Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019

Chức năng của trang phục


Trang phục có bao nhiêu chức năng thì hượm sẽ bàn, nhưng thông thường thì một bộ trang phục biết tự trọng sẽ có hai chức năng cơ bản: chức năng bảo vệ và chức năng thẩm mỹ.

Bảo vệ thân thể là chức năng đầu tiên và quan trọng nhất là của trang phục. Khi mặc một bộ quần áo nào đó vào người, thì người ta phải lựa chọn, tính toán làm sao để bộ quần áo đó có thể giúp người mặc chống lại được các tác động không mong muốn của thời tiết hay điều kiện lao động. Câu thành ngữ mà các cụ ngày xưa hay nói, “đông che, hè thoáng”, cũng là muốn đề cập đến chức năng này của trang phục.

Còn chức năng thẩm mỹ, hay nói nôm na là chức năng làm đẹp, có vẻ như là có sau chức năng bảo vệ, nhưng lại tỏ ra ngày càng có vai trò quan trọng. Sở dĩ như vậy là vì một bộ trang phục được thiết kế hợp lý có thể che đi những khiếm khuyết và làm bật lên những nét đẹp cơ thể của người mặc. Chẳng thế mà các cụ cũng đã luôn mồm dạy đi dạy lại con cháu, rằng “người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân”.

Nếu bỗng dưng một ngày nào đó mà một bộ trang phục không thể thực hiện được hai chức năng cơ bản này, thì người ta sẽ không có lý do gì để cần đến bộ trang phục ấy nữa. Đó là chuyện hoàn toàn hợp với lẽ tạo hóa.

Thế cho nên, sẽ không có gì khó hiểu khi nữ ca sĩ Kacey Musgraves diện áo dài Việt Nam nhưng lại không mặc cùng một cái quần dài ống rộng như người ta vẫn thường thấy, mà thay vào đó là một chiếc nội y bé ti ti.

Mặc dù không được quen mắt cho lắm nhưng xét ra, thì tà áo dài mặc cùng chiếc quần nội y của Kacey Musgraves có thể được coi là một bộ trang phục phù hợp. Bởi xét cho cùng, việc đứng biểu diễn trước một đám quần chúng nông nổi không phải là việc gì quá nguy hiểm đến mức phải cần đến một chiếc quần có chức năng bảo vệ vượt trội so với một chiếc nội y. Còn nếu nói về chức năng thẩm mỹ, thì không việc gì Kacey Musgraves phải vận vào người một chiếc quần dài thùng thình rối rắm khi cô thấy rằng cơ thể mình không có khiếm khuyết nào cần che giấu, trong khi chiếc nội y kia lại có thể giúp cô chưng ra những phần mà cô cho là đẹp. “Đẹp khoe, xấu che” cũng chẳng phải là câu thành ngữ mà các cụ vẫn hay nói đi nói lại đó ru?

Ấy thế mà, không hiểu hà cớ một “đả nữ” như Ngô Thanh Vân lại cố tình không hiểu lời của các cụ, để rồi phải to tiếng, nặng lời với một người “xưa không thù, nay không oán” như Kacey Musgraves. Nếu Vân thấy rằng mặc một chiếc quần dài mới có thể làm cho Vân an toàn và đẹp, thì Vân cứ mặc quần dài. Nhưng Vân không thể bắt Kacey Musgraves phải mặc quần dài khi Kacey thấy rằng một chiếc quần nội y cũng có thể làm Kacey an toàn và đẹp không kém gì Vân, thậm chí có khi còn đẹp hơn.

Còn nếu nói rằng, việc Kacey Musgraves mặc áo dài với quần lót là xúc phạm trang phục truyền thống của người Việt khiến Vân bức xúc, thì chẳng phải cách đây mấy năm, Vân cũng chẳng đã mặc áo dài xuyên thấu không có nội y rồi đó ru? Ngày đấy chắc Kacey Musgraves cũng thấy Vân mặc thế vẫn an toàn và đẹp nên Kacey có chửi gì Vân đâu, hà cớ hôm nay Vân cứ phải nhảy cồ cồ lên, Vân nhể?

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2019

Đi chơi gặp cún


Bữa nay em ra phố
Thấy một chú chó con
Bé y như cái kẹo
Cong đít chạy lon ton

Em mới xoa đầu hỏi:
- Chạy đâu thế chó ơi?
Tại sao không đứng lại
Kiếm cái gì đó chơi?

Chú chó kia chẳng nói
Chỉ ngoe nguẩy cái đuôi
Ý chừng như trong bụng
Có vẻ cũng hơi xuôi

Xem thêm:
- Cái đoảng của ba em
- Thay đổi lớn
- Chén thử một con nhỏ
- Cổ tích về ba em
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa
Ấy nhưng em vẫn hỏi:
- Cái miệng để ở đâu
Tại sao đuôi ngoe nguẩy
Mà không sủa gâu gâu?

Chú vẫn không buồn đáp
Mà chỉ liếm tay em
Làm giống như con nít
Được cho một cái kem

Bực lên em mới bảo:
- Tôi giận lắm đó nha
Nếu như không biết sủa
Thì ông tránh mau ra!

Chú dường như hiểu được
Liền quay đít bỏ đi
Còn em thì tự nhủ:
- Mình chấp nó làm chi!

Lần sau nếu gặp lại
Em sẽ hỏi cái câu:
- Thế hôm đầu gặp gỡ
Miệng đằng ấy để đâu?

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2019

Cái đoảng của ba em


Ở nhà em, ba em là chủ hộ nhưng quyền hành lại ở tay mẹ em. Ba em chỉ có mỗi cái quyền là nộp lương đầy đủ, còn lại các việc ăn uống ngủ nghỉ chơi bời nhảy nhót đều do mẹ em quyết cả.

Có lần hồi em còn nhỏ, nhà em đang ăn tối, mẹ em bảo với ba em: “Dạo này đang có dịch, anh phải cẩn thận, đừng tiếp xúc với mấy người bị cảm cúm hay sốt, kẻo mang bệnh về nhà”.

Ba em nghe nói vậy thì tỏ vẻ không ưng: “Làm như anh dốt lắm mà em phải dặn những cái thứ ấy!”

Mẹ em thấy ba có vẻ khó chịu nên xoa dịu: “Thì em cứ dặn thế! Mỗi lần nhắc là một lần thông tin được ghi lên vỏ não mà!”

Ba em bĩu môi: “Nhắc bao nhiêu lần đừng bỏ khăn tắm vào giỏ đựng đồ giặt mà não còn chẳng ghi, nữa là nhắc có một lần!”

Mẹ em nghe ba nói vậy thì không thèm giải thích gì thêm, chỉ phán: “Thế thì tối nay đừng có ngủ trên giường!”

Ba em chẳng nói gì, chỉ tập trung ăn cho xong bữa rồi ra bàn nước ngồi xem tivi. Còn mẹ em dọn dẹp bát đũa, xong bế em vào giường ngủ.

Em không biết tối hôm đó ba em ngủ ở đâu, nhưng em thấy việc mẹ em phạt ba như vậy là rất đích đáng. Cứ cái kiểu hay quên của ba em, chẳng trách quần áo lôi từ máy giặt ra lúc nào cũng dính đầy bông là bông.

May cho ba em, là mẹ em tuy có quyền nhưng cũng hiền nên chỉ phạt như thế. Phải em mà có quyền như mẹ, khéo thấy ba bỏ khăn tắm vào giỏ đựng đồ giặt, em còn phết cho mấy cái vào mông, giống mẹ em vẫn làm mỗi lần em không ngoan í chứ.

Cơ mà sau này lớn lên, em mới phát hiện ra thủ phạm hay bỏ quên khăn tắm vào giỏ quần áo không phải là ba em mà lại là cái người em gọi bằng… à mà thôi.

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Thay đổi lớn
- Chén thử một con nhỏ
- Cổ tích về ba em
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2019

Bảo hiểm xã hội và tivi thông minh


Dành cả thanh xuân ở xứ Cổ Nhuế để nghiên cứu về quỹ bảo hiểm xã hội.

Giờ cơm tối nay mở cái tivi smart chạy hệ điều hành Android ra coi, thấy nó lại nói về quỹ ấy.

Cái tivi có giá bằng cả tháng lương bảo rằng hiện nay, Quỹ Bảo hiểm xã hội là quỹ lớn nhất và bền vững nhất chỉ sau quỹ ngân sách Nhà nước.

Bụng nghĩ, tivi smart có khác, nói cứ như chân lý. Mấy chục triệu cần lao và người sử dụng họ, mỗi năm phải đóng vào cái quỹ ấy hơn ba chục phần trăm tiền lương, bảo sao mà quỹ không lớn cho được.

Chưa hết, cái tivi có hệ điều hành như một chiếc điện thoại thông minh lại bảo rằng hiện nay, người nghỉ hưu ở Việt Nam đang được hưởng mức lương cao nhất thế giới - hưởng đến 70% lương mà mình đóng bảo hiểm.

Bụng nghĩ, sao mà tivi nhà mình nó lại rành luật thế không biết, nói cứ như là chính nó soạn ra Luật Bảo hiểm xã hội vậy.

Đang đắc ý vì mua được tivi xịn, thì cái tivi thông thái kia lại chuồi thêm một câu, rằng nhờ cái mức hưởng ngất ngưởng đó nên khi về hưu, những người đang đóng bảo hiểm xã hội sẽ có một tuổi già AN NHÀN.

Thế là lòng lại tự bảo với mề, tivi smart hóa ra cũng ngu chứ không phải là thông minh. Đến như hưởng nguyên 100% lương, mà nhiều người có mức lương cao vãi đái còn không đủ sống, phải đi buôn chổi chít, chạy xe ôm mấy lị nuôi gà nuôi lợn. Ấy thế mà cái tivi dốt nát kia lại bảo rằng nếu hưởng 70% lương thì cần lao sẽ có một cuộc sống an nhàn.

Nghĩ vậy nên tính múc ca nước dội luôn vào cái tivi smart. Nhưng lại nghĩ, đến tivi xịn thế mà còn nói ra được những câu ngu như vậy, thì có mua tivi khác về, chắc nó cũng chẳng nói được câu nào khôn hơn!

Nghĩ thế nên lại thôi, đỡ mất công đi múc nước!

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019

Thay đổi lớn


Hằng năm cứ vào độ giữa thu, lá ngoài đường chưa thèm rụng và trên không có những đám mây trắng như da của Ngọc Trinh, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm phê phê vì được về quê.

Tôi không thể nào quên được những cảm giác dễ chịu ấy nảy nở trong lòng tôi giống như mỗi lần được mẹ cho cởi truồng sau khi đã tè căng cả bỉm.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì cho đến nay tôi vẫn chưa biết chữ và ba mẹ không dám đưa giấy bút cho tôi. Nhưng mỗi lần thấy mẹ cho tôi thay áo đẹp, đội mũ và đeo giày vào, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

Buổi chiều hôm ấy, một buổi chiều không có sương thu và cũng chẳng có gió lạnh, ba mẹ tôi gọi taxi đưa tôi đến một phi trường cách nhà xa vãi đái. Phi trường này tôi chưa từng đến lần nào, nên lần này dĩ nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi có thay đổi hay không tôi cũng chẳng quan tâm, bởi chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi… à mà thôi.

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2019

Chén thử một con nhỏ


Ba em rất hay đọc tạp chí, nào Tài chính, nào Ngân hàng, nào Tiền tệ... Có điều, mấy quyển tạp chí của ba em chỉ toàn chữ là chữ mà chả mấy khi có hình, nên em chẳng thấy có gì hay.

Khác với ba em, mẹ em chỉ thi thoảng mới đọc tạp chí. Cơ dưng mà, tạp chí của mẹ, quyển nào cũng đầy hình vẽ, lại toàn là hình đẹp, nên em thấy hay hơn hẳn.

Một lần, vào bữa cơm tối, ba em kể chuyện báo đưa tin ông gì làm to ở Tây Nguyên chén con nhỏ đã có chồng, thế là bị cơ quan kỷ luật. Mẹ em nghe kể, chẳng tỏ gì ra vẻ hào hứng, chỉ bảo rằng ba mà cũng như thế thì mẹ xé xác.

Ba em chẳng nói gì thêm, chỉ tập trung ăn cho xong bữa rồi bế em ra bàn nước ngồi xem tạp chí. Nhưng không giống những lần trước vẫn xem tạp chí của mình, lần này ba vớ lấy một quyển tạp chí của mẹ, vừa xem vừa gật gù khen tạp chí có mấy con nhỏ trông ngon.

Đang lật qua lật lại mấy tờ tạp chí thì ba em có điện thoại. Thế là ba bỏ quyển tạp chí xuống, cầm điện thoại chạy ra ban công, vừa nói vừa chém tay vào không khí cứ như người lớn.

Còn lại một mình, em mới lật quyển tạp chí mà ba đang đọc dở ra coi, đoạn chén thử một con nhỏ trong đó xem ngon cỡ nào mà ba em cứ tấm tắc khen mãi.

Nhưng chén chưa được mấy miếng, em mới té ngửa là con nhỏ trong quyển tạp chí của mẹ, hoá ra, cũng vô vị và dai nhanh nhách, chẳng hơn gì bài viết trong mấy quyển tạp chí kinh tế mà em đã từng chén trước đây.

Đang khó chịu vì bị lừa chén nhầm con nhỏ không ra gì, em lại còn bị mẹ chạy đến mắng cho một trận vì tội làm hỏng quyển tạp chí của mẹ. Vừa mắng, mẹ vừa bắt em nhè con nhỏ mà em đang nhai trong miệng ra.

Chứng kiến cái cảnh mẹ em vừa quát tháo vừa thò ngón tay vào miệng em để móc con nhỏ kia, em thật không hiểu hà cớ mẹ em cứ phải làm căng về chuyện người khác chén con nhỏ này hay con nhỏ nọ.

Chẳng qua là do không biết mùi vị của mấy con nhỏ ra làm sao nên em mới chén thử. Chứ nếu biết trước là nó nhạt nhẽo thế này, thì mẹ em có đút hết cả mấy con nhỏ tận miệng, em cũng chẳng thèm. Ấy thế mà mẹ cứ to tiếng nặng lời với em, chưa kể lại còn doạ xé xác ba em nữa.

Nói chẳng phải chủ quan, chứ bây giờ mà cho mẹ em chén một con nhỏ trong quyển tạp chí kia, khéo mẹ lại chẳng khóc thét lên mà nhè ra không kịp luôn ấy chứ, tưởng báu lắm đấy mà mẹ cứ mắng này mắng nọ!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

​​

Xem thêm:
- Cổ tích về ba em
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2019

Cổ tích về ba em


Ba em có rất nhiều sách. Mỗi tội, sách của ba em nếu không phải là những quyển viết về tài chính, tiền tệ thì cũng là chuyện về mấy ông bên Tàu, nên em thấy chẳng có gì hay.

Một bữa, không hiểu tự kiếm ra tiền hay lấy trộm được của mẹ em, ba em mua về mấy quyển truyện cổ tích Việt Nam. Thế là từ hôm đó, thay vì kể chuyện Lữ Bố xoạc Điêu Thuyền hay Quan Vũ hàng Tào Tháo, mỗi tối ba lại đọc truyện cổ tích cho em nghe.

Những truyện cổ tích mà ba em đọc, nào là “Tấm Cám”, nào là “Thạch Sanh”, nào là “Cây tre trăm đốt”..., em thấy đều rất hay, hay hơn hẳn chuyện về mấy ông anh hùng hảo hán bên Tàu. Mẹ em bảo rằng, truyện cổ tích phản ánh cuộc sống và ước mơ của quần chúng nhân dân, nên sẽ làm cho người đọc, người nghe thấy gần gũi, thân thương.

Chỉ có điều, em không hiểu tại sao trong truyện cổ tích nước mình, những người tốt lại thường gặp hoàn cảnh éo le hoặc bị kẻ ác ức hiếp, hãm hại: cô Tấm bị mẹ Cám bắt nhặt thóc với gạo, Thạch Sanh bị Lý Thông nhốt dưới hang sâu, còn anh Khoai thì bị lão nhà giàu lừa làm việc quần quật nhưng cuối cùng lại chẳng gả con gái cho… Nghĩ vậy nhưng em cũng chẳng biết thắc mắc với ai, vì hồi ấy em chỉ mới nói được mấy từ mă, mă, mă, mă hay pă, pă, pă, pă.

Cho đến một hôm…

Hôm ấy, cả nhà em vừa mới ăn tối xong, em và ba em ngồi xem tivi, còn mẹ em dọn dẹp ở trong bếp. Bỗng nhiên, Tào thừa tướng xuất hiện và đuổi mẹ em chạy có cờ về phía nhà tắm.

Một lúc sau, mẹ em trở vào, mặt mày nhăn nhó. Mẹ hỏi ba: “Không biết do ăn món gì mà em lại đau bụng. Anh có bị như vậy không?”

Ba em không rời mắt khỏi màn hình tivi, nói như dao chém vào đá: “Anh là người tốt thì sao mà bị đau bụng được!”

Mẹ em nghe thấy vậy, liền chạy lại nhéo cho ba em một cái, đoạn trút lên đầu ba em một trận oanh tạc bằng lời, giống như mẹ vẫn thường làm mỗi khi không vừa lòng với cái kẻ mà mẹ vẫn gọi là “chồng” hoặc “anh iu” hay “chục chưng”.

Nhìn cảnh ba em bị nhéo, em mới chợt vỡ lẽ về cái điều mà em thắc mắc bấy lâu. Hóa ra, truyện cổ tích chẳng qua cũng chỉ ghi chép lại những điều xảy ra trong đời sống hàng ngày của con người. Mà cho đến hôm nay, một người tốt như ba em còn bị đối xử tệ bạc như thế, thì những cô Tấm, anh Khoai hay chàng Thạch Sanh trong truyện của ngày xửa ngày xưa bị người ta ức hiếp hãm hại, âu cũng là cái liễn!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

​​

Xem thêm:
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2019

Bản lĩnh của ba em


Ba em là người sinh ra ở làng quê, trưởng thành từ gian khó. Mẹ em bảo rằng, những người như ba là người có bản lĩnh vững vàng, rất khó bị lay chuyển hay lung lạc.

Một bữa, nhà em ăn tối xong, mẹ em lấy một quả quýt trên đĩa mời ba em tráng miệng. Nhưng ba em từ chối, vì ba ngại việc bóc vỏ quýt sẽ làm bẩn tay.

Mẹ em liền cầm quả quýt bóc sạch vỏ rồi đưa cho ba. Nhưng ba em vẫn lắc đầu vì không muốn bị nước từ trong quả quýt dây ra tay.

Mẹ em đành phải tách quả quýt ra, rồi lấy một múi đưa tận miệng cho ba. Lần này thì ba em không có lý do gì để từ chối, nhưng ba vẫn bảo là không muốn ăn.

Mẹ em chẳng biết làm thế nào, mới bảo là, đằng nào mẹ cũng bóc rồi, ba ăn một miếng cho vui! Ba em ngần ngừ một lát rồi cũng há miệng đón lấy múi quýt từ tay mẹ em.

Nhưng chưa kịp nhai múi quýt mà mẹ em đút cho thì ba em đã rú ỏm hết cả tỏi lên, mặt mũi nom chẳng khác gì Tề Thiên Đại Thánh.

Mẹ em trông thấy vậy, vội vàng hỏi thăm cơ sự ra làm sao, thì ba em bảo là quýt chua vãi cả đái. Vừa nói, ba vừa rùng mình, giống như em vẫn thường làm mỗi khi đi tè vậy.

Nhìn cảnh ba em ăn quýt, em buồn cười quá mà không dám cười vì sợ ba nổi cáu. Nhưng qua vụ đó, em mới ngộ ra rằng, ba em cũng không phải là người vững vàng như mẹ em từng nói.

Em nghĩ, nếu thật sự là người có bản lĩnh, thì nhẽ ra ba phải giữ vững lập trường trước sau như một, không thèm nếm miếng nào, cho dù mẹ em có đưa quýt đến tận mồm.

Như em đây, tuy sinh ra giữa thủ đô và chưa từng trải qua gian khó, nhưng một khi đã không muốn ăn cháo hay uống sữa, thì mẹ em có đút kiểu gì cũng không thể khiến em mở miệng. Đằng này, ba em mới từ chối được vài lần đã há miệng ra, để rồi vừa nhăn mặt vừa phải rùng mình.

Có điều em thấy, tuy không phải là người vững vàng cho lắm nhưng dù sao ba em vẫn là đàn ông, nên sự thể cũng chưa đến nỗi quá tệ. Chứ nếu sinh ra là phụ nữ mà ba em lại dễ bị lung lạc như thế, thì không khéo quanh năm chỉ làm mỗi một việc là xách giỏ vào Bệnh viện C mà nằm chứ chẳng chơi!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

​​

Xem thêm:
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2019

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 74b


Hồi thứ 74b
HÁN THỌ HẦU MƯU LẠ KHƠI SÔNG
CHINH NAM TƯỚNG TÀI CAO HỨNG NƯỚC

Trước nói, Tào Tháo nghe tin Quan Vân Trường vây đánh Phàn Thành nguy cấp lắm, liền phong Vu Cấm làm chinh nam tướng quân, Bàng Đức làm chinh tây đô tiên phong, sai lĩnh bảy đạo quân ra giải vây.

Vu Cấm đóng cả bảy đạo quân ở cửa Khoái Khẩu cách Phàn Thành mười dặm, dựa vào sườn núi hạ trại.

Quan Vân Trường nghe tin Vu Cấm đóng quân ở mé bắc Phàn Thành, lập tức lên ngựa, dẫn vài tên lính kỵ, trèo lên gò cao đứng xem, xong trở về sai tướng sĩ thu xếp thuyền bè, dự sẵn đồ thuỷ chiến.

Quân Tào đóng ở cửa Khoái Khẩu, mưa to luôn mấy hôm, đốc tướng là Thành Hà vào bẩm với Vu Cấm rằng: “Quân ta đóng ở cửa sông, địa thế thấp lắm. Hiện giờ mưa thu ròng rã, quân sĩ rất vất vả. Mấy bữa nay lại nghe tin quân Kinh Châu đóng cả ở trên gò cao, và sửa sang lại thuyền bè ở cửa sông Hán Thuỷ. Nếu nước sông lên to, thì quân ta nguy mất, phải liệu trước đi mới được”.

Vu Cấm nghe bẩm, phán rằng: “Việc này ta đã có chủ kiến. Ngươi nên truyền lệnh ta, sai tướng sĩ mỗi người phải dự sẵn một cái lu!”

Thành Hà ngạc nhiên hỏi: “Đang lúc việc binh cấp bách, sắm lu cho tướng sĩ phỏng có ích gì?”


Ảnh: Vu Cấm bị nước ngập không đường chạy
Vu Cấm đắc ý: “Thứ hèn hạ như ngươi, biết làm sao được mưu này! Mỗi tướng sĩ cầm một cái lu hứng nước mưa, còn lo gì bị ngập!”

Thành Hà nói: “Mạt tướng xưa nay chỉ thấy người ta đắp đê hoặc khơi sông, đào hào, chứ chưa thấy ai dùng lu mà chống được ngập bao giờ!”

Vu Cấm cười: “Cái này không phải tự ta nghĩ ra, mà đã có nhiều xứ như Giang Nam, Kinh Châu, Từ Châu áp dụng rồi! Nay đang cự nhau với Quan Vũ, sự thể cấp bách, không thể đắp đê đào hào mà phải dùng mưu lạ mới được!”

Thành Hà cáo từ lui ra, truyền tướng sĩ dự sẵn lu để hứng nước mưa.

Đêm hôm ấy, bỗng trời nổi mưa to gió lớn. Vu Cấm đang ngồi trong trướng, nghe thấy tiếng nước reo ầm ầm, vội sai tướng sĩ mang lu ra hứng, thì thấy ba bề bốn bên, nước đổ về như thác lũ.

Nguyên là Quan Vân Trường thấy mưa thu tầm tã mà Vu Cấm lại đóng quân ở chỗ thấp, nên đã sai người lấp các cửa sông. Đến hôm ấy nước lên to, Vân Trường mới cho thuyền ra tháo cửa sông cho nước tràn vào trại quân Tào.

Bảy đạo quân Tào bấy giờ chạy đâu cho thoát, thôi thì người chìm giữa dòng, kẻ giạt ngọn sóng, lênh đênh trên mặt nước, chết đuối không biết cơ man nào mà kể. Chỗ đất phẳng, nước sâu hơn một trượng.

Đến tang tảng sáng, Quan Vân Trường cùng với các tướng ngồi trên thuyền to, phất cờ đánh trống kéo đến. Vu Cấm không có đường nào chạy, bị quân Kinh Châu bắt sống.

Người đời sau có thơ rằng:

Tưởng khôn hơn cả người thiên hạ
Dùng lu bé tẹo hứng nước mưa
Đến khi bị ngập không đường chạy
Vạ rớt xuống đầu, sáng mắt chưa?


Muốn biết Vu Cấm phen này sống chết thế nào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2019

Tây du ký tân biên - Hồi 5


Hồi thứ 5
ĐƯỜNG TAM TẠNG NÓNG LÒNG TÌM KẾ
TRƯ BÁT GIỚI NGỨA MIỆNG NÓI LEO

Trước nói, Tôn Ngộ Không nghe cao nhân họ Được nói chuyện gọi mưa gọi gió thì nhức đầu quá, vội nhào lên cân đẩu vân, bay thẳng về thành Rồng Bay.

Thầy trò Đường Tăng và ông lão chủ nhà thấy Ngộ Không không mời được cao nhân về cùng, liền hỏi han duyên cớ.

Ngộ Không nói: “Lão Tôn còn giữ được mạng về đây là mừng lắm rồi. Chứ nghe cao nhân ấy nói thêm vài câu nữa, khéo lão Tôn nhức đầu chết mất!”

Ông lão nghe thấy vậy, buồn bã than thở: “Cầu mưa không được, điều hòa nhiệt độ lại bị hỏng. Chắc lão không qua nổi mùa hè này!”

Ngộ Không nghe nói, ngạc nhiên hỏi: “Điều hòa lão Tôn mua về mới dùng mấy bữa, làm sao đã hỏng được ngay?”

Ông lão rầu rĩ nói: “Điều hòa của Tôn trưởng lão mua tuy mới nhưng là hàng dỏm nên chỉ dùng được mấy bữa là cục nóng thành cục lạnh, còn cục lạnh lại hóa ra cục nóng!”

Ngộ Không không tin lời ông lão, mới nói: “Điều hòa mà ta mua về là “Đỉnh cao công nghệ Tàng Phu”, sao lại là hàng dỏm?”

Ông lão đang buồn lại chuyển thành bực bội, nói: “Có điều này trưởng lão không biết. Cái điều hòa ấy hiệu Ôxanza, tiếng là công nghệ Tàng Phu nhưng thực chất là hàng giả mua từ bên Đông Thổ Đại Đường mang về. Gần đây dân chúng trong thành mới phát hiện ra việc này!”

Đường Tăng nghe nói, hốt hoảng kêu lên: “Mô Phật! Hàng mua ở bên Đông Thổ Đại Đường thì mong gì không dỏm! Ta từ bên đấy sang đây còn lạ lùng gì!”

Ngộ Không nghe nói thế, hai tay hết gãi vào nhau thì lại gãi đầu gãi cổ loạn xị như bọn nghiện thèm thuốc. Đường Tăng thấy vậy liền bảo: “Đồ đệ chớ quá lo lắng! Gần đây ta nghe nói Nữ hoàng văn hoá tâm linh ở thành Sòn Gài có khả năng chống được hàng giả. Hay là con đi mời người ấy về xử lý giúp cái điều hòa Ôxanza cho ông lão có được không?”

Bát Giới nãy giờ im lặng, nghe sư phụ nói đi mời nữ giới, vội lên tiếng: “Sư huynh vừa mới đi cầu mưa về mệt rồi. Lần này sư phụ để con đi thay cho!”

Nói rồi vác đinh ba lên vai, quay lưng hăm hở định đi ngay. Ông lão trông thấy liền can: “Trư trưởng lão đừng đi mà mất công! Nữ hoàng kia chẳng qua là danh xưng tào lao, mỗi năm có đến vài chục người được phong như vậy. Bà ta không đủ chuyên môn nên vừa mới xin rút khỏi ban chống hàng giả rồi!”

Đường Tăng nghe vậy mới nói với Ngộ Không: “Chống điều hòa giả không được, hay là con đi kiếm một ít điều hòa xịn về đây cho dân chúng dùng đỡ nóng?”

Ngộ Không lại gãi đầu gãi cổ hỏi lại: “Hàng dỏm còn có chỗ cho mua trả góp, chứ hàng xịn thì con biết lấy ở đâu?”

Đường Tăng đáp: “Ta nghe nói xứ Hàng Gia cách đây không xa có nhiều người ở nha thái học bất chấp gông xiềng lao ngục để sửa điểm cho các sĩ tử thi Hương mà không đòi hỏi vàng lụa hay châu báu, thật là có tấm lòng Bồ Tát! Con thử đến đó xin họ một ít ngân lượng về mua điều hòa xịn lắp cho bá tánh dùng coi sao?”

Ngộ Không nghe nói cả cười: “Sư phụ là người xuất gia nên nghĩ cái gì cũng đơn giản. Mấy người kia nhân hậu thì chỉ có thể đi tù thay người khác, chứ làm sao có ngân lượng cho sư phụ để mua điều hòa được?”

Bát Giới nghe vậy liền chen ngang: “Nếu họ không đủ tiền mua điều hòa, thì sư huynh xin họ một ít tiền để mua vài cái lu cũng được!”

Đường Tăng nghe nói không hiểu, mới hỏi Bát Giới: “Mua lu để làm gì vậy, Bát Giới?”

Bát Giới vội thưa: “Để hứng nắng, thưa sư phụ! Con nghe nói ở thành Sòn Gài có người dùng lu hứng mưa để chống lụt, thì ta cũng có thể dùng lu hứng nắng để chống hạn vậy!”

Đường Tăng nói: “A di đà Phật! Việc ngu dốt ấy sao con cũng có thể nghĩ ra! Con không thấy mấy hôm nay người kia bị thiên hạ giễu cợt không ngớt hay sao? Con mà học theo kế ấy, không khéo thiên hạ lại quay sang chửi cho con sml!”

Bát Giới bị Đường Tăng mắng thì chẳng nói gì, lại ngồi im nghe sư phụ và sư huynh bàn kế.

Ấy thật là:
Đã ngu thì nín cho xong chuyện
Mở miệng làm chi bị mắng thêm!


Muốn biết phen này thầy trò Đường Tăng tìm ra cách nào để cứu bá tánh thành Rồng Bay, xem hồi sau mới rõ.

Xem thêm:
- Tây du ký tân biên - Hồi 1
- Tây du ký tân biên - Hồi 2
- Tây du ký tân biên - Hồi 3
- Tây du ký tân biên - Hồi 4