Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

Cô gái bên sông




Hỡi cô đứng ở bên sông
Cớ sao cô lại chổng mông lên bờ?
Thoạt trông, ra vẻ hững hờ
Chẳng hay, cô có đang chờ đợi ai?
Hay là trót bén hơi giai
Nên cô đang có cái thai trong mình?
Trao thân cho kẻ đa tình
Mong chi gặp lại bóng hình, hỡi cô!

(*) Trông một bức ảnh trên blog của lão tiền bối DVD, tự nhiên cóc nhái lại nhảy ra. Thơ tuy hơi bựa nhưng thấy cũng vần, nên ghi lại đặng có lúc đọc cho vui.

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Điểm thi của Hoa hậu


Đến hẹn lại lên, cuộc thi Hoa hậu Việt Nam đã diễn ra và kết thúc vào tối 16/9/2018 với kết quả là vương miện Hoa hậu đã được trao cho cô gái có tên Trần Tiểu Vy.

Giống như mọi Hoa hậu có tự trọng khác được bình chọn gần đây, ngay sau khi đăng quang, tân Hoa hậu 2018 lập tức bị cộng đồng mạng đè ra để mổ xẻ, phân tích. Nhưng không giống với tình cảnh của các Hoa hậu khác đăng quang trong những năm qua, tân Hoa hậu lần này không bị mổ xẻ về vóc dáng, màu da, khuôn mặt hay nghi án sử dụng dao kéo, mà lại bị soi mói về bảng điểm tốt nghiệp phổ thông.

Lẽ tất nhiên, với những người nổi tiếng thì việc đời tư bị soi mói là điều không thể nào tránh khỏi, bởi phàm đã là người nổi tiếng thì cái gì cũng có thể làm đề tài cho truyền thông đưa ra làm đề tài buôn chuyện.

Tuy nhiên, điều nực cười là trong khi cô gái có tên Tiểu Vy được trao vương miện ở một cuộc thi thuần tuý về nhan sắc, thì người ta lại đi bới móc về một vấn đề không mấy liên quan đến nhan sắc của cô. Người ta lấy làm hả hê khi phát hiện ra rằng, tuy cô đứng đầu trong một cuộc thi nhan sắc, nhưng kết quả thi tốt nghiệp phổ thông của cô lại có quá nhiều điểm kém. Và đó chính là một điều vô lý và bất công.

Thử hỏi, khi Ngô Bảo Châu đạt giải Fields, có ai trên thế giới này thắc mắc vì sao da mặt anh ấy có nhiều trứng cá không? Tất nhiên là không, vì nhiệm vụ của anh ấy, sinh ra, là để giải toán. Da mặt nhiều hay ít trứng cá thì liên quan gì việc làm toán của anh ấy đâu!

Hoặc khi Phạm Nhật Vượng được Forbes bình chọn là một trong mấy trăm người giàu nhất thế giới, có ai ở đất nước này soi mói xem số đo ba vòng của anh ấy có bị mất cân đối không? Tất nhiên là cũng không, vì sứ mệnh anh ấy đảm nhận là kinh doanh và làm giàu. Số đo ba vòng có cân đối hay không thì ảnh hưởng đếch gì việc anh ấy xây chung cư, trồng rau sạch hay sản xuất ô tô!

Vậy thì, khi Trần Tiểu Vy giành được vương miện Hoa hậu Việt Nam, người đời có nên và có cần phải đi soi mói về điểm thi tốt nghiệp của em ấy không? Câu trả lời, tất nhiên, sẽ phải là không. Điểm thi tốt nghiệp cao hay thấp thì can hệ đếch gì cái việc em ấy được đứng đầu hay đứng nhì trong một cuộc thi về nhan sắc chứ không phải là một cuộc thi về kiến thức toán học hay kỹ năng kinh doanh?

Chừng nào mà một Hoa hậu như Tiểu Vy tỏ ra thua kém về nhan sắc so với những người chỉ giành được vị trí Á hậu, tỉ như Thư Dung, hoặc số tiền mà Tiểu Vy kiếm được là dưới 25 nghìn đô, thì lúc ấy cộng đồng mạng hãy soi mói đời tư của em ấy cũng chưa muộn. Còn bây giờ, khi em ấy vừa mới đăng quang và chưa có biểu hiện gì tỏ ra không nên không phải, thì thiết nghĩ, cộng đồng mạng hãy để cho em ấy được yên!

Còn nếu không, thì cùng với việc bới móc điểm thi tốt nghiệp của tân Hoa hậu 2018, cộng đồng mạng hãy làm luôn cái việc bới móc về nhan sắc của những người được bình chọn trong những cuộc thi về trí tuệ và tài năng, tỉ như Ngô Bảo Châu hay Phạm Nhật Vượng. Có như thế thì mới đảm bảo được sự công bằng, và sẽ không còn ai có ý kiến thắc mắc gì về việc điểm thi của một Hoa hậu bị đưa ra để soi mói.

Đã soi, thì nên soi cho nó khắp!

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 78d


Hồi thứ 78d
HOA THẦN Y TRUYỀN LẠI THANH NANG
NGÔ ÁP NGỤC LÀM THEO NGHỊ ĐỊNH


Năm Kiến An thứ hai mươi lăm, bệnh nhức đầu của Tào Tháo tái phát dữ dội. Tháo sai người đi khắp nơi cầu danh y về chữa, cũng không thấy khỏi. Các quan đều lo lắng.

Hoa Hâm vào tâu rằng: “Đại vương có biết thần y Hoa Đà không? Người ấy giỏi thuốc chẳng khác gì Biển Thước, Sương Công khi xưa. Hiện nay người ấy ở kinh thành, sao đại vương không cho triệu đến?”

Tháo mừng lắm, lập tức sai người đi mời Hoa Đà về bắt mạch coi bệnh.

Hoa Đà xem bệnh, nói: “Đại vương nhức đầu vì nhiễm phải gió độc, bệnh ở trong óc, không thoát ra được, uống thuốc cũng uổng mà thôi. Tôi có một phép này, trước hết uống thang ma phế, rồi lấy búa mổ óc ra, nạo hết rãi gió độc đi thì mới triệt hết được nọc bệnh”.

Tháo giận mắng rằng: “Ngươi muốn giết ta sao?”

Hoa Đà nói: “Đại vương có biết chuyện Quan Vân Trường không? Cánh tay phải ông ấy bị trúng tên thuốc độc, tôi cạo xương chữa thuốc, mà ông ấy không sợ hãi chút nào. Nay bệnh đại vương mới một tí, việc gì phải đa nghi làm vậy?”

Tháo nói: “Cánh tay đau còn cạo được. Chứ đầu óc bổ ra sao được? Ngươi quen với Vân Trường, muốn nhân dịp này báo thù cho hắn chăng?”

Liền hô tả hữu bắt Hoa Đà bỏ ngục để tra hỏi.

Hoa Đà ngồi trong ngục, có một người lính canh ngục, họ Ngô, ngày nào cũng mang cơm rượu cung phụng Hoa Đà. Đà cảm cái ân ấy bảo rằng: “Nay tôi sắp chết, hiềm vì có một quyển sách thanh nang, chưa truyền ra đến ngoài, nay cảm cái bụng tử tế của ông, không biết lấy gì báo được, vậy tôi viết bức thư này, ông đem về nhà tôi, lấy quyển sách ấy lại đây, tôi xin tặng ông, để ông nối nghiệp này cho tôi”.

Ngô áp ngục mừng hớn hở, nói: “Nếu được quyển sách ấy, thì tôi bỏ phăng cái nghề này, về làm thuốc chữa cho thiên hạ, để truyền cái đức của tiên sinh”.

Hoa Đà liền viết thư giao cho Ngô. Ngô đến tận Kim Thành hỏi vợ Hoa Đà, lấy được quyển thanh nang đem về. Đà kiểm lại đâu đấy, rồi tặng cho Ngô. Ngô mừng lắm, đem về nhà cất kín một chỗ.

Được mười ngày, Hoa Đà chết ở trong ngục. Ngô mua áo quan khâm liệm chôn cất tử tế, rồi bỏ việc, về nhà định lấy thanh nang ra học thì thấy vợ đang đốt quyển sách ấy. Ngô giật mình, vội vàng chạy lại giằng ra, thì sách đã cháy gần hết, chỉ còn sót một vài trang dạy chữa những thuật nhỏ, như thiến gà, thiến lợn mà thôi

Ngô giận lắm, toan to tiếng với vợ thì bị vợ chì chiết: “Đồ ngu! Phỏng có học giỏi được như Hoa Đà, cũng chẳng qua chết rũ ở trong ngục, cần gì quyển sách ấy cho lắm!”

Ngô chẳng nói chẳng rằng, lấy giấy viết đơn trình lên quan phủ. Quan phủ nhận đơn của Ngô, liền chiểu theo Nghị định quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực phòng, chống bạo lực gia đình, xử phạt vợ Ngô một lượng bạc.

Vợ Ngô tuy tiếc của, nhưng không muốn bị quan phủ áp dụng các biện pháp cưỡng chế nên đành nghiến răng mở hòm lấy bạc nộp phạt.

Người đời sau có thơ rằng:

Trời sinh nghị định thật là hay
Vợ mà chì chiết hoặc nghiến đay
Làm đơn trình báo lên quan phủ
Phạt cho lượng bạc ấy biết tay!


Muốn biết vợ Ngô sau khi bị phạt sẽ ăn ở dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8e


​​

Hồi thứ 8e
ĐỔNG TRÁC LUỴ TÌNH NUÔI MÈO MẢ
ĐIÊU THUYỀN VÌ NGHĨA KIẾM SÂM CAU


Trước nói, Đổng Trác sai người gọi Lý Nho vào, hỏi cách trị tội Lã Bố vì đã đưa Điêu Thuyền vào nhà nghỉ Vúc Khũ.

Lý Nho nói: “Thái sư muốn lấy thiên hạ, sao lại vì một việc nhỏ mọn mà trách mắng Lã Ôn hầu. Nếu y thay lòng đổi dạ, việc lớn e hỏng mất!”

Trác nghe ra, liền gọi Lã Bố, Điêu Thuyền đến, bảo rằng: “Sau khi sai bọn Lý Thôi, Quách Dĩ điều tra kỹ càng, lão phu thấy chưa đủ cơ sở để kết luận hai ngươi có quan hệ bất chính. Tuy nhiên, việc Phụng Tiên và Điêu Thuyền có mặt trong cùng một phòng nghỉ đã gây dị nghị, bức xúc trong bá quan và bách tính, làm ảnh hưởng đến uy tín cá nhân của hai người. Vì vậy, tuy không trách tội, nhưng lão phu yêu cầu hai ngươi nghiêm túc rút kinh nghiệm, không được tái phạm!”

Lã Bố và Điêu Thuyền cùng lạy tạ rồi lui ra. Bố lập tức lên ngựa trở về Trường An.

Được mấy bữa, Lã Bố lại phi ngựa đến My Ổ, hẹn Điêu Thuyền ra một nhà nghỉ tên là Vành Thinh để gặp nhau.

Hai người đang ở trong nhà nghỉ thì thám mã chạy về báo cho Đổng Trác. Trác lập tức dẫn bọn Lý Thôi, Quách Dĩ đem quân bao vây nhà nghỉ, đập cửa gọi Lã Bố và Điêu Thuyền ra nói chuyện.

Nửa tiếng sau, cửa phòng nghỉ mới mở. Lã Bố và Điêu Thuyền xuất hiện với y phục ngay ngắn.

Thấy hai người bước ra, Đổng Trác chỉ mặt Điêu Thuyền mắng: “Con tiện tì này, tại sao mi dám vào nhà nghỉ với Lã Bố? Mi lại toan giở trò mèo mỡ nữa chăng?”

Điêu Thuyền vội thưa: “Xin thái sư chớ ngờ oan cho tiện thiếp! Tiện thiếp biết thái sư tuổi cao sức yếu nên nhờ Lã Ôn hầu tìm mua sâm cau ở Trường An để thái sư ngâm rượu uống cho bổ thận. Tiện thiếp vào gặp Ôn hầu ở đây chỉ để lấy sâm cau cho thái sư chứ quyết không có chuyện giăng gió như thái sư nghĩ”.

Đổng Trác quát: “Không phải trò giăng gió thì hà cớ chúng bay lại đóng cửa phòng nghỉ lại làm chi?”

Điêu Thuyền khóc nói: “Lúc tiện thiếp vừa vào đến phòng của Ôn hầu thì nhận được tin của lễ tân báo rằng trong nhà nghỉ có tội phạm. Tiện thiếp sợ chẳng may tên tội phạm lại giở trò manh động gì chăng, nên phải đóng cửa phòng lại để giữ lấy cái thân này đặng còn hầu hạ thái sư”.

Đổng Trác không biết nói thế nào, bèn quát đuổi Lã Bố ra khỏi nhà nghỉ, đoạn sai bọn Lý Thôi, Quách Dĩ lập biên bản, yêu cầu Điêu Thuyền viết cam kết chấm dứt quan hệ với Lã Bố.

Ấy thực là:

Vì thương họ Đổng gân sức yếu
Thuyền kia mới phải kiếm sâm cau
Chứ đâu phải chuyện mèo và mỡ
Hẹn vào nhà nghỉ đặng quất nhau!


Chưa biết phen này Điêu Thuyền thực hiện cam kết dư lào, xem hồi sau mới rõ!

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

Lương y


Ông cháu từ quê ra Hà Nội chơi. Đưa ông đi khám mắt ở bệnh viện chuyên khoa danh tiếng.

Chị bác sĩ đo đạc xem xét một hồi, rồi in ra cái đơn, trong đó chỉ ghi tên 1 loại thuốc. Không biết cái loại ấy là thuốc gì, chỉ thấy chị bác sĩ dặn về nhỏ mắt, sau 5 ngày đến khám lại.

Dặn xong, chị bác sĩ lấy tờ đơn thuốc ghi thêm mấy chữ gì vào đó nữa. Đọc không ra, mà cũng không quan tâm chị ấy viết gì, chỉ biết là dùng thuốc xong phải đến khám lại.

Niềm nở cám ơn chị bác sĩ đã thăm khám ân cần chu đáo, rồi dắt ông cháu đi về. Bụng nghĩ, bác sĩ tốt thế này, không hiểu người ta còn phàn nàn kêu ca cái nỗi gì.

Trước khi lấy xe, ghé qua nhà thuốc bệnh viện, đưa tờ đơn cho dược sĩ để mua thuốc. Chị dược sĩ với tay lấy 2 lọ thuốc cho vào túi, rồi đọc giá nhanh như máy tính: đơn này 458 nghìn.

Ái dà, khám xét sơ sơ thế mà cũng tốn tiền thuốc gớm. Bụng nghĩ vậy nhưng vẫn móc ví ra trả tiền thuốc, rồi đưa ông cháu đi về.

Về đến nhà, cơm nước xong xuôi đâu đấy mới mở túi thuốc ra cho ông cháu dùng theo lời bác sĩ. Gì chứ thuốc thang là cứ phải dùng đúng hướng dẫn chứ không được lộn xộn.

Xem nhãn của 2 lọ thuốc thì thấy có 1 lọ thuốc nhỏ mắt, còn lọ kia là thực phẩm chức năng có tác dụng giúp trẻ ăn ngon, ngủ kỹ, tiêu hóa tốt, phát triển chiều cao vân vân và mây mây, tuyệt nhiên không liên quan gì chuyện thị lực.

Thấy khó chịu với cái kiểu mần ăn của bệnh viện, ngay hôm sau mang lọ thuốc lên gặp chị dược sĩ để trả lại.

Chị dược sĩ hỏi vì sao lại trả. Bảo với chị ấy, vì đây không phải thuốc mà là thực phẩm chức năng, không liên quan gì các bệnh về mắt.

Chị dược sĩ coi bộ không muốn cho trả, mới yêu cầu phải đi gặp chị bác sĩ hôm trước để giải quyết, nếu bác sĩ đồng ý gạch khỏi đơn thuốc thì mới được trả.

Bảo với chị dược sĩ, nếu có đi gặp bác sĩ thì kiểu gì bác sĩ cũng phải bỏ ra thôi, vì rõ ràng đây không phải là thuốc, và trong đơn thuốc in ra cũng không có loại thực phẩm này, mà do bác sĩ viết thêm vào.

Chị dược sĩ coi bộ đuối lý, nên đành nhận lại lọ thực phẩm chức năng, rồi gạch tên nó trong tờ đơn thuốc và ghi lại giá tiền.

Nhòm cái đơn thuốc do chị dược sĩ đưa lại mà không tin nổi vào mắt mình. Tổng số tiền phải trả cho cái đơn thuốc quý giá kia, Chúa ơi, chỉ còn lại mỗi nhõn 8 nghìn!

​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

Người phàm hơn được thánh nhân không?



​​

Theo sách xưa kể lại thì Đức Thánh Khổng có rất nhiều học trò. Trong đó, Nhan Hồi là người được Khổng Tử yêu nhất.

Có lần, Nhan Hồi được giao nấu cơm cho thầy và các đồng môn. Khi cơm chín, Nhan Hồi lấy đũa xới một ít cho vào miệng ăn. Khổng Tử ở nhà trên vô tình nhìn xuống bếp và thấy cảnh đó. Ngài bất giác thở ra một tiếng dài như chân của Ngọc Trinh, không ngờ đứa học trò ngài yêu nhất lại cư xử vô lễ như vậy.

Đến bữa, trong lúc Khổng Tử và các môn đồ chuẩn bị ăn cơm, thì Nhan Hồi khoanh tay đứng ngoài chứ không ngồi vào mâm. Đức Thánh Khổng hỏi vì sao, thì Nhan Hồi thưa rằng trong lúc nấu cơm có giở vung ra xem nhưng không ngờ bị tro bếp bay vào nồi làm bẩn mất lớp cơm phía trên. Nhan Hồi định hớt chỗ cơm bị bẩn đổ đi, nhưng nghĩ tiếc của nên cho vào miệng ăn luôn, coi như đã ăn trước phần cơm của mình.

Khổng Tử nghe kể thì ngửa mặt lên trời thở ra một tiếng khác dài như chân của Hà Hồ, than rằng chỉ vì tin vào những điều mắt thấy mà suýt nữa thành kẻ hồ đồ.

Lại có trường hợp khác na ná như vậy, ấy là chuyện một anh tiến sĩ mới được phân đến làm việc ở một viện nghiên cứu mà ở đó anh trở thành người có học vị cao nhất.

Một hôm, anh tiến sĩ đến cái hồ phía sau viện nghiên cứu để câu cá, thấy viện trưởng và viện phó cũng đang ngồi câu. Anh ta chọn một chỗ ngồi cách xa hai người kia, trong đầu nghĩ: “Hai người chỉ học vị đại học, có gì đáng để nói chuyện?”

Một lúc sau, ông viện trưởng buông cần câu đứng dậy rồi bước đi trên nước như là bay ngang hồ để đến nhà vệ sinh bên kia hồ. Sau khi ca xong bài “Ai xoè” của ban nhạc All-4-one[1], ông viện trưởng lại băng qua mặt nước để trở về chỗ câu cá.

Được một lát, anh tiến sĩ nhìn thấy ông viện phó cũng đứng dậy và đi băng qua mặt nước để đến nhà vệ sinh, đoạn lại băng qua mặt nước để trở về chỗ câu cá sau khi đã ca xong bài “Khát vọng” của Thuận Yến phổ thơ Đoàn Thị Nam Nuyến[2].

Anh tiến sĩ ngạc nhiên quá đỗi vì không nghĩ mấy cái người có học vị thấp hơn anh lại có thể làm cái việc mà anh tưởng đâu chỉ có các cao thủ giang hồ mới làm nổi.

Qua một lúc sau, anh tiến sĩ cũng có nhu cầu ca bài “Ai xoè” nhưng không muốn phải đi nửa vòng hồ để đến cái nhà vệ sinh kia. Anh quyết định cũng dùng thuật giang hồ để băng qua mặt nước, bởi không lí gì hai người chỉ có trình độ đại học có thể đi trên mặt nước được mà người có trình độ tiến sĩ lại không.

Nhưng sau đó thì một “tủm” vang lên và anh tiến sĩ phải bơi lóp ngóp ở dưới hồ. Hai vị lãnh đạo viện kịp thời chạy lại kéo anh tiến sĩ lên và hỏi tại sao anh lại nhảy xuống nước.

Anh tiến sĩ không trả lời mà hỏi rằng: “Tại sao các vị lại có thể đi qua trên nước?” Hai vị kia cười lớn: “Trong hồ này có thanh gỗ nối giữa hai bờ, nhưng vì hôm nay nước dâng cao nên bị che mất. Chúng tôi biết vị trí thanh gỗ nên có thể đạp trên nó mà đi qua”.

Anh tiến sĩ nghe ra thì thấy chua chát với sự hồ đồ của mình, bất giác ngửa mặt lên trời thốt ra hai tiếng: “Đèo mẹ!”

Kể những câu chuyện ở trên, chúng tôi muốn nói rằng, nhiều khi những điều tận mắt trông thấy lại không hề là sự thật. Điều đó không chỉ có trong câu chuyện Nhan Hồi nấu cơm hay anh tiến sĩ đi tè, mà còn xảy ra rất nhiều trong cuộc sống quanh ta.

Tỉ như, trong khi quần chúng cứ bụm miệng cười việc một ông quan xã bị yêu cầu kiểm điểm về nỗi rủ nữ cán bộ chính sách vào nhà nghỉ, thì thực tế lại cho thấy chị cán bộ kia chỉ làm mỗi việc là đưa giúp thuốc giải rượu vào nhà nghỉ cho quan xã, bởi ông ta chẳng may bị say nguội từ tối hôm trước.

Hoặc như, một ông quan huyện và nữ cán bộ tỉnh bị người nhà hai bên bao vây trong nhà nghỉ để chực đánh ghen vì cho rằng hai người kia đang làm chuyện mèo mỡ. Tuy nhiên, thực tế cho thấy là đám người nhà của họ đã nhìn quá sai, vì ông quan huyện chẳng qua chỉ vào nhà nghỉ để hỏi thăm sức khoẻ của chị cán bộ chẳng may bị trúng gió trong khi uống nước phải vào đó để nghỉ.

Hoặc gần đây, là chuyện người ta nổi cơn tam bành trước việc con gái một ông quan tỉnh có điểm thi tốt nghiệp cao hơn những gì bài thi của cô ấy thể hiện. Hiềm nỗi, sau khi hỏi ra ngọn ngành thì mọi người mới té ngửa, là ông quan tỉnh không hề biết gì về việc con gái ông bị cộng điểm, hơn nữa đó có thể lại là sự lợi dụng để đưa con lãnh đạo vào tròng.

Vân vân và mây mây.

Từ những câu chuyện ở trên, có lẽ mỗi người cũng nên suy nghĩ thấu đáo hơn về cách nhìn nhận của mình để có phản ứng phù hợp trước những chuyện đập vào mắt. Trong khi, những người được coi là “thánh nhân” như Khổng Tử, hoặc là “ông Nghè” như anh chàng tiến sĩ kia, nhìn thấy sự việc sờ sờ trước mắt nhưng vẫn nhận định sai lầm, thì không có lí gì những người đã được bậc vĩ nhân coi là “nông nổi”[3], lại dám cho mình tinh tường hơn cả thánh nhân hay ông Nghè.

Thế cho nên, trước khi định cười chê ai đó rủ vợ người khác vào nhà nghỉ, hoặc nổi đoá với việc con cái của ai đó được nâng khống điểm thi tốt nghiệp, thì người đời hãy thử nghĩ lại, xem liệu mình đã bằng Đức Thánh Khổng hay chưa. Mà ví thử, có người nào dám quả quyết rằng mình đã bằng được Khổng Tử, thì cũng không có gì đảm bảo nhìn nhận của người đó là đúng, bởi rõ ràng câu chuyện ở phần trên đã chứng minh: thánh nhân mà cũng nhìn sai nữa là!

(*) Bài viết có sử dụng câu chuyện trôi nổi trên mạng về Nhan Hồi và chàng tiến sĩ.

-----
[1] Đó là bài hát có câu mở đầu: “I swear by the moon and the stars in the skies. And I swear like the shadow that’s by your side…”
[2] Bài hát được mở đầu bằng câu: “Gửi tình yêu vào đất, được hoa trái đầy cành…”
[3] Bậc vĩ nhân này tên Xuân, được biết đến trong chương cuối cùng của một công trình nghiên cứu do bác gì đó Phụng công bố với tiêu đề: “Xuân Tóc Ðỏ cứu quốc. Xuân Tóc Ðỏ vĩ nhân. Nỗi buồn của ông bố vợ không bị đấm”

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Croatia và bản hùng ca 2018


Lần đầu tiên tôi nghe đến cái tên Croatia là đâu đó vào những năm đầu thập niên 1990, khi mà cuộc xung đột sắc tộc đang diễn ra ác liệt ở một nước thành viên của Liên bang Nam Tư cũ là Bosna - Hercegovina, với sự tham gia của 3 cộng đồng sắc tộc là người Hồi giáo, người Serb và người Croat.

Tôi còn nhớ, suốt một thời gian dài, cứ mỗi tối ngồi vào mâm cơm, tôi lại nghe vô tuyến nói ra rả về những trận pháo kích và số người thương vong ở Bosna - Hercegovina. Và tin tức về cuộc xung đột này hình như phải đến sau năm 1995 mới thôi xuất hiện trên các chương trình thời sự buổi tối.

Thủa ấy tôi còn nhỏ, và hơn nữa không có điều kiện thông tin đầy đủ như bây giờ nên không hiểu vì sao ba sắc tộc bấy lâu vẫn sống chung trong một quốc gia lại có thể đâm ra thù hằn và bắn giết nhau như ngoé. Tôi chỉ biết là đằng sau cộng đồng người Serb và cộng đồng người Croat ở Bosna - Hercegovina có sự hậu thuẫn và giật dây của hai quốc gia thành viên khác của Liên bang Nam Tư cũ là Serbia và Croatia. Và cái tên Croatia được lưu vào trí nhớ và nhận thức của tôi từ đấy.

Nhưng ở thời điểm ấy, tôi chỉ biết đến Croatia với tư cách là một nước thành viên cũ của Nam Tư và là một quốc gia có liên quan đến cuộc xung đột sắc tộc ở Bosna - Hercegovina, mà không hề biết tí gì về đội bóng của họ. Cho đến năm 1998, tôi mới biết đến bóng đá Croatia lần đầu tiên khi vòng chung kết World Cup được tổ chức ở Pháp, mà Croatia là một trong số 32 đội tuyển tham dự.

Năm đó, tôi phải đánh vật với đèn sách để quyết định việc được ra Hà Nội làm sinh viên hay phải ở nhà đi chăn bò nên không dành nhiều thời gian và tâm trí để theo dõi các trận thi đấu World Cup. Nhưng tôi vẫn nhớ Croatia đã có một màn ra mắt ấn tượng ở lần đầu tiên tham dự World Cup, với việc đội tuyển của họ đã được xếp thứ ba chung cuộc, còn tiền đạo Davor Šuker của họ thì ghi đến 6 bàn thắng và giành danh hiệu “chiếc giày vàng”. Và từ đấy, tôi bắt đầu có ấn tượng, Croatia là một quốc gia có nền bóng đá mạnh.

Nhiều năm sau đó, mặc dù không thường xuyên theo dõi các trận bóng đá quốc tế nhưng mỗi khi có dịp xem đội tuyển Croatia thi đấu, tôi vẫn luôn dành sự ủng hộ đối với Davor Suker và các đồng đội của anh[1], kể cả sau khi chàng tiền đạo tài năng này đã giải nghệ.

Và hôm nay, khi đội tuyển Croatia bước vào trận chung kết với đội tuyển Pháp để chọn ra nhà vô địch của vòng chung kết World Cup 2018 thì tôi, vẫn như thường lệ, bênh vực ra mặt đối với cái đội tuyển đã giành giải ba của vòng chung kết World Cup được tổ chức ở nước Pháp cách đây 20 năm.

Cho đến trước vòng chung kết World Cup lần này, đội tuyển Croatia luôn được đánh giá thấp hơn đội tuyển Pháp xét trên mọi phương diện. Về thành tích quốc tế, trong khi các cầu thủ Pháp đã từng hai lần vô địch Châu Âu (1984, 2000) và một lần vô địch thế giới (1998), thì đội tuyển Croatia chưa lần nào giành vị trí số 1 ở Châu Âu và chỉ mới một lần giành vị trí thứ 3 ở World Cup (1998). Còn về lịch sử đối đầu, thì trong hầu hết các lần chạm mặt trước đây, các cầu thủ Pháp thường là người giành phần thắng trước các cầu thủ Croatia[2]. Ngay tại vòng chung kết World Cup 1998, chính các cầu thủ Pháp cũng là người chiến thắng trong cuộc so giày với đội tuyển Croatia ở trận bán kết với tỷ số 2-1.

Bước vào vòng chung kết World Cup năm nay, mặc dù không được đánh giá cao bằng đội tuyển Pháp, nhưng các cầu thủ Croatia cũng tỏ ra không phải là những kẻ dễ chơi. Bằng chứng là ở vòng bảng, các cầu thủ Croatia đã toàn thắng 3 trận, trong đó có trận đại thắng 3-0 trước đương kim Á quân Argentia; còn ở các vòng đấu loại trực tiếp sau đó, họ cũng là người giành phần thắng ở cả 3 trận mà không trận nào trong đó có thời gian thi đấu dưới 120 phút. Thậm chí ở trong trận bán kết, ngay cả khi bị các chàng sư tử Anh dẫn trước từ rất sớm, thì các tuyển thủ Croatia cũng đã kiên cường chống trả và lật ngược tình thế vào hiệp phụ cuối cùng.

Thế cho nên, bỏ qua tất cả những phân tích của giới chuyên môn và nhận định của giới cá cược, tôi vẫn tin là các cầu thủ Croatia hoàn toàn có thể đả bại các chú gà trống Gô-loa trong trận chung kết tối nay để ghi tên mình vào danh sách các đội tuyển vô địch World Cup và đòi lại món nợ mà đội tuyển Pháp đã nhận của họ 20 năm về trước.

Mà ví thử tối nay đội tuyển Croatia không giành phần thắng đi nữa, thì với tình cảm dành cho các cầu thủ Croatia kể từ lần đầu tiên tham dự World Cup của họ và với tất cả những gì họ đã thể hiện từ đầu vòng chung kết World Cup 2018 đến nay, tôi cũng coi họ như những nhà vô địch và vẫn tiếp tục cổ vũ cho họ trong những vòng chung kết lần sau. Điều đó, cũng giống như lời một bài hát trong phim mà tôi đã từng có lần nghe ở cái thời mới biết đến cái đội tuyển mà hôm nay tôi đang cổ vũ:

“Người ta yêu là chàng, dù chàng không đồng ý
Người ta yêu là chàng, can hệ gì đến ai?
Người ta yêu là chàng, nói sao rõ đạo lý
Người ta yêu là chàng, đem số phận cho đi…”

Cố lên nhé, Croatia!


-----
[1] Tất nhiên là tôi không kể đến những trận đấu mà đội tuyển Croatia phải chạm mặt với đội tuyển Argentina ưa thích của tôi, tỉ như trận thắng 3-0 của họ trước các vũ công tăng-gô ở vòng đấu bảng World Cup năm nay. Nhưng không sao, nếu bên giành phần thắng trước đội tuyển Argentina mà lại là đội tuyển Croatia, thì tôi thấy cũng không đắng lòng cho lắm.
[2] Thống kê của Google cho thấy, trong 5 lần chạm mặt giữa đội tuyển Pháp và đội tuyển Croatia trước vòng chung kết World Cup 2018 thì có đến 3 lần phần thắng thuộc về đội tuyển Pháp, 2 lần còn lại có kết quả hoà.

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018

Ông cắt tóc bình bóng đá


Chiều đi cắt tóc. Ông chủ tiệm tỏ ra trăn trở với trái bóng tròn…

- Hôm qua Đức thua nhục nhỉ?

- Vâng, đá với Hàn Quốc mà cũng thua thì quá nhục!

- Chứng tỏ mùa trước Đức vô địch chẳng qua là lợi thế sân nhà thôi chứ cũng chẳng phải là mạnh!

- Đâu, mùa trước đá ở Brazil chứ có phải ở Đức đâu mà bảo lợi thế sân nhà!

- Làm gì có chuyện đá ở Brazil!

- Chú cứ cãi cháu!?

Ông chủ tiệm không nói gì, tập trung vào công việc chuyên môn. Được một lúc lại bắt đầu trăn trở…

- Vậy là mùa trước Đức nhất, Brazil nhì…

- Đâu! Đức nhất, Argentina nhì chứ?

- Làm gì có chuyện Argentina nhì!

- Ơ kìa! Chú cứ cãi cháu!?

- Sao tao lại nhớ là Brazil về nhì nhỉ?

- À hình như Brazil về nhì, đúng rồi đấy! Cháu nhớ nhầm sang mùa trước nữa.

Thôi nhớ nhầm một câu cũng được đi. Chứ nhớ đúng cả hai câu thì cũng chưa chắc đã là phương án hay. Chẳng gì, người ta cũng đang cầm dao cạo lia qua lia lại trên cổ mình...

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2018

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8d


Hồi thứ 8d
ĐIÊU THUYỀN TRÚNG GIÓ VÔ NHÀ NGHỈ
LÃ BỐ THƯƠNG TÌNH ĐẾN HỎI THĂM


Trước nói, Đổng Trác bắt gặp Lã Bố đưa Điêu Thuyền vào nhà nghỉ Phượng Nghi nhưng không trách tội, lại thăng chức cho Lã Bố thêm một cấp, sai lĩnh binh mã trấn giữ Trường An. Còn Trác đưa Điêu Thuyền về My Ổ.

Thành My Ổ cách Trường An hai trăm năm mươi dặm, được Trác sai hai mươi nhăm vạn dân đắp cao, dày, theo y như kiểu thành Trường An. Trong thành lại làm những cung thất kho tàng, chứa được đủ lương ăn trong hai mươi năm; lại kéo gái thanh tân tám trăm người chứa trong ấy; vàng, ngọc, gấm, vóc, trân châu vào không biết bao nhiêu mà kể.

Trác thì đi đi về về Trường An, khi nửa tháng một lần, khi một tháng một lần. Công khanh đưa đón thường phải đứng trực ở ngoài cửa Hoành Môn.

Trác nhiều khi đặt trướng ở dọc đường, cùng với công khanh ăn tiệc.

Lã Bố tuy sợ Đổng Trác nhưng vì không quên được tình cũ nên thỉnh thoảng vẫn kiếm cớ đến My Ổ bẩm báo binh tình để gặp Điêu Thuyền.

Một bữa, Lã Bố dò biết Đổng Trác đang về Trường An chầu vua. Lã Bố liền cưỡi ngựa xích thố phi thẳng đến My Ổ, rủ Điêu Thuyền đi nhà nghỉ Vúc Khũ.

Lã Bố đang ở trong phòng nghỉ cùng với Điêu Thuyền, bỗng nghe ngoài cửa có tiếng ồn ào, yêu cầu người trong phòng mở cửa.


Ảnh: Điêu Thuyền trèo ra cửa thông gió để nhặt cây trâm bị rơi
Điêu Thuyền cả sợ, liền chui qua cửa thông gió nhà nghỉ để trèo ra ngoài. Nhưng vừa chui ra khỏi cửa thông gió, Điêu Thuyền thấy bọn Lý Thôi, Quách Dĩ đang đứng ở dưới, nên lại chui vào.

Lã Bố thấy Điêu Thuyền quay trở vào, liền thò tay ra kéo sập cửa thông gió lại. Đoạn Bố mở cửa phòng ra ngoài, nhảy lên ngựa xích thố đi thẳng về Trường An. Điêu Thuyền được bọn Thôi, Dĩ đưa về phủ thái sư.

Hôm sau, Đổng Trác từ Trường An trở về biết chuyện, liền sai người gọi Lã Bố về My Ổ hỏi cho ra nhẽ.

Vừa thấy mặt Lã Bố, Đổng Trác nổi giận quát: “Tại sao trong lúc ta vào triều, ngươi dám đưa Điêu Thuyền đi nhà nghỉ? Ngươi định xoạc thiếp yêu của ta chăng?”

Lã Bố thưa: “Hôm trước mạt tướng có việc phải đến My Ổ bẩm báo nhưng không gặp thái sư, nên nhân tiện mời Điêu Thuyền đi uống nước. Khi đang uống cà phê tại quán, Điêu Thuyền bị trúng gió, đau bụng nên phải lấy phòng để nghỉ, còn mạt tướng do có việc gấp ở Trường An nên phải về ngay. Trước khi về, mạt tướng vào phòng nghỉ hỏi thăm sức khỏe và hỏi Điêu Thuyền có muốn về cùng không. Sự việc chỉ có như vậy, chứ mạt tướng quyết không dám xoạc thiếp yêu của thái sư!”

Đổng Trác hỏi: “Điêu Thuyền sống với ta ở My Ổ, còn ngươi thì ở Trường An, hà cớ ngươi lại muốn Điêu Thuyền về chung với ngươi?”

Lã Bố đáp: “Mạt tướng biết thái sư đang vào Trường An chầu vua nên mời Điêu Thuyền đi chung về Trường An để gặp thái sư luôn”.

Đổng Trác đuối lý không biết nói thế nào, liền quát đuổi Lã Bố: “Ngươi đi mau cho khuất mắt ta. Đợi điều tra rõ ngọn ngành, ta sẽ trị tội ngươi đến nơi đến chốn”.

Lã Bố nói: “Xin thái sư hãy tin mạt tướng! Chẳng qua trong quá trình làm việc, bọn Lý Thôi, Quách Dĩ không vừa lòng với mạt tướng nên theo dõi và gài bẫy mạt tướng mà thôi”.

Trác không nói gì, quay lưng đi thẳng vào nhà trong, gọi Điêu Thuyền ra hỏi: “Tại sao mi dám vào nhà nghỉ với Lã Bố? Mi định giở trò giăng gió chăng?”

Điêu Thuyền khóc thút thít, nói: “Xin thái sư chớ ngờ oan cho tiện thiếp! Chẳng qua vì Lã Ôn hầu là tướng yêu của thái sư, tiện thiếp muốn giúp thái sư mua lòng Ôn hầu nên thay mặt thái sư mời hắn đi uống nước. Không ngờ khi đang ở quán nước thì tiện thiếp bị trúng gió đau bụng nên phải thuê phòng để nghỉ, chứ tiện thiếp quyết không dám giở trò giăng gió như thiên hạ đồn thổi”.

Đổng Trác quát: “Nếu không phải giăng gió, thì sao mi lại chui qua cửa thông gió nhà nghỉ để trốn?”

Điêu Thuyền vội thưa: “Do có nhiều người lạ mặt tụ tập trước cửa phòng nhà nghỉ, tiện thiếp sợ không dám ra ngoài mà chỉ mở cửa thông gió để xem. Không may lúc mở cửa đã làm rơi cây trâm cài đầu ra ngoài hiên, nên tiện thiếp chui ra để lấy cây trâm rồi chui vào, chứ không phải bỏ trốn”.

Trác lại hỏi: “Thế thì hà cớ chi mi lại khoá trái cửa phòng, không cho bọn Lý Thôi, Quách Dĩ vào nói chuyện?”

Điêu Thuyền khóc oà: “Tiện thiếp không biết mặt bọn Thôi Dĩ, tưởng là người lạ nên phải khoá cửa vì sợ bị gây gổ, bị đánh đập”.

Đổng Trác không biết nói thế nào, hằm hằm quay trở lên nhà trên, sai người gọi Lý Nho vào thương nghị.

Ấy thực là:

Chẳng qua trúng gió nên phải nghỉ
Chứ đâu mèo mỡ giống người ta!


Chưa biết phen này Lý Nho xui Đổng Trác xử lý Lã Bố và Điêu Thuyền dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Xem thêm:
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8c
- Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8b

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2018

Thư gửi các chú Argentina



Ảnh: Messi trong trận thua nhục trước Croatia

Các chú!

Hôm trước xem các chú bị Iceland cầm hoà, anh chỉ thấy không được vui lắm mà thôi, song cũng không cho đó là điều đáng phải lo lắng. Về sau, thấy các chú tâm hoảng trí loạn vì bị Croatia đả bại, anh biết sự thể đã đến bước nguy nan. Nếu không có mấy lời với các chú, thì e việc các chú phải xách vali về nước chỉ là điều hôm sớm.

Anh nghe có câu rằng, đã là quân tử thì báo thù mười năm cũng chưa lấy gì làm muộn. Huống chi các chú mới chỉ thua một trận vòng bảng hôm qua, còn lần thất bại đáng kể nhất của các chú cũng mới chỉ xảy ra cách đây 4 năm trước đội tuyển Đức. Thời gian báo thù của các chú còn rất chi là thoải con gà mái.

Nhớ khi xưa,

Mạnh Minh ba lần bị quân Tấn đánh thua, nhưng chỉ cần thắng một trận ở thành Vương Quan là đã có thể rửa nhục cho nước Tần, khiến vua tôi nước Tấn nghe tiếng mà khiếp đảm.

Lưu Bang cả một đời bị Hạng Vũ đuổi chạy như vịt, nhưng chỉ cần thắng một trận ở núi Quảng Võ, là có thể lập ra tam cung lục viện, gái mú tỉn suốt ngày.

Quân Ngô đánh nhau với Tiên chủ phải thua luôn mươi trận ở Di Lăng và Hào Đình, nhưng chỉ một trận cất thư sinh làm đại tướng đã khiến cho Tiên chủ phải về thành Bạch Đế mà trị bệnh kiết lị.

Nguyễn Ánh suốt mấy chục năm đi trốn, nhưng chỉ cần thắng quân Tây Sơn một trận ở cái chỗ ngày nay FLC xây Quy Nhon Beach & Golf Resort, là có thể lấy sọ kẻ thù ra làm gáo đựng nước tiểu.

Hỡi các chú!

Non nớt như Đan Mạch vẫn đàng hoàng giành ngôi quán quân Euro năm 1992. Ngây thơ như Hy Lạp vẫn có thể hiên ngang vô địch châu Âu năm 2004.

Huống chi, các chú lại là những kẻ có sừng có mỏ, kỹ thuật và kinh nghiệm chơi bóng đều hơn hẳn hai cái đội phọt phẹt kia.

Messi đá phạt đền trúng vào người thủ môn trong trận gặp Iceland vẫn còn đẹp hơn Roberto Baggio sút penalty lên trời trong trận Chung kết năm 1994. Huống chi, đá hỏng một quả phạt đền như Messi, còn lâu mới sánh được với nỗi nhục sút hỏng 3 quả penalty trong một trận của Palermo ở Copa America năm 1999.

Tuy các chú đá hai trận mới chỉ giành được một điểm, nhưng cơ hội vào vòng sau của các chú đến đây vẫn chưa phải là hết.

Mặc dù từ năm sau 1990 đến giờ, các chú phải ngụp lặn rất cực nhọc ở các kỳ World Cup, nhưng anh thấy, với lực lượng hiện nay, việc các chú lần thứ 3 nâng cao Cúp vàng của FIFA không phải là không có ngày đạt tới.

Thế cho nên, các chú chớ có ngã lòng.

Các chú! Phải cố gắng lên mới được! Chớ thấy đối thủ mạnh mà cứ chịu thua, chớ thấy đối thủ yếu mà không thèm thắng! Trước mắt, các chú hãy vặt trụi lông mấy con đại bàng Nigeria như đã làm hồi 1994 và 2014 cho anh!

Gắn bó mấy lời, nhớ lấy! Nhớ lấy!

(*) Thư có sử dụng một số từ ngữ và ý tứ của Lưu tiên chủ viết chiếu gửi con côi.

Ảnh: Messi sút hỏng phạt đền trong trận hoà Iceland

Xem thêm: Tình khúc 24