Thứ Năm, 30 tháng 1, 2020

Nỗi buồn Ích Nhi


Nhân sinh vốn mang trong mình thật lắm nỗi buồn. Có người thì buồn ngủ, có người thì buồn tè, có người thì buồn ị, lại có người buồn vì thất tình hay buồn vì thua bạc, vân vân và mây mây. Còn em thì buồn vì phải uống Ích Nhi.

Nói qua về Ích Nhi. Đó là một loại thuốc có nguồn gốc thảo dược mà những người vì lí do này hay lí do khác bị ho thường được khuyên là nên uống vào nếu không muốn phải thực hiện cái động tác mà cụ cố Hồng vẫn làm mỗi khi thốt ra nhời bất hủ: "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!"

Mặc dù có công dụng cả giời cả đất như vậy, dưng Ích Nhi lại có mùi vị thật chẳng ra làm sao - không giống bia, chẳng giống rượu, nước ngọt thì lại càng không. Thành ra, mỗi lần phải uống cái loại thuốc có nguồn gốc thảo dược ấy là một lần vô cùng cực khổ đối với em.

Điều khiến em thấy buồn lòng là sự cực khổ đấy lại được gây nên bởi những người đã sinh ra em, những người mà cứ hễ 10 câu nói ra thì có đến 11 câu bảo là yêu em mấy lị thương em. Ấy dưng cứ mỗi lần em bị ho hay sụt sịt mũi, thì những người luôn miệng nói nhời yêu thương ấy, lại bắt em uống cái thứ không phải bia cũng chẳng phải rượu hay nước ngọt kia.

Phẫn nộ hơn cả, là những người sinh ra em lại dùng thủ đoạn rất không đàng hoàng để lừa em uống Ích Nhi. Thoạt tiên, hai con người ấy bao giờ cũng làm ra bộ rất chi tử tế. Đang cười nói giả lả, họ bỗng nhiên giở mặt như giở bàn tay, cứ thế rót Ích Nhi ra thìa rồi đổ vào miệng em, bất biết là em đang vui hay buồn, mừng hay tủi.

Mặc dù đau khổ và phẫn nộ như vậy, dưng vì nói chưa sõi, với cả có nói sõi chăng nữa cũng không thể cãi lại hay đối phó hết những thủ đoạn của hai con người ấy, nên mỗi lần bị ho hay sụt sịt, em đành cam chịu để cho người ta rót hàng chục mi-li-lít Ích Nhi vào miệng mà chẳng cãi lấy được một câu.

Dưng không sao, tuy chưa biết chữ cơ mà em vẫn được biết sách thánh hiền có dạy rằng, "quân tử báo thù mười năm chưa muộn". Sau này em lớn lên á, mỗi khi hai con người ấy bị ho hay sụt sịt gì đó, em lại mua cả lọ Ích Nhi đầy ự về cho họ uống. Để xem, lúc đó người ta có hiểu được cảm giác của người khác khi phải uống cái thứ không phải bia chẳng phải rượu cũng chẳng phải nước ngọt kia không. Khéo đến lúc ấy, hai người họ lại chẳng khóc tướng lên mà giẫy ầm ầm luôn í chứ!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Có nhớn mà chửa có khôn!
- Vấn đề đồ chơi của ba em
- Bị anh họ giành chơi
- Đi chơi gặp cún
- Cái đoảng của ba em
- Thay đổi lớn
- Chén thử một con nhỏ
- Cổ tích về ba em
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2020

Có nhớn mà chửa có khôn!


Ba em năm nay cũng đã lớn rồi. Tuổi của ba tính ra khéo còn lớn hơn cả Sở Bá Vương lúc ngồi ở Bành Thành mà phân phong thiên hạ hay Hoàng đế Quang Trung lúc lùa 29 vạn quân Thanh ra xếp hàng dang nắng ở trước Trường Đại học Công đoàn để tạo thành cái gò Đống Đa.

Ấy vậy dưng tâm hồn ba em lại không trưởng thành đúng với lứa tuổi của mình. Bằng chứng là em chẳng bao giờ thấy ba em xem những chương trình giải trí phù hợp với lứa tuổi như thể phim của cô Maria Ozawa hay video clip nhạy cảm của cô Văn Mai Hương, dù nhà em có hẳn một chiếc tivi thông minh. Thay vào đó, em toàn thấy ba em bật YouTube lên và mở những bài hát dành cho trẻ con đại loại như "Con heo đất", "Con gà trống", "Một con vịt", hay "Old McDonald had a farm", "The wheels on the bus", vân vân và mây mây.

Thực ra thì việc một người có tâm hồn khác với lứa tuổi của mình cũng không phải là chuyện hiếm. Tỉ như, anh Na Tra bên nước ngoài tuy mang hình hài một đứa bé 7 tuổi dưng đầu anh thì toàn sạn, bởi con người anh vốn là do Linh Châu Tử trên trời đầu thai mà thành. Hoặc như, ông Từ Thức ở tỉnh gì có nhiều nem chua tuy nom có vẻ thanh niên trai tráng dưng thực ra tâm hồn ông cũng nhàu như quả táo Tàu, vì ông đã dám bỏ nhà lên núi ăn ở với tiên đến ngót cả thế kỷ chứ chẳng không.

Tuy vậy, để tìm ra một người trưởng thành có tâm hồn của trẻ tập nói như ba em, thì em cho cũng là chuyện kim tiền khoáng hậu. Chính bởi thế, em rất ưng cái bụng vì có một người cha thích xem những bài hát trẻ con như ba em. Được thế thì cha con đỡ phải giành nhau cái tivi như những nhà mà con muốn xem Xuân Mai trong khi bố chỉ thích Ozawa mấy lị Can Lộ Lộ hoặc là Văn Mai Hương.

Có điều, nhiều khi em cảm thấy không thật sự thoải mái khi xem tivi chung với ba em. Nguyên nhân là do ba gần như không biết gì về những thứ người ta chiếu trên tivi, thành ra suốt ngày ba em toàn chỉ tay vào màn hình mà hỏi những câu ngô nghê kiểu như "đây là con gì?", "cái này là cái gì?", "con bò kêu thế nào?", "con chó sủa làm sao?", vân vân và mây mây.

Ban đầu, em cứ nghĩ rằng hiểu biết của ba em còn non nớt, nên em cũng kiên trì giải đáp những thắc mắc của ba em. Đại để, con này là con gà, cái kia là ô tô, hoặc con bò kêu úm bò úm bò, con chó sủa âu âu âu âu, vân vân và lại mây mây.

Dưng điều làm em thấy phiền phức nhất là ba em rất chóng quên. Thành ra, nhiều câu hỏi mà em vừa giải đáp cho ba em còn chưa ráo nước bọt đã lại được ba em nhắc lại ngay. Báo hại em suốt ngày cứ phải chỉ cho ba biết đâu là gà, đâu là vịt, hoặc cứ phải luôn miệng nhại tiếng chó sủa, lợn kêu, chim hót. Thậm chí nhiều lúc em còn phải nói cho ba em biết tên em là gì, trong lúc chính ba là người đặt tên cho em chứ chẳng phải ai khác.

Em không biết phải mất bao lâu nữa thì ba em mới có thể nhớ được tiếng chó sủa hoặc gà kêu hay phân biệt được chiếc xe với ngôi nhà. Dưng với cái kiểu cứ hỏi xong rồi lại quên ngay như vậy mà ba em cũng học lên lớp này lớp nọ, thì em không hiểu ngày xưa cô giáo đã phải xử lý dư lào với một học sinh suốt ngày nêu những câu hỏi ngô nghê hoặc hỏi đi hỏi lại những câu đã được giải đáp như ba em.

Không khéo, những ngày còn đi học, ba em toàn bị cô giáo lấy thước vụt cho sưng cả mông chứ chẳng phải chơi đâu. Suốt ngày quên ngược quên xuôi thế kia mà không bị vụt, thì chắc chỉ là do cô giáo bị đau tay chứ chẳng còn lí do khác nào hơn!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)

Xem thêm:
- Vấn đề đồ chơi của ba em
- Bị anh họ giành chơi
- Đi chơi gặp cún
- Cái đoảng của ba em
- Thay đổi lớn
- Chén thử một con nhỏ
- Cổ tích về ba em
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2019

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8h


Hồi thứ 8h
CHỐN CA LÂU, GIAN THẦN SỜ VẾU
NƠI HẬU ĐIỆN, LOẠN ĐẢNG KHUA MÔI

Đây nói, Đổng Trác sau khi quấy rối tưng bừng ở phủ Tư đồ, liền lên kiệu về phủ. Vương Doãn tuy bực dọc với kiểu hành xử của Trác, nhưng vì yếu thế nên đành ngậm miệng bỏ qua.

Một bữa, Đổng Trác cùng Lã Bố và Lý Nho dẫn bọn Lý Thôi, Quách Dĩ, Trương Tế, Phàn Trù đến một ca lâu trong thành Trường An coi hát.

Trong lúc mọi người đang chén tạc chén thù, Đổng Trác với tay sờ soạng vùng ngực của một đào hát. Cô đào hát tỏ thái độ khó chịu, hất tay Đổng Trác ra, rồi đứng dậy đi rót rượu.

Chuyện đồn vào đến tận hậu cung. Vua Hán là Hiến đế biết chuyện, liền cho đòi Đổng Trác vào hỏi: “Trẫm nghe chúng đồn rằng, vừa rồi có chuyện khanh dùng tay sờ vếu phường hát ở ca lâu, việc đó thực hư thế nào?”

Đổng Trác vội thưa: “Muôn tâu Hoàng thượng, hôm đó là ngày nghỉ lễ nên các quan có rủ lão thần có đi ăn nhậu rồi đi coi hát. Ở đây cũng chẳng biết làm gì, đi câu cá cũng chẳng có cá để mà câu”.

Hiến đế vặn hỏi: “Không có cá để câu nên khanh phải sờ vếu ca nương cho bõ tức hay sao?”

Đổng Trác chống chế: “Quả là có chuyện sờ vếu nhưng không đến mức như chúng đồn đãi đâu. Thần vui vui thôi, do khi đó thần say rồi”.

Hiến đế lại hỏi: “Khanh say hà cớ không lui về nghỉ mà lại làm ra chuyện như vậy để dân tình oán thán?”

Đổng Trác thưa: “Tâu Hoàng thượng! Thần chỉ coi hát một lúc thì về phủ vì bản thân quá say và cô đào hát cũng không tỏ ra khó chịu gì nữa. Các quan cũng thông cảm vì sang năm lão thần về hưu rồi”.

Hán Hiến đế không biết hỏi gì nữa, đành cho Đổng Trác lui ra. Trác lạy từ nhà vua rồi ra cửa cung, lên xe về phủ.

Đến phủ Thái sư, Đổng Trác xuống xe chuẩn bị mở cổng để vào nhà thì một thanh niên bịt mặt áp sát. Thanh niên này dùng một vật giống dao uy hiếp, khống chế Đổng Trác cùng phu đánh xe vào trong nhà. Kẻ bịt mặt trói Đổng Trác cùng phu xe, lấy đi gần 30 lượng vàng rồi tẩu thoát.

Khi tên bịt mặt rời đi, Đổng Trác và phu đánh xe cố mở được dây trói thoát ra ngoài, trình báo quan phủ.

Trong lúc quan phủ đang mở cuộc điều tra thì Đổng Trác sai Lý Nho thảo sớ dâng lên triều đình, xin chuyển công tác với nguyện vọng làm Phó giám đốc Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng các công trình dân dụng và công nghiệp.

Hán Hiến đế xem sớ của Đổng Trác, không biết xử lý ra làm sao, liền cho vời các quan vào triều để thương nghị.

Người đời sau có thơ rằng:

Chuyển đi chuyển lại làm chi
Tránh sao cho khỏi thị phi miệng đời
Ví như trốn được lên trời
Cũng không thoát nổi những lời mỉa mai!


Chưa biết phen này các quan thương nghị dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Xem thêm: Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8c

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2019

Bếp than, điện cũng than!


Theo Quy hoạch điện VII điều chỉnh, đến năm 2020, tổng công suất các nhà máy nhiệt điện than chiếm 42,7% công suất nguồn toàn hệ thống, sản lượng chiếm 49,3% sản lượng điện An Nam. EVN đánh giá nhiệt điện than ngày càng khẳng định vai trò là nguồn điện chủ lực, đảm bảo an ninh năng lượng quốc gia.

Thông tin từ website của EVN cũng cho biết, từ năm 2011, hàng loạt nhà máy nhiệt điện dùng than công suất lớn trên khắp An Nam liên tục được đưa vào vận hành. Có thể kể ra một số nhà máy to đùng ngã ngửa, như: Vũng Áng 1, Vĩnh Tân 1+2, Mông Dương 1+2, Duyên Hải 1+3, Vĩnh Tân 1+4, vân vân và mây mây.

Chẳng nói thì ai cũng biết nhiệt điện chạy than ô nhiễm dư lào. Đáng nói hơn nữa, trong khi nước ngoài nói chung và nước Ngoài nói riêng đang tìm cách loại bỏ các nhà máy điện chạy than, thì cái nước láng giềng liền sông liền núi với nước Ngoài lại cắm đầu chổng mông nhập mấy nhà máy bị thải loại đó về để làm "nguồn điện chủ lực" mấy lị "đảm bảo an ninh năng lượng quốc gia".

Dưng cơ mà những chuyện đấy thì cái tivi smart nhà em xưa nay chẳng thèm đả động. Thay vào đó, giờ cơm tối nay, nó lại chổng mông chổng tĩ lên mà bêu riếu mấy lị cạnh khóe những hộ dùng than tổ ong để đun nấu ở xứ kinh kỳ nghìn năm thánh vật - cái xứ mà dự kiến đôi ba năm nữa sẽ cấm tiệt việc đun nấu bằng loại than trứ danh này.

Đành rằng đun bằng than tổ ong thì chắc chắn sẽ gây ô nhiễm, và rằng để bảo vệ môi trường sống và sức khỏe cộng đồng thì việc thay bếp than bằng một phương tiện đun nấu khác thân thiện hơn với môi trường, là điều tất yếu phải làm. Cơ dưng mà, trước khi bắt con người ta chườm mặt ra trước bàn dân thiên hạ để giả nhời vì sao không thay bếp than bằng bếp điện, sao cái tivi smart kia lại không tự hỏi rằng ở xứ An Nam, điện dùng để đun thay than tổ ong được làm ra bằng cái gì nếu không phải chủ yếu bằng than?

Nếu thật sự smart, cái tivi kia phải tự biết rằng, đằng nào cũng gây ô nhiễm, thì thà gây ô nhiễm bằng bếp than vẫn còn tốt chán bởi vừa không tiếp tay cho việc nhập công nghệ bãi rác từ nước Ngoài cũng như các nước ngoài khác, vừa không phải chịu cái chi phí giời ơi đất hỡi bị người ta cộng vào giá điện, tỉ như chi phí nghỉ mát hay chơi golf của mấy anh sản xuất điện.

Và nếu tử tế ra, thì cái tivi smart kia cũng phải biết rằng, đem khả năng gây ô nhiễm của vài chục nghìn bếp than tổ ong của người Tràng An thanh lịch mà so với mấy chục nhà máy điện than to đùng ngã ngửa kể trên, cũng giống như lấy cục shit của con gián đặt cạnh cái thứ tương tự do con voi tạo ra. Thế nên, trước khi cấm con gián ị bậy thì việc bắt con voi nhịn phóng uế, là việc quan trọng hơn rất nhiều. Ấy dưng, từ thủa em mua nó về đến giờ, cấm thấy cái tivi smart kia nói gì về chuyện cấm cản kia.

Mới thấy, cái tivi smart nhà em lại thêm một lần nữa chứng tỏ là nó rất ngu, đã thế lại còn chả tử tế nước mẹ. Giá kể mà tivi smart rẻ được như than tổ ong, thì em cũng mạnh dạn dội cho nó gáo nước đặng nó im cmn mồm đi. Đằng này nó lại đắt bằng tiền của mấy ông điện lực bỏ ra để vào cuốc đất ở sân golf, nên em phải chịu thua.

Nhưng không dội nước vào tivi được thì em lại lấy remote tắt nó đi, xem nó còn lải nhải được không cho biết! Đã cùn thì cùn luôn với nhau, em sợ đếch!

Xem thêm: Bảo hiểm xã hội và tivi thông minh

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2019

Vấn đề đồ chơi của ba em


Ba em là công nhân ngân hàng. Mỗi ngày, sau tám giờ ủ mưu bóp cổ khách hàng lấy lãi, ba em lại về đưa em xuống sân chung cư đi dạo. Đến khi nào mẹ chuẩn bị bữa tối xong xuôi, ba mới bế em về.

Ở khu chung cư nhà em có một vườn trẻ. Trong khuôn viên của vườn trẻ có rất nhiều thứ để chơi. Nào cầu trượt, nào xích đu, nào voi, nào ngựa, nào ôtô, nào xe máy, nào xe đạp. Vân vân và mây mây.

Không chỉ có thế, các cô ở vườn trẻ cũng rất tốt bụng. Bất kỳ ai muốn vào vườn trẻ chơi cũng được các cô cho vào thoải mái chứ không ngăn trở hay cấm cản gì. Thành ra, mỗi lần được ba đưa đi dạo, em đều ghé vào đó để chơi.

Đồ chơi ở vườn trẻ thì hay hơn hẳn đồ chơi ở nhà em. Mặc dù em cũng được ba mẹ mua cho nhiều đồ chơi, nhưng những thứ ba mẹ mua cho em toàn đồ bé ti ti, chẳng thể leo lên đó mà trượt hay cưỡi lên đó để đi như đồ chơi ở vườn trẻ được. Thế nên, mỗi lần được ba cho vào vườn trẻ, em đều chơi hoài không chán, chẳng thiết đi về.

Bữa nọ, hết giờ làm việc mà em không thấy ba em về đưa em đi dạo như mọi khi. Một lát sau, ba gọi điện cho mẹ, bảo cả nhà cứ ăn cơm trước, vì ba có việc về muộn một chút. Thế là hôm ấy em đành chơi loanh quanh trong nhà chứ không được xuống vườn trẻ để nghịch đồ chơi như mọi hôm.

Khi em và mẹ chuẩn bị đi ngủ, ba em mới về. Mẹ em trông thấy ba thì không niềm nở như mọi khi, chỉ hỏi: “Đi với con yêu tinh nào mà giờ mới về?”

Ba em, mặt đỏ như bác Phong Lai trong truyện của cụ Đồ Chiểu, vừa cởi áo vừa nói: “Đi với cơ quan chứ làm gì có yêu tinh nào?”

Mẹ em, như mọi khi, không bao giờ tin vào miệng lưỡi của lũ đàn ông: “Không có yêu tinh thì sao bảo về muộn một chút mà mãi mới chịu về?”

Ba em vẫn giữ được vẻ ngây thơ như cô Tuyết trong tiểu thuyết của bác Phụng: “Thì công việc nó thế chứ ai thích về muộn làm gì!”

Mẹ em vẫn chưa chịu để yên, mới đe: “Coi chừng đấy! Có con yêu tinh nào thì đi hẳn luôn, đừng có về đây nữa!”

Ba em lúc ấy, không biết vì quá buồn ngủ hay vì không dám bất kính với vợ, mà lăn ra ngủ luôn, chẳng nói thêm câu nào. Thành ra, em cũng chẳng biết rốt cục hôm đó ba em đã đi với yêu tinh hay đi với các cô các chú ở cơ quan.

Nhưng em nghĩ, yêu tinh thì chỉ ở chốn rừng núi heo hút bên Tầu mới có, chứ ở giữa chốn kinh kỳ nghìn năm văn vật như này thì lấy đâu ra. Có khi, mẹ em bị phim Tây du kí ám ảnh, nên đầu óc mới hay nghĩ đến chuyện yêu tinh.

Nghĩ vậy, nhưng vì chưa biết nói nên em cũng chẳng có cách nào giải thích hộ cho ba em. Nhưng rồi em lại nghĩ, ví thử ở nước mình mà có yêu tinh thật thì ba cũng chẳng việc gì phải sợ mẹ em cấm cửa. Không cho ba vào nhà thì ba cứ xuống dưới sân vườn trẻ mà chơi cầu trượt mấy lị xích đu giống như em vẫn làm mỗi buổi chiều. Khéo ba lại chẳng thích mê tơi, không muốn về luôn í chứ!

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Bị anh họ giành chơi
- Đi chơi gặp cún
- Cái đoảng của ba em
- Thay đổi lớn
- Chén thử một con nhỏ
- Cổ tích về ba em
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2019

Chào đông!


A Solitaire:
Ngoảnh đi ngoảnh lại, hết mùa thu
Trời mây xám ngoét lẫn sương mù
Từng cơn gió lạnh thi nhau rít
Và thế đông về, buốt con tim!

Dâm Sư:
Chã nhẽ bây giờ đã hết thu
Mà chim lặng tiếng sớm sương mù
Hiên nhà lộp bộp mưa vài hạt
Quyện gió đông về, cóng cả tim

Lý toét:
Đến giờ chắc đúng đã hết thu
Sáng ra rét buốt lẫn sương mù
Vạch quần ngạo nghễ tè một cái
Ai ngờ tìm mãi chả thấy tay

Vườn chuối:
Mới mười chín giờ đã tối mù
Nhớ ra đông tới hết mùa thu
Chợt thấy lòng buồn bèn đứng đái
Ai ngờ đứng mãi cứng cả tay

Dâm sư:
Gió cõng mây về đuổi tiết thu
Chiều buông, nắng tắt phố thêm mù
Và nghe rét mướt luồn hang trống
Ước tấm chăn dày ủ ấm tim

Lý toét:
Đêm nằm bỗng thấy buốt con tim
Liếc qua thấy vợ đang hát ru
Thỏ thẻ em ơi, yêu em quá
Vợ kêu: im lặng, để tôi ru!

Dâm sư:
Chuyện kể đôi dòng lúc cuối thu:
Bà kia háo sắc mắt đui mù
Theo thằng tốt mã nhưng mà lại...
Vửa chớm đông về đã rụt lưng

A Solitaire:
Có khi bọn nó nghĩ mình ngu
Hoặc không thì cũng giống như mù
Thế nên có chuyện đầy ngang trái:
Người đâu đi đái chẳng dùng lưng?

Xem thêm:
- Chym Soon thi tập
- “Mưa xuân” - phiên bản bụp chát hự
- Tam anh hí Xương Rồng Cát
- Hội thơ trong Vườn cải

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

Nghề giáo


Thời học phổ thông, mình không hề có ý định thi vào trường sư phạm để trở thành giáo viên. Nghề giáo, theo sự hình dung của mình, là hình ảnh mà trong một lần vui đùa, thầy dạy toán ở trường trung học đã vẽ ra: Thầy giáo tháo giầy, lấy giáo án dán áo.

Cơ mà thế nào lúc du học ở xứ Cổ Nhuế, tự nhiên mình lại thấy ưng làm nghề giáo. Lúc đó mình nghĩ, được đứng trên bục giảng, nói thao thao về những thứ đại loại như mối quan hệ giữa lạm phát với thất nghiệp hay giữa bội chi ngân sách với tăng trưởng kinh tế, rồi thi thoảng cầm cục phấn trong tay ném luôn vào mấy đứa sinh viên nói chuyện mất trật tự ở dưới lớp, thì thật là oách.

Nhưng đúng là trời không thương kẻ bất lương. Sau khi tốt nghiệp, mình lại được (hoặc bị) xã hội đưa đẩy làm nghề ngân hàng. Mà tiền lãi ngân hàng, theo đúng như những gì trường Tài chính Cổ Nhuế đã dạy, đích thị là được lấy từ lợi nhuận của tư bản công nghiệp. Trong khi, lợi nhuận của tư bản công nghiệp, dù có muốn nói hay nói tốt gì, thì cũng là do bóc lột giai cấp công nhân mà ra. Thế nên, đứng vững trên lập trường của giai cấp công nhân mà nói, thì ngồi ở ngân hàng đem tiền cho vay lấy lãi không thể oách bằng việc đứng trên bục giảng cầm phấn ném xuống lớp được.

Nhưng nhiều khi nghĩ lại, thấy cũng may là mình không làm nghề giáo. Chứ không, thì với tiến bộ không gì cản được của khoa học công nghệ, mà hệ quả là cục phấn được thay bằng laptop và projector, khéo rồi cũng có ngày mình gây ra án mạng chỉ vì quen tay ném công cụ lao động vào người khác.

Tuy vậy, trong suy nghĩ của mình cho đến giờ phút này, vẫn có sự ngưỡng mộ không hề nhẹ đối với những người làm nghề giáo, những người không chỉ mang kiến thức mà còn truyền cảm hứng và bản lĩnh cho người khác chinh phục tương lai.

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, xin chúc các thầy cô, anh chị, bạn bè đã và đang đứng trên bục giảng hạnh phúc với con đường đã chọn và luôn nhận được sự yêu quý, ngưỡng mộ của các thế hệ học trò!

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2019

Xêkô


Một buổi sáng, Xêkô nhìn vào gương và hỏi: “Gương kia ngự ở trên tường. Nước ta ai đẹp được dường như ta?”

Không đợi chiếc gương lên tiếng, Xêkô trả lời luôn: “Sao? Xêkô này đẹp nhất à? Gương có lừa Xêkô này không đấy? Hí hí”.

Đó là một mẩu chuyện mà tôi còn nhớ về nhân vật Xêkô trong những quyển truyện Đôrêmon mà tôi đã từng đọc thời bé.

Xêkô là người như thế nào, thì chắc là mọi người đều có thể hình dung ra: một cậu bé con nhà giàu, người không cao lắm, mái tóc thì như cái đao ba lưỡi của Nhị Lang, cái mỏ nhọn như mỏ chim, lại rất hay khoe khoang và ton hót… Nói chung là ngoài cái vẻ đẹp trai tự nhận ra, cậu bé này chẳng có điểm gì làm tôi thấy ưng cái bụng.

Ấy thế nhưng chẳng hiểu con tạo xoay vần dư lào, mà tôi lại được nhiều người gọi bằng tên của nhân vật truyện tranh ấy.

Người đầu tiên dùng tên của cậu bé Xêkô để gọi tôi là cô bạn Hoàng Thuỷ, học chung thời cấp 2. Tất nhiên là tôi chẳng ưng gì cái tên đó, bởi nói về ngoại hình, thì tôi thấy mình không giống Xêkô, còn nói về tính cách thì tôi chưa gặp được một nhân vật nào tựa như cậu bé Chaien để mách lẻo và ton hót…

Nhưng rồi theo thời gian, tôi cũng quên đi những suy nghĩ kiểu trẻ con ấy. Thay vào đó, tôi dành tâm trí để nghĩ về những việc mang tầm của người lớn hơn, đại để như làm nào để lấy le với mấy cô bạn xinh xinh cùng trường, hoặc chọn trường đại học nào để thi cho nó oách xà lách. Vân vân và mây mây.

Ấy thế mà, không hiểu sao khi tôi bắt đầu làm được những việc mang tầm vóc lớn lao ấy, thì cái tên gọi thời trẻ con mà tôi đã quên cmn từ lâu, lại quay về với tôi. Đó là khi tôi khăn gói quả mướp đến xứ Cổ Nhuế để du học.

Tôi nhớ người đầu tiên ở trường Tài chính Cổ Nhuế dùng cái tên ác ôn đó để gọi tôi, là cô bạn tên Thuỷ học cùng lớp. Vì ít tuổi hơn, nên mỗi khi gọi tôi, cô bé vẫn trang trọng dùng thêm đại từ chỉ thứ bậc: “anh Xêkô!”

Một người khác cũng hay gọi tôi bằng tên của Xêkô là cậu bí thư chi đoàn tên Long. Nhưng khác với em Thuỷ, anh chàng bí thư này không thèm dùng một đại từ nhân xưng nào, mà chỉ gọi tôi bằng hai tiếng cộc lốc: “Xêkô!”

Ngoài hai đứa mà tôi nhớ là hay gọi tôi bằng tên của Xêkô nói trên, rất nhiều bạn khác trong lớp cũng gọi tôi như vậy.

Điều ác ôn là chúng nó không chỉ dùng tên ấy để gọi tôi mỗi khi đến lớp, mà còn kể về tôi cho những bạn ở lớp khác nữa. Thành ra, trường Tài chính Cổ Nhuế hầu như ai cũng gọi tôi bằng tên ấy. Tôi nhớ mỗi lần đến lớp, ngang qua kí túc xá hoặc dãy căngtin của trường, tôi thường xuyên nghe được những câu kiểu như: “Xêkô kìa!”, “ê, Xêkô!”, “uống nước không, Xêkô?”, vân vân và lại mây mây.

Tôi không hiểu vì sao những người đã đặt được chân vào ngôi trường đào tạo tài chính - kế toán - ngân hàng danh giá bậc nhất xã Đông Ngạc, người sau này sẽ nắm toàn bộ huyết mạch của nền kinh tế, lại có thể dùng một cái tên rất chi là trẻ con như vậy để gọi tôi - một sinh viên đẹp trai con nhà giàu, tóc không bờm xờm, mỏ không nhọn, cũng chẳng hay mách lẻo và ton hót… Và tôi tự nhủ, thôi kệ xác chúng mày, bà đếch quan tâm.

Cho đến hôm vừa rồi, tôi đi dự hội thảo ở một trường đại học. Một cô bạn học chung thời đại học với tôi hiện đang công tác ở trường ấy, đăng lên Facebook một bức ảnh chụp chung hai đứa.

Ở dưới bức ảnh, bên cạnh bình luận của bạn bè, đồng nghiệp và người thân của cô bạn kia, tôi đọc được câu hỏi của một người nào đó: “Bạn Xêkô phải không nàng?”

Và bất giác, tôi nghĩ đến cái câu mà Đức Khổng Tử nhiều lần hỏi các môn đồ khi ngài lâm vào cơn bĩ cực ở nước Sái: “Đạo của ta phải chăng là sai? Tại sao ta lại gặp phải cảnh này?”

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2019

Bị anh họ giành chơi


Anh Bi là con của dì em, lớn hơn em một tuổi.

Hồi em còn bé tí, anh Bi hay được mẹ đưa đến nhà em chơi. Anh Bi rất thương em, có đồ chơi gì cũng mang sang cho em chơi cùng. Anh lại còn cho em nhiều bộ quần áo anh ấy mặc lúc sơ sinh, thích ơi là thích.

Ba em bảo rằng, em thật là may vì có một người anh họ thương mình như anh Bi. Sau này em lớn lên đi học, đi chơi, đi trêu gái… làm gì cũng có anh Bi che chở, bảo vệ cho.

Hôm vừa rồi, anh Bi lại được mẹ đưa đến nhà em chơi. Cũng đã mấy tuần rồi không gặp, nên nghe ba mẹ nói có anh Bi đến thăm, em thật là vui, cứ háo hức mãi.

Vừa thấy bóng anh Bi ngoài cửa, em liền reo lên một tiếng, rồi chạy ùa ra đón anh. Mới có mấy bữa không gặp mà anh họ của em nhìn khác ơi là khác. Trông anh cao lớn, chững chạc, lại để quả tóc rất bảnh trai.

Điều làm em hâm mộ nhất là anh Bi đi chơi mà không cần phải đóng bỉm, chứ không giống như em mỗi lần ra khỏi nhà kiểu gì cũng bị mẹ bắt đóng một cái bỉm vào, cứ vướng vướng là.

Cũng giống như những lần khác đến nhà em chơi, anh Bi lại mang theo một món đồ chơi đẹp ơi là đẹp. Em không biết món đồ chơi ấy gọi là gì, nhưng quả thật từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến giờ, em chưa bao giờ nhìn thấy một món đồ chơi nào đẹp như thế.

Em bước ra cửa, nói với anh Bi một tràng ê a thật dài. Những tình cảm nhớ mong, mừng tủi, háo hức này kia, em đều gửi hết vào trong tràng ê a đó. Nhưng không biết là vì anh Bi đã quên mất cái thứ ngôn ngữ mà anh vẫn sử dụng cách đó một năm, hay vì anh cậy có đồ chơi đẹp, mà anh ấy không thèm đếm xỉa gì đến lời em nói. Đã thế, anh Bi lại còn làm như không hề trông thấy em, cứ thế đi thẳng vào nhà rồi sà luôn vào đống đồ chơi của em đang bày ra giữa nhà.

Tủi thân vì bị anh Bi hắt hủi, em phải đứng bần thần mất một lúc mới quay lưng đi vào nhà. Mẹ anh Bi thấy em có vẻ không vui, mới bước lại bế em lên, hỏi thăm tình hình này nọ.

Nhưng em chưa kịp nói với dì về những điều em đang nghĩ trong lòng, về sự thất vọng và hụt hẫng ghê gớm mà người anh họ trước đây rất mực thân thiết vừa gieo lên trong lòng em, thì anh Bi đã chạy lại làm toáng lên như thể nhà có trộm. Mà thực ra, có ai lấy của anh Bi cái gì đâu cơ chứ, chỉ là mẹ anh ấy bế em một chút xíu, giống như mẹ em thi thoảng vẫn bế anh ấy đấy thôi. Chỉ có bấy nhiêu mà anh Bi cứ làm như thể em sắp cướp mất mẹ của anh ấy không bằng.

Đang buồn vì mới bị anh Bi cho ăn một rổ bơ, em lại càng thất vọng thêm vì anh ấy giành bế với em. Mà chỉ cách đó chưa lâu, em vẫn còn cảm thấy rất vui vì có một người anh họ từng trải, hiểu biết và rất thương mình như anh Bi.

Em không biết sau này lớn lên, anh Bi có che chở, bảo vệ em như ba em đã nói hay không. Nhưng điều làm em suy nghĩ là bây giờ còn bé chơi với nhau mà anh Bi còn giành hết phần của em như vậy, thì sau này lớn lên đi trêu gái, không biết anh ấy có nhường em tí nào không. Hay là đến lúc ấy, anh Bi chỉ cho em đứng ngoài trông quần áo mà không được tí xơ tí múi nào, thì không biết sự thất vọng, hụt hẫng của em sẽ còn lớn đến tận đẩu tận đâu?

(Ghi theo lời kể của tiểu Solitaire)


Xem thêm:
- Đi chơi gặp cún
- Cái đoảng của ba em
- Thay đổi lớn
- Chén thử một con nhỏ
- Cổ tích về ba em
- Bản lĩnh của ba em
- Ba em lại xem phim truyền hình
- Giải trình kiểu ba em
- Ba em làm theo lời Lưu Bị
- Ba em xem phim truyền hình
- Nghe chuyện Đổng Trác
- Nhạc Ả-dập của ba em
- Ba em dụng mưu Tào Tháo
- Trí khôn của ba em
- Kẻ đóng thế ba em
- Tư vấn của ba em
- Sức khoẻ của ba em
- Đồng phục của ba em
- Ba em đọc sách Tàu
- Bolero của ba em
- Ba em tráng bình sữa

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2019

Pensioners and Ngọc Trinh


Công chức đã nghỉ hưu vẫn phải chịu trách nhiệm về những vi phạm của mình lúc đương chức và hình thức kỷ luật là giảm và TRUẤT LƯƠNG HƯU vĩnh viễn!

Đó là đề xuất của một ông nghị là đương kim Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp. Kiến nghị này được đưa ra sau khi ông nghị đã nghiên cứu kinh nghiệm kỉ luật công chức của nước Đức.

Không biết cái nước Đức mà ông nghị đề cập trong phát biểu của ông là Mỹ Đức hay Hoài Đức, nhưng có lẽ cái người Đức nào tạc ra hình thức kỉ luật đó cho ông học tập kinh nghiệm, là một kẻ bị thần kinh.

Lương hưu (pension), theo đúng như bản chất kinh tế của nó, là kết quả của quá trình đóng bảo hiểm xã hội trong thời gian làm việc. Ai có việc làm cũng đều phải đóng bảo hiểm chứ không riêng gì mấy công chức làm to. (Chỉ có điều, mấy ông làm to thì sẽ đóng bảo hiểm nhiều hơn, vì lương các ổng cao hơn). Và lương hưu của mấy ông làm to, cũng như tất cả những người lao động khác, chỉ là phần tiền mà họ phải nhịn ăn tiêu lúc còn trẻ để được dùng khi về già, chứ không phải là cái mà nhà nước hay vị trí công tác ban cho họ.

Mục đích của việc đóng bảo hiểm xã hội, là nhằm tạo nguồn sống cho người lao động khi thu nhập từ tiền lương bị mất đi do không còn khả năng lao động nữa. Và, nếu không có bất kỳ một nguồn thu nhập nào khác (tỉ như của cải do các cụ để lại hoặc thu nhập từ việc chạy xe ôm, nuôi lợn nuôi gà hay buôn chổi chít…), thì lương hưu là nguồn sống chủ yếu của người lao động sau khi về hưu. Mà thông thường ở các nước không có thế mạnh về chạy xe ôm, nuôi lợn nuôi gà hay buôn chổi chít, thì người về hưu cũng chẳng biết trông vào đâu ngoài cái gọi là lương hưu.

Thế cho nên, người có trí tuệ phát triển bình thường sẽ không tài nào hiểu nổi, tại sao ở một nước tư bản giãy chết mà các cụ không có thói quen để lại của cải cho con cháu, và đa phần công chức không biết hoặc không có cơ hội chạy xe ôm, nuôi lợn nuôi gà hay buôn chổi chít, người ta lại có thể kỉ luật công chức nghỉ hưu bằng cách truất lương hưu của họ. Bởi việc làm đó cũng đồng nghĩa với việc đẩy những người bị kỉ luật vào cùng hàng với Ngọc Trinh, tức là cũng phải cạp đất mà ăn. (Mà rõ ràng, từ thủa Âu Cơ li dị Lạc Long Quân đến giờ, chưa ai có thể cạp đất mà vẫn toàn mạng cả).

Có thể ông nghị kia nghĩ rằng, các ông quan về hưu mà có bị truất lương hưu vĩnh viễn đi chăng nữa thì vẫn có thể sống vui, sống khỏe, thậm chí sống có ích, bởi nếu so với khối tài sản có được từ việc chạy xe ôm, nuôi lợn nuôi gà hay buôn chổi chít, thì cái phần tiền lương hưu bị mất đi của các ổng, chỉ giống như vũng nước đọ với đại dương hay đom đóm so với trăng rằm. Cơ rưng mà cứ cho là như vậy đi chăng nữa, thì các nhà làm luật cũng không thể nào ngớ ngẩn đến nỗi lại đồng ý với việc truất lương hưu của công chức về hưu bị kỉ luật, bởi làm như vậy thì có khác nào các vị ấy mặc nhiên thừa nhận, đã là công chức thì không cần lương hưu vẫn có thể sống tốt, sống khỏe. Mà tôi tin là có cho vàng thì các vị ấy cũng không dám làm ra một cái luật mà lại làm cho các ông chủ bà chủ của xứ An Nam nghĩ về đầy tớ của mình như vậy.

Bởi vậy nên, dù có thể các nghị viên dân biểu cãi nhau kịch liệt đến tận mùa quýt mới tìm được biện pháp kỉ luật phù hợp với các công chức về hưu, thì tôi hoàn toàn tự tin mà nói rằng, kết cục của cái kinh nghiệm mà ông viện trưởng mang từ Đức về kia, chắc cũng chẳng khác gì kinh nghiệm dùng lu chống ngập mà bà nghị Hồng Xuân đã cất công sang tận Nhật Bản để nghiên cứu. Tức là, nếu biết được có người bảo rằng biện pháp truất lương hưu là học từ kinh nghiệm của nước Đức về, thì người Đức cũng sẽ nhảy cồ cồ lên như các chuyên gia JICA đã từng làm khi nghe nói đến sáng kiến chống ngập của bà nghị Xuân.

Bởi nếu không nhảy lên như vậy, thì có khác nào người Đức cam tâm để cho thế giới nghĩ rằng, một dân tộc lúc nào cũng vỗ ngực ầm ầm tự hào về chủng tộc "Đại Giéc-manh" của mình, hóa ra lại có trí tuệ phát triển không khác gì mấy cái đứa bị mờ da gáy khi còn nằm trong bụng mẹ. Mà bị mờ da gáy lúc ở trong bụng mẹ thì đích thị là bị Down cmnr, phỏng ạ?