Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

Nhạc Ả-dập của ba em


Ba em rất yêu tiếng Ả-dập. Sở dĩ em biết điều đó, là vì em để ý thấy những lúc ru em ngủ, ba thi thoảng lại rú lên một vài câu trong mấy bài hát tiếng Ả-dập. Thậm chí đôi khi có những bài dân ca Bắc Bộ hay quan họ Bắc Linh, ba em cũng hát thành tiếng Ả-dập luôn. Tỉ như cái bài Cây trúc xinh mà các liền anh liền chị hay hát, được ba em Ả-dập hoá dư lày:

“Bamboo nice, tang tình là bamboo grows, qua lới nọ by the pond.
Miss Two nice, tang tình là Miss Two stands, stands alone, qua lới nice and nice…”


Thoạt tiên, em thấy việc ba em yêu tiếng Ả-dập như thế cũng là chuyện tốt. Chẳng gì, bây giờ nước mình cũng đã mở cửa hội nhập với thế giới rồi, nếu quen dùng tiếng Ả-dập thì việc giao tiếp với người nước ngoài càng trở nên thuận tiện hơn.

Dưng mẹ em thì không nghĩ như em. Mẹ bảo, tiếng Ả-dập vào tay người khác thì sẽ trở thành công cụ giao tiếp hữu ích, dưng vào tay ba em thì có khi lại thành phương tiện làm điều ác.

Em còn chưa kịp hiểu ra vì sao lại có chuyện lạ lùng như vậy, thì mẹ kể rằng, hồi ba mẹ mới quen nhau, có lần ba hát cho mẹ nghe mấy câu trong bài Eternal Flame của ban nhạc The Bangles dư lày:

“Close your eyes, give me your hand, darling
Do you feel my heart beating?
Do you understand?
Do you feel the same?”


Ban đầu, mẹ không hiểu ba em chỉ hát cho vui hay có ý gì khác, nên mẹ cũng thử nhắm mắt lại như lời bài hát coi sao. Dưng mắt mẹ nhắm lại chưa đầy một nốt móc đơn thì ba em đã kịp đoạt mất hàm răng của mẹ rồi. Từ đấy mẹ em, muốn hay không, cũng phải làm Chủ nhiệm Hợp tác xã Toàn Lợi, vì hàm răng đã bị ba em cướp mất. Mẹ đâm ra ngờ vực các bài hát tiếng Ả-dập của ba em.

Em nghe mẹ kể thì mới vỡ lẽ. Hoá ra, bấy lâu nay ba em lợi dụng các bài hát Ả-dập để làm điều ác. Mà đấy chắc chắn là điều không nên, không phải một chút nào.

Từ bữa đó, em cũng bắt đầu dè chừng việc hát tiếng Ả-dập của ba em. Thế cho nên, mỗi khi ru em mà ba hát mấy bài bolero phản động kiểu như “Sầu tím thiệp hồng” hay “Cô hàng xóm” thì em còn chịu ngủ. Chứ còn nếu ba mà tấu mấy bài hát Ả-dập lên thì em kiểu gì cũng phải mở mắt ra ngay.

Em nghĩ, dù ba chưa làm điều ác gì với em, nhưng với một người khó lường như ba, thì mình cẩn thận vẫn tốt hơn. Răng đầy hàm như mẹ em mà còn bị ba cho làm Chủ nhiệm Hợp tác xã Toàn Lợi, nữa là một đứa răng mới nhú như em. Không cẩn thận, khéo ba lại cho em làm chủ nhiệm cả một liên hiệp hợp tác xã chứ chẳng chơi!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019

Ba em dụng mưu Tào Tháo


Ba em là thanh niên nghiêm túc. Sở dĩ em dám quả quyết như vậy là vì em thấy các buổi tối, ba em toàn ở nhà chơi với em, không đòi xuống sân chung cư trêu gái như mấy chú tre trẻ, cũng không giả vờ đi đổ rác như mấy bác già già. Mỗi ngày ngoài 8 giờ vàng ngọc ở cơ quan ra, ba em chỉ làm đúng một việc như vậy, không làm bất kỳ việc gì khác.

Bữa nọ như thường lệ, đi làm về, ba em tắm rửa và cơm nước xong, liền vào phòng chơi với em. Hôm ấy tivi có lịch phát sóng trận bóng đá giữa đội Việt Nam và đội I-rắc.

Hai cha con đang nằm đắp chăn nói chuyện Quan Vũ hàng Tào Tháo mấy lị Lữ Bố xoạc Điêu Thuyền thì đột nhiên mẹ em mở cửa phòng bước vào. Mẹ em hỏi ba, sao lại nằm chơi mà không bật tivi xem bóng đá.

Ba em ngừng câu chuyện với em lại, rồi bảo với mẹ, là không xem thì càng đỡ mất công, bởi Việt Nam làm sao có cửa thắng nổi I-rắc.

Mẹ em nghe ba nói thì tỏ ra không đồng tình. Mẹ bĩu môi lườm ba em rồi bảo, Việt Nam đã soán ngôi vương của Thái Lan, bây giờ là nhà vô địch Đông Nam Á, sợ gì I-rắc mà không thắng.

Nói rồi, mẹ nhủ ba em ra bật tivi mà xem bóng đá cho có không khí, tránh chỗ để mẹ ru em ngủ.

Ba em vốn có hiếu với vợ. Nghe mẹ em bảo, ba lồm cồm chui ra khỏi chăn, cắp đít ra phòng khách bật tivi xem bóng đá một mình.

Hồi lâu, ba em trở vào, miệng lầu bầu nói tiếng đan mạch như thể ông gì Xuân lúc bị giao đứng ở tiệm Âu hoá để chèo kéo người ta may trang phục của ông Tuýp phờ nờ vậy.

Mẹ em thấy ba em thần sắc kém thắm, liền hỏi thăm cơ sự ra làm sao. Ba em bực dọc kể là chú gì thủ môn bắt bóng như shit, để cho đội I-rắc thắng ngược ở phút 90, báo hại ba em cả tối chịu lạnh ngồi xem mà chả được nước mẹ gì.

Lúc ấy em buồn ngủ quá nên ngủ luôn, vả thấy ba đang cáu nên em cũng không tiện mở lời. Nhưng em vừa đi ngủ vừa nghĩ, sự bực dọc của ba em hôm ấy, chính ra, là hoàn toàn xứng đáng và không nên được an ủi.

Ai đời, một thanh niên nghiêm túc như ba em, suốt ngày nghiền ngẫm “Tam quốc diễn nghĩa” để học mưu kế của Tào Tháo mà lại không nhớ lời dạy của ông ấy truyền lại cho đời sau, để đến nỗi phải ôm lấy cục tức chỉ vì một cú sút của cái đội I-rắc kia.

Phải tay em á, sau này lớn lên, vợ em có bảo gì thì em cứ làm ngược cmn lại. Lúc ấy thì đừng có nói là đội I-rắc, chứ đến cả khu vực Trung Đông hay thậm chí cả thế giới, đố có đội bóng nào có thể làm em nổi cáu được như cái đội I-rắc đã làm với ba em hồi xưa. Mưu của Tào Tháo đấy, chứ không phải là hạng vừa đâu, vừa vừa vừa đâu!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2018

Trí khôn của ba em


Ba em là tiến sĩ kinh tế. Chuyện này thì ai đã từng đi tìm lợn cưới mà gặp ba em cũng đều biết cả.

Tuy bằng cấp đầy người như vậy, nhưng xét ra thì ba em cũng chưa đến nỗi thông minh cho lắm. Sở dĩ em dám nói thế là vì em thấy ba em rất hay hiểu sai ý của người khác.

Có lần lúc em còn nhỏ, em và ba em ở nhà với nhau. Đang nằm chơi với ba, tự nhiên em thấy mắc tè quá nhưng không biết phải làm sao. Tự mình đi ra nhà vệ sinh thì em chưa làm được, mà nhờ ba em đưa đi thì em lại chẳng biết mở lời như thế nào. Túng quá làm liều, em đành tè luôn một bãi vào bỉm.

Nói về chuyện bỉm, hồi em còn bé, ba mẹ em thường cho em dùng bỉm Merries của Nhật. Tuy được tiếng là có khả năng thấm hút vượt trội, nhưng một loại bỉm thiết kế cho giống người mà cả thế giới gọi là “Nhật lùn”, thì làm sao mà chịu nổi sức tè của dòng dõi “con Rồng cháu Tiên” như người Việt. Thành ra, em chỉ cần tè có một lúc, thì cái bỉm Merries đã đầy ứ ừ ự.

Em thấy bỉm nặng quá, nên đưa mắt ra hiệu cho ba em, đặng ba còn biết đàng mà thay cho em một cái bỉm khác. Chứ đeo mãi một cái bỉm chứa toàn nước như vậy, thì đến trim Lạc chịu cũng còn chả nổi, huống hồ là trim em.

Dưng ba em lại chẳng hiểu ý của em. Ba tưởng em muốn nói chuyện nên ghé sát lại, kể chuyện cho em nghe. Khổ nỗi, chuyện của ba em quay đi quay lại cũng chỉ loanh quanh trong mấy quyển sách Tầu, hết “Khổng Minh bắt Mạnh Hoạch” xong thì đến “Lữ Bố phịch Điêu Thuyền”… Em nghe ba kể mấy cái chuyện ấy mà chán ốm, chẳng buồn hưởng ứng lấy một câu.

Ba em tưởng em bị đói bụng, liền chạy đi lấy bình sữa để cho em ăn. Nhưng cực nỗi, em không thèm sữa thì làm sao có thể ăn được? Thế nên khi ba đút bình sữa vào miệng thì em lắc đầu quầy quậy, để tỏ cho ba biết đó không phải là thứ em cần.

Ba em lại tưởng là em buồn ngủ, nên đặt bình sữa xuống một bên, đoạn tung ra một tràng bolero phản động để ru em ngủ, hết “Duyên phận” rồi đến “Hoa trinh nữ”, xong thì đến cả “Đập vỡ cây đàn”...

Đến lúc này thì em không thể chịu thêm được nữa. Em phải hét toáng lên để cho ba em biết, rằng em không muốn nói chuyện, không muốn uống sữa và cũng chẳng cần đi ngủ. Em chỉ muốn ba em hiểu ra một điều đơn giản, là em cần được thay bỉm.

Nhưng em hét khản cả cổ mà cũng chẳng có tác dụng gì. Ba em hết đút bình sữa vào miệng em thì lại vỗ vỗ vào lưng em và hát nhạc phản động, cho đến khi mẹ em đang nấu cơm ở ngoài bếp phải chạy vào hỏi chuyện rồi thay bỉm cho em.

Đến lúc này thì ba em mới biết là em khó chịu vì cái bỉm bị ướt. Nhưng ba vẫn không chịu nhận mình là người chậm hiểu, nên ba bảo với em một câu cực kì tào lao: “Lần sau muốn thay bỉm thì phải bảo, chứ không được gào lên như thế!”

Hồi ấy em chưa biết nói để có thể cãi lại ba, nên em đành phải chịu. Nhưng cái sự chậm hiểu và cố chấp của ba em thì vẫn khiến em còn tức cho đến tận bây giờ. Thử nhủ ba đeo một cái bỉm đầy nước vào trim mà coi, ba lại chẳng gào toáng lên ngay gấp mấy lần em í chứ. Thế mà ba lại bắt em mỗi khi như thế còn phải thưa với chẳng bảo!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8f


Hồi thứ 8f
VƯƠNG DOÃN BỖNG DƯNG LÂM BỆNH NẶNG
ĐIÊU THUYỀN ĐỒNG Ý TẠM BÁN THÂN


Trước nói, Điêu Thuyền vào phòng của Lã Bố ở nhà nghỉ Vành Thinh để lấy sâm cau, bị Đổng Trác bắt được. Trác yêu cầu Điêu Thuyền viết cam kết chấm dứt quan hệ với Lã Bố, đoạn sai người đưa Điêu Thuyền về phủ, giam lỏng ở đấy.

Điêu Thuyền từ sau vụ vào nhà nghỉ Vành Thinh bị Đổng Trác ghẻ lạnh, bao nhiêu vàng lụa tiền nong để chi dùng hàng tháng đều bị Trác cắt hết nên lâm vào tình cảnh khó khăn. Đúng lúc ấy, gia nhân phủ tư đồ lại đến báo tin cha nuôi của Điêu Thuyền là Vương Doãn bị suy thận phải chạy chữa rất cần chi phí.

Do bệnh tình của Vương Doãn ngày càng nặng, bổng lộc vua ban lại chẳng được bao nhiêu, nên chi dùng của phủ tư đồ trở nên hết sức eo hẹp. Phận làm con, dù đã được gả vào phủ thái sư nhưng Điêu Thuyền vẫn phải gồng gánh để lo lắng cho cha nuôi.

Thật may lòng trời chưa nỡ dứt nhà Hán, giữa lúc gặp khó khăn nhất thì một tay kép hát vốn có quen biết từ trước tìm đến phủ thái sư gặp Điêu Thuyền. Tay kép hát này giới thiệu có một thương nhân giàu có muốn bỏ 1 tỷ quan tiền mua thân Điêu Thuyền để giúp nàng vượt qua khủng hoảng kinh tế.

Điêu Thuyền nghe nói cả mừng, liền nhận lời bán thân cho thương nhân giàu có. Nhưng không may, khi Điêu Thuyền cùng thương nhân kia vào khách sạn để làm chuyện mua bán thì bị bọn Lý Thôi, Quách Dĩ đi tuần bắt gặp. Hai tướng Lý, Quách lập tức đưa Điêu Thuyền về trình Đổng Trác.

Vừa trông thấy Điêu Thuyền bước vào, Đổng Trác đã chỉ mặt quát lớn: “Con tiện tì này, hết giăng gió với Lã Bố thì giờ lại vào khách sạn để bán thân. Sao mi lại dám giở cái trò đê tiện đó để làm ô uế uy danh của ta?”

Điêu Thuyền vội thưa: “Xin thái sư chờ ngờ oan cho tiện thiếp! Chẳng qua vì lương tiền bị thái sư cắt hết, không đủ chi dùng nên tiện thiếp tạm đồng ý đi uống cà phê với vị thương nhân kia để được hỗ trợ tiền chữa bệnh cho cha nuôi, chứ tiện thiếp quyết không bao giờ chấp nhận bán thân như thái sư nói!”

Đổng Trác quát: “Uống cà phê thì hà cớ không ra quán cà phê mà lại vào khách sạn?”

Điêu Thuyền nói: “Khi tiện thiếp đến quán cà phê thì có người tới báo rằng vị thương nhân kia cũng có tiếng nên ngại gặp ở nơi công cộng, đề nghị tiện thiếp vào gặp ở phòng riêng trong khách sạn cho tiện nói chuyện”.

Đổng Trác quát: “Nếu các ngươi chỉ nói chuyện thì cớ chi bọn Thôi, Dĩ lại báo với ta là ngươi vào khách sạn để bán thân?”

Điêu Thuyền oà khóc nức nở: “Tiện thiếp xin thề với thái sư, tiện thiếp vào khách sạn chỉ để nói chuyện, chứ chưa cởi đồ. Hai người chỉ ngồi nói chuyện bình thường nhưng hai tướng Lý, Quách ập vào khiến tiện thiếp hoảng sợ không biết chuyện gì xảy ra. Sau hai tướng mới cho tiện thiếp biết là có người đã tố cáo tiện thiếp có hành vi không chính đáng tại khách sạn”.

Đổng Trác cười lớn: “Mi tưởng ta là con nít ba tuổi hay sao? Mấy phen mi giở trò giăng gió, ta đã bỏ qua. Phen này mi lại dám cả gan buôn hương bán phấn, ta quyết không tha cho mi!”

Ấy thực là:

Dù cho chưa kịp cởi đồ
Có chăng trẻ nít tin cô giãi bày
Trắng đen đã tỏ thế này
Còn chi mà vẫn mặt dày hở cô?


Chưa biết phen này Đổng Trác xử lý Điêu Thuyền dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8e
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8d
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8c
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8b

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

Kẻ đóng thế ba em


Em là một người cởi mở. Ngay từ lúc còn nhỏ, em đã rất thích giao tiếp. Mỗi sáng ngày mở mắt ra, em đã bắt đầu nói chuyện với ba em hoặc mẹ em.

May mắn cho em, là ba em cũng thích giao tiếp. Thế cho nên, mỗi khi em mở lời bắt chuyện, ba đều vui vẻ tiếp chuyện em. Thậm chí nhiều khi em cảm thấy mệt hoặc không có hứng nói chuyện, ba cũng chủ động hỏi han hoặc gợi chuyện, làm em không thể không cất lời.

Vì hai cha con đều cùng là đàn ông nên ba em cũng khá hiểu em. Thành ra, trong mỗi câu chuyện của em, ba em rất chăm chú lắng nghe và đưa ra ý kiến của mình. Em nhận thấy là hầu như chưa bao giờ em bắt chuyện mà ba em lại không hưởng ứng, thậm chí hai cha con còn nói chuyện với nhau rất say sưa. Chính vì thế nên em cảm thấy rất vui khi nói chuyện với ba. Và mỗi khi hai cha con có dịp ở gần nhau, em đều kể cho ba em nghe cơ man nào là chuyện.

Em phải công nhận là ba em hiểu biết cũng khá rộng. Thế cho nên, mỗi khi em có chuyện gì thắc mắc, ba em đều đưa ra được câu trả lời. Có thể là do lấy trộm được của mẹ em nhiều tiền để mua sách về đọc nên ba mới có thể giải đáp những thắc mắc của em dễ dàng như vậy.

Tuy nhiên, cũng có lần hai cha con nói chuyện với nhau nhưng ba không giải đáp thắc mắc của em. Lúc ấy ba em bận làm việc gì đó, nên ba bảo em nói chuyện với bạn Voi.

Nói rồi ba đi làm việc của mình, còn em và bạn Voi nằm nói chuyện với nhau. Em kể cho bạn Voi nghe những chuyện mà em thấy thú vị và đem những điều em thắc mắc thổ lộ với bạn ấy, những mong được bạn ấy chia sẻ hoặc giải đáp như ba em vẫn thường làm.

Nhưng khác với ba em, bạn Voi tỏ ra rất hờ hững với câu chuyện mà em kể. Bạn ấy cũng không mảy may quan tâm đến những điều mà em băn khoăn, thắc mắc. Thành ra, em nói đến khô cả miệng mà bạn ấy chẳng đáp lại em một tiếng nào.

Em tưởng là câu chuyện của mình quá nhạt nhẽo, không làm bạn Voi thấy hứng thú, nên em chuyển câu chuyện sang nội dung khác và thay đổi cách nói chuyện của mình, từ “a, a” cho đến “âu, âu” rồi “uơ, uơ”.

Nhưng mọi nỗ lực của em đều không làm bạn Voi để ý đến câu chuyện. Quá ấm ức và tủi thân, em khóc oà lên cho đến khi ba em chạy đến bế em lên và mắng bạn Voi thật thậm tệ, thì em mới thôi.

Những ngày còn bé, em thấy thật vui vì có ba em là người luôn lắng nghe và chia sẻ, không như cái bạn Voi khó chịu kia, lúc nào cũng dửng dưng, chẳng bao giờ thèm để ý đến tâm sự hay nỗi niềm của người khác.

Nhưng sau này lớn lên, em mới té ngửa ra một điều, là một bạn được làm bằng vải nhồi bông như bạn Voi thì không hề biết nghe và cũng không hề biết nói để có thể tiếp chuyện với một người đàn ông mới được vài tháng tuổi như em.

Ấy vậy mà suốt những năm tháng ấy, mỗi khi có việc bận không thể chuyện trò với em được, thì ba em lại bảo em nói chuyện với bạn Voi. Thế có tức không chứ lị!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

Tư vấn của ba em


Chẳng biết từ bao giờ, ông bà ngoại em có nuôi một ông cậu.

Hồi em còn nhỏ, có lần cậu của em ở quê ra Hà Nội học nghiệp vụ. Vào hôm cuối tuần, cậu đến nhà em chơi và ăn cơm với ba mẹ em.

Chuyện trò lúc ăn cơm, cậu em kể rằng việc học của cậu rất tốn kém, từ khi ra Hà Nội học cho đến nay mới chỉ mấy tháng, mà cậu đã phải tiêu rất nhiều tiền.

Ba em tỏ ra rất thấu hiểu và thông cảm với hoàn cảnh của cậu. Rồi như để giúp cậu em tìm ra phương án giảm bớt gánh nặng chi tiêu, ba khuyên cậu là đừng chơi cái loại 25 nghìn, mà chơi loại 4 triệu cho rẻ. Ba bảo, loại 4 triệu cũng đã là đẹp nhất nhì Sài Gòn rồi, loại 25 nghìn chưa chắc đã đẹp bằng.

Nghe ba nói, cậu em đang nhai cơm mà phải nuốt vội rồi mới dám cười kẻo sợ bị sặc. Còn mẹ em thì bỏ bát cơm xuống, véo ba em một cái rồi mắng ba là nói linh ta linh tinh.

Ba em cười cười, bảo là mẹ em hiểu làm sao được những cái chuyện ấy mà đòi tham gia. Mẹ em không buồn trình bày sự hiểu biết của mình, chỉ lườm ba em rồi bảo ba cứ liều liệu đấy.

Em không hiểu loại 25 nghìn và loại 4 triệu mà ba nói với cậu em là cái loại gì. Em cũng chẳng biết là sau khi về thì cậu có làm theo lời khuyên của ba em hay không. Nhưng sau này học toán đến hàng triệu, em mới thấy việc ba bị mẹ em mắng hôm ấy là hoàn toàn chính xác.

Rõ ràng là 4 triệu thì phải nhiều hơn 25 nghìn chứ, không hiểu ba em tính toán kiểu gì mà lại bảo là chơi loại 4 triệu rẻ hơn loại 25 nghìn. Chẳng trách hôm đấy, mẹ em bảo là ba em nói linh ta linh tinh.

Ấy thế mà không hiểu sao, một người tính toán dở như ba em lại có bằng tiến sĩ kinh tế mới lạ đời chứ lị!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

Sức khoẻ của ba em


Ba em làm ở ngân hàng. Ngân hàng ba em mỗi năm đều tổ chức khám sức khỏe cho cán bộ nhân viên, ai cũng được tham gia.

Hôm vừa rồi, ba em đi khám sức khỏe định kỳ theo lịch của cơ quan. Tối về, mẹ em hỏi ba kết quả khám khiếc ra sao. Ba em bảo là mọi chỉ số đều tốt, chỉ có mỗi acid uric và cholesterol trong máu cao hơn bình thường.

Mẹ em tỏ ra rất lo lắng. Mẹ nhủ ba phải đi mua thuốc uống ngay, kẻo để lâu ngày lại sinh ra gout và mỡ máu thì dở hơi cám lợn.

Ba em cười, bảo là nếu bị mấy bệnh đấy thì càng oách, không việc gì phải uống thuốc. Ba em còn bảo thêm, thời buổi này ai không mắc bệnh gout và mỡ máu thì khéo còn bị thiên hạ cười cho là đồ nhà nghèo không có gì ăn.

Em chỉ nghe ba mẹ nói chuyện đến đó thì buồn ngủ quá nên ngủ thiếp đi, thành ra không biết mẹ em xử lý cái tội cãi vợ của ba dư lào. Nhưng em thấy lời ba em nói cũng có lý ra phết. Không có gì ăn thì làm sao mà mắc được những cái bệnh sang choảnh như gout mấy lị mỡ máu cơ chứ!

Sau này em lớn lên đi học á, bạn nào trong lớp mà có bố không mắc mấy cái bệnh danh giá đó thì em cũng ứ thèm vào chơi chứ đừng có tưởng. Chẳng gì, ba em cũng là người có nhiều acid uric mấy lị cholesterol, em mà dễ dãi quá thì khéo các bạn lại nghĩ là nhà em cũng nghèo như nhà các bạn í!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

Đồng phục của ba em


Ba em làm ngân hàng. Ngân hàng ba em quy định tất cả cán bộ nhân viên đều phải mặc đồng phục vào ngày thứ hai hàng tuần. Ai vi phạm sẽ bị trừ điểm thi đua, thậm chí nếu vi phạm nhiều lần thì sẽ bị trừ lương.

Có một lần lúc em còn bé, ba em thức dậy cho em ăn xong mới thay quần áo để đi làm. Hôm ấy là sáng thứ hai.

Ba em mặc đồng phục của cơ quan, xong đứng trước gương ngắm ngắm nghía nghía, vuốt vuốt chải chải. Đoạn ba tiến lại chỗ em, nói em cho ba bế một chút rồi hãy đi làm.

Không cần đợi em đồng ý, ba em bế em lên, vừa nựng em vừa nói những tiếng nhí nha nhí nhố, người lớn không ra người lớn, trẻ con chẳng phải trẻ con.

Em rất bực với cái cách hành xử của ba em, đã bế em không được sự đồng ý của em thì chớ, lại còn nói chuyện với em bằng cái thứ ngôn ngữ tào lao bí đao. Cán bộ cán biếc thì phải nói năng với nhân dân dư lào cho nghiêm túc, đúng mực thì mới nên mới phải chứ.

Em liền bụm miệng, phụt luôn một mớ sữa vừa ăn vào áo ba em, xong thì cất lên một tràng oe oe để thể hiện cho ba em biết thái độ bất bình của mình.

Ba em thấy em phun sữa vào áo mình thì rú lên một tiếng, vội vàng đặt em xuống giường rồi lấy khăn lau miệng cho em. Xong ba em mở tủ lấy một bộ quần áo khác để thay cho bộ đồng phục vừa mới bị em phun sữa lên. Vừa thay, ba vừa lầu bầu nói tiếng đan mạch như ông gì tóc đỏ đỏ trong truyện của bác Phụng.

Em không biết tháng đấy lương của ba em có bị trừ đi đồng nào không, nhưng sau này các cô chú ở cơ quan ba em kể là hôm đấy lên cơ quan, ba em dịu dàng hơn hẳn mọi khi. Chứ bình thường á, cô chú nào không mặc đồng phục mà gặp ba em thì phải biết. Ba em là cán bộ quản lý mà lị!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

Ba em đọc sách Tàu


Ba em rất mê đọc sách Tàu. Mẹ em bảo, ba có thể kể vanh vách về các nhân vật và sự kiện trong mấy quyển truyện Tàu nổi tiếng như “Đông Chu liệt quốc” hay “Tam quốc diễn nghĩa”.

Có một lần lúc em còn nhỏ, ba em bế em vào phòng đọc sách. Ba chỉ vào một quyển sách trên giá có vẽ hình ba ông râu ria đang chổng đít thề nguyền rồi bảo với em, đó là quyển “Tam quốc diễn nghĩa”.

Đoạn ba hỏi em có thích truyện Tam quốc không, đặng ba đọc cho em nghe. Không cần đợi em trả lời, ba em cất tiếng đọc ông ổng: “Phàm thế lớn trong thiên hạ, yêu lâu thì sẽ phịch, phịch xong sẽ chia tay”.

Vừa lúc ấy, mẹ em từ ngoài phòng khách bước vào. Mẹ em đưa mắt lườm ba em, vừa lườm vừa hỏi: “Ý gì? Ý gì?”

Ba em cười cười, đáp: “Ấy là sách Tam quốc viết thế, chứ có ai ý gì đâu!”

Mẹ em liền nhéo ba em một cái vào hông, vừa nhéo vừa bảo: “Sách viết là phân lâu rồi sẽ hợp, hợp lâu rồi sẽ phân, chứ ở đâu ra cái câu bậy bạ như anh vừa đọc!”

Ba em không nói gì, chỉ cười nhăn nhăn nhở nhở, rồi lấy tay xoa xoa vào chỗ mẹ em vừa nhéo xong.

Nhìn cảnh ba em bị nhéo, em mới nhận ra là những lời mẹ em kể về chuyện ba em đọc sách Tàu, thực ra cũng chẳng đúng lắm. Có mỗi câu ngăn ngắn trong “Tam quốc diễn nghĩa” mà ba đọc còn sai, thì làm sao em tin được là ba em có thể thuộc vanh vách mấy quyển sách Tàu cơ chứ!

Ấy thế mà, ba em có cả bằng tiến sĩ cơ đấy!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

Bolero của ba em


Ba em là tiến sĩ kinh tế. Mẹ em bảo rằng, cái cơ sự ấy kể ra cũng không có gì là sai, là đáng cười. Nhưng có điều làm mẹ khó hiểu, là ba em chẳng mấy khi nghe những bài hát khuyến khích phát triển sản xuất hoặc thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, kiểu như “Đường cày đảm đang” hay “Bài ca năm tấn”...

Thay vào đó, ba em thường xuyên nghe những bài hát ỉ ôi của mấy ca sĩ “phản động” hồi xưa đã bỏ đất nước để chạy theo “bơ thừa sữa cặn”, hết Thanh Tuyền đến Giao Linh, xong thì Phương Dung, mấy cả Hương Lan…

Có một lần lúc em còn bé, cả nhà em nằm chung với nhau trên giường. Ba em nói chuyện với em, còn mẹ em nằm bên cạnh thiu thiu ngủ.

Ba em nói toàn những chuyện tận đẩu tận đâu mà em không hiểu gì, nên em chẳng muốn nghe. Em liền bày tỏ sự phản đối của mình bằng những tiếng “oe oe oe”, “oa oa oa”, rồi sau đó là “ù oa, ù oa, ù oa”.

Ba em phản hồi ngay lập tức, nhanh như Galaxy Note 9 của Samsung sản xuất ở Bắc Ninh. Ba lấy tay vỗ nhẹ vào lưng em, miệng liên tục nói “ba đây, ba đây, ba đây”.

Nhưng em vẫn không dừng lại. Thay vào đó, em thể hiện thái độ bất hợp tác của mình bằng một tràng đanh thép, “không nghe, không nghe, không nghe”.

Ba em không biết làm thế nào để thuyết phục em, nên dịu giọng nói “thôi con, thôi con, thôi con”. Xong thì để thể hiện sự tích cực của mình, ba em làm luôn một tràng nhạc ỉ ôi:

“Thôi xin đừng thương hại dùm tôi
Không cần thương hại người ơi
Vì tôi chán phấn son cuộc đời
Thôi xin đừng đưa đón vui cười
Xin đừng đon đả gạn mời
Vì tôi khinh chót lưỡi đầu môi…”


Em không nhớ lúc ấy em đã nói lại với ba em những gì. Chỉ biết, sau này mẹ em kể lại là khi nghe được chừng một nửa bài hát “phản động” kia, mẹ em quay sang thì thấy ba em nằm ngáy khì khì, còn em thì đang bày tỏ sự thất vọng của mình trước giọng hát của tiến sĩ kinh tế đã sinh ra em bằng những tiếng “ù oa, ù oa, ù oa”.

Nghe mẹ kể, em mới nghiệm ra rằng, nghe và hát cái loại nhạc “phản động” kia thật đúng là chẳng nên cái tích sự gì, dù chỉ là để dỗ một đứa trẻ mới sinh. Thế mà không hiểu sao, tiến sĩ kinh tế như ba em cũng cố mà nghe mới buồn cười chứ lị!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm: Ba em tráng bình sữa