Thứ Ba, 7 tháng 7, 2020

Ngũ Trượng nguyên




Nửa đêm Ngũ Trượng sao rơi
Khổng Minh hết số, từ người thành ma
Tuổi đời mới được năm ba
Xuôi tay buông việc nước nhà từ đây
Ba hồn bảy vía lên mây
Chờ xem nước Thục đến ngày diệt vong
Giấc mơ Bắc phạt không xong
Tiếc cho sở nguyện Ngọa Long một đời!

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 60b


Hồi thứ 60b
TRƯƠNG VĨNH NIÊN MỘT PHEN ĐI SỨ
TÀO A MAN BA CHỖ BỊ SAI

Trước nói, Lưu Chương ở Ích Châu được tin Trương Lỗ định cất quân vào lấy Tây Xuyên, trong bụng lo lắng lắm, vội họp các quan lại bàn bạc. Bỗng một người ngang nhiên bước ra, nói: “Chúa công hãy yên tâm, tôi tuy bất tài, xin uốn ba tấc lưỡi, khiến cho Trương Lỗ không dám nhìn đến Tây Xuyên nữa.”

Chương nhìn ra thì đó là quan biệt giá họ Trương tên Tùng, tự là Vĩnh Niên. Người này hình thù xấu xí, trán vồ, đầu nhọn, mũi tẹt, răng vẩu, mình lùn không đầy năm thước, tiếng nói oang oang như chuông.

Lưu Chương hỏi: “Biệt giá có mưu kế gì giải được nạn Trương Lỗ?

Tùng thưa: “Tôi nghe Tào Tháo ở Hứa Đô đánh dẹp trung nguyên, thiên hạ không ai địch nổi. Chúa công nên sắm sửa đồ tiến cống, tôi xin đem sang Hứa Đô, bàn với Tào Tháo cất quân đến đánh Hán Trung để phá Trương Lỗ. Như thế, Lỗ giữ nhà chửa xong, còn đâu dám nhìn đến Tây Xuyên nữa.”

Lưu Chương mừng rỡ, thu xếp vàng ngọc gấm vóc, sai ngay Trương Tùng đi sứ.

Trương Tùng tới Hứa Đô, ra mắt Tào Tháo. Tháo hỏi rằng: “Chủ ngươi mấy năm nay không nộp cống, là cớ làm sao?”

Tùng đáp: “Vì đường sá xa xôi, giặc cướp ngăn trở, không thể sang được.”

Tháo mắng rằng: “Ta đã quét sạch cả trung nguyên, còn trộm giặc nào nữa?”

Tùng nói: “Mặt nam còn có Tôn Quyền, mặt bắc còn có Trương Lỗ, mặt tây còn có Lưu Bị, mỗi người ít nhất cũng được mười vạn quân, sao đã gọi là thái bình được?”

Tháo trông thấy Trương Tùng xấu xí, có ý hơi ghét, lại thấy ăn nói lỗ mãng, liền vung tay áo đứng dậy, đi vào nhà sau.

Hôm sau, Tháo điểm binh ở giáo trường, có ý lấy binh lực doạ Trương Tùng. Bốn mặt tám phương, cơ nào đội ấy, tinh kỳ phấp phới, người ngựa hăng hái, chiêng trống vang trời, gươm giáo sáng quắc.

Một lúc lâu, Tháo gọi Tùng đến, chỉ tay hỏi: “Nước Thục nhà ngươi đã từng được thấy quân mã hùng dũng thế này chưa?”

Tùng đáp: “Nước Thục tôi chỉ cốt lấy nhân nghĩa trị người, chớ không thấy binh đao như thế bao giờ.”

Tháo bảo Tùng rằng: “Ta coi đồ chuột chết trong thiên hạ như cỏ rác cả thôi. Quân ta đến đâu, dẹp phải tan, đánh phải vỡ, thuận với ta thì sống, trái với ta thì chết, ngươi có biết không?”

Tùng nói: “Thừa tướng đưa quân đến đâu, đánh là thắng, lấy là được. Tùng này đều đã biết. Xưa dẹp Lã Bố ở Bộc Dương, đánh Trương Tú ở Uyển Thành, trận Xích Bích gặp Chu Du, đường Hoa Dung gặp Quan Vũ, cắt râu quẳng áo ở Đồng Quan, cướp thuyền tránh tên ở Vị Thuỷ. Đó đều là thiên hạ vô địch cả!”

Tháo nổi giận đùng đùng nói: “Thằng lùn xấu xí kia! Sao dám làm mất mặt tao?”

Liền quát võ sĩ nọc Trương Tùng ra đánh. Chủ bạ là Dương Tu can rằng: “Xin thừa tướng bớt giận! Thừa tướng đánh Trương Tùng là phạm phải ba cái sai!”

Tháo hỏi: “Ba cái sai đó là gì?”

Tu đáp: “Thừa tướng binh lực hùng hậu mà đánh Tùng thân cô thế cô, là sai về nhân. Thừa tướng muốn thu phục thiên hạ nhưng lại đánh người tự xa đến triều cống, là sai về nghĩa. Thừa tướng chê Tùng lùn và xấu, nếu chọc giận Tùng thì có thể bị kiện bồi thường đến 16 triệu, đó là sai về trí”.

Tháo nghe ra, mới quát võ sĩ đuổi Trương Tùng ra ngoài.

Ấy thật là:
Thiên hạ từ nay đổi mới rồi
Nếu chê người xấu sẽ lôi thôi
Ví như gặp phải ai lùn, béo
Cũng nên chịu khó mím chặt môi!


Chưa biết Trương Tùng ra ngoài còn bị ai chê xấu nữa không, xem hồi sau mới rõ.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020

Khúc tráng ca lọc nước


Nếu nhà anh chị có dùng máy lọc nước thì chắc anh chị cũng đã vài lần sử dụng hoặc nhận được điện thoại gạ gẫm sử dụng dịch vụ miễn phí của các "đại lý chính hãng" hoặc cửa hàng làm dịch vụ bảo dưỡng, chăm sóc máy lọc.

Cái gọi là dịch vụ chăm sóc miễn phí của các đại lý hay cửa hàng này, thực chất, chỉ là định kỳ 3 tháng hoặc 6 tháng sẽ gọi điện đặt lịch hẹn rồi đến ngó nghiêng cái máy lọc nước của anh chị, xem có bị hư hỏng hay bị rò rỉ gì không. Tất nhiên là gần như chẳng có máy nào bị làm sao cả, vì nếu nó bị làm sao thì chắc chắn anh chị đã phải gọi người đến sửa nó ngay lúc có vấn đề phát sinh. Và thế là, các đại lý, cửa hàng kia được tiếng cung cấp dịch vụ chăm sóc máy lọc nước miễn phí cho anh chị nhưng thực chất chả làm cái mẹ gì ngoài việc bật đèn pin của điện thoại lên soi vào máy lọc nước của anh chị chừng nửa phút và nói: máy đang hoạt động tốt.

Tuy nhiên, các cửa hàng này cũng không tốt bụng hoặc rảnh đến mức đi làm cái chuyện nghe cứ như trò đùa đó, bởi sau khi làm động tác "bảo dưỡng" rất tận tâm và chu đáo kia, nhân viên bảo dưỡng bao giờ cũng đề nghị anh chị thay thế một vài lõi lọc đã đến hạn phải thay. Lý sự được họ đưa ra, nếu có lõi nào đó không được thay thì chất lượng nguồn nước sẽ không thể đảm bảo, hoặc thậm chí có thể làm hỏng chiếc máy lọc của anh chị.

Tất nhiên, anh chị không phải là nhà thơ Hoài Vũ hay cây kơ-nia để có thể uống nước sông Vàm Cỏ Đông hoặc nước nguồn miền Bắc mà không được lọc đúng cách. Anh chị chắc cũng không muốn chỉ vì một cái lõi lọc giá vài trăm nghìn mà để hỏng đi chiếc máy lọc nước giá dăm bảy triệu hoặc thậm chí mươi, mười lăm triệu. Thế là anh chị sẽ gật đầu trong tư thế lấy sức khoẻ và tài sản có giá trị lớn của mình làm trọng: ừ, chú thay cho anh!

Sau cái gật đầu ấy, chỉ trong một vài nốt nhạc, có thể có thêm dấu chấm dôi, chiếc máy lọc nước của anh chị sẽ được tháo ra và thay những lõi mà nhân viên bảo dưỡng chỉ định. Anh chị không phải trả tiền công cho việc thay thế đó, mà chỉ phải trả tiền cho những chiếc lõi được thay.

Nếu chịu khó ngó qua giá cả thị trường, anh chị sẽ thấy những chiếc lõi lọc nước được người ta thay thế cho anh chị có giá cao gấp đôi ba lần hoặc thậm chí nhiều hơn so với giá được bán ở nhiều cửa hàng cung cấp vật tư lọc nước hoặc trên các trang bán hàng trực tuyến phổ biến như Shopee hoặc Tiki. Chẳng hạn, bộ 3 chiếc lõi lọc thô Kangaroo được các "đại lý chính hãng" hoặc các cửa hàng "bảo dưỡng miễn phí" báo giá 390-400k, nhưng giá bán trên Shopee chỉ khoảng 120-150k, còn bộ 6 lõi lọc tinh còn lại thì số tiền chênh lệch có thể lên đến cả triệu.

Sau vài năm sử dụng dịch vụ bảo dưỡng, chăm sóc miễn phí đó, tôi mới ngộ ra rằng, bao nhiêu lâu nay, mình bị mấy cửa hàng bảo dưỡng máy lọc nước ăn trên đầu trên cổ, trong khi cái dịch vụ mà họ cung cấp cho mình, thực ra, chỉ cần lao động phổ thông không có trình độ ghê gớm gì cũng làm được tốt.

Tự nghĩ, mũi mình chỉ nên dùng vào việc hít thở và đeo kính chứ không nên để cho đám bảo dưỡng máy lọc xỏ dây vào mà dắt, tôi quyết định sẽ tự mình chăm sóc lấy cái máy lọc nước của nhà mình.

Không biết những người khác cảm thấy thế nào, nhưng đối với tôi, cảm giác lần đầu tiên tự tháo máy lọc nước ra cũng hồi hộp không kém gì mấy so với lần đầu nắm tay bạn gái. Nói vậy không có nghĩa tôi thấy máy lọc nước xinh đẹp hay kiêu kì như bạn gái của mình, mà do tôi sợ phải trả giá cho cái tư tưởng tự cấp tự túc cùng với tay nghề phọt phẹt của mình nhiều hơn số tiền tiết kiệm được từ việc tự thay lõi lọc nước. Nếu không cẩn thận thì có thể một ngày nào đó, tôi sẽ phải kêu người đến tháo tủ bếp ra để thay cả cái sàn gỗ do nước tràn ra từ chiếc máy lọc được chăm sóc bởi một kẻ tay ngang như mình. Sự trả giá đó, tôi đã phải trải qua một lần cách đây mấy năm, khi cái van khóa nguồn nước ở nhà bếp bị rò rỉ trong thời gian tôi vắng nhà gần chục hôm.

Tuy vậy, sau một hồi bắt tay vào việc, tôi mới nhận ra việc chăm sóc cái máy lọc nước của mình đơn giản và ít tốn kém hơn rất nhiều so với việc chăm sóc bạn gái. Chỉ cần khóa nguồn nước đầu vào và xả hết nước ở trong bình chứa của máy lọc ra, anh chị có thể tự tháo các lõi lọc nước ra và thay thế chúng bằng những động tác rất nhẹ nhàng mà vẫn hoàn toàn yên tâm về chất lượng của công việc do anh chị thực hiện, bởi các lõi lọc nước được lắp vào chiếc máy lọc bằng những mối nối đơn giản nhưng vô cùng chắc chắn nếu được vặn chặt. Còn nguồn lõi lọc dùng để thay, anh chị có thể đặt mua rất dễ dàng với giá "vô cùng yêu thương" trên một trang bán hàng nào đó, tỉ như Shopee hoặc Tiki, mà không cần phải ra tận các "đại lý chính hãng", vừa mất công đi lại vừa phải trả giá cao.

Và hôm nay, sau hai lần tự thay lõi lọc nước mà chưa phải tháo tủ bếp ra để thay sàn gỗ, tôi hoàn toàn tự tin mà tuyên bố với quốc dân đồng bào, rằng tôi có đủ năng lực để cung cấp dịch vụ bảo dưỡng và chăm sóc máy lọc nước, giống bất kỳ một đại lý chính hãng hay cửa hàng chuyên nghiệp nào khác. Anh chị nào có nhu cầu sử dụng dịch vụ, cứ mạnh dạn nói ra, tôi sẽ chăm sóc máy lọc nước của anh chị trọn đời và miễn phí. Tất nhiên, thứ mà anh chị phải trả và thứ tôi sẽ nhận được đằng sau sự miễn phí đó là cái gì thì các anh chị cũng biết rồi, phải không?

Còn trong trường hợp không muốn tôi mang tiếng là kẻ ăn trên đầu trên cổ người khác, các anh chị hãy mạnh dạn đè chiếc máy lọc nước của mình ra chăm sóc thử một lần đi. Với kinh nghiệm của người đi trước, tôi tin là sự mạnh dạn đó sẽ đưa anh chị đến Thành Công, hoặc chí ít cũng đến La Thành hoặc Láng Hạ. Chứ không thì thật là vô lý khi trông anh chị lừng lững kiên trung thế kia mà lại giống con dã tràng, phỏng các anh các chị?

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2020

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 17c


Hồi thứ 17c
BỞI THAM LAM, HỌ TÀO GỬI GẮM
VÌ NHẸ DẠ, VƯƠNG HẬU OAN GIA

Năm Kiến An thứ hai, Hán Hiến đế cho mở khoa thi để kén người tài giúp nước. Sĩ tử từ các châu về Hứa Xương ứng thí rất đông.


Ảnh: “Công việc này rất khó nên phải làm từ gốc!”
Tào Tháo không muốn vua có thêm vây cánh để chống lại mình, nên tìm cách cài cắm để tông tộc họ Tào và con em của các bộ hạ tâm phúc trúng tuyển.

Tháo sai người gọi quan coi thi là Vương Hậu vào phủ, nói: “Kỳ thi này có một số con em đại thần trong triều và thứ sử, thái thú các châu quận cần được đỗ đạt, ngươi xem nên thế nào?”

Vương Hậu hiểu ý Tháo nhưng sợ phạm vào thánh chỉ, liền bẩm: “Công việc này rất khó nên phải làm từ gốc!”

Tháo hỏi: “Làm từ gốc là làm như thế nào?”

Hậu thưa: “Hạ quan sẽ sửa bài thi của các sĩ tử được thừa tướng gửi gắm. Nhưng chìa khoá phòng đựng bài thi do Hứa Chử giữ, nên việc mở cửa phòng thi và túi niêm phong bài thi, thì thừa tướng phải nói với Hứa Chử”.

Tháo liền cho gọi Hứa Chử vào, sai mở khoá phòng thi. Hậu lấy bài thi của các sĩ tử được Tháo gửi gắm để sửa, xong niêm phong bài thi lại như cũ.

Ngày yết bảng, vua thấy những người trúng tuyển toàn thân thích họ Tào và tâm phúc của Tháo, liền sai Bộ Hình mở cuộc điều tra.

Vương Hậu thấy có biến, vội vàng đến phủ thừa tướng hỏi xem làm thế nào. Tháo nói: “Chẳng may sự việc có vỡ lở, người phải đứng ra nhận toàn bộ trách nhiệm!”

Hậu thưa: “Nhận trách nhiệm thì hạ quan đồng ý, nhưng nếu vua trách phạt thì hạ quan biết làm thế nào?”

Tháo nói: “Ngươi cứ nhận một mình, công việc bên ngoài, đời sống vợ con, che chắn, các quan bên ngoài sẽ lo”.

Hậu liền hỏi: “Nếu vua không tin hạ quan có thể một mình sửa được bài thi, thì phải làm thế nào?”

Tháo nói: “Nếu vua truy đến cùng không thể chối được, thì ngươi khai thêm Hứa Chử. Còn ta là quan đầu triều sẽ nhận phần thiếu trách nhiệm!”


Ảnh: “Ngươi cứ nhận một mình, ta sẽ nhận phần thiếu trách nhiệm!”
Hậu nghe lời, liền vào cung thú tội, khai rằng mình lấy trộm chìa khoá phòng thi do Hứa Chử bỏ dưới gối, rồi tự mình mở phòng vào sửa bài của các sĩ tử.

Hiến đế nghe chuyện, lập tức truyền võ sĩ bắt Hậu bỏ ngục, giao Bộ Hình xét xử.

Ấy thật là:
Cả tin nên mới nghe xúi dại
Bây giờ mục xác biết kêu ai?


Chưa biết phen này Bộ Hình xét tội Vương Hậu dư lào, xem hồi sau mới rõ!

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2020

Hot trend: Ước mơ và Nghề nghiệp


1. Hồi bé tí ước mơ lớn lên làm kỹ sư. Chả biết kỹ sư là cái đếch, nhưng thấy ba hay được mọi người gọi là kỹ sư, cũng thấy hay hay. Lớn lên chút xíu, được ba cho học tiếng Anh nhiều, ước mơ làm Bộ Ngoại giao. Chả hiểu con tạo xoay vần dư lào, lại thi vào trường Tài chính Cổ Nhuế.

2. Vào trường Tài chính, nhất định chọn ngành quản lý tài chính nhà nước, chứ không lằng nhà lằng nhằng gì mấy cái ngành mà phải làm doanh nghiệp như kế toán hay tài chính doanh nghiệp... Thích môn Quản lý tài chính nhà nước và môn Thanh tra tài chính. Ước mơ làm Vụ trưởng Vụ Ngân sách hoặc Chánh thanh tra Bộ Tài chính. Ước mơ thì có bị ai đánh thuế đâu mà phải hà tiện?

3. Ra trường làm ngân hàng. Luân chuyển đủ các vị trí, từ kiểm tra đến thư ký tổng hợp rồi tín dụng, chính sách và kế hoạch. Ước mơ có nhiều bố nuôi hay mẹ nuôi như Lý Nhã Kỳ, hoặc có đứa em kết nghĩa quẳng cho đống tiền để xây nhà như ông gì Truyền nguyên tổng thanh tra, hoặc có cái nghề buôn chổi chít hay làm men rượu như anh gì trên Yên Bái. Cũng chỉ là ước mơ mà, có ai đánh thuế đâu?

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2020

Cho vay dưới chuẩn


‘Hạ chuẩn cho vay khiến tổ chức tín dụng đối mặt nguy cơ bất ổn’

Đó là khẳng định của chị Hồng - Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước trong cuộc họp báo Chính phủ chiều ngày 5/5, khi được hỏi về việc một số doanh nghiệp chưa tiếp cận được vốn vay ưu đãi.

Theo lập luận của chị Hồng, nhiệm vụ của các tổ chức tín dụng là vừa giải quyết khó khăn cho doanh nghiệp và người dân, vừa đảm bảo hoạt động của bản thân mình. Do đó, việc hạ chuẩn cho vay khiến tổ chức tín dụng đối mặt nguy cơ bất ổn trở lại như trước đây.

Xem phần trả lời họp báo của chị Hồng, nhà em mới nhớ lại có lần đọc được ở đâu đó bài viết về giải pháp kiềm chế tín dụng đen. Trong đó, tác giả khuyến nghị các tổ chức tín dụng nên xem xét triển khai các sản phẩm cho vay dưới chuẩn nhằm góp phần ngăn chặn và đẩy lùi nạn cho vay nặng lãi đang diễn ra nhức nhối ở nhiều nơi.

Không biết khi nhận được khuyến nghị ấy thì có ngân hàng nào làm theo không, dưng nghe đến cho vay dưới chuẩn mà nhà em rùng hết cả mình.
Đành là việc hỗ trợ người dân và doanh nghiệp vay được nguồn vốn ngân hàng với lãi suất hợp lý để phục vụ sản xuất và đời sống là việc làm cần thiết và có ý nghĩa nhiều mặt. Nhưng một khi các chuẩn mực trong xét duyệt và phán quyết tín dụng bị bỏ qua, thì chỉ mắt trước mắt sau là thấy rủi ro ngồi chềnh ềnh ngay ở cửa ngân hàng.

Thế cho nên, không cần bàn đến những chuyện lớn lao to tát như cuộc khủng hoảng nợ dưới chuẩn do các ngân hàng Mỹ gây ra hồi 2007-2008 làm cả thế giới điêu đứng, hoặc việc hạ chuẩn cho vay sẽ khiến hệ thống ngân hàng An Nam quay lại cái hồi có tỷ lệ nợ xấu cao như Từ Hải cách đây khoảng chục năm. Chỉ cần nghĩ đến việc lính của Đại tướng Tô cứ lăm lăm còng số 8 để đeo vào tay mấy anh vi phạm Điều 179 Hình luật 1999 hoặc Điều 206 Hình luật 2015, thì sẽ thấy những chất vấn của cánh báo chí chiều 5/5 hay khuyến nghị của tác giả bài viết hôm nọ, nó mới giống với việc xui trẻ con bốc cứt gà làm sao!

Cho vay đúng chuẩn mà còn bị bắt như ngoé thế kia, huống hồ là hạ chuẩn cho vay. Không khéo làm theo lời xui dại ấy rồi đến cái lúc, các trường kinh tế có tuyển sinh dưới chuẩn cũng không đủ người mà cung ứng cho các ngân hàng bù vào chỗ cán bộ đi tù ấy chứ!

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2020

Nghỉ lễ ở nhà


Bữa nay giải phóng miền Nam
Nhà em bổ mấy quả cam ăn mừng
Đĩa cam thì bé quá chừng
Mà em vẫn chén tưng bừng như ai
Hôm nay cùng với ngày mai
Toàn dân nghỉ lễ những hai ngày liền
Đi chơi thì sợ tốn tiền
Lại thêm bệnh dịch thêm phiền người ra
Tính gần rồi lại tính xa
Nghĩ lui nghĩ tới, ở nhà cho xong!

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2020

Ba em bảo vệ lợn


Ngoài ba và mẹ em ra, ở nhà em còn nuôi một con lợn. Con vật này được mẹ em mua về từ hồi em mới bắt đầu chuẩn bị đón Tết lần đầu tiên. Nhiệm vụ của nó là giữ tiền mừng tuổi của em và các khoản tiền khác mà em được cho, tặng theo quy định của Bộ luật Dân sự.

Mặc dù về ở nhà em chưa lâu, nhưng con lợn cũng đã được cho ăn kha khá tiền. Mẹ em bảo, nếu không vì ba em thi thoảng dùng nhíp gắp ra vài tờ, thì số tiền trong con lợn đủ để mua quần áo đẹp cho em mặc cả năm. Nhưng vì đạo đức của ba không được trong sạch cho lắm, nên theo ước tính của mẹ, số tiền còn lại trong con lợn cũng chẳng được bao lăm.

Tuy vậy, với tinh thần lạc quan không gì sánh nổi của một người mang trong mình dòng máu Lạc Hồng, mẹ em vẫn cho rằng, nếu tích cực nhét tiền mừng tuổi vào đó và kiên quyết đấu tranh với nạn ăn cắp vặt, thì đến lúc em đủ tuổi đi học, con lợn cũng có thể mang lại cho em một cơ số tiền, đủ để sắm sửa quần áo, sách vở và các loại đồ dùng cần thiết mà chẳng cần ba mẹ phải bỏ ra đồng nào. Thế nên mẹ mới dặn em phải biết trân trọng và nâng niu cái con vật bằng nhựa đó.

Thực ra thì với một thanh niên chưa đầy hai tuổi như em, tiền bạc bất quá cũng như là phù du, bởi ngoài việc ngày ăn ba bữa và uống sữa vài lần, em có phải tiêu pha gì đâu mà cần đến tiền. Dưng ba em lại bảo rằng, sau này em lớn lên phải đi học, đi chơi, đi chim gái… sẽ tốn rất nhiều tiền. Cứ như lời ba em nói thì rồi đây, việc em đọc truyện tranh tự mua hay đi mượn, ăn vặt trong căng tin hay ngoài vỉa hè, bao gái bằng trà sữa hay trà đá… đều do con lợn kia quyết định cả. Chính bởi thế, ba nhủ em phải chăm sóc chu đáo cho con lợn của mình, giống như lời mẹ đã dặn…

Một bữa, em và ba em đang nằm chơi trong phòng ngủ thì mẹ em bước vào. Xoay qua xoay lại trước gương một lúc, mẹ cám cảnh thốt lên: "Dạo này em thấy mình béo như con lợn ấy!"

Ba em nghe nói vậy, lập tức ngắt lời ngay mà mắt vẫn không nhìn về phía mẹ: "Nói linh ta linh tinh!"

Mẹ em nghe ba nói, liền bước lại gần chỗ em và ba đang nằm chơi, mặt mũi phấn khởi cứ như vừa mua được mớ váy hàng hiệu giảm giá. Mẹ cất tiếng chất vấn ba em mà ánh mắt không khỏi chứa chan hy vọng: "Sao anh lại mắng em nói linh tinh?"

Ba em vẫn tiếp tục chơi với em mà không hề quay lại. Giọng của ba thản nhiên như triết gia nói điều chân lý: "Lợn thì cũng có phẩm giá của nó chứ so sánh tuỳ tiện mà được à!"

Mẹ em nghe nói thì mặt mũi đằng đằng sát khí. Đang đứng dưới đất, mẹ nhảy hẳn lên giường đúng vào chỗ ba em nằm. Rồi sau đó là những tiếng la rú không ngớt vang lên mà tác giả không ai khác cái người vừa đấu tranh cho phẩm giá của lợn.

Nhìn cảnh bạo lực gia đình diễn ra ngay trước mắt, em thật không hiểu vì sao mẹ em lại hành xử lạ lùng như vậy. Tuy không đồng ý lắm với việc ba em hay tắt mắt ở cái khe trên lưng con lợn, nhưng em thấy việc ba đứng ra bảo vệ nó là hoàn toàn đúng đắn. Chẳng gì, con vật ấy cũng là kẻ có ảnh hưởng lớn đến tương lai của em. Hơn nữa, chính mẹ em cũng muốn con vật bằng nhựa đó phải được nâng niu, gìn giữ. Mà chẳng lẽ, nâng niu hay gìn giữ một thứ gì đó lại không bao gồm bảo vệ phẩm giá của nó hay sao?

Nói chẳng phải chủ quan, chứ bây giờ bị ai làm gì ảnh hưởng đến phẩm giá của mình, mẹ lại chẳng nhảy cồ cồ lên luôn í chứ. Ấy thế mà khi phẩm giá của con lợn bị xâm hại thì mẹ chẳng thèm mảy may để ý, đã thế lại còn bạo hành cái người muốn bảo vệ nó nữa. Thiệt đúng là... không tài nào hiểu nổi!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2020

Tinh thần thể dục của ba em


Ở nhà em có nuôi hai người. Một người tên là ba em, còn người kia được gọi là mẹ em.

Tuy bị miệng lưỡi người đời vu cho là cặp vợ chồng tâm đầu ý hợp, dưng theo như em thấy thì ngoài cái tâm mấy lị cái ý ra, ba em với cả mẹ em cũng có dững cái không đầu cũng chả hợp gì sất.

Mẹ em mỗi khi mở tivi ra thì rặt xem dững phim Hàn Xẻng sướt mướt như kiểu Crash Landing on You hoặc mấy ca sĩ bánh bèo như thể Minh Hằng, Bích Phương hay Bảo Anh… Tuy vậy, ở con người mẹ em lại toát lên khí chất của một người yêu thể dục không kém gì tri huyện Lê Thăng trong truyện của cụ Hoan. Thế nên, khi thấy ở trong khu chung cư có mở lớp tập Yoga, mẹ em không ngần ngại đăng ký tham gia ngay, và từ bấy đến giờ cũng có tham gia tập vài buổi chứ chẳng không. Nếu không vì cái cô Vy nào đó cấm tụ tập đông người thì số lần tập Yoga của mẹ em chắc chắn sẽ không dừng lại ở chừng đấy mà còn tăng thêm một hai buổi nữa là ít.

Trong khi đó, ba em mỗi khi chiếm được tivi thì y như rằng mắt trước mắt sau là mở mấy tập phim dã sử đánh đấm của Tầu ra coi, nếu không phải là Võ Tòng đả hổ thì ắt là Tam anh chiến Lữ Bố hoặc chí ít cũng là Đổng Trác xoạc Điêu Thuyền… Tuy vậy, xét về cái gọi là tinh thần thể dục mà nói thì ba em lại rất giống anh Mịch và đám dân đen ở làng Ngũ Vọng, tức là chỉ quen với việc chổng đít vào thể thao.

Có lần, tivi thông báo lịch tường thuật trận bóng đá giữa đội tuyển U23 Việt Nam với đội U23 của nước gì tên lằng nhà lằng nhằng. Nhưng đến giờ phát sóng, ba em vẫn cứ điềm nhiên xem kênh thời sự chứ không chuyển qua kênh thể thao. Mẹ em thấy lạ, mới hỏi vì sao đội Việt Nam đá mà ba không xem, thì ba em bảo là ba chỉ xem bóng đá cấp chiến lược, chứ cấp phọt phẹt thì ba không thèm.

Một lần khác, mẹ em ngỏ ý mua cho ba cái thẻ để đi tập gym cho khỏe người, dưng ba em bảo là suốt ngày cắm mặt đít trâu thì thời gian đâu mà tập. Với cả, theo như sở học của ba em sau mười mấy năm mài đũng quần ở trường Tài chính Cổ Nhuế, thì không có môn thể thao gì tốt hơn cái môn chống đẩy. Thế nên ba mới bảo, chỉ cần tập chống đẩy thường xuyên thì chả cần phải tập gym tập giếc làm chi cho mất thời gian.

Mẹ em, tuy không có bằng tiến sĩ, lại cũng chưa từng du học ở xứ Cổ Nhuế ngày nào, dưng cứ cố cãi bằng được, rằng tập gym là tốt, là hay, mọi nhẽ. Rồi đang đà thắng thế, mẹ còn bảo là ba em toàn nói tào lao, ba láp ba xàm, thế này thế nọ.

Ba em, tuy được thiên hạ vu cho là chồng của cái người xúi mình tập gym, dưng đứng trước người ấy, ba lại tỏ ra không khác gì Thị Nở đứng trước mặt bà cô. Thế nên, dù bị nói là tào lao hay ba láp ba xàm, ba em cũng chỉ cười nhăn nhăn nhở nhở mà chẳng nói lại lấy một câu. Chắc lúc đó ba em cũng nghĩ rằng, con người ấy có quyền nói thế.

Cho đến một hôm…

Trên mạng xã hội rộ lên tin đồn bác gì nhờ chăm đi tập gym mà sắm được cô vợ bé xinh ơi là xinh, lại còn có thêm cả một đứa con rơi nữa, thật đúng là được cả trâu lẫn nghé.

Ba em vớ được tin ấy thì tấm tắc khen tập gym có nhiều lợi ích. Đoạn ba ngỏ ý muốn mẹ em mua cho cái thẻ để đi tập gym, biết đâu có ngày vang danh thiên hạ như bác kia, có trâu có nghé mang về.

Mẹ em nghe nói vậy lập tức hiện nguyên hình của người đàn bà đức hạnh ở làng Vũ Đại. Không chỉ ném vào đầu ba một tràng những lời cay nghiệt của bà cô Thị Nở, mẹ còn cấm tiệt ba mon men hay tơ tưởng mấy cái môn như thể tập gym tập giếc hoặc kể cả chơi golf.

Nhòm cái cảnh ba em phải đóng vai đứa cháu gái ngoài ba mươi mà chưa trót đời cho mẹ em trút giận, tuy có phần thương xót dưng em thấy cũng thật đáng đời cho con người ấy. Ai đời, nhà không có lấy một mẩu ruộng nào mà ba em cứ muốn lấy trâu lấy nghé về làm gì. Với cả, đã tìm ra được môn khác có lợi hơn cho sức khỏe, mà ba vẫn còn muốn tập gym thì có phải là hoài cả cái công tìm tòi bấy lâu không?!

Phải tay em á, sau này lớn lên, vợ em mà có nhủ em đi tập thể dục thì em cứ bảo thị mua cho cái thẻ tập chống đẩy. Hễ có tí thời gian nào, em lại đến câu lạc bộ tập chống đẩy một hồi, vừa khỏe người lại vừa khỏi rơi vào cơ cảnh của cái người du học mười mấy năm ở tít trong Cổ Nhuế mà chẳng chịu khôn ra, đến đỗi phải ngồi nghe vợ xỉa xói kia kìa!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Nghệ thuật của ba em
- Nỗi buồn Ích Nhi
- Có nhớn mà chửa có khôn!
- Vấn đề đồ chơi của ba em
- Bị anh họ giành chơi
- Đi chơi gặp cún
- Cái đoảng của ba em
- Thay đổi lớn
- Chén thử một con nhỏ
- Cổ tích về ba em
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2020

Nghệ thuật của ba em


Bữa nọ, ba em đang ở trong phòng dạy em chơi trò ghép hình của Lego thì được mẹ em gọi ra xem phim.

Thực ra thì ba em chả biết mô tê gì về các nhân vật hay câu chuyện trong những bộ phim mà mẹ em vẫn xem, dưng với tư cách là liền ông trong nhà, ba em có trách nhiệm ngồi xem cùng với mẹ. Bổn phận của ba là khi một diễn viên nào đó tỉ như cô Thu Quỳnh được mẹ em khen xinh, thì ba phải bảo là cô ấy không so được với mẹ; hoặc khi mẹ em hỏi nếu mẹ mặc chiếc váy của một diễn viên khác như cô Bảo Thanh liệu có đẹp không, thì ba phải xác quyết rằng mẹ mặc gì mà chả đẹp. Còn đâu thì ba em có ngồi cả buổi cũng chẳng hiểu vì sao anh kia cặp với chị này, anh kia lừa dối chị này, anh kia đập đánh chị này và chị ngã xuống đây…, giống như lời bài gì mà chú Trúc Nhân vẫn hay hát.

Hiềm nỗi, hôm ấy ba em, không biết bị ma xui quỷ khiến thế nào, mà ngồi xem phim chăm chú cứ như người lớn. Không những thế, ba còn luôn miệng chỉ đạo chú Chí Nhân phải làm thế này, chú Việt Anh phải làm thế kia, cô Quỳnh Nga phải làm thế nọ… Cứ như thể, ba em mới là tác giả kịch bản hay đạo diễn của phim không bằng.

Đang lúc chú Chí Nhân và cô Quỳnh Nga lao vào nhau như đôi dế chọi máu, đột nhiên mẹ em lại nhờ ba đi lấy cho cốc nước ở trong tủ lạnh. Nhưng lúc ấy chắc là ba em thấy mình có trách nhiệm chỉ đạo chú Nhân mấy lị cô Nga phải diễn dư lào, nên ba mới bảo mẹ tự đi lấy nước mà uống.

Mẹ em, giống như bạn gì trong truyện “Who Moved My Cheese?”, không hiểu ba em vừa cụng đầu vào cửa hay cắn phải thuốc lắc mà cả gan làm cái việc tày đình như vậy. Nhưng rồi mẹ cũng nại ra được một lý do vãi cả lý do: “Em đang bận xem đoạn này. Anh đi lấy cho em tí!”

Cơ mà ba em lúc ấy dường như chỉ muốn bỏ mặc tất cả để đắm mình vào nghệ thuật thứ bảy. Thế nên ba mới nói với mẹ: “Ở đây ai chẳng xem, mà em làm như mỗi em bận không bằng!”

Mẹ em thấy nhờ vả nài nỉ không xong, mới phụng phịu đứng dậy, vừa đi về phía tủ lạnh vừa buông lời hờn trách: “Được có một con vợ mà làm như nhiều lắm, chẳng chiều gì cả!”

Ba em, không biết đã ấp ủ từ lâu hay vừa bị ám ảnh bởi nhân vật do chú Chí Nhân thủ vai, mà nói với theo: “Một vợ mới thế, chứ có nhiều vợ thì đã chiều!”

Chỉ nghe có vậy, mẹ em đã nổi máu tam bành lên, giống như bao bà vợ có tự trọng khác. Mẹ dẹp luôn cái việc đi lấy nước uống, quay lại nhéo cho ba một chập. Rồi như cảm thấy vẫn chưa thỏa, mẹ trút luôn vào đầu ba những lời mà bà cô của Thị Nở đã chắt chiu để dành cho đứa cháu gái dở hơi đĩ thõa.

Nhòm cái cảnh ba em được vợ dạy dỗ, em mới chợt nhận ra rằng hóa ra bấy lâu ba em toàn chổng mông mà làm cái chuyện chẳng đâu vào đâu. Việc ba em nghiến răng ngồi trước tivi cả buổi tối không làm cho ba biết được bộ phim nói về chuyện gì, cũng không giúp chú Chí Nhân và cô Quỳnh Nga làm ra những pha bạo liệt như chú Jack và cô Rose trong phim Titanic hay chú Khánh và cô Liên trong phim Thủy hử. Ấy là chưa kể, thi thoảng buổi xem phim của ba còn bị gián đoạn bởi ba còn bận làm cái việc vừa la oai oái vừa lấy tay che mình để khỏi ăn nhéo…

Sau này em lớn lên á, vợ em mà có kêu em xem phim cùng thì em cũng ứ thèm vào nghe. Đằng nào thì việc cố công ngồi xem phim cũng chẳng đóng góp được gì cho nghệ thuật, trong khi những tiếng kêu oai oái của mình mỗi khi được vợ dạy dỗ, bản thân nó, đã là nghệ thuật rồi. Chẳng phải ông gì Cao đã từng bảo, nghệ thuật không phải là ánh trăng lừa dối, không nên là ánh trăng lừa dối, mà nghệ thuật chỉ có thể là tiếng đau khổ đó ru? Thế thì em cứ ở trong phòng mà chơi Lego cho nó lành, chứ xem phim cùng vợ rồi chẳng may nhỡ mồm như ba em bữa nọ, có phải là rước thêm sẹo vào người không!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Nỗi buồn Ích Nhi
- Có nhớn mà chửa có khôn!
- Vấn đề đồ chơi của ba em
- Bị anh họ giành chơi
- Đi chơi gặp cún
- Cái đoảng của ba em
- Thay đổi lớn
- Chén thử một con nhỏ
- Cổ tích về ba em
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa