Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Lão nữ anh hùng và chàng phi công hào kiệt


​​LÃO NỮ ANH HÙNG PHƯỜNG GIÁP BÁT

Gái già không ngựa cũng chẳng thương
Tuổi đã sáu mươi, sức vẫn cường
Trai ba mươi tuổi không kịp ngáp
Kém gì Triệu Tử ở Đương Dương!


CHÀNG PHI CÔNG HÀO KIỆT

Một lần làm thử chú phi công
Mặc dù không biết luật giao thông
Điều khiển máy bay nơi Giáp Bát
Tên tuổi chói loà với núi sông!

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

Đào Tuấn, tiến sĩ “chính quy” và tiến sĩ “bìa”


Đào Tuấn là một cây viết quen thuộc trên mục “Sự kiện và Bình luận” của Báo Lao động. Theo đánh giá của tôi, anh viết rất hay. Bài viết của anh thường ngắn gọn, lý lẽ của anh thường sâu cay, và kết luận của anh cũng thường làm tôi bị thuyết phục.

Cơ mà dạo gần đây, Đào Tuấn có một số động thái làm tôi thấy thực sự khó hiểu, khi anh bình phẩm về chuyện khoa cử và bằng cấp của một vị chức sắc và một giảng viên đại học.

Vị chức sắc kia, học “chính quy” ở một trường đại học của Mỹ và được trường này cấp bằng tiến sĩ chỉ sau 1 năm 9 tháng. Vị này sau đó bị cơ quan chức năng đề nghị kỉ luật với nhiều lý do, trong đó có lý do sử dụng cái bằng tiến sĩ kia để khai hồ sơ cán bộ.

Còn vị giảng viên nọ, làm luận án tiến sĩ ở một viện nghiên cứu trong nước với đề tài liên quan đến nghệ thuật chữ trên bìa sách. Không biết luận án này có tính cấp thiết như thế nào và chất lượng đến đâu, nhưng dù sao, anh giảng viên nọ cũng đã bảo vệ luận án thành công để nhận học vị tiến sĩ.

Mặc dù được đào tạo ở 2 nước khác nhau, trong những điều kiện khác nhau, nhưng tấm bằng tiến sĩ của vị chức sắc kia và anh giảng viên nọ lại có chung một điểm rất giống nhau, là làm cho đám đông bàn ra tán vào không ngớt. Tình cờ thay, trong cả hai đám đông đó, đều có sự xuất hiện của Đào Tuấn.

Chỉ có điều, điệu bộ của Đào Tuấn ở giữa hai đám đông lại hoàn toàn trái ngược nhau.

Ở đám bàn tán về vị chức sắc kia, trong khi đa phần công chúng cho rằng việc kỉ luật vị này do sử dụng bằng tiến sĩ không được công nhận là thoả đáng, thì Đào Tuấn lại viết một bài đăng lên báo Lao động nêu vấn đề, liệu việc tấm bằng kia không được công nhận là “oan thị Kính hay oan thị Màu?”

Tất nhiên, dù là “thị Kính” hay “thị Màu” thì câu trả lời mà Đào Tuấn có thể tìm ra cũng không có giá trị gì đối với nhà chức trách. Mà ví thử, nếu vì bài báo của Đào Tuấn mà nhà chức trách xem xét lại quyết định của mình, thì Đào Tuấn cũng khó lòng làm cho những người đã từng đánh vật với đèn sách và những người có trí tuệ phát triển bình thường tin rằng một chương trình đào tạo tiến sĩ nghiêm túc lại có thể được hoàn thành trong vòng 1 năm 9 tháng.

Trong một động thái ngược lại, khi luận án của anh giảng viên nọ vừa mới bảo vệ xong, thì Đào Tuấn lại đăng ngay lên facebook một xì ta tút mỉa mai về tên đề tài luận án của anh ta. Trong khi, luận án của anh giảng viên được thực hiện trong 4 năm ròng rã ở một cơ sở đào tạo tiến sĩ được Nhà nước cấp phép và được thông qua bởi một hội đồng mà tôi tin rằng, bất kỳ ai trong số họ cũng có kiến thức hơn hẳn Đào Tuấn trong lĩnh vực mà luận án kia đề cập.

Tôi không biết Đào Tuấn đã thử tìm hiểu qua, xem cung cách đào tạo tiến sĩ “chính quy” của nước Mỹ là như thế nào và luận án tiến sĩ “bìa” kia chất lượng ra làm sao, nhưng cách phản ứng của anh trước hai tấm bằng tiến sĩ ở trên thực sự làm tôi khó hiểu.

Tôi cố xua đi cái suy nghĩ rằng những phản ứng kia của Đào Tuấn khác nhau bởi vì chúng nhằm vào những người có địa vị khác nhau. Nhưng nếu bỏ qua suy nghĩ đó, thì chẳng lẽ, một Đào Tuấn sắc sảo mà tôi thường tìm đọc mỗi khi giở tờ báo Lao động ra, lại có thể suy nghĩ về sự đèn sách đơn giản và nhanh nhảu đến mức bộp chộp như vậy ư?

Anh làm tôi nhức đầu quá cơ, Tuấn ạ!

P/S. Ở báo của Đào Tuấn cũng có một người nhanh nhẩu đăng bài bình phẩm về luận án của anh giảng viên kia. Nhưng mà, người này thì từ xưa đến giờ tôi thấy viết lách cũng chẳng ra gì. Mà một tay viết non choèn choẹt như vậy thì có bộp chộp thế, chứ bộp chộp nữa cũng chẳng làm tôi mảy may để ý.

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

Tài kiêng nhất bộc lộ: câu chuyện của Dương Tu


1. Dương Tu xuất hiện lần đầu tiên trong “Tam quốc diễn nghĩa” ở Hồi thứ 60, khi sứ giả Tây Xuyên là Trương Tùng vào yết kiến Tào Tháo. Lúc bấy giờ, Tu đang làm chủ bạ ở phủ thừa tướng, một chức quan nhỏ chuyên coi về việc sổ sách, giấy tờ.

​Tuy được tiếng là học rộng, biện bác giỏi, thông minh hơn người, nhưng tài năng của Dương Tu trong “Tam quốc diễn nghĩa” cũng không có gì bộc lộ rõ rệt cho đến Hồi thứ 71, khi Tào Tháo nhìn thấy bài văn bia của Sái Ung có đề mấy chữ: “Hoàng quyến, ấu phụ, ngoại tôn, tê cữu”.


​​Ảnh: Tào Tháo (đeo kiếm) mấy lị Dương Tu (chả đeo gì)
Tháo nghĩ mãi mà không hiểu những chữ ấy có nghĩa gì, tả hữu cũng không ai giải thích được. Chỉ có mỗi Dương Tu đoán được ngay, tám chữ ấy ghép lại thành “Tuyệt diệu hảo từ”, nghĩa là lời lẽ hay tuyệt diệu[1]. Ai nấy đều khen Tu là người nhận thức nhanh.

Và tài nhận thức của Dương Tu còn được thể hiện rất rõ qua nhiều lần đoán ý của Tào Tháo được La Quán Trung chép lại. Khi Tháo lấy bút viết chữ “Hoạt” ở trên cửa vườn hoa, không ai hiểu ý ra sao, thì Tu đã biết là ý Tháo chê cửa rộng[2]. Khi Tháo viết ba chữ “Nhất hợp tô” trên hộp sữa được biếu, thì Tu lấy ngay thìa chia với mấy người cùng ăn vì đoán ý Tháo là “nhất nhân nhất khẩu tô”, tức mỗi người một thìa sữa[3]

2. Chỉ qua một vài câu chuyện như vậy, có thể thấy Dương Tu là một người cực kỳ nhanh trí. Và theo lẽ thường, nếu cứ chuyên tâm dùng tài trí đó vào việc phụng sự Tào Tháo thì không có lí do gì để Dương Tu không được trọng dụng trong tập đoàn cát cứ nước Nguỵ.

Hiềm một nỗi, Dương Tu tuy là người có thể đoán rất nhanh ý tứ của Tháo, nhưng lại cực kì chậm trong việc nhìn ra sự đố kị của họ Tào. Mặc dù mỗi lần nghe Dương Tu luận giải, Tào Tháo ngoài mặt đều tươi cười và khen Tu là người giỏi, nhưng trong bụng, thực ra Tháo ghét Dương Tu lắm.

Dương Tu không biết Tào Tháo ghét mình, lại càng ra sức thể hiện. Thế nên khi Tào Tháo vờ mê ngủ để giết tên đầy tớ hầu cận, thì Tu trỏ vào thây ma tên đầy tớ mà nói: “Không phải thừa tướng ngủ mê đâu, chính mày mới thực là ngủ mê”. Khi Tào Tháo vờ sai lính canh ngăn trở không cho Tào Thực ra khỏi thành, thì Tu xui Thực chém luôn cả lính canh đi. Tu lại soạn sẵn vài mươi điều đối đáp cho Tào Thực, để hễ Tháo có hỏi đến câu gì, thì Thực cứ sẵn thế mà đáp… Tháo vì thế càng ghét Tu.

Và đỉnh điểm của việc Tào Tháo ghét Dương Tu chính là lần Tu đoán khẩu lệnh của Tháo ở Hồi thứ 72. Số là lần ấy quân Tào đang thất thế ở Hán Trung, Tháo thấy nhà bếp dâng một bát canh trong đó có cái gân gà, liền ban khẩu lệnh ban đêm là “Kê cân”. Dương Tu nghe khẩu lệnh, đoán Tào Tháo sớm muộn cũng sẽ rút quân, liền sai bộ hạ của mình thu xếp hành trang để về.

Theo lí giải của Dương Tu, “kê cân” nghĩa là gân gà, gân gà ăn thì không có vị gì, mà bỏ thì tiếc. “Nay tiến lên thì đánh không được, mà lui về thì lại sợ người cười, ở mãi cũng vô ích, không bằng về cho sớm còn hơn” - Tu nói.

Tào Tháo đang sẵn ghét Dương Tu nhưng chưa có cớ gì để trị tội, nhân có việc đoán khẩu lệnh này, liền quy cho Tu nói càn làm náo động quân sĩ, rồi sai đao phủ điệu Dương Tu ra chém, bêu đầu trước cửa quân…

3. Xét về vai trò và phẩm trật thì Dương Tu không phải là một người quan trọng dưới trướng Tào Tháo, cũng không phải là một nhân vật lớn trong “Tam quốc diễn nghĩa”. Ngoài những lần nhanh trí đoán được ý tứ của họ Tào, trong suốt 72 hồi trước khi Dương Tu bị chém, độc giả “Tam quốc diễn nghĩa” chưa từng thấy kể Dương Tu hiến cho Tào Tháo một mưu kế hay mưu lược nào đáng kể, khác hẳn với những mưu sĩ được Tháo trọng dụng như Quách Gia, Tuân Úc, Trình Dục, Giả Hủ…


​​Ảnh: “Bay đâu, chém bỏ mẹ thằng Tu cho anh!” - Tào Tháo hét
Sự “kém tiếng” của Dương Tu so với các mưu thần của Tào Tháo trong “Tam quốc diễn nghĩa” có thể là do Tu không thực sự có thế mạnh về việc trị nước hoặc dùng binh, có thể do chức trách được giao của Tu chỉ là trông coi việc sổ sách, giấy tờ, cũng có thể là do Tào Tháo ghét Dương Tu nên không muốn dùng mưu kế của Tu, hoặc cũng có thể là Tháo đã dùng nhiều mưu kế của Tu nhưng La Quán Trung không chép vào…

Tuy nhiên, dù nguyên nhân thực tế có là như thế nào đi nữa, thì khi xem những chuyện về Dương Tu, độc giả có thể nhận ra một điều, là Tào Tháo đã quá cay nghiệt đối với Dương Tu. Mặc dù sau khi bại trận phải rút quân ở Hán Trung, Tào Tháo nhớ đến lời Dương Tu nên sai thu thi hài Tu, làm ma chôn cất linh đình, nhưng suy cho cùng thì trong suốt cuộc đời 34 năm đi theo họ Tào, Tu chưa hề được Tào Tháo biệt đãi hay trọng dụng. Bằng chứng là từ lúc xuất hiện cho đến trước khi bị chém, Dương Tu chỉ được giao làm chủ bạ - một chức vụ mà nói như lời của Trương Tùng khi mới gặp Dương Tu, chẳng qua là “một kẻ nha lại ở phủ thừa tướng”.

Cứ cho là, với sự già đời lọc lõi của mình, có thể Tào Tháo cho rằng tài năng của Dương Tu chỉ đáng làm một chức trông coi việc sổ sách giấy tờ, thì Tu cũng không vì thế mà tỏ ra bất mãn hay có ý chống lại họ Tào. Chính Dương Tu khi bị Trương Tùng mỉa mai về phẩm trật của mình, đã nói: “Tôi tuy làm một chức nhỏ, nhưng thừa tướng giao cho coi việc sổ sách tiền lương, cũng là việc quan trọng. Vả lại được gần thừa tướng, sớm tối ngài còn dạy bảo cho nhiều điều có ích. Cho nên tôi cũng vui lòng nhận”.

Qua đó để thấy Dương Tu cũng là người biết phận sự của mình. Nếu có chăng một điều gì đó không ổn gợn lên ở con người Dương Tu, thì đó chính là việc Tu hay khoe tài khiến Tháo phải khó chịu. Tuy nhiên, Tu không phải là người đầu tiên và duy nhất bộc lộ tài năng với Tháo. Trước Dương Tu, Tháo cũng đã từng dung thứ cho tội lỗi của những kẻ được cho là có tài như Nễ Hành hay Trần Lâm, khi Hành hay Lâm thậm chí còn cởi hết áo quần mà mắng họ Tào hoặc làm bài hịch mà chửi cả tổ phụ của Tháo…

Nhớ khi xưa, cổ nhân thường có câu, rằng “tài kiêng nhất là bộc lộ”[4]. Giống như không ít nhân vật khác trong “Tam quốc diễn nghĩa”, Dương Tu đã không làm được cái việc che giấu tài năng của mình. Nhưng suy cho cùng thì cái sự hợm tài của Tu cũng chẳng làm hại đến ai, thậm chí nếu Tu tiếp tục được sử dụng thì có thể họ Tào đã rất yên tâm vì có được một người trông coi sổ sách tài năng, mẫn cán.

Chỉ tiếc thay cho Dương Tu và cũng trách thay cho Tào Tháo, là sao Tháo có thể bao dung được sự hợm tài của bao nhiêu người đối nghịch với mình, lại không thể bao dung được với sự hợm tài của một kẻ tôi tớ như là Dương Tu!?

-----
[1] Theo giải thích của Dương Tu thì đó là câu ẩn ngữ. “Hoàng quyến” nghĩa là sợi tơ có sắc vàng, chữ “sắc” chắp với chữ “ti” thì thành chữ “Tuyệt”. “Ấu phụ” nghĩa là con gái nhỏ, con gái nhỏ thì là thiếu nữ, chữ “thiếu” chắp với chữ “nữ” thành chữ “Diệu”. “Ngoại tôn” nghĩa là cháu ngoại, cháu ngoại thì là con người con gái, con gái là chữ “nữ tử”, chữ “nữ” chắp với chữ “tử” thành chữ “Hảo”. “Tê cữu” là cái cối giã hành, chịu cay là chữ “thụ tân”, chữ “thụ” chắp với “tân” thành ra chữ “Từ”. Nói tóm lại thì là bốn chữ “Tuyệt Diệu Hảo Từ”, nghĩa là “Lời lẽ hay tuyệt diệu”.
[2] Dương Tu nói: Trong chữ “môn” thêm một chữ “hoạt” thì là chữ “khoát”. “Khoát” nghĩa là rộng, ý ngài chê cửa này rộng quá đây!
[3] Nguyên chữ “hợp” trong Hán tự gồm mấy chữ “nhân”, “nhất”, “khẩu”. Tu đọc ngay thành câu “Nhất nhân nhất khẩu tô”.
[4] Nguyên văn câu của Lã Khôn: “Khí kiêng nhất là hung hăng. Tâm kiêng nhất là hẹp hòi. Tài kiêng nhất là bộc lộ”.

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

Đi uống trà với người kia


Người kia thì thích uống trà
Còn mình lại muốn ở nhà lướt “Phây”
Ấy nhưng “đó” chẳng chịu “đây”
Thế nên mình phải xỏ giầy vào đi

Thực ra cũng chẳng thiết chi
Lượn ra ngoài phố, nhưng vì rỗi hơi
Thế nên tranh thủ đi chơi
(Đến khi nào thấy mưa rơi thì về)

Ngày xưa hay uống cà phê
Người ta trông thấy lại chê mình già
Ngày nay đú đởn uống trà
Hình dong theo đó trẻ ra mấy phần

Thế nên khỏi phải phân vân
Ăn chơi bất kể xa gần cứ đi
Thời gian trôi giống ngựa phi
Cũng nên “tới bến” trước khi về già!

(*) Chẳng biết có phải vì trời sắp mưa hay không, nhưng ngồi uống có mỗi cốc trà sữa mà thấy cóc nhái cứ phi ra ầm ầm!

Xem thêm:

- Trời sắp bão khó ngủ
- Bài ca nhà ướt vì nồm

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Trời mưa rơi cả mèo và chó!


1. Thực ra đó là cách dịch theo kiểu Google từ một câu thành ngữ cổ của bọn Anh Cát Lợi: It rains cats and dogs. Câu thành ngữ này được bọn Anh Cát Lợi dùng để chỉ cái sự mây mưa của ông giời, mà cụ thể là mưa như trút nước.

​​​Phàm đã là thành ngữ cổ thì chắc chắn là phải ra đời từ rất lẩu rất lâu rồi. Nhưng tôi không hiểu vì sao bọn Anh Cát Lợi thời đó lại dùng chó và mèo để ví von cái sự mây mưa của ông giời, trong khi từ xa xưa đã có những thứ còn nhớn nhao và to tát hơn mèo và chó rất nhiều, tỉ như: voi, ngựa, trâu, bò, lợn, cừu, dê…, hoặc sau này khi khoa học đã tiến lên các cuộc công nghiệp ba chấm rưỡi hoặc bốn chấm không thì có những thứ còn thậm vĩ đại, như: máy bay, tên lửa, vệ tinh, tầu vũ trụ…

Anyway, đằng nào thì tổ tiên của bọn Anh Cát Lợi cũng đã trót dùng mèo và chó để chỉ cái sự mưa to rồi. Hậu thế ngày nay cứ thế mà dùng thôi, thắc mắc làm gì cho lắm!

2. Lần đầu tiên tôi biết đến cái sự trời mưa mèo và chó là khi tôi còn theo học tiếng Anh Cát Lợi với Mama Hằng thủa còn chốc lở. Và sau này, tôi có lần tình cờ gặp lại câu thành ngữ này khi một đứa cháu gái giỏi tiếng Anh Cát Lợi của tôi, tên là Giang còi, nhảy chồm chồm lên Facebook mà than: Trời mưa rơi cả mèo và chó! Tất nhiên, nhời than của nó phải bằng tiếng Anh Cát Lợi.

Nhòm thấy xì ta tút kia, tôi liền léo lên trên Facebook mà khen đứa cháu gái tôi là giỏi, và kể cho nó nghe về cơ sự vì sao tôi hiểu được cái câu nó vừa post kia.

Đứa cháu tôi nghe xong thì quay ngược lại khen tôi giỏi hơn nó, bởi thủa còn chốc lở, nó chưa hề một lần được nghe đến câu thành ngữ đó như tôi.

Tôi chẳng biết nói gì, đành mượn lời của ông nội thằng Bờm để nói với cháu gái tôi: “Ông giỏi thì đã đành. Bố Bờm cũng giỏi. Mà Bờm thì lại càng giỏi. Đúng là cả họ nhà mình khôn!”

Đứa cháu gái lại bảo rằng, vì tôi giỏi hơn nó, nên tôi là Bờm, còn nó ít giỏi hơn nên nó sẽ là một trong 2 người còn lại.

Tôi chẳng biết nói gì hơn, đành thở dài mà ngao ngán vì nỗi có đứa cháu gái thông minh mà đốn mạt.

3. Cho đến một hôm gần đây…

Ấy là hôm mà ở Hà Nội trời mưa như trút nước và có một kẻ nhảy lên Facebook nói: “Trời mưa to quá máy bay rơi luôn… thật kinh khủng… Nội Bài này”. Và thế là cái kẻ thích ca thán chuyện mây mưa của ông giời kia lập tức bị công an đưa vào diện điều tra.

Chưa biết là cơ sự nào đã làm ra cái xì ta tút kia, nhưng từ câu thành ngữ của bọn Anh Cát Lợi, thì tôi đoán, người viết ra xì ta tút này có thể là một kẻ đang ở vào độ ẩm ương như cháu gái tôi dạo nọ. Chỉ có điều, thay vì dùng mèo và chó như đứa cháu gái đốn mạt của tôi hoặc tổ tiên của bọn Anh Cát Lợi, thì kẻ ẩm ương kia lại dùng máy bay để cho thêm phần trực quan sinh động và cập nhật với tiến bộ của khoa học kĩ thuật.

Nhưng không may cho kẻ kia, ở cái xứ này, việc nói trời mưa rơi cả máy bay lại là một việc tày đình và gây hậu quả nghiêm trọng hơn hẳn việc nói trời mưa rơi cả chó, mèo hay những con khác thậm chí còn to hơn, như trâu, bò, voi, ngựa…

Và nghĩ đến đây, tôi thấy thật may vì tổ tiên của bọn Anh Cát Lợi đã không dùng máy bay, tên lửa hay vệ tinh… để ví von cái chuyện mây mưa của ông giời. Ví thử ngày ấy mà khoa học tiến bộ như bây giờ và người Anh đã biết rằng có những thứ còn to hơn cả mèo và chó như máy bay (airplane), tên lửa (missile) hay vệ tinh (satellite)…, thì biết đâu, đứa cháu gái ẩm ương và giỏi tiếng Anh Cát Lợi của tôi, cách đây mấy năm, cũng đã bị công an gọi lên để điều tra khi nó viết trên Facebook: It rains airplanes and satellites!

(*) Liu một phát coi như là ý: Bài viết chỉ nhằm mục đích giải trí, hem nhằm biện hộ cho cái kẻ đang bị điều tra kia.

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

Tởm lợm cái bọn đạo văn!


Năm 2015, cái gọi là nhà thơ Phan Huyền Thư bị phát hiện đạo thơ của nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan. Cái gọi là nhà thơ đành phải viết một bức thư xin lỗi trong cái thế cực chẳng đã, với những lời lẽ quanh co mà những người từng đọc Tam quốc diễn nghĩa sẽ dễ dàng tìm thấy ở đó sự trí trá không khác gì việc Tào Tháo nhận hình phạt tự cắt tóc của mình thay cho chém đầu khi để ngựa dẫm vào lúa của dân[1].

​​​​​​​​Thế nên mới có thơ rằng:
Từ năm chín sáu gần lắm sao
Tìm ra chứng cứ thế éo nào?
Loanh quanh xin lỗi thay nhận tội
Trí trá Huyền Thư ấy cũng cao!


Năm 2016, cái gọi là nhà văn Võ Thị Lệ Thuỷ lại bị phát hiện là đạo văn, nhưng không chỉ là của một người mà là của rất nhiều người ở nhiều thời điểm. Tuy nhiên, cái gọi là nhà văn này tỏ ra còn cao hơn cả cái gọi là nhà thơ kia, bằng cách dùng những lời lẽ được cho là siêu nguỵ biện để giải thích cho hành vi ăn cắp chữ nghĩa: “Để bảo vệ cái thánh đường văn chương mà tôi hằng tôn thờ, ngưỡng mộ”; Vì muốn mình “là vật hy sinh để nạn đạo văn không còn có đất sống”; Vì “tò mò muốn biết cách đối nhân xử thế của các nhà văn sau những tác phẩm hết sức nhân văn”; và vì muốn “Hội trung ương quan tâm nhiều hơn nữa đến Hội văn nghệ địa phương!”; vân vân và mây mây

Và sự trơ tráo của Võ Thị Lệ Thuỷ đã lên đến cực đỉnh với việc khiếu nại quyết định kỷ luật của cơ quan bằng một lá đơn trong đó viết lời đanh thép: “Tôi cũng không có ý định ở lại một nơi mang danh nhân văn cao quý, sống cùng những con mang gương mặt người mà lòng dạ còn ác độc hơn loài thú dữ”[2].

Thế mới hay, so với Võ Thị Lệ Thuỷ thì cái sự trí trá của Phan Huyền Thư chưa là cái đinh gỉ gì. Bởi ngoài phẩm chất trí trá ra, Võ Thị Lệ Thuỷ còn có nhiều phẩm chất cao đẹp khác của những kẻ đạo văn chân chính mà những người không biết đạo văn chẳng thể dùng lời nào hơn để ca ngợi ngoài 4 chữ: gái đĩ già mồm.

Thế nên lại phải có thơ:
Đạo văn thì nhận mẹ nó đi!
Quanh co nguỵ biện làm éo chi?
Không biết im mồm, còn la lối
Bị vả rụng răng cũng có khi!


Và để thay cho nhời kết, chúng tôi muốn kiến nghị các cơ quan chức năng cho phép thành lập ra một cái hội, tạm gọi là Hội những người đạo văn. Và nhân sự lãnh đạo của Hội, tất nhiên không thể là ai khác ngoài Chủ tịch Võ Thị Lệ Thuỷ và Phó Chủ tịch Phan Huyền Thư.

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Thư cho người theo kiện


Này ông Mỹ!

​​​Sáng nay xem báo thấy ông lại kiến nghị khởi tố vụ án hình sự. Vậy có nghĩa là ông quyết ăn thua đủ với cô Nga, người mà cách đây chưa lâu được ông nâng như nâng egg, hứng như hứng flower. Vì thế tôi buộc phải biên mấy dòng này gửi ông, chu dù ông có đọc được hay là không.

Này ông Mỹ, ông đọc sách đọc báo nhiều, hẳn ông phải biết:

1. Mỗi lần gặp Angela Phương Trinh trong vòng 20 phút, người ta phải trả cho cô ấy 20.000$[1]. Vị chi, nếu muốn gặp Angela Phương Trinh trong 7 năm trời, người ta phải bỏ ra: 20.000*7*365*24*60/20 = 3.679.200.000$ (bằng chữ: Ba tỷ sáu trăm bảy mươi chín triệu hai trăm nghìn đô la Mẽo chẵn).

2. Mỗi lần chọi Trang Nhung, người ta phải trả cho cô ấy 8.000$[2]. Vị chi, nếu muốn chọi Trang Nhung trong vòng 7 năm trời (không bao gồm những ngày đèn đỏ, giả định 10%), mỗi ngày chọi một nhát, người ta phải bỏ ra: 8.000*7*365*0,9 = 18.396.000$ (bằng chữ: Mười tám triệu ba trăm chín mươi sáu nghìn đô la Mẽo chẵn).

3. Báo nói là ông đang độ tuổi trung niên, giả dụ là tầm 40 tuổi đi. Theo công thức thần thánh 4*9 = 36, cứ 3 tuần thì ông chọi được 6 nhát, tức là mỗi tuần ông chọi 2 nhát. Vị chi, trong 7 năm trời ròng rã, nhu cầu chọi của ông là: 2*7*365/7 = 730 nhát. Tính theo giá của Trang Nhung, ông phải bỏ ra số tiền: 730*8.000 = 5.840.000$ (bằng chữ: Năm triệu tám trăm bốn mươi nghìn đô la Mẽo chẵn).

Cô Nga là hoa hậu. 7 năm trời thực hiện cái gọi là “hợp đồng tình cảm” hay “hợp đồng tình dục” gì đó với ông, cô ấy đã mất đi chi phí cơ hội 3.679.200.000$ (nếu tính theo giá của Angela Phương Trinh) hoặc 18.396.000$ (nếu tính theo giá của Trang Nhung). Còn nếu tính theo nhu cầu sử dụng thực tế, thì ít nhất ông cũng phải bỏ ra 5.840.000$.

Vậy mà, cô Nga tính sổ với ông chỉ có 16,5 tỷ đồng, tức là chưa đầy 1 triệu đô la Mẽo - một số tiền quá ít ỏi so với năng lực kiếm tiền của những người còn chưa được gọi là hoa hậu - như Angela Phương Trinh và Trang Nhung. Ông được hời như vậy, ông còn đòi kiện cáo cái nỗi gì nữa hả ông?

-----
[1] Giá do nhân vật công bố với báo chí, chưa được thẩm định bởi cơ quan có chức năng thẩm định giá được Bộ Tài chính công nhận.
[2] Giá do Hoa hậu bán dâm Mỹ Xuân cung cấp cho cơ quan cảnh sát điều tra, chưa được thẩm định bởi cơ quan có chức năng thẩm định giá được Bộ Tài chính công nhận.

Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

Ngẫm cái sự can qua Nga - Mỹ!


Cộng đồng mạng đang lạc nghiệp trong hoà bình và bác ái, bỗng dưng bị cuốn vào chuyện can qua giữa Nga và Mỹ.

Ban đầu, Nga tỏ ra yếu thế và liên tiếp gặp bất lợi với việc phải mặc áo Juventus và ăn cơm cà hơn hai năm nay. Cộng đồng thấy bất bình với kiểu hành xử tráo trở và xót xa cho phận liễu yếu đào tơ nên ra sức gào thét chửi rủa Mỹ và lên tiếng bênh vực Nga. Rốt cục thì Nga cũng được tại ngoại, và cộng đồng mạng tỏ ra hết sức hả hê. Đâu đó người ta còn nghe được những tiếng tung hô Nga, như cách công chúng Hà Thành đã từng làm với nhà tài tử Xuân tóc đỏ.

Công bằng mà nói thì trong cái sự can qua kia, Mỹ là kẻ rất bậy, nhưng Nga cũng không phải là tốt đẹp gì. Chỉ có điều, cộng đồng mạng có lẽ quá phẫn nộ với cái kiểu “đuổi cùng giết tận” của Mỹ và kiểu nguỵ tạo chứng cứ của những người bị Mỹ sai khiến, đâm ra có vẻ như cộng đồng mạng đang có những hành động ủng hộ đối với Nga. Nhưng thẳng thắn mà nói thì nhẽ ra, cái cần ủng hộ phải là công lý và lẽ phải, chứ không nên là lối sống ưa hưởng thụ nhưng lười lao động của Nga.

Anh thì không cổ suý cho lối sống của Nga, nhưng anh lại hết sức ủng hộ việc hợp pháp hoá nghề bán hoa mà Nga đang làm. Nếu nghề này được pháp luật thừa nhận và bảo hộ thì làm gì đến nỗi Nga - Mỹ phải chiến tranh ác liệt như những ngày qua, bởi việc mua bán sẽ phải diễn ra một cách sòng phẳng theo quy luật cung - cầu của thị trường, thuận mua vừa bán, có hoá đơn chứng từ đàng hoàng.

Khi đó thì Nga sẽ phải xuất hoá đơn tương ứng với số tiền đã nhận từ Mỹ, và phải đóng thuế thu nhập cá nhân như mọi người lao động có thu nhập hợp pháp khác. Còn Mỹ thì không thể có cơ hội để chối bay chối biến việc đã sử dụng những hàng hoá dịch vụ đã được Nga cung cấp như những gì đã xảy ra, bởi nói theo ngôn ngữ của kế toán, thì chứng từ là chính là cái chứng minh cho “nghiệp vụ kinh tế đã thực sự diễn ra và hoàn thành”. (Nghiệp vụ kinh tế ở đây chính là việc trả tiền để được vặt hoa).

Trong trường hợp nghề bán hoa được pháp luật bảo hộ, nếu không vừa lòng với cung cách sử dụng hàng hoá dịch vụ của Mỹ, thì Nga có quyền từ chối cung cấp hàng hoá dịch vụ cho Mỹ để chuyển sang cung cấp cho những người khác, chứ không nhất thiết phải bán 7 năm thanh xuân đằng đẵng cho một kẻ mà trông có vẻ đại gia nhưng hành xử lại vô cùng ti tiện kia.

Việc mở rộng đối tượng sử dụng hàng hoá dịch vụ do Nga cung cấp sẽ tạo ra một môi trường cạnh tranh bình đẳng và mang lại cơ hội sử dụng hàng hoá dịch vụ chất lượng cao cho tất cả những người có nhu cầu và có khả năng thanh toán (mà nói theo ngôn ngữ kinh tế học tiếng An Nam là có “cầu”, tiếng Ả dập là “demand”). Đồng thời, việc làm này cũng góp phần hiện thực hoá Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Mỹ, trong đó khẳng định: tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng, ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc.

Được vặt những bông hoa có danh có phận, không phải cũng là một thứ hạnh phúc mà nhiều triệu người đang theo đuổi đó ru?

Lưu ý: Hoa ở đây có nghĩa là hoa chứ không phải là hoa. Còn Nga và Mỹ có thể là Nga và Mỹ nhưng không nhất thiết là Nga và Mỹ!

​​

Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

Này thì phân cấp đầu tư!


Tối nay xem tivi, thấy các nghị viên dân biểu thi nhau ném tiếng bấc tiếng chì vào Bộ trưởng KHĐT vì nỗi Luật Đầu tư công đã gây ra không ít những phiền hà trong việc thực hiện các dự án đầu tư sử dụng nguồn vốn đầu tư công.

​​​Cảnh tượng các nghị viên “quây” ông Bộ trưởng làm em nhớ lại hồi Luật Đầu tư công mới ra đời, một chị Vụ trưởng của Bộ KHĐT đến cơ quan em nói chuyện về luật này, em nêu nhiều câu hỏi quá làm chị ta nổi quạu lên vì không biết giả nhời ra làm sao.

Thực ra thì em cũng không chủ định làm cho chị Vụ trưởng nổi quạu để đến nỗi ảnh hưởng cái dung nhan vốn đã không lấy gì làm nhuận sắc của chị ý, cơ rưng đọc cái Luật Đầu tư công mà chị ấy là một trong những người chắp bút viết ra, em không thể nào không thấy thắc mắc, bởi quy định của Luật quá ư là rối rắm và quá khó thực hiện.

Y như rằng, mới áp dụng chưa đầy 2 năm thì Luật Đầu tư công đã làm cho các địa phương ca thán dậy đất, còn các nghị viên dân biểu thì thi nhau trút những trận oanh tạc bằng lời xuống người đứng đầu cơ quan chủ trì xây dựng luật này, kem theo cả kiến nghị phải khẩn trương sửa đổi theo hướng phân cấp mạnh hơn cho các địa phương.

Có thể thấy rằng, sự bất bình của các địa phương và cơn thịnh nộ của các nghị viên dân biểu là hoàn toàn dễ hiểu, bởi cái Luật Đầu tư công kia đã làm cho nồi cơm của các địa phương bị ảnh hưởng không ít do không triển khai được các dự án đầu tư. Cơ rưng, đứng trên quan điểm của cơ quan quản lý vĩ mô mà nói, thì có thể thấy rằng nỗi khổ tâm của Bộ KHĐT khi tạc ra cái luật này là rất đáng được cảm thông, bởi nếu không quy định thủ tục đầu tư của các dự án đầu tư công thật chặt chẽ, thì Bộ này sẽ chẳng biết lấy đâu ra vốn mà phân bổ cho các địa phương khi mà tỉnh nào cũng ra sức gào thét về sự cần thiết đầu tư tượng đài vạn tỉ mấy lị trung tâm hành chính nghìn tỉ ở địa phương mình.

Rồi đây, chưa biết cái Luật Đầu tư công kia sẽ được sửa theo hướng dư lào, nhưng nếu em là người có quyền, thì em sẽ sửa cả luật này và Luật Ngân sách theo hướng khoán cmn trắng cho các địa phương trong việc quyết định chủ trương cũng như phê duyệt dự án đầu tư công. Địa phương nào muốn đầu tư cái gì thì cứ việc đầu tư, miễn là cái được đầu tư đó phù hợp với quy hoạch và địa phương cân đối được ngân sách.

Đến lúc đó thì lãnh đạo các địa phương sẽ ôm lấy cái quyền đã được phân cấp theo Luật Đầu tư công và Luật Ngân sách (sau khi sửa đổi) mà khóc thét vì không tài nào kiếm ra vốn để đầu tư.

Em nhớ mang máng trong 64 tỉnh thành đang gào thét đòi phân cấp mạnh về đầu tư kia thì dễ cũng phải có đến hơn một nửa là thu ngân sách không đủ để chi thường xuyên, lấy cái gí đèo ra mà đòi chi đầu tư. Hê hê

Xem thêm:
- Lợi thế đầu tư
- Thiên tử vỡ nợ và hành động của chúng ta

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Chuyện nhà Vệ Tuyên Công


Vua nước Vệ là Tuyên Công lúc chưa lên ngôi có tư thông với vợ lẽ của cha là nàng Di Khương, sinh được một con trai tên là Cấp Tử. Sau khi lên ngôi, Vệ Tuyên Công lập Cấp Tử làm thế tử, sai người sang hỏi con gái vua Tề là nàng Tuyên Khương về làm vợ Cấp Tử.

Tuy nhiên, Vệ Tuyên Công nghe nói Tuyên Khương nhan sắc tuyệt trần nên đem lòng ham muốn, liền lập mưu chiếm lấy làm vợ mình, sinh được hai người con trai là Thọ và Sóc. Cấp Tử là người hiếu thảo, biết hành động của Vệ Tuyên Công là bỉ ổi nhưng cũng không lấy thế mà oán trách.

Thọ và Sóc tuy là anh em ruột nhưng tâm tính khác nhau. Thọ thì hiền hậu, nhân từ, thương yêu Cấp Tử như anh ruột, còn Sóc thì độc ác, hiểm hóc, chẳng những ghét Cấp Tử mà còn ghét cả Thọ nữa, nên định ý trước hại Cấp Tử rồi sau mới hại Thọ.

Nhằm hôm sinh nhật của Cấp Tử, Thọ làm tiệc rượu chúc mừng, có cả Sóc dự. Trong bữa tiệc, Thọ và Cấp Tử chuyện trò rất thân mật. Sóc tỏ ý khó chịu, thoái thác về cung, làm bộ khóc lóc nói với mẹ: “Con vì lòng tốt mà dự tiệc với Cấp Tử, thế mà Cấp Tử lúc say rượu lại giở trò đùa, gọi con bằng con và nói: Mẹ của mày tức là vợ của ta, mày phải gọi ta bằng cha mới phải!”

Tuyên Khương tin là thực, khóc lóc thuật lại với Vệ Tuyên Công, lại đặt điều vu thêm cho Cấp Tử âm mưu cướp ngôi và xui Vệ Tuyên Công giết Cấp Tử.

Gặp lúc vua Tề sai người sang mượn quân nước Vệ, Tuyên Công mới bày mưu với Sóc sai Cấp Tử cầm cờ tiết trắng đi sứ nước Tề, rồi cho võ sĩ phục giữa đường mà giết.

Sóc được kế rất mừng, triệu tập bọn côn đồ, dặn đến phục nơi Sằng Giả là chỗ đường thủy giáp liền với đường bộ, hễ thấy có người cầm cờ tiết trắng đi ngang qua thì giết.

Không ngờ, mưu của Vệ Tuyên Công và Sóc bị Thọ biết được. Thọ nghĩ, âm mưu đã định sẵn thì dù can gián cũng chẳng ích chi, bèn lén qua kể với Cấp Tử. Cấp Tử ngồi thẫn thờ không đáp.

Thọ nói: “Ðường đi từ đây sang Tề thế nào cũng phải qua Sằng Giả, mà đã qua đó tính mạng anh ắt dữ nhiều lành ít. Chi bằng trốn sang nước khác rồi sẽ lo toan”.

Cấp Tử đáp: “Ðạo làm con, nếu không nghe lời cha mẹ đâu còn là hiếu thảo. Vả lại, nếu phụ thân đã có ý muốn ta chết thì dẫu có sống cũng chẳng ích chi”.

Nói xong, Cấp Tử sửa soạn hành trang, từ biệt Thọ rồi xuống thuyền đi theo đường thủy. Thọ khuyên can đến bực nào Cấp Tử cũng không nghe.

Thọ đứng nhìn theo, đôi dòng lệ không vơi, nghĩ thầm: “Anh ta quả là một người hiếu hữu, nếu để anh ta chết, sau này ta mặt mũi nào mà nối ngôi. Vả lại trong hoàn cảnh này chỉ có cái chết của ta may ra mới đánh thức được lòng thương xót của cha mẹ ta, đem lại một gia đình thảo thuận được”.

Nghĩ rồi, Thọ liền dọn một chiếc thuyền, đem đủ vật thực, gọi vài tên tùy tùng bảo chèo theo cho kịp thuyền của Cấp Tử để cùng dự tiệc rượu tiễn biệt. Chẳng bao lâu hai thuyền gặp nhau, Thọ nói với Cấp Tử: “Anh đi đường xa, em muôn dâng cho anh một chén rượu tiễn hành, để tỏ tình mong nhớ”.

Thọ nói rồi rót một chén rượu đầy dâng cho Cấp Tử, nhưng chưa kịp mời thì nước mắt đã tuôn tràn, chảy vào ly rượu. Cấp Tử vội bưng chén rượu uống cạn một hơi.


​​Ảnh: Cảnh Thọ tiễn Cấp Tử trong tiểu thuyết “Đông Chu liệt quốc”
Thọ sụt sùi nói: “Em khóc làm cho nước mắt nhỏ vào rượu, thực là vô lễ”.

Cấp Tử nói: “Anh chỉ muốn uống những giọt nước mắt ấy để được giữ mãi vào lòng tấm thâm tình của em”.

Thọ cốt phục rượu cho Cấp Tử thực say, nên rót thêm một chén nữa trao cho Cấp Tử: “Chén rượu này, em cùng với anh từ đây ly biệt. Nếu anh xét tình cho em thì nên uống với em mấy chén rượu nữa”.

Cấp Tử nói: “Khi nào anh lại dám từ chối!”

Hai anh em vừa uống vừa khóc. Một lúc sau, Cấp Tử say mèm nằm vật xuống khoang thuyền ngủ thiếp.

Thọ ôm anh khóc một lúc lâu, rồi bảo bọn thủ hạ: “Lệnh vua phải đi gấp mà anh ta say nên trễ nải vậy, ta phải đi thế mới được”.

Nói rồi Thọ cầm lấy cây cờ trắng và viết một bức thư đưa cho tên quân hầu, dặn lúc nào Cấp Tử tỉnh dậy sẽ đưa. Ðoạn Thọ cứ thẳng đường cho thuyền đến Sằng Giả.

Bọn côn đồ ở Sằng Giả thấy người cầm cờ tiết trắng đi đến, ngỡ là Cấp Tử, liền áp lại chém đầu Thọ bỏ vào một cái hộp rồi đoạt lấy cờ tiết mang về.

Còn Cấp Tử khi tỉnh rượu không thấy Thọ đâu, trong lòng hoảng hốt, liền mở thư ra xem. Thư chỉ viết mấy chữ: “Em đi thay anh, anh tìm nơi lánh nạn”.

Cấp Tử khóc oà, vội vã bảo bọn tùy tùng chèo thuyền cho mau đuổi theo Thọ. Thấy đàng xa có bóng thuyền nhấp nhô, Cấp Tử mừng rỡ, hét to: “Em ta còn sống! Thật lòng trời không phụ!”

Một lúc sau, chiếc thuyền nọ từ đàng xa phăng phăng rẽ nước đi đến. Trên thuyền không thấy Thọ, chỉ thấy một bọn côn đồ, gươm giáo sáng lòa. Cấp Tử lòng nghi ngại, hỏi: “Các ngươi phụng mệnh Chúa công, đã làm xong nhiệm vụ chưa?”

Bọn côn đồ nghe hỏi, tưởng là người của Sóc sai đến tiếp ứng nên bưng chiếc hộp có đựng đầu của Thọ đưa ra và nói: “Chúng tôi đã thành công”.

Cấp Tử vừa cầm đến chiếc hộp thì vùng ngã ra, khóc rống lên: “Ôi thôi! Còn gì em ta nữa!”

Bọn côn đồ biết mình đã giết lầm, liền áp lại chặt đầu Cấp Tử, bỏ chung vào một hộp rồi đem về dâng cho Sóc, kể lại sự giết lầm và rất lo sợ Sóc trách phạt. Chẳng ngờ, Sóc đã không giận mà lại còn vui mừng, đem vàng lụa thuởng cho bọn chúng rất hậu.

Vệ Tuyên Công tuy ghét Cấp Tử song rất yêu Thọ, nên khi nghe Thọ chết thì đau đớn buồn rầu rồi sinh bệnh mà thác, để lại ngôi vua cho Sóc.

Sau người nước Vệ có làm thơ vịnh hai anh em Cấp Tử và Thọ rằng:
Hai chiếc đầu rơi, một mối tình
Hồn oan ôm hận khóc xuân xanh
Lòng cha ví có không thương xót
Thà chết cho tròn nghĩa đệ huynh
.

Xem thêm:
- Gà cùng một mẹ
- Lý lẽ và sức mạnh