm chuyện mây mưa?”

Ngộ Không nghe hỏi thì phá lên cười, nói: “Bệ hạ đúng là người giời nên không hiểu gì chuyện ở dưới hạ giới! Làm những cái trò mây mưa ấy thì chỉ tổ nóng thêm chứ chẳng mát mẻ gì đâu, tâu Bệ hạ!”

Ngọc Hoàng cả thẹn, liền chống chế: “Vậy mà ta tưởng bây giờ khoa học công nghệ phát triển nên người dưới hạ giới có thể làm mưa thay trời. Thôi để ta khiến Thái Bạch Kim Tinh truyền chỉ sai Long Vương sông Lô Tịch làm mưa để giải hạn cho dân chúng!”

Ngộ Không nghe nói đến sông Lô Tịch vội can: “Muôn tâu Bệ hạ, sông Lô Tịch xưa nay nổi tiếng là bẩn và thối. Bệ hạ sai lấy nước sông ấy mà làm mưa thì khéo bá tánh trong thành Rồng Bay không chết vì nóng mà chết vì bệnh dịch!”

Ngọc Hoàng nghe nói cả cười: “Ngươi ở dưới hạ giới nhưng không chịu đọc báo nên cũng không khác gì người giời! Sông Lô Tịch bây giờ đã được các cao nhân xứ Tàng Phu mang công nghệ nano sang làm sạch cả rồi, không còn bẩn và hôi như trước nữa!”

Nói đoạn truyền Thái Bạch Kim Tinh mang chiếu chỉ sai Long Vương sông Lô Tịch làm mưa. Trong chiếu dạy như vầy: “Rồng sông Lô Tịch vâng lệnh, y theo giờ khắc ban. Ngày mai không đặng trễ, mưa tại xứ Rồng Bay. Hẹn giờ Thìn kéo mây, giờ Tỵ nổi sấm, giờ Ngọ mưa, cuối giờ Mùi tạnh, nước dâng ba thước, ba tấc, bốn phân, tám ly”.

Đoạn Ngọc Hoàng quay sang phán bảo Ngộ Không: “Ta đã sai làm mưa để cứu dân chúng xứ Rồng Bay rồi. Ngươi không còn việc gì nữa thì kíp quay về hạ giới đặng còn hộ tống Đường Tăng đi lấy kinh!”

Ngộ Không tâu: “Đội ơn Bệ hạ đã cho mưa! Nhưng bây giờ đương là mùa nóng, một trận mưa ấy cũng không thể làm cho bá tánh xứ Rồng Bay mát được hết cả mùa. Dám xin Bệ hạ đèn giời soi xét, làm sao cho bá tánh được mua điện giá rẻ để chạy điều hoà mới xong!”

Ngọc Hoàng nói: “Vậy để ta sai người đi xem dưới ấy bán điện thế nào mà khiến cho bá tánh phải kêu thấu lên trên này!”

Nói đoạn truyền Thác Tháp Lý Thiên Vương xuống hạ giới kiểm tra việc tăng giá điện, chốt chỉ số công tơ và phát trát đòi nợ tiền điện của Điên Nặng đạo sư, hạn trong ngày phải về triều phục chỉ.

Lý Tịnh vâng chỉ đi ngay, một lát quay lại tâu rằng: “Thần phụng chỉ của Bệ hạ, đã sai Kim Tra, Mộc Tra và Na Tra chia làm ba tốp xuống hạ giới kiểm tra tình hình thực hiện việc điều chỉnh giá bán điện, phương pháp tính giá bán lẻ, kiểm tra ngẫu nhiên một số trát đòi nợ tiền điện và công tơ tiêu thụ điện. Kết quả cho thấy việc Điên Nặng đạo sư tăng giá bán điện vừa rồi là đúng quy định và hợp lý. Các thắc mắc của dân chúng dùng điện đã được Điên Nặng đạo sư trả lời 100%, ai nấy đều hài lòng, đồng ý với kết quả giải quyết!”

Ngộ Không đứng bên cạnh, nghe tấu liền nói: “Thiên Vương mới đi kiểm tra có một chốc đã quay về phục chỉ, e là có chuyện làm việc quấy quá hay bao che gì chăng?”

Lý Tịnh vội nói: “Trên trời một bữa, dưới thế một năm, Đại Thánh quên mất rồi ru? Bản vương làm việc công tâm, không bao che cho bất kỳ ai. Nếu Điên Nặng đạo sư hạch toán đầy đủ chi phí thì giá bán điện đáng lẽ còn tăng cao hơn chứ không phải chỉ tăng như vừa rồi mà xong!”

Ngọc Hoàng nãy giờ ngồi im, nghe Ngộ Không và Lý Tịnh đôi co liền cắt ngang: “Việc của ngươi là phò Đường Tăng đi lấy kinh, ngươi cứ ngồi đây kiện cáo giá điện, chẳng may sư phụ của ngươi ở dưới hạ giới bị yêu quái bắt đi thì khốn. Thôi ngươi cứ về đi, việc bán điện dưới ấy hay dở thế nào, đợi ta còn bàn với chư tiên, chư thánh xong hẵng quyết!”

Ngộ Không thấy Ngọc Hoàng nói có lý, bèn tạ từ rồi lui ra, đằng vân bay thẳng về thành Rồng Bay.

Ấy thật là:
Chẳng qua chướng mắt nên phải nói
Chứ cãi làm sao lại với giời!


Chưa biết phen này Ngọc Hoàng Thượng Đế họp bàn với chư tiên, chư thánh dư lào, xem hồi sau mới rõ!

Xem thêm:
- Tây du ký tân biên - Hồi 1
- Tây du ký tân biên - Hồi 2

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2019

Tây du ký tân biên - Hồi 2


Hồi 2
ĐƯỜNG TAM TẠNG RÁT LỜI ĐÒI GIẢM GIÁ
TÔN NGỘ KHÔNG PHẪN CHÍ MUỐN THĂNG THIÊN


Trước nói, Tôn Ngộ Không mang điều hoà nhiệt độ từ Điện máy Xanh về, liền bật lên để giải cứu chúng sanh xứ Rồng Bay.

Bá tánh trong vùng thoát được cơn nóng thì mừng vui khôn xiết, rủ nhau làm cơm chay thết đãi thầy trò Đường Tăng. Cơm nước xong xuôi, ông lão liền soạn sửa giường chiếu để mời thầy trò đi nghỉ.

Qua ngày hôm sau, thầy trò Đường Tăng đang chuẩn bị hành lý để tiếp tục hành trình, thì thấy có một đạo đồng đến tìm ông lão. Hắn chính là đồ đệ của Điên Nặng đạo sư, người bán điện sinh hoạt cho bá tánh vùng Rồng Bay.

Đạo đồng chìa ra một cái trát đòi nợ, nói rằng tiền điện mà ông lão phải trả tháng này là mười lượng bạc.

Ông lão nghe nói giật mình, mới hỏi đạo đồng: “Tại sao tháng trước lão chỉ phải trả tiền điện có mấy quan tiền, mà tháng này lại phải trả đến những mười lượng?”

Đạo đồng nói: “Ấy là do Điên Nặng đạo sư vừa quyết định tăng giá bán điện thêm mấy phần trăm, nên số tiền mà lão phải trả mới tăng lên như thế!”

Ngộ Không nghe thấy liền hỏi đạo đồng: “Giá bán điện chỉ tăng thêm vài phần trăm, hà cớ tiền điện lại tăng lên đến mấy chục lần là sao?”

Đạo đồng đáp: “Ấy là do tháng này dài hơn tháng trước, hơn nữa đã vào mùa nóng, các hộ dùng điện để chạy điều hoà, nên tiền điện phải tăng lên nhiều!”

Ngộ Không nói: “Tháng này cũng chỉ dài hơn tháng trước ba ngày, còn điều hoà nhiệt độ cũng chỉ mới chạy từ hôm qua, nên không thể có chuyện tiền điện tăng nhiều như vậy được!”

Đạo đồng nói: “Kẻ hèn chỉ thu tiền theo giá mà Điên Nặng đạo sư đưa ra. Có gì thắc mắc thì các sư phụ đến gặp đạo sư mà hỏi!”

Đường Tăng nghe nói liền kêu đạo đồng dẫn đường, cùng các đồ đệ và ông lão đến đạo quán gặp Điên Nặng đạo sư hỏi cho ra nhẽ.

Chào hỏi xong xuôi, Đường Tăng nói: “Đạo trưởng là người tu hành, ắt biết phải luôn làm điều nhân đức. Ấy thế mà nhằm lúc chúng sanh cần dùng điện nhiều nhất, đạo trưởng lại cho tăng giá điện, há chẳng phải bất nhân quá lắm ru?

Điên Nặng đạo sư nghe nói, chỉ vuốt râu cười mà rằng: “Sư phụ từ bên Đông Thổ Đại Đường qua đây nên có điều chưa rõ. Giá điện tăng thì mọi người đều được lợi, nên bần đạo mới điều chỉnh giá điện lên thêm mấy phần như vậy đặng làm lợi cho bá tánh!”

Đường Tăng nói: “Mô Phật! Lợi đâu chưa biết, bần tăng chỉ thấy chúng sanh khốn khổ vì không có tiền mua điện để làm mát. Bá tánh quanh đây toàn người nghèo cả, nếu giá điện cứ tăng như vậy, thì làm sao mà qua được nạn nóng này đây?”

Điên Nặng đạo sư nói: “Giá điện mà bần tăng đưa ra là giá bậc thang, người nghèo chỉ dùng quạt và bóng đèn thắp sáng thì không ảnh hưởng gì cả. Còn những người dùng đến máy điều hoà để làm mát thì chắc chắn là kẻ có tiền rồi, không được coi là người nghèo nữa!”

Tôn Ngộ Không nãy giờ đứng ngoài, nghe Điên Nặng đạo sư nói năng ngang ngược quá, liền rút thiết bảng ra toan đập chết hắn cho hả giận.

Điên Nặng đạo sư trông thấy Ngộ Không làm dữ thì không hề sợ hãi, chỉ tủm tỉm cười mà nói: “Nếu Đại Thánh đập chết bần đạo đây, thì giá điện sẽ tăng gấp rưỡi, gấp đôi ngay! Lúc đó mà bá tánh khốn khổ hơn vì không trả được tiền điện, ấy là do lỗi của Đại Thánh!”

Đường Tăng nghe nói thì sợ chúng sanh bị vạ lây, vội đưa tay cản Ngộ Không lại.

Ngộ Không một mặt vừa nể sư phụ, mặt khác lại vừa sợ chúng sanh phải trả tiền điện nhiều hơn, liền thu thiết bảng lại đút vào tai, nói rằng: “Đòi giảm giá điện không được, đập chết đứa bán điện cũng không xong. Vậy thì để lão Tôn lên trời kêu Ngọc hoàng Thượng đế làm mưa xuống cho chúng sanh đỡ nóng!”

Nói rồi nhún mình nhảy lên mây, dùng cân đẩu vân bay thẳng đến Điện Linh Tiêu.

Ấy thực là:

Rát họng tốn hơi mà chẳng được
Đành phải kêu trời chứ biết sao!


Chưa biết phen này Tôn Ngộ Không lên trời kêu mưa hay dở thế nào, xem hồi sau mới rõ!

Xem thêm: Tây du ký tân biên - Hồi 1

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2019

Tây du ký tân biên - Hồi 1



Hồi thứ nhất
XỨ RỒNG BAY GẶP CƠN ĐẠI HẠN
TÔN HÀNH GIẢ GHÉ ĐIỆN MÁY XANH


Đây nói, thầy trò Đường Tăng đi lấy kinh, ngang qua một vùng đất nghìn năm thánh vật gọi là xứ Rồng Bay.

Mới đặt chân đến vùng ấy, thầy trò đều thấy nóng vãi cả nước tiểu. Cây cỏ trong vùng hết thảy đều héo quắt, muông thú há mồm thở hồng hộc, còn bá tánh quanh vùng thì luôn miệng vừa kêu nóng vừa nói tiếng đan mạch.

Ngộ Không rút điện thoại di động ra coi, thấy báo nhiệt độ ngoài trời là 40 độ Celcius, nhưng thực tế còn nóng hơn thế 6 độ nữa, tức tổng cộng 46 độ Celcius.

Ngộ Không gọi một ông lão gần đấy lại hỏi han, thì được biết vùng này nóng như vậy là do một vị tiên nào đó trên thiên đình đánh rơi một bảo bối gọi là vùng áp thấp nóng. Bảo bối ấy rơi xuống vùng này gặp phải đới gió từ xứ Lao Huyền thổi lại, gây hiệu ứng phơn mạnh, làm cho trời nắng nóng gay gắt.

Ngộ Không hỏi ông lão làm thế nào để khống chế được vùng áp thấp nóng này, ông lão liền dẫn Ngộ Không vào trong nhà, chỉ vào một cái hộp hình chữ nhật màu đen.

Ngộ Không nhìn vào hộp, thấy bên trong có mấy dị nhân toàn thân xanh lét, miệng vàng khè. Ngộ Không chưa kịp mở lời, các dị nhân đã luôn miệng nói rằng: Muốn mát lạnh, hãy đến Điện máy Xanh! Ai muốn mát lạnh, hãy đến Điện máy Xanh!!

Ngộ Không nghe ra, liền hỏi ông lão xem Điện máy Xanh ở chỗ nào. Ông lão đưa tay chỉ về phía xa xa, ghé tai Ngộ Không nói như thế, như thế…

Ngộ Không nghe nói, liền dặn dò Bát Giới và Sa Tăng trông chừng sư phụ cẩn thận, đoạn nhún mình nhảy lên cân đẩu vân, bay về hướng ông lão vừa chỉ.

Bay được một lúc, Ngộ Không nhìn thấy một phủ đệ màu sắc sặc sỡ kinh người, bên ngoài có treo tấm bảng ghi rõ ba chữ: Điện máy Xanh.

Ngộ Không cả mừng, liền đáp xuống hỏi han, thì được tên gác cửa dẫn vào bên trong gặp một tiên cô.

Tiên cô nghe Ngộ Không kể chuyện chỉ mỉm cười, khuyên Ngộ Không hãy bỏ ngân lượng mua lấy một thứ bảo bối gọi là máy điều hoà nhiệt độ để về cứu chúng sanh ở thành Rồng Bay.

Ngộ Không nghe nói đâm ra bối rối, hai tay hết gãi vào nhau thì lại gãi đầu gãi cổ loạn xị không khác gì bọn nghiện.

Tiên cô trông thấy, liền hỏi thăm cơ sự làm sao. Ngộ Không thưa rằng mình là người xuất gia, không có sẵn ngân lượng để mua bảo bối.

Tiên cô nghe nói thì mỉm cười, bảo rằng nếu Ngộ Không không có ngân lượng thì hãy tham gia chương trình khuyến mãi mua điều hòa trả góp với lãi suất không phần trăm, trả trước không đồng.

Ngộ Không chẳng hiểu chương trình khuyến mãi mà tiên cô nói là cái gì, chỉ biết là không có ngân lượng cũng mua được điều hòa thì cả mừng, vội lấy bút kí tên vào tờ văn tự mà tiên cô đưa cho. Đoạn vác điều hòa nhiệt độ nhảy lên cân đẩu vân, bay về thành Rồng Bay.

Bá tánh thấy Ngộ Không mang được điều hòa nhiệt độ về thì mừng rỡ, cầu xin Ngộ Không kíp bật máy lên để cứu chúng sanh khỏi nạn dữ mà vùng áp thấp nóng gây ra.

Ấy thật là:
Cũng do trời nắng sinh đại hạn
Mới trông máy lạnh quá trông mưa


Chưa biết máy lạnh của Tôn Ngộ Không có cứu được chúng sanh xứ Rồng Bay không, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2019

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8g


Hồi thứ 8g
GÁI THUYỀN QUYÊN ĐI TẮT VỀ NGANG
TRAI ANH HÙNG MIỆNG NÔN TRÔN THÁO


Trước nói, Lã Bố mấy phen đưa Điêu Thuyền vào nhà nghỉ đều bị Đổng Trác bắt được. Trác biết Lã Bố có tư tình với Điêu Thuyền nhưng sợ y sinh lòng phản trắc nên không trách phạt, chỉ đuổi Bố về Trường An, rồi sai bọn Lý Thôi, Quách Dĩ canh chừng Điêu Thuyền nghiêm ngặt.

Lã Bố tuy phải về trấn giữ Trường An nhưng không cam tâm chịu mất người yêu vào tay Đổng Trác, nên vẫn thường xuyên lén phi ngựa đến My Ổ để tìm gặp Điêu Thuyền.

Một bữa, lợi dụng lúc Đổng Trác gọi Lý Thôi, Quách Dĩ vào bàn việc, Điêu Thuyền liền lẻn trốn ra ngoài. Gặp lúc Lã Bố cũng vừa từ Trường An tới, hai người cùng cưỡi ngựa xích thố đi ăn trưa, đoạn tìm đến nhà nghỉ Thung Chảo trên đường Thi Tộ để tâm sự.

Thám mã trông thấy Lã Bố và Điêu Thuyền cưỡi ngựa vào nhà nghỉ, vội phi báo với Đổng Trác. Trác lập tức dẫn theo bọn Lý Thôi, Quách Dĩ vây bắt.

Đến nhà nghỉ Thung Chảo, Đổng Trác đòi chủ nhà nghỉ đưa chìa khóa phòng mà Lã Bố và Điêu Thuyền đang ở để xem thực hư chuyện tư tình của Điêu Thuyền thế nào. Chủ nhà nghỉ không dám trái ý, phải đưa chìa khoá dự phòng cho Trác mượn.

Lấy được chìa khoá, Trác cùng bọn Lý, Quách lên tầng hai, mở cửa xông vào phòng, bắt được quả tang Lã Bố và Điêu Thuyền đang nằm trên giường đắp chăn, trên người không mặc quần áo.

Lã Bố thấy có người xông vào vội bật dậy tìm quần áo để mặc, còn Điêu Thuyền thì kéo chăn trùm kín người lại. Trác phải kéo chăn ra, Điêu Thuyền mới chịu ngồi dậy mặc quần áo.

Đợi hai người mặc quần áo xong, Đổng Trác sai Lý Thôi, Quách Dĩ đưa Điêu Thuyền về phủ trước. Ba người vừa đi khỏi, Đổng Trác quát hỏi Lã Bố: “Ta đã sai mi lãnh binh canh giữ Trường An. Tại sao mi lại dám tự ý đến đây khi chưa có lệnh của ta?”

Lã Bố vội thưa: “Xin thái sư nguôi giận! Mạt tướng được lệnh giữ Trường An, nhưng vì có việc gấp phải bẩm báo nên mạt tướng mới đường đột đến My Ổ để diện kiến thái sư”.

Đổng Trác hỏi: “Đến bẩm báo việc gấp, sao không vào phủ gặp ta mà lại đưa Điêu Thuyền đi nhà nghỉ?”

Lã Bố thưa: “Lúc mạt tướng đến phủ, thái sư đang bàn việc với Lý Thôi, Quách Dĩ nên mạt tướng không dám đường đột xông vào. Trong lúc chờ đợi, mạt tướng thấy đói bụng nên có nhờ Điêu Thuyền đưa đi tìm quán ăn, vì mạt tướng không rành đường ở My Ổ”.

Đổng Trác hỏi: “Ăn xong sao không về phủ gặp ta, mà lại dẫn nhau vào nhà nghỉ là thế nào?”

Lã Bố nói: “Lúc ăn cơm ở quán xong, mạt tướng chẳng may bị ngộ độc thực phẩm, miệng nôn trôn tháo rồi lên cơn sốt rét. Điêu Thuyền thấy vậy mới khuyên mạt tướng vào nhà nghỉ rồi bảo mạt tướng cởi bỏ quần áo để nàng ôm cho khỏi rét. Nghĩ đơn giản nên mạt tướng mới làm theo, chứ mạt tướng quyết không dám có tư tình gì với thiếp yêu của thái sư!”

Người đời sau có thơ rằng:

Cũng do ngộ độc sinh sốt rét
Phải vào nhà nghỉ với người ta
Lại thêm muốn được ôm cho ấm
Thế nên quần áo cởi hết ra


Đổng Trác thấy Lã Bố ứng biến trôi chảy nên không bắt bẻ gì được, mới nói: “Để ta về hỏi rõ Điêu Thuyền xem ngọn ngành ra sao rồi ta mới trị tội nhà ngươi”.

Lã Bố buồn bã nói: “Sự thể đã ra thế này, mạt tướng cũng chẳng thiết sống nữa!”

Đổng Trác chẳng nói gì, hằm hằm lên ngựa về thẳng phủ thái sư.

Ấy thực là:

Chẳng tin sốt rét vì ngộ độc
Thế nên mới hỏi rõ chân tơ


Chưa biết Điêu Thuyền giải thích dư lào về việc vào nhà nghỉ với Lã Bố, xem hồi sau mới rõ.

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8f
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8e
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8d
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8c
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8b

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2019

Giải trình kiểu ba em


Hồi em còn nhỏ, có lần vào ngày nghỉ cuối tuần, ba em không đi làm mà ở nhà. Mẹ phân công ba chơi với em ở phòng khách, còn mẹ thì xuống bếp làm cơm.

Ba em ngồi chuyện trò với em một hồi, đoạn bảo em nói chuyện với cô gì xinh xinh vẫn hay đến chơi ở nhà em, mà em không nhớ tên cô ấy là Thuỵ Vân hay Hoài Anh hay Thu Hương hay gì gì đó nữa. Xong thì ba lôi mấy quyển tạp chí kinh tế của ba ra, cắm cúi ngồi đọc.

Không có ba chơi cùng, em đành nói chuyện với cô xinh xinh kia. Cô ấy kể cho em nghe chuyện con gái của cái bác ở tỉnh gì có nhiều chè với lại hoa tam giác mạch bị sửa điểm thi tốt nghiệp.

Khổ thân cho cha con bác ấy, là sau khi việc gian lận điểm thi tốt nghiệp vỡ lở ra, thì cô con gái bị cả nước châu vào lêu lêu, còn bác ấy thì lại thấy rất chi là buồn vì nỗi con gái mình bị người ta tự ý sửa điểm thi tốt nghiệp trong khi bác ấy chẳng hề hay biết gì cả.

Chỉ mới nghe đến chừng đó chuyện, em cũng đã chán đến phát ngấy nên chẳng buồn nghe tiếp. Em liền bỏ mặc cái cô xinh xinh kia nói chuyện một mình, còn em thì chơi với quả bóng nhựa mà mẹ mua cho em.

Khốn nỗi, quả bóng khó ưa kia lại chẳng chịu nghe theo sự sắp xếp của em, nên vừa đặt nó vào chỗ này thì nó lại lăn ra chỗ kia, báo hại em phải nhọc công bò theo để nhặt về.

Đuổi bắt một hồi, quả bóng đáng ghét lăn cmn vào dưới gầm bàn uống nước, thế là em lại phải bò vào để lấy nó ra. Nhưng khi em tóm được quả bóng, định quay ra thì bị cụng đầu một phát vào cạnh bàn đau điếng.

Đã tức quả bóng không chịu nghe lời thì chớ, giờ lại thêm tức cái cạnh bàn nằm không đúng vị trí, em mới làm toáng lên để ba mẹ lại phân xử giúp em.

Nghe tiếng em gào ầm ĩ ngoài phòng khách, mẹ em ở trong bếp liền chạy ra ngó xem cơ sự làm sao. Thấy em bị cụng đầu vào bàn, mẹ liền nghiêm khắc phê bình ba em vì tội ham đọc tạp chí mà không chịu để ý đến em.

Nhưng ba em không đồng tình với hình thức kỉ luật đó, nên mới ra sức giải trình. Nào là đang đọc tạp chí thì ai mà để ý. Nào là bò nhanh thế thì ai mà ngăn kịp. Nào là trẻ con đứa nào chẳng bị u đầu vài lần. Vân vân và mây mây.

Nghe cái điệu thanh minh thanh nga kia, em đang tức quả bóng mấy lị cái bàn, lại còn tức thêm cả ba em. Cứ như cái kiểu giải trình của ba, thì có vẻ như em mới là người có lỗi, còn ba em thì lại chẳng có lỗi gì.

Mà rõ ràng, em nhớ là chỉ cách đó ít phút, trong lúc nói chuyện với em về vụ gian lận điểm thi kia, cô gì xinh xinh lại vừa mới bảo rằng, cái sai là thuộc về người lớn, chứ trẻ nhỏ thì không có lỗi.

Ấy thế mà ba em, cũng là người lớn, nhưng lại không chịu nhận lỗi của mình mà cứ chối quanh chối co, hết đổ cho em lại đổ cho mấy quyển tạp chí kinh tế.

Cứ cái kiểu ham đọc tạp chí như ba, khéo mấy nữa bài thi tốt nghiệp của em bị người ta tự ý nâng thêm cho mấy điểm thì ba em cũng chẳng biết để ngăn lại. Lúc ấy á, em mà bị cả nước xúm vào lêu lêu, thì ba em tha hồ lên báo mà kêu buồn chứ đừng có ở đó mà đùa!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Ảnh: Cái cô xinh xinh hay đến nhà em chơi mà em không nhớ tên

Xem thêm:
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2019

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 2b


Hồi thứ 2b
QUÂN CẦN VƯƠNG DỤNG KẾ NÉM THỊT THIU
TƯỚNG KHĂN VÀNG MẮC MƯU HÍT MÙI LẠ


Trước nói, ba anh em Lưu Quan Trương đem quân bản bộ theo giúp quan trung lang tướng là Chu Tuấn đánh giặc khăn vàng.

Tướng giặc là Trương Bảo dẫn tám chín vạn quân đóng ở mé sau núi. Chu Tuấn sai Lưu Huyền Đức dẫn đội tiên phong ra đối địch với giặc.

Hai bên giao chiến, Trương Bảo ngồi trên ngựa, xõa tóc múa gươm giở yêu thuật. Phút chốc sấm gió ầm ầm, một luồng khí đen tự trên không tỏa xuống, trong luồng khí đen có vô số người ngựa xông ra. Quân cần vương sợ hãi rối loạn.


Ảnh: Huyền Đức quay ngựa chạy
Huyền Đức vội vàng thu quân về, cùng Chu Tuấn bàn mưu định kế. Tuấn nói: “Nó dùng yêu thuật thì ta phá cũng dễ. Ngày mai nên sai quân chứa sẵn đồ ôi thiu, đợi quân giặc kéo đến thì đứng trên ném xuống, tự khắc giải được phép yêu”.

Huyền Đức tuân lệnh, sai Quan Vũ, Trương Phi mỗi người dẫn một nghìn quân đem sẵn thịt gà đã bị ôi thiu, phục trên đỉnh núi.

Hôm sau Trương Bảo lại kéo cờ gióng trống đem quân đến thách đánh. Huyền Đức tự ra nghênh địch. Trương Bảo lại dùng phép yêu, phút chốc gió, sấm nổi lên, cát đá tung trời, trong luồng khí đen kéo ra vô số người ngựa.

Huyền Đức quay ngựa chạy, Trương Bảo liền sai tiên phong là Cao Thăng dẫn người ngựa đuổi theo.

Khi vào đến gần núi, Huyền Đức hô to: “Hai em của ta đâu, mau ném thịt gà thiu đi!”

Quân mai phục của Quan, Trương nổ một tiếng trống lệnh, ném thịt gà thiu ra.

Cao Thăng trông thấy chỉ cười nhạt, thúc quân xông vào. Nhưng quân của Thăng chỉ toàn yêu binh, không chịu được mùi hôi thối nên tự tan biến đi cả. Phút chốc sấm yên gió lặng, cát đá không bay nữa. Cao Thăng hốt hoảng quay ngựa bỏ chạy.

Trương Bảo thấy phép yêu bị phá, vội vã lui quân, song tả có Quan Vũ, hữu có Trương Phi, hai bên đổ ra, sau lưng có Huyền Đức, Chu Tuấn kéo đến, quân khăn vàng bị thua to.

Huyền Đức trông thấy cờ hiệu “Địa công tướng quân” liền phi ngựa đuổi theo. Trương Bảo cuống cuồng chạy trốn, Huyền Đức bắn ngay một phát tên trúng cánh tay trái, Bảo đeo tên cố chết mà chạy vào Dương Thành, đóng chặt cửa không dám ra nữa.


Ảnh: Trương Bảo đeo tên cố chết mà chạy
Trương Bảo về trướng, gọi Cao Thăng ra mắng: “Tại sao ngươi biết yêu binh của ta không chịu được những vật hôi thối, mà vẫn dẫn người ngựa vào chỗ mai phục?”

Cao Thăng kêu: “Lúc đó tên Lưu bán dép sai quân ném thịt gà thiu ra. Thuộc hạ nghĩ thịt thiu chỉ bốc mùi lạ chứ không phải là mùi hôi thối, nên mới thúc quân xông vào”.

Trương Bảo nói: “Thịt thiu thì chỉ có thể sinh mùi thối chứ còn mùi lạ nào nữa mà ngươi còn tưởng này tưởng kia?”

Cao Thăng chống chế: “Ấy là lỗi tại tên họ Lưu không nói rõ thịt gà thiu sẽ bốc mùi gì. Nếu hắn nói trước là thịt ấy bốc mùi hôi thối nồng nặc thì thuộc hạ đã không dám đuổi theo”

Trương Bảo vỗ án hét: “Làm tướng ngu dốt như ngươi chẳng mấy mà nướng hết cả quân của ta. Không chém ngươi đi còn để làm gì!”

Nói đoạn quát võ sĩ lôi Cao Thăng ra ngoài xử trảm rồi lên mặt thành chỉ huy quân chống nhau với quân cần vương.

Người đời sau có thơ rằng:

Thịt thiu chẳng bốc mùi hôi thối
Thì còn mùi lạ nào nữa đây?
Lại mong ngửi được ra mùi khác
Có chăng là đứa ở trên mây!


Chưa biết phen này quân khăn vàng chống lại anh em Lưu Quan Trương được thua thế nào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 77b


Hồi thứ 77b
QUAN VÂN TRƯỜNG HIỂN LINH ĐÒI MẠNG
THÍCH PHỔ TĨNH GIẢI OÁN THU TIỀN


Đây nói Quan Vân Trường sau khi bị quân Ngô xử trảm, linh hồn không tan, cứ là là bay trên không, đến mãi một trái núi ở huyện Đương Dương thuộc về châu Kinh Môn, gọi là núi Ngọc Toàn.


Ảnh: “Đem trả đầu ta đây!”
Trên núi có một hoà thượng tên là Thích Phổ Tĩnh. Hoà thượng ấy trước ở chùa Trấn Quốc, ải Dĩ Thuỷ, đã có lần gặp Quan Vân Trường khi Vân Trường sang Hà Bắc tìm anh.

Từ sau khi Vân Trường đi khỏi cửa ải, Phổ Tĩnh thường thường vãng cảnh đi khắp mọi nơi, khi đến ngọn núi này, thấy cảnh gió mát trăng trong, âm u tĩnh mịch, mới làm một túp am cỏ.

Phổ Tĩnh trụ trì ở trên núi ấy, có một tiểu đồng hầu hạ, hàng ngày ngồi trong am tụng kinh.

Bữa ấy vào độ cuối canh ba, trăng thanh gió mát, Phổ Tĩnh đang ngồi trong am tụng kinh, bỗng nghe ở trên không có tiếng gọi trong lên rằng: “Đem trả đầu ta đây!”

Phổ Tĩnh ngẩng mặt lên xem thì thấy trên không có một người cưỡi ngựa xích thố, cầm đao thanh long, bên tả có một tướng mặt trắng, bên hữu có một tướng mặt đen râu rậm, ở trên mây hạ xuống, ngồi trên đỉnh núi.

Phổ Tĩnh trông rõ ràng là Quan Vân Trường, mới lấy đuôi phất trần đang cầm trong tay, gõ vào cánh cửa mà hỏi rằng: “Vân Trường ở đâu?”


Ảnh: “Xin cầu lời thanh hối, chỉ điểm đường mê muội cho tôi”
Linh hồn Vân Trường sực tỉnh ra, lập tức xuống ngựa, cưỡi gió sa xuống trước am, chắp tay hỏi rằng: “Sư phụ ở đây là gì? Xin cho tôi được biết pháp hiệu?”

Phổ Tĩnh nói: “Lão tăng tên là Thích Phổ Tĩnh, khi ở trong chùa Trấn Quốc, cạnh cửa ải Dĩ Thuỷ, đã được gặp quân hầu, nay quên mất rồi ư?”

Quan Vân Trường nhớ ra, nói rằng: “Trước kia nhờ sức sư phụ cứu cho, tôi vẫn ghi dạ không dám quên. Nay tôi đã gặp nạn chết rồi, xin cầu lời thanh hối, chỉ điểm đường mê muội cho tôi”.

Phổ Tĩnh nói: “Xưa trái nay phải, nhất thiết không bàn, nhân trước quả sau, bao giờ vẫn thế. Quân hầu gặp nạn chưa phải là nguyên nhân do đánh nhau với quân Tào và quân Ngô, mà nguyên nhân chính là do quân hầu đã gây ra ác nghiệp trong tiền kiếp, lại thêm duyên trong kiếp này sát sanh. Hai cái đó cộng vào nhau khiến cho quân hầu bị như vậy. Ai làm gì cũng phải là do quả báo của chính mình”.

Quan Vân Trường hỏi: “Thế tôi phải làm thế nào để hoá giải được nạn này?”


Ảnh: “Quân hầu cúng dường chừng ấy tiền thì tự khắc tai ách sẽ qua!”
Phổ Tĩnh nói: “Quân hầu đã từng trộm cướp từ 26 kiếp trước. Mỗi kiếp tiễn vong hết 6 lượng bạc, tính tổng liệu trình khoảng hơn 150 lượng. Quân hầu cúng dường chừng ấy tiền thì tự khắc tai ách sẽ qua, kiếp nạn được hoá giải!”

Quan Vân Trường tỉnh ngay ra, cúi đầu lạy tạ rồi sai tướng mặt trắng tức là Quan Bình và tướng mặt đen râu rậm tức là Châu Thương lấy bạc đưa cho Phổ Tĩnh. Đoạn ba người hoá thành trận gió biến đi mất.

Về sau, dân ở vùng ấy biết chuyện Quan Vân Trường nhờ cúng dường cho am mà giải được kiếp nạn, lũ lượt kéo lên núi Ngọc Toàn rất đông để xin Phổ Tĩnh giải vong báo oán. Cứ mỗi người đến thỉnh vong, Phổ Tĩnh lại sai tiểu đồng thu từ vài chục đến vài trăm lượng bạc, tính ra mỗi năm thu được mấy triệu lượng.

Ấy thực là:
Chỉ cần nói chuyện vong báo oán
Cũng thu bạc triệu dễ như chơi


Muốn biết Phổ Tĩnh dùng số bạc thu được từ những người thỉnh vong vào việc gì, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2019

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 23b


Hồi thứ 23b
ĐỔNG QUỐC CỮU BÀY MƯU LÀM VIỆC LỚN
CÁT THÁI Y DỤNG KẾ XỎ QUAN TO


Trước nói, quốc cữu là Đổng Thừa thấy Tào Tháo quyền cao chức trọng, ra triều vào nội oai như cậu ông giời, nên sinh ra ghen ăn tức ở. Thừa liền bàn với Vương Tử Phục, Chủng Tập, Ngô Thạc, Ngô Tử Lan, Mã Đằng, Lưu Bị và Cát Bình, tìm cách chơi Tào Tháo một vố thật đau cho bõ ghét. Cả tám người bóp hột mùng tơi lấy nước, cùng ký tên trên một bức lụa trắng.

Cát Bình vốn là quan thái y, ngày thường vẫn hay được Tào Tháo gọi đến phủ để chữa bệnh. Nghe Đổng Thừa bàn chuyện, Bình nói: “Không cần các ông phải dụng tâm. Việc này tôi chỉ cần nhón tay một chút là xong”.

Đổng Thừa hỏi mưu kế làm sao, Cát Bình đáp: “Tháo mỗi khi phát bệnh nhức đầu đều gọi tôi đến chữa. Phỏng thử nay mai có gọi, chỉ cho một liều thuốc xổ là nó đi ngoài vãi shit”.

Đổng Thừa nghe nói cả mừng, dặn Cát Bình cứ y kế mà làm.


Ảnh: Cát Bình ngầm bỏ thuốc xổ vào siêu thuốc hoạt huyết dưỡng não
Không may, có tên gia nhân trong phủ Đổng Thừa nghe được việc ấy, liền đến cáo với Tào Tháo. Tháo bèn giả tảng nhức đầu, cho mời Cát Bình đến chữa thuốc.

Cát Bình đến phủ Tào Tháo, sắc một siêu thuốc hoạt huyết dưỡng não để cho Tháo uống. Thuốc hoạt huyết sắc xong, Bình ngầm đổ thuốc xổ vào, rồi rót ra một bát, dâng lên.

Tào Tháo đã biết trước mưu kế của Cát Bình, cố ý chậm chạp không uống vội. Bình nói: “Thuốc đương nóng, thừa tướng uống ngay cho ra mồ hôi thì khỏi”.

Tháo đứng lên nói: “Ngươi đã đọc sách, tất biết lễ nghĩa. Vua có bệnh uống thuốc, bầy tôi phải nếm trước; bố có bệnh uống thuốc, con phải nếm trước. Ngươi là tâm phúc với ta, sao không nếm đi?”

Cát Bình biết là việc đã bị lộ, bước lên định nắm lấy tai Tháo đè xuống để đổ thuốc vào. Tháo đẩy thuốc ra, đổ cả xuống đất. Tả hữu liền bắt ngay Cát Bình trói lại.

Tháo gọi hai mươi người ngục tốt lực lưỡng điệu Cát Bình ra vườn sau tra xét. Bình mặt mũi vẫn nhơn nhơn, không hề sợ hãi. Tháo cười mà hỏi rằng: “Thứ mày là một thằng thầy thuốc, sao dám mưu hại tao? Tất nhiên có người xúi giục, hễ xưng ra thì tao tha cho”.

Cát Bình đáp: “Những người xúi giục tôi đều ký tên trên dải lụa cả rồi. Nhưng tôi muốn làm sao để tâm lý của người ta không bị đột ngột, không bị xáo trộn”


Ảnh: Cát Bình đè Tào Tháo xuống để đổ thuốc
Tào Tháo nói: “Tao không đồng tình với quan điểm này của mày. Tất cả cùng đồng mưu, mà chỉ mình mày bị phạt, liệu có công bằng chăng?”

Cát Bình đáp: “Quan điểm của thừa tướng không phải tôi không nghĩ đến. Nhưng tôi cố gắng hạn chế thấp nhất tổn thương đối với những người đồng mưu”.

Tào Tháo nói: “Nếu xử lý những kẻ xúi giục mày sẽ tránh được cho người khác bị chơi xỏ sau này. Quan điểm sợ làm tổn thương những người ký tên trên dải lụa có vẻ như chưa ổn!”

Cát Bình đáp: “Tôi chỉ muốn những người ký tên không xáo động tâm lý nhiều. Tôi dùng khái niệm tổn thương chưa đúng lắm”.

Tào Tháo gặng hỏi hai ba lần, nhưng Cát Bình một mực không khai ra những người ký tên trên dải lụa trắng. Tháo không làm gì được, đành sai ngục tốt đổ hết chỗ thuốc còn lại trong siêu vào miệng Cát Bình, rồi thả cho về.

Cát Bình về đến nhà thì bị đau bụng dữ dội, đi ngoài luôn mấy ngày không khỏi. Tiếng đồn ra ngoài, từ quan viên văn võ cho đến bách tính lê dân đều khiếp đảm, dặn nhau không được giỡn mặt với Tào Tháo vì sợ bị tiêu chảy.

Ấy thực là:
Tưởng vì đại nghĩa nên kín miệng
Ngờ đâu chuốc vạ hở cả trôn!


Chưa biết phen lày Tào Tháo xử lý trò nghịch dại của đám Đổng Thừa dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2019

Ba em làm theo lời Lưu Bị


Bữa nọ, em và ba em nằm chơi trong phòng. Ba em kể chuyện ông Lưu Bị trong sách Tam quốc cho em nghe.

Chuyện về ông Lưu Bị này thì dài lắm, em chẳng thể nào nhớ hết. Em chỉ nhớ là lúc lâm chung ở thành Bạch Đế, ông ấy có dặn lại các con: “Chớ thấy điều ác nhỏ mà cứ làm, chớ thấy điều thiện nhỏ mà không làm”.

Ba em đang kể đến đoạn đấy thì được mẹ em triệu ra phòng khách mở YouTube để tìm phim “Quỳnh búp bê” cho mẹ xem.

Em không hiểu phim về mấy con búp bê thì có gì hay, nhưng vì cả ba mẹ em đều xem phim ấy nên em không có lựa chọn nào khác ngoài việc ngồi xem cùng.

Trong phim, một cô tên là Quỳnh đang làm việc ở công ty karaoke thì chuyển sang công ty bán quần áo. Một bữa tan làm, chú giám đốc công ty quần áo chạy theo, rủ cô Quỳnh đi ăn tối. Nhưng cô Quỳnh không hưởng ứng đề nghị của chú giám đốc, mà lại nói với chú ấy một câu: “Em thấy trong người hơi mệt, chỉ muốn về nghỉ”.

Chú giám đốc chưa kịp nói gì với cô Quỳnh, thì ba em nhảy luôn vào họng chú ấy, cất tiếng ân cần: “Thế thì để anh đưa em vào nhà nghỉ!”

Mẹ em nghe thấy vậy, liền quay sang nhìn ba em, vừa lườm vừa nói: “Này này!”

Ba em thấy mẹ em tỏ vẻ không ưng, liền nói lại với mẹ: “Người ta thấy mệt thì đưa vào nhà nghỉ là đúng! “Này này” cái gì!”

Nhưng mẹ em không chấp nhận cái cách hành xử ấy của ba, và cũng không có ý muốn đùa cợt, nên mới buông ra một câu ngắn tũn mà đanh thép: “Tôi cấm!”

Ba em chẳng nói gì, lại hướng mắt vào màn hình tivi để theo dõi tiếp bộ phim. Không khí của buổi xem phim từ đấy cũng trở nên trầm lắng, buồn tẻ.

Chứng kiến ba mẹ em bất đồng về việc chăm sóc sức khoẻ của cô Quỳnh, em thật chẳng hiểu cơ sự ra làm sao. Rõ ràng chính miệng cô Quỳnh nói ra, là cô ấy thấy mệt và muốn được nghỉ ngơi, ấy thế mà lúc ba em bảo đưa cô ấy vào nhà nghỉ thì mẹ em lại bày ra cấm đoán. Chẳng lẽ mẹ muốn cho cô ấy mệt đến đổ bệnh luôn hay sao?

Em không biết việc ba em định làm là to hay nhỏ, nhưng em nghĩ, đưa người đang mệt vào nhà nghỉ chắc chắn là một việc thiện. Và ba em hẳn cũng là một người tốt thì mới có ý như vậy.

Còn mẹ em, tuy em thấy không phải là người xấu, nhưng việc mẹ cấm cản chuyện đưa người đang mệt vào nhà nghỉ là rất không nên. Chẳng phải, ông Lưu Bị đã viết thư căn dặn các con, là điều thiện dù nhỏ đến đâu thì cũng phải cố mà làm hay sao? Mẹ cứ định kiến với những ý tưởng làm việc thiện như thế, chẳng trách bữa nọ tivi nhà em lại bảo là, xã hội bây giờ ngày càng ít người tốt!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2019

Ba em xem phim truyền hình


Nhà em có một cái smart tivi. Nhiệm vụ chủ yếu của cái tivi này là ban ngày tấu nhạc Chi Pu mấy lị Sơn Tùng cho mẹ em nghe, còn buổi tối thì chiếu phim “Thủy hử” cho ba em coi.

Bữa nọ, ba em ăn tối xong, liền bật tivi lên xem “Thủy hử” như thường lệ. Dưng ba đang xem giữa chừng thì mẹ em bảo ba mở YouTube tìm phim “Những cô gái trong thành phố” cho mẹ xem.

Ba em tuy ra ngoài chém gió thành thần nhưng về nhà thì không dám bất kính với vợ. Ba liền dẹp phim Tàu sang một bên để bật YouTube phục vụ nhu cầu xem phim truyền hình Việt Nam của mẹ em, còn ba thì không có việc gì làm nên ngồi chầu rìa bên cạnh.

Tập phim hôm ấy chiếu cảnh một cô công nhân bỏ công việc ở nhà máy để đi bán bia ở nhà hàng. Một lần, có ông khách đến uống bia, không biết say hay tỉnh, thò tay sờ vào mông cô. Cô liền vớ cái chai đập cho ông khách một phát vào đầu tóe máu, phải vào bệnh viện khâu mất mấy mũi.

Cô công nhân sau đó phải đền cho ông khách hai mươi triệu, lại còn bị ông ta phạt uống một cốc rượu còn đầy hơn cả cái cốc sữa mà mẹ em vẫn bắt em phải uống hàng ngày.

Cô công nhân biết mình yếu thế nên phải nhắm mắt nhắm mũi cầm cốc rượu trút vào miệng. Nhưng mới uống được một ngụm thì cô ấy đã ho sặc ho sụa. Uống hết chỗ rượu trong cốc, cô phải chạy ngay vào nhà vệ sinh móc họng để nôn cho hết rượu ra.

Ba em đang ngồi chầu rìa như một kẻ bất mãn chán đời, thấy vậy liền cất tiếng buông ra một câu: “Ai bảo không cho nó sờ mông cơ! Cho nó sờ thì nó cho tiền chứ có mất gì đâu mà làm bộ làm tịch?”

Mẹ em nghe ba nói thế, liền ngưng cái việc xem phim lại, đoạn quay sang trút lên đầu ba em những lời cay nghiệt như bà cô của Thị Nở. Nào là dê xồm! Nào là hám gái! Nào là liệu thần hồn thần vía! Vân vân và mây mây.

Ba em vớ phải trận oanh tạc bằng lời kia thì không dám hé răng nói lấy nửa câu, chỉ cười nhăn nhăn nhở nhở xong lại ngồi im, chuyên tâm vào việc hóng hớt trong hoà bình và trật tự.

Nhìn cảnh ba em bị đay nghiến, em thương ba lắm nhưng chẳng biết bênh vực ra làm sao, vì em chưa biết nói. Cơ dưng mà, em thấy việc mẹ em mắng ba vì cái chuyện của cô công nhân kia là không nên, không phải một tí nào. Với cả, ba em nói cũng đúng chứ có gì sai đâu?

Như em đây này, ngày nào cũng bị ba mẹ sờ mông đến cả chục lần mà em vẫn để yên chứ có phàn nàn gì đâu. Thậm chí mỗi lần như thế, em còn thấy dễ chịu nữa í. Ai bảo cô kia, không ngoan được như em nên bị phạt là đúng, kêu ca cái nỗi gì!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa