Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

Tam quốc tân diễn nghĩa - Hồi thứ 105a


Tam quốc tân diễn nghĩa - Hồi thứ 105a
NGỤY VĂN TRÀNG CHẶN LỐI LUI QUÂN
MÃ BÁ CHIÊM THẲNG TAY XỬ PHẠT

Đây nói, thừa tướng nước Thục là Gia Cát Khổng Minh lần thứ 6 dẫn quân ra Kỳ Sơn phạt Ngụy, nhưng không may lâm trọng bệnh, phải đóng quân lại ở gò Ngũ Trượng.

Khổng Minh xem thiên tượng, thấy sao tướng tinh dặt dà dặt dẹo, đi đứng liêu xiêu, biết mệnh mình không qua khỏi. Liền gọi chúng tướng vào dặn dò các việc: binh quyền giao cho Dương Nghi, binh pháp truyền cho Khương Duy, nhân sự đảm đương triều chính thì ủy thác cho Tưởng Uyển, Phí Vỹ…

Khổng Minh lại lo sau khi mình mất đi thì Ngụy Diên sinh lòng phản trắc, nên lại gọi Dương Nghi vào trao cho một túi gấm, dặn khi có biến thì làm như vầy, như vầy…

Khổng Minh dặn xong thì mất, thọ 53 tuổi.

Dương Nghi theo đúng lời dặn của thừa tướng, hạ lệnh nhổ trại lui quân, sai Chinh tây đại tướng quân là Ngụy Diên (tự Văn Tràng) đi đoạn hậu để cự nhau với quân Ngụy.

Ngụy Diên cậy mình công cao tước lớn, đoan chắc sẽ được Khổng Minh trao lại binh quyền để tiếp tục cầm quân đánh Ngụy. Nhưng khi biết mình chỉ nhận được cái nịt, Diên đùng đùng nổi giận, đem hết thuộc hạ nổi loạn, đốt đường sàn, không cho Dương Nghi rút quân.

Dương Nghi vì được Khổng Minh dặn trước mẹo mực nên không ngán gì Ngụy Diên. Nghi giở túi gấm ra xem một lượt, đoạn sai Khương Duy dẫn quân ra đối địch với Diên.

Khương Duy ra trước trận, hết lời khuyên giải Ngụy Diên nhường đường để không ảnh hưởng trật tự trị an. Nhưng Diên không nghe, nhất định đòi Dương Nghi nhường lại binh quyền mới chịu vãn hồi trật tự.

Nghi ở trong cửa cờ, nghe Diên nói bèn cưỡi ngựa ra đứng ở trước trận, trỏ sang Ngụy Diên mà nói:

- Khi thừa tướng còn, biết mày về sau tất làm loạn, nên đã sai ta phòng trước, quả không hề sai! Nay mày dám ngông nghênh giữa đường như này, thể nào cũng bị phạt vì tội gây rối trật tự công cộng. Nhưng nếu mày dám kêu ba lần ‘ai dám phạt ta’, thì tao cũng thể tất mà nhường hết binh quyền cho mày!

Diên cười ầm lên, nói:

- Khi Khổng Minh sống ta còn sợ hắn vài ba phần; nay hắn chết rồi, thiên hạ còn ai làm gì nổi ta nữa? Đừng nói kêu luôn ba lần, chứ kêu một trăm triệu lần ta đây cũng dám!

Đoạn cầm ngang đao ngồi trên ngựa hô:

- Ai dám phạt ta?

Diên kêu vừa dứt lời thì một người ở sau lưng Diên thét lên:

- Tao dám phạt mày đây!

Miệng nói, tay chém Ngụy Diên chết quay xuống ngựa. Chúng kinh hãi nhìn ra thì là Mã Đại, tự Bá Chiêm.

Ấy thực là:

Cứ tưởng đếch ai làm gì được
Không ngờ bị phạt chết lăn quay!


Muốn biết Ngụy Diên vì sao bị phạt nặng dư kia, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2025

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 52b


Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 52b
TÔN TRỌNG MƯU GỌI NGƯỜI SANG ĐÒI NỢ
LƯU HOÀNG THÚC GẶP VỢ KẺ CHO VAY

Đây nói, sau khi hai nhà Tôn Lưu liên minh với nhau đánh bại Tào Tháo ở Xích Bích, Lưu Bị sai các tướng lần lượt đem quân đánh chiếm hết các quận Kinh - Tương.

Tôn Quyền thấy Đông Ngô phải hao tổn binh mã để choảng nhau với quân Tào, nhưng cuối cùng đất đai ở Kinh - Tương lần lượt rơi vào tay Lưu Bị thì tức lắm, mới sai Lỗ Túc và Gia Cát Cẩn luân phiên sang Kinh Châu gặp Lưu Bị để đòi đất.

Lưu Bị không muốn đất Kinh Châu rơi vào tay Đông Ngô, nhưng vì muốn giữ tình hòa hiếu hai nhà, nên nghe theo lời Gia Cát Lượng, ký vào văn tự mượn đất, hẹn khi nào đánh chiếm được hai Xuyên thì trả lại Kinh Châu cho Đông Ngô.

Tôn Quyền thực hiện đúng khế ước ký với Lưu Bị nên cũng không nói chuyện đòi đất nữa. Nhưng thi thoảng Quyền lại sai sứ sang Kinh Châu mời Lưu Bị đến Kiến Nghiệp chơi. Hai người ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu, suốt ngày bàn chuyện thiên hạ...

Chuyện Lưu Bị và Tôn Quyền ăn nằm với nhau đến tai Tôn phu nhân. Phu nhân giận lắm, mới dẫn một đám đầy tớ đến gặp Lưu Bị để nói chuyện phải quấy.

Vừa gặp Lưu Bị, Tôn phu nhân chỉ mặt mắng: Thằng dệt chiếu bán dép kia nói mau, mày nợ chồng tao những gì? Sao mày lại ngủ với chồng tao?

Lưu Bị đáp: Bị nợ Đông Ngô 9 quận Kinh Tương, nên Tôn tướng quân gọi đến trả nợ thì Bị đến thôi.

Tôn phu nhân nghe nói thì tức lắm, liền chửi bới một hồi, lại còn lấy điện thoại quay mặt Lưu Bị, dọa tung lên cho cả vùng Hoa Hạ biết.

Lưu Bị thấy Tôn phu nhân làm dữ, vội kêu tùy tòng thu xếp khăn gói, lên thuyền về Kinh Châu, không bàn đến chuyện trả đất cho Đông Ngô nữa.

Tôn Quyền thấy Lưu Bị không có ý định trả lại 9 quận Kinh - Tương, mà sai sứ đến gọi thì Lưu Bị không đến, nên sai người vời Chu Du vào phủ, bàn kế đánh chiếm Kinh - Tương.

Kể từ đó, hai nhà Tôn Lưu chính thức trở mặt thành thù. Còn các ngân hàng thì cũng trông vào đó, không dám gọi con nợ đến để đòi trả nợ nữa.

Ấy gọi là:
Liên minh bỗng chốc thành thù
Bởi vì chủ nợ con *tim* thích đòi

Cũng từ đó, các công ty quản lý tài sản và mua bán nợ trực thuộc ngân hàng (AMC) lần lượt được thành lập, còn thế giới thì sinh ra các công ty chuyên cung cấp dịch vụ đòi nợ thuê.

Muốn biết phen này Đông Ngô đòi lại đất Kinh Châu dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2025

Vận dụng Tam quốc vào việc kiểm kê hàng tồn kho


Hồi bé tôi có đọc được ở đâu đó câu chuyện về việc thi tài giữa Quan Vũ và Trương Phi khi kết nghĩa vườn đào.

Số là khi ba anh em Lưu Quan Trương kết nghĩa, Lưu Bị lớn hơn cả nên được tôn làm đại ca. Còn Quan Vũ và Trương Phi thì bằng tuổi nhau nhưng chẳng ai chịu làm em cả, nên buộc phải thi tài để chọn ra người làm anh. Mỗi người được Lưu Bị phát cho một con lợn, một cái cân, một sợi dây, một bìa đậu phụ và một bó rơm.

Bài thi đầu tiên, là thi ném rơm xa. Trương Phi cầm một sợi rơm ném phát về trước mặt, nhưng sợi rơm không những chẳng bay được tẹo nào mà còn gió tạt ngược lại, còn Quan Vũ thì túm cả bó rơm quăng phát, xa cả trượng. Trương đành thua bài thứ nhất.

Bài thứ hai, là cân bìa đậu phụ. Trương Phi lấy dây buộc bìa đậu phụ để cân, nhưng buộc kiểu gì cũng không được mà lại còn làm bìa đậu phụ nát bét. Đến lượt mình, Quan Vũ buộc con lợn lên cân trước, sau đó cho con lợn ăn bìa đậu phụ rồi buộc lên cân lại. Kết quả hai lần cân lợn giúp Quan tính được trọng lượng bìa đậu phụ.

Bài thứ ba, là đếm lông con lợn. Trương Phi xắn tay, vạch lông con lợn ra đếm cả buổi, nhưng rốt cục cũng không đếm xuể trên mình con lợn có mấy sợi lông. Đến lượt Quan Vũ, thay vì hì hục đếm, ông đọc ra luôn số lông trên mình con lợn, đại để đâu đó 3 vạn 9 nghìn sợi. Khi Trương Phi tỏ ý nghi ngờ về con số mà Quan Vũ đưa ra, thì Vũ nói Phi có thể tự kiểm tra bằng cách đếm lại lông con lợn.

Trương Phi thua cả 3 keo, đành chịu làm em út.

Sau này đi làm, tôi có dịp đứng lớp ở một khóa tập huấn nghiệp vụ tín dụng xuất khẩu cho cán bộ tín dụng của các chi nhánh ngân hàng…

Cán bộ tín dụng các chi nhánh tỏ ra trăn trở về việc kiểm kê lượng hàng tồn kho mà các doanh nghiệp vay vốn dùng làm tài sản bảo đảm tiền vay. Theo quy định thì phải thường xuyên kiểm tra tài sản bảo đảm, nhưng cán bộ tín dụng tự đi đếm hàng trong kho thì tất nhiên không đếm xuể, mà nếu thuê các đơn vị chuyên nghiệp kiểm đếm, thì không kinh phí nào có thể chịu nổi…

Thay vì trả lời trực tiếp câu hỏi được đưa ra, tôi kể cho các anh chị học viên nghe chuyện Lưu Quan Trương kết nghĩa vườn đào. Đoạn xui các anh chị thay vì hì hục đếm từng kiện hàng trong kho, hãy ước lượng số hàng dựa trên dung tích kho chứa, và sau đó kiểm tra lại giá trị dựa trên số phát sinh và số dư các tài khoản chi phí (621, 622, 627…) và các tài khoản hàng tồn kho (154, 155, 156…).

Với bản lãnh của một người đọc Tam quốc thì nhớ rõ lâu, mà đọc sổ tay nghiệp vụ thì chẳng nhớ có chỗ nào dạy kiểm kê hàng tồn kho, tôi cũng chỉ biết xui các anh chị đến mức như vậy.

Chứ bảo tôi hay bất kỳ cán bộ tín dụng nào của ngân hàng xắn tay lên mà đếm từng kiện hàng trong kho của doanh nghiệp vay vốn, thì có khác gì bảo Quan Vũ và Trương Phi đè con lợn ra mà thi đếm lông, phỏng ạ?

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2025

Chuyện tam anh chiến Lữ Bố


Cuối đời Đông Hán bên Tầu
Có anh Đổng Trác mới ngầu làm sao
Một mình độc giữ ngôi cao
Gặp vua cũng chẳng lạy chào xưng tên.

Chư hầu các xứ nổi lên
Quyết tâm dẹp Đổng để đền ơn vua
Trác kia cũng chẳng chịu thua
Mang danh “Thượng phụ”, dễ đùa được sao?

Chư hầu kéo tới Hổ Lao
Khua chiêng gióng trống: “Kẻ nào ra đây?”
Từ trên quan ải xuống ngay
Ôn hầu Lữ Bố, một tay yêng hùng

Hai bên nổi trống thùng thùng
Liên quân sai mấy tướng cùng xông ra
Không ngờ Lữ Bố tài ba
Đánh cho các tướng chốc đà bại vong.

Tưởng rằng thế cục đã xong
Phụng Tiên cưỡi ngựa thong dong về thành
Trương Phi thấy vậy rất nhanh
Vác mâu xông tới định tranh thư hùng

Phụng Tiên tay cũng chưa chùng
Hươi kích đánh lại quyết cùng ăn thua
Kêu rằng: “Bớ kẻ quê mùa!
Ta là Lữ Bố, mi đùa được chăng?”

Trương Phi chẳng nói chẳng rằng
Choảng năm mươi hiệp với thằng gia nô
Quan Công thấy vậy xông vô
Cùng em kết nghĩa đánh đồ vong ân.

Sức tài hai phía đồng cân
Thêm ba mươi hiệp bất phân thư hùng
Đôi bên chiêng trống rùng rùng
Động viên ba kẻ đang cùng gia công.

Từ trong trận địa rất đông
Huyền Đức rút kiếm rồi xông ngay vào
Nghĩ rằng dĩ dật đãi lao
Lấy ba đánh một thể nào chẳng ăn.

Mặc cho tình thế khó khăn
Ôn hầu nhếch mép cười gằn xông lên
Sợ chi mũi đạn hòn tên
Xem ba với một, ai bền sức hơn.

Ghét đồ bội nghĩa vong ơn
Tam anh muốn trút từng cơn xuống đầu
Gia nô ba họ thật đau
Để cho biết tội, lần sau phải chừa.

Phụng Tiên đâu phải hạng vừa
Trước đâm, sau đỡ, không thừa một li
Làm cho Quan Vũ, Trương Phi
Cũng như Lưu Bị tứ chi rã rời.

Hồi lâu Lữ Bố hụt hơi
Sợ không địch nổi, tính chơi bài chuồn
Nghĩ rồi giục ngựa té luôn
Dù cho trong dạ cũng buồn chẳng không.

Chư hầu các xứ đứng trông
Mắt nhìn Lữ Bố cong mông chạy về
Ba quân đồng loạt nhất tề
Xông lên theo đúng lời thề cần vương.

Chuyện xưa chép cũng tỏ tường
Hôm nay kể lại rộng đường bách gia
Xem Tầu mà ngẫm đến ta
Rút ra gì đó cũng là điều hay.


Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2024

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 2b



Hồi thứ 2b
ĐÁNH KHĂN VÀNG, HUYỀN ĐỨC ĐƯỢC LÀM QUAN ÚY
MẤT BÀN TÍNH, ĐỐC BƯU TỰ Ý ĐI MUA


Đây nói, Lưu Huyền Đức có công đánh giặc Khăn Vàng, được bổ làm quan úy huyện An Hỷ, và phái đi nhậm chức ngay.

Đến huyện chưa được bốn tháng, bỗng thấy báo có quan thanh tra là Đốc Bưu đến huyện. Huyền Đức vội đi đón tiếp.

Lúc gặp Đốc Bưu, Huyền Đức vái chào một cách cung kính, Đốc Bưu ngồi trên mình ngựa, chỉ vẫy đầu roi đáp lại.

Khi đến nhà quán dịch, Đốc Bưu ngoảnh mặt hướng nam ngồi cao ngất ngưởng. Huyền Đức đứng hầu ở dưới thềm. Lúc lâu Đốc Bưu cất tiếng hỏi: “Thầy huyện Lưu do chân gì xuất thân?”

Huyền Đức đáp: “Bị này dòng dõi Trung sơn Tĩnh Vương, khởi thân từ Trác quận, chém giết giặc Khăn Vàng, lớn nhỏ hơn ba mươi trận đánh, có chút công lao, nên được bổ chức này.”

Đốc Bưu nói: “Bản chức theo lệnh quan trên đến thu thuế ở huyện này, nhưng bị mất cái bàn tính nên không có gì để tính thuế. Thầy huyện Lưu hỗ trợ bản chức mua bàn tính mới, và bản chức xin cái bàn tính này luôn nha thầy huyện Lưu?”

Huyền Đức chưa nói gì, thì Đốc Bưu tiếp lời: “Bản chức đã mua bàn tính 11 lạng bạc, thì bản chức bù vào 5 lạng, và bàn tính này là của bản chức. Thầy huyện Lưu có đồng ý không ạ?”

Huyền Đức vẫn không nói gì. Đốc Bưu thấy vậy bảo: “Thầy Lưu không đồng ý thì bản chức sẽ không nhận nhé thầy Lưu. Bản chức tự mua và tự sử dụng. Bản chức không nhận gì của thầy Lưu cả. Bản chức chân thành cảm ơn thầy Lưu.”

Huyền Đức vâng dạ luôn mấy tiếng, lui về huyện nha, cùng viên đề lại bàn tính. Đề lại nói: “Lão Đốc Bưu làm vậy, chẳng qua chỉ chực đòi của đút đấy thôi.”

Huyền Đức nói: “Ta không tơ hào của dân một tý gì, lấy đâu mà cung đốn hắn?”

Ngày hôm sau, Đốc Bưu đòi Huyền Đức đến quán dịch, nói: “Tối qua và sáng nay nhiều người đã đến năn nỉn bản chức nhận phần hỗ trợ của thầy huyện. Bản chức xin nói rõ quan điểm của bản chức là bản chức không nhận nha thầy huyện Lưu. Và bản chức cũng không phải tính số thuế mà huyện này phải nộp. Bản chức thống nhất việc nộp thuế và thầy huyện tự tính và nộp ạ.”

Nói rồi sai người đuổi Huyền Đức ra ngoài. Huyền Đức muốn vào kêu van, nhưng quân gác cửa không cho.

Ấy thực là:

Người ta đã dỗi không làm việc
Thì cố van nài phỏng ích chi?


Muốn biết phen này Đốc Bưu có tính số thuế phải nộp cho huyện An Hỷ không, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2024

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 46b


Hồi thứ 46b
CHU CÔNG CẨN DÙNG MƯU BÚNG CHUN TAY
HOÀNG CÔNG PHÚC BỊ ĐAU KHÓC SỤP MÍ

Đây nói, Chu Du muốn dùng hoả công để phá quân Tào nhưng chưa tìm được ai đi đốt thuỷ trại của Tào Tháo.

Đêm hôm ấy, Chu Du đang ngồi trong trướng, bỗng thấy Hoàng Cái lẻn vào ra mắt. Du hỏi: “Công Phúc đang đêm đến đây, tất có mưu hay bàn bạc.”

Cái thưa: “Quân giặc nhiều, quân ta ít, không nên cầm cự lâu. Sao không dùng kế hỏa công?”

Du hỏi: “Ai xui ông hiến kế ấy?”

Cái thưa: “Tôi tự nghĩ ra, không có ai bày vẽ cho cả.”

Du nói: “Ta vẫn muốn dùng kế ấy, nhưng hiềm vì không có ai thi hành kế trá hàng cho ta cả.”

Cái thưa: “Tôi xin đảm nhận.”

Du nói: “Nếu không chịu khổ sở một chút, thì khi nào Tào Tháo chịu tin?”

Cái thưa: “Tôi đội hậu ân của họ Tôn, dẫu gan óc lầy đất cũng cam.”

Du lại tạ rằng: “Ông chịu thực hiện kế khổ nhục này, thật là may mắn cho Giang Đông quá.”

Cái thưa: “Tôi chết cũng không oán hận chút nào!”

Nói rồi tạ trở ra.

Hôm sau, Chu Du nổi trống hội các tướng. Du nói: “Tháo dẫn hàng trăm vạn quân, doanh trại liên tiếp hơn ba trăm dặm, không phải một ngày mà phá xong được. Nay truyền cho các tướng, mỗi người phải lĩnh lương thảo ba tháng, phòng chống nhau với giặc.”

Du nói vừa dứt lời, Hoàng Cái tiến ra nói: “Đừng nói ba tháng, dẫu cấp cả ba mươi tháng lương thảo cũng chẳng làm trò gì? Nội trong tháng này, có thể phá được thì phá, nếu không phá nổi, thì chi bằng bỏ giáp quẳng gươm, ngảnh mặt về bắc mà hàng đi cho rảnh!”

Chu Du nghe nói tái mặt lại, nổi giận đùng đùng, thét lớn: “Ta đây phụng mệnh chúa công, chỉ huy ba quân phá Tào, ai dám nói đến hàng là chém. Nay đang lúc hai bên đối địch, mày đứng đầu team mà không nỗ lực, thiếu cố gắng, làm ngã lòng quân, không chém đầu mày thì còn sai bảo được ai!”

Liền quát võ sĩ lôi Cái ra chém.

Các quan đều quỳ xuống can rằng: “Tội Hoàng Cái thực là đáng chết, nhưng giết Cái thì không có lợi cho việc quân. Xin đô đốc hãy khoan thứ cho, tạm ghi tội lại đó, đợi phá xong Tào Tháo, sẽ đem chém cũng chưa muộn.”

Chu Du vẫn hầm hầm, các quan nằn nì kêu van mãi, Du mới nói: “Nếu không nể mặt các quan, thì ta quyết lấy đầu mày đó! Nay ta tha cho mày tội chết, nhưng phạt búng chun tay một trăm cái!”

Du bèn sai tả hữu buộc chun vào tay Hoàng Cái búng một trăm cái.

Các quan lại kêu van, Du hắt đổ cả bàn đi, quát mắng các quan, và thét bảo búng chun. Tả hữu kéo tay Hoàng Cái ra, búng chun năm chục cái. Các quan lại xúm vào xin tha. Du đứng dậy chỉ mặt Hoàng Cái, nói: “Mày còn dám coi thường tao chăng? Hãy cho chịu năm chục cái búng chun đó, nếu còn trễ nhác việc gì, hai tội sẽ trị nhân thể.”

Rồi vừa đi vừa mắng nhiếc om sòm trở vào trong trướng.

Các tướng ra vực Hoàng Cái dậy, thấy cổ tay đỏ lừ. Cái về đến trại, chẳng nói năng gì, cứ khóc nấc từng chập, hai mí mắt sung húp. Ai đến hỏi thăm cũng khóc sụp mí.

Người đời sau có thơ rằng:

Khen ai nghĩ kế thực là hay
Dùng sợi chun mềm búng vào tay
Làm cho thiên hạ khóc sụp mí
Cũng bởi vì xem tấn kịch này!


Chợt báo có quan tham mưu là Hám Trạch lại thăm. Cái sai mời vào tận chỗ nằm, đuổi tả hữu lui ra ngoài. Hám Trạch hỏi: “Vừa rồi ông bị đòn, có phải là kế khổ nhục không?”

Cái hỏi: “Sao ông biết?”

Trạch nói: “Tôi xem bộ dạng Công Cẩn, mười phần đã đoán được chín.”

Cái nói: “Tôi chịu hậu ân họ Tôn đã ba đời, không lấy gì báo được, nên hiến kế ấy để phá Tào Tháo. Thân tôi tuy đau khổ, nhưng lòng tôi hả hê. Tôi xem trong đám tướng sĩ, không ai là tâm phúc của tôi; duy có ông là người trung nghĩa, nên tôi mới dám thổ lộ can trường.”

Trạch nói: “Phải chăng ông muốn dùng tôi dâng thư trá hàng?”

Cái đáp: “Quả thị tôi có ý đó, chưa biết ông có chịu giúp cho không?”

Hám Trạch hớn hở nhận lời. Cái liền viết thư hàng, đưa cho Hám Trạch sang sông dâng lên Tào Tháo.”

Chưa biết phen này Tào Tháo có mắc mưu trá hàng của Hoàng Cái không, xem hồi sau mới rõ.

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2024

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 74c


Hồi thứ 74c
CHINH NAM TƯỚNG TAY DÙNG PHÔNG BẠT
HÁN THỌ HẦU MẮT THẤY SAO KÊ

Trước nói, Tào Tháo nghe tin Quan Vân Trường vây đánh Phàn Thành nguy cấp lắm, liền phong Vu Cấm làm chinh nam tướng quân, sai lĩnh bảy đạo quân ra giải vây.

Vu Cấm nhận lệnh, dẫn bảy đạo quân ra đóng ở cửa Khoái Khẩu cách Phàn Thành mười dặm, dựa vào sườn núi hạ trại.

Lúc ấy vào mùa thu tháng 8, mưa to luôn mấy hôm. Đốc tướng là Thành Hà vào bẩm với Vu Cấm rằng: “Quân ta đóng ở cửa sông, địa thế thấp lắm. Hiện giờ mưa thu ròng rã, quân sĩ rất vất vả. Nếu không liệu trước, thì quân ta tất nguy.”

Vu Cấm nghe bẩm, phán rằng: “Việc này ta đã có chủ kiến, ngươi bất tất phải lo.”

Thành Hà hỏi: “Chẳng hay tướng quân có cao kiến gì?”

Vu Cấm nói: “Ta cầm quân mấy chục năm nay, hễ gặp mưa lụt thì lại dùng phông bạt. Ngươi nên truyền lệnh ta, sai tướng sĩ mỗi người phải dự sẵn phông bạt, chờ ta sai khiến!”

Thành Hà cáo từ lui ra, đem lệnh của Vu Cấm truyền xuống các trại.

Do thám báo về, Quan Vân Trường nghe tin quân Tào chuẩn bị phông bạt thì mừng nói rằng: “Vu Cấm phen này tất bị ta bắt sống!”

Đoạn sai thu xếp thuyền bè, dự sẵn đồ thủy chiến.

Các tướng hỏi: “Đánh nhau trên bộ, can gì phải dùng đến thuyền bè?”

Vân Trường nói: “Vu Cấm không đóng quân ở chỗ rộng rãi, mà tụ cả vào một chỗ hẻm ở trong cửa sông Khoái Khẩu. Hiện nay, mưa thu tầm tã, nước sông Tương dâng lên đầy ắp. Ta đã sai người lấp các cửa sông, đợi khi nào nước to, ta lên chỗ cao cho thuyền ra tháo nước tràn vào thì quân giặc ở Phàn Thành, Khoái Khẩu thành ra cua cá cả.”

Các tướng nói: “Quân Tào giỏi phông bạt, chỉ chờ có mưa lụt lại đem ra dùng. Chúng tôi e là tướng quân mừng hơi sớm!”

Vân Trường cười: “Ta xem thiên tượng, thấy sao Kê ở dải Ngân hàng đi ngược về phương Bắc, phạm vào cả sao Ngưu, sao Đẩu. Bị sao này chiếu mệnh thì quân Tào giỏi phông bạt cỡ nào cũng chỉ có nước giải tán.”

Đêm hôm ấy, bỗng trời nổi mưa to gió lớn. Vu Cấm đang ngồi trong trướng, nghe thấy tiếng nước reo ầm ầm, vội sai tướng sĩ giở phông bạt ra dùng, thì thấy ba bề bốn bên, nước đổ về như thác lũ. Nguyên là Quan Vân Trường thấy nước lên to, mới cho thuyền ra tháo cửa sông cho nước tràn vào trại quân Tào.

Bảy đạo quân Tào bấy giờ chạy đâu cho thoát, thôi thì người chìm giữa dòng, kẻ giạt ngọn sóng, lênh đênh trên mặt nước, bao nhiêu phông bạt đều bị nước cuốn đi cả.

Đến tang tảng sáng, Quan Vân Trường cùng với các tướng ngồi trên thuyền to, phất cờ đánh trống kéo đến. Vu Cấm không có đường nào chạy, bị quân Kinh Châu bắt sống.

Người đời sau có thơ rằng:

Quen tay cứ giở mưu phông bạt
Chẳng ngờ gặp phải hạn sao Kê
Phen này thân bại, danh cũng liệt
Tránh sao cho khỏi tiếng cười chê!


Muốn biết Vu Cấm hung kiết thế nào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2023

Lại một việc phi thường khác


Chuyện kể rằng, Viên Thiệu trước khi cất quân đi đánh Tào Tháo, có sai chủ bạ là Trần Lâm thảo một bài hịch kể tội họ Tào. Bài hịch của Trần Lâm được mở đầu dư lày:

“Thường nghe rằng: Minh chúa nhân nguy để chế biến; trung thần lo nạn để lập công. Bởi thế, phải có người phi thường, mới lập được việc phi thường; có việc phi thường, mới có công phi thường. Cái công phi thường ấy, vốn không phải người thường có thể làm nổi”...

Ấy là chuyện xảy ra từ cách đây gần 2 nghìn năm, được chép trong sách Tam quốc diễn nghĩa. Xem chuyện đó lại nghĩ đến chuyện một người phi thường tên là Phan Văn Cương sinh năm 1992 ở Vĩnh Phúc.

Thẳng thớm ra, thì Cương vốn cũng chỉ là một người bình thường, có tuổi thơ nhiều kỷ niệm với bài hát của nhạc sĩ Đức Anh: “Anh phi công ơi, anh bay trên trời… Em thích bầu trời anh đang bay đó… Mai đây em lớn, em làm phi công… Bay cao hơn nữa, anh ơi biết không…”

Dưng khác với bao người thường có một tuổi thơ hát ông ổng về ước mơ làm phi công mà không thể thực hiện được, Cương có cái hơn người là khi đi uống bia về ngang qua một cửa hàng quần áo, thấy một chiếc máy bay hiệu là Đ.T.H series 1986 đang thử đồ, liền nảy sinh ý muốn chinh phục bầu trời.

Từ ý nghĩ phi thường đó, Cương đã làm một việc hết sức phi thường, là lấy con dao dài 32cm xông vào trong cửa hàng và đe dọa chiếc máy bay hiệu Đ.T.H series 1986 phải cho Cương lái thử.

Và đúng như lời hịch của danh sĩ Trần Lâm, từ việc phi thường kia, Cương đã có công phi thường. Tuy không thoả mãn được ước mơ chinh phục bầu trời, nhưng Công lại được Nhà nước bao ăn bao ở, ít thì 2 năm, nhiều thì có thể đến 7 năm - theo quy định của Hình luật 2015, Điều 141.

Thử tính nhẩm sơ sơ mà coi, với mức giảm trừ gia cảnh cho bản thân theo quy định về thuế thu nhập cá nhân là 11 triệu đồng/tháng (tức 132 triệu đồng/năm), chẳng phải, chỉ từ một ý nghĩ phi thường mà Cương đã tiết kiệm được 264 - 924 triệu đồng đó ru?

Kiếm được chừng đó tiền trong bối cảnh kinh tế khó khăn dư lày mà không phải là công phi thường, thì cái gì mới được coi là công phi thường, phỏng ạ?

Thứ Ba, 4 tháng 4, 2023

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8j

Hồi thứ 8j
BỞI GHEN TUÔNG, THÁI SƯ CẦM HOẠ KÍCH
VÌ LO SỢ, ÔN HẦU TRÈO MÁI TÔN

Trước nói, Lã Bố từ lúc không lấy được Điêu Thuyền, mình tuy hầu ở bên Đổng Trác, ruột gan lúc nào cũng vơ vẩn chung quanh Thuyền.

Một bữa, Trác đang ngồi bàn việc với vua, Bố vác kích lẻn ra cửa sau, lên ngựa chạy đến tướng phủ tìm Điêu Thuyền.

Thuyền bảo: “Hãy ra vườn sau, bên đình Phượng Nghi đợi tôi”.

Bố vác kích đi trước, đứng bên bao lơn ở dưới đình chờ một hồi lâu, thấy Điêu Thuyền rẽ hoa gạt liễu đi đến, chẳng khác gì nàng tiên trên cung trăng.

Thuyền xụt xùi khóc bảo Bố rằng: “Tiện thiếp từ khi gặp tướng quân được nhận cho làm kẻ nâng khăn sửa túi đã lấy làm mãn nguyện lắm, ngờ đâu thái sư đem lòng bất lương, làm ô nhục thiếp, thiếp giận không chết ngay được, chỉ vì chưa gặp được tướng quân để từ giã lần cuối cùng, cho nên còn nhịn nhục sống đến bây giờ. Nay may được gặp nhau, thế là hả rồi. Thân đã nhơ nhuốc này không xứng đáng thờ anh hùng, thiếp xin chết ở trước mặt chàng để tỏ rõ tấm lòng”.

Nói xong, tay vịn bao lơn, Điêu Thuyền trông ra ao sen, định nhảy xuống.

Lã Bố vội vàng ôm ngay lấy, dỗ dành an ủi. Hai người quấn quấn quýt quýt không nỡ buông nhau ra.

Đổng Trác ở trên điện, bỗng ngoảnh lại không thấy Lã Bố, trong bụng nghi ngay, vội vàng xin cáo từ lên xe về phủ.

Trác đi thẳng vào hậu đường, không thấy Lã Bố. Gọi Điêu Thuyền cũng không thấy. Trác vào vườn sau tìm, thấy Lã Bố và Điêu Thuyền đang nói chuyện với nhau ở bên đình Phượng Nghi, họa kích dựng ở một bên.

Trác giận quát to một tiếng.

Bố thấy Trác đến, cả sợ, quay đầu chạy. Trác vớ ngay lấy ngọn họa kích đuổi theo.

Bố chạy nhanh. Trác béo phục phịch, đuổi không kịp, cầm kích ném theo Lã Bố. Bố gạt rơi xuống đất, đoạn trèo lên mái tôn một nhà xưởng.

Chạy được mấy bước, Bố đạp nhầm vào chỗ tấm tôn lấy ánh sáng bằng nhựa nên rơi xuống đất, trúng chiếc bàn gỗ trong nhà xưởng. Trác chạy lại xem thì thấy Bố đã tắt thở, trên mình đầy thương tích.

Đời sau có thơ than Lã Bố:

Nhanh chân trèo tít mái nhà
Tìm đường bỏ chạy, ngỡ là mình khôn
Đạp nhầm vào chỗ tấm tôn
Đành rơi xuống đất, vì nghĩa vong thân
Tiên trách kỉ, hậu trách nhân
Chung quy cũng bởi tranh phần người ta!

Muốn biết phen này chuyện Đổng Trác và Điêu Thuyền tiếp diễn dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2023

Tư Mã đô đốc và em


Nhớ khi xưa, Gia Cát Khổng Minh đem đại quân nước Thục tiến theo đường Kỳ Sơn, xâm phạm bờ cõi nước Ngụy.

Đô đốc nước Ngụy là Tư Mã Ý phụng mệnh vua, mang quân ra chống cự nhưng chỉ đóng quân trong trại, không giao chiến.

Khổng Minh thấy Tư Mã Ý đóng chặt cửa trại, khiêu khích mãi vẫn không chịu xuất quân, mới sai sứ mang son phấn và xiêm y đàn bà đến trại Ngụy, nhắn với Ý rằng nếu không muốn ra đánh nhau với quân Thục thì phải bôi son phấn và diện xiêm y đàn bà vào.

Tư Mã Ý xem thư của Khổng Minh thì giận lắm nhưng vẫn nhận son phấn, xiêm y rồi tiễn sứ Thục về mà nhất định không cho quân ra khỏi trại.

Khổng Minh chẳng có cách nào dụ Tư Mã Ý ra quân thì sinh phiền muộn rồi đổ bệnh, chẳng bao lâu đi ngủ với giun. Quân Thục đành nhổ trại, rút khỏi Kỳ Sơn….

Tối qua cơ quan em có việc đánh chén. Em ngồi vào một bàn toàn các chị. Chị nào cũng như sen nhưng không ai thương em trai như hai chị trong thơ của Thâm Tâm. Thế nên hết chị này đến chị nọ nhất định xua em sang ngồi mâm của liền ông dù cho em đã nói là thích ngồi với các chị.

Các chị xua em không được, mới bảo là con trai không được ngồi mâm con gái. Em thấy tình thế thậm nguy, mới nói với các chị rằng em là con gái, chị nào không tin thì có thể kiểm tra.

Tất nhiên là chẳng chị nào có đủ chuyên môn và phương tiện để kiểm tra, nên đành công nhận em là con gái. Thế cho nên đến khi tàn tiệc thì em mới có thể lê cái thân về nhà mà không có bất kỳ con chó nào ăn được thứ gì của em.

Chứ không á, tối qua mà em lê được cái thân về nhà thì chắc cũng bị vợ xua ra đường. Chứ ở đời làm gì có giống vợ chịu được cái cảnh thằng chồng đang nằm cạnh mình mà miệng thì liên hồi gọi con nhỏ nào đó tên Huệ, phỏng ạ?


Xem thêm: Phỏng vấn Tư Mã Ý

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2022

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 54b


Hồi 54b
LƯU HUYỀN ĐỨC RÚT GƯƠM TAN HÒN ĐÁ
TÔN TRỌNG MƯU KHUA LƯỠI NÁT NHÂN TÂM

Trước nói, Ngô chủ là Tôn Quyền mấy phen sai Lỗ Túc sang gặp Lưu Huyền Đức để đòi đất Kinh Châu nhưng không thành, bèn vời Chu Du vào thương nghị. Du nói:

- Lưu Bị mới chết vợ, tất nhiên phải lấy vợ khác. Chúa công có cô em gái can trường lắm, nên cho người sang Kinh Châu làm mối cho Lưu Bị, rồi lừa hắn đến Giang Đông mà bắt giam lại. Đoạn sai người đến đòi Kinh Châu, đánh đổi Lưu Bị.

Tôn Quyền nghe theo, liền sai Lã Phạm mang thư đến Kinh Châu gặp Huyền Đức.

Khổng Minh xem thư của Ngô chủ, biết là mưu gian, nhưng vì muốn hai nhà giữ hòa hiếu nên xui Huyền Đức giả cách vui vẻ nhận lời, cho Lã Phạm về trước thưa lại với Ngô hầu.

Tháng mười mùa đông, năm Kiến An thứ 14, Huyền Đức cùng với Triệu Tử Long thu xếp chục chiếc thuyền tốc hành, mang theo năm trăm quân sĩ, dời Kinh Châu sang Giang Đông. Mọi việc ở Kinh Châu đều giao cho Khổng Minh trông coi.

Tôn Quyền thấy Huyền Đức đến, sai Lã Phạm ra đón tiếp, mời đến nhà khách nghỉ ngơi. Đoạn sai bày yến tiệc ở nhà phương trượng chùa Cam Lộ, sai người đưa thư mời Huyền Đức hôm sau đến ăn yến để ra mắt Ngô quốc thái.

Huyền Đức được thư mời của Ngô chủ, mới bàn với Triệu Tử Long. Tử Long nói:

- Buổi hội ngày mai, dữ nhiều lành ít. Tôi xin dẫn năm trăm quân đi bảo vệ.

Hôm sau, Ngô quốc thái đến chùa Cam Lộ trước, vào nhà phương trượng ngồi chơi. Tôn Quyền sai phục sẵn ba trăm quân đao phủ ở bên ngoài nhà phương trượng rồi sai Lã Phạm ra nhà khách mời Huyền Đức.

Huyền Đức mặc áo giáp nhỏ ở trong, ngoài khoác cẩm bào. Các tuỳ tùng đeo kiếm đi theo, lên ngựa thẳng tới chùa Cam Lộ. Triệu Tử Long mặc giáp, nai nịt gọn ghẽ, dẫn năm trăm quân bảo vệ.

Huyền Đức đến cửa chùa xuống ngựa, vào ra mắt Tôn Quyền trước. Quyền thấy Huyền Đức diện mạo phi thường, đã có ý hoảng sợ. Hai bên chào hỏi nhau rồi, vào nhà phương trượng ra mắt quốc thái. Quốc thái thấy Huyền Đức, mừng lắm, nói:

- Người này thật đáng rể ta lắm!

Huyền Đức lạy tạ. Tôn Quyền thấy quốc thái bằng lòng nhận Huyền Đức làm rể thì lòng áy náy không vui.

Một lát, Huyền Đức trở ra ngoài thay áo. Đến trước sân chùa, Huyền Đức thấy có một hòn đá to, liền rút thanh gươm của tên lính hầu, ngẩng mặt lên trời khấn rằng:

- Tôi là Lưu Bị, nếu trở về được Kinh Châu, lập nổi nghiệp vương bá, thì xin chém hòn đá này một nhát vỡ ra làm đôi. Nhược bằng số tôi chết ở đây, thì đá không vỡ.

Huyền Đức khấn đoạn, cầm thanh gươm chém xuống, nảy toé lửa, hòn đá vỡ ra làm hai mảnh.

Tôn Quyền ở mé sau trông thấy bèn hỏi rằng:

- Huyền Đức giận gì hòn đá thế?

Huyền Đức nói:

- Vừa rồi tôi khấn trời bói một quẻ, nếu phá được Tào, hưng được Hán, thì chém vỡ hòn đá. May sao, quả nhiên như nguyện!

Quyền nghe nói cả cười:

- Huyền Đức ở xứ khác đến đây nên có điều không rõ. Đá ở Giang Đông này thường có gân đá nên rất mềm, chỉ cần vài hạt nước mưa rơi xuống cũng làm vỡ được, chẳng cần Huyền Đức động đến gươm đao. Nếu chém vỡ đá mà làm nên cơ nghiệp thì người nào ở Giang Đông này cũng có cơ nghiệp cả!

Huyền Đức nghe Ngô chủ nó thì chưng hửng quẳng gươm xuống đất, buồn bã quay lưng trở vào nhà trong.

Người đời sau có thơ khen tảng đá:

Khá khen xứ sở diệu kỳ
Sinh ra được thứ đá gì mềm thay
Chẳng hề động đến chân tay
Chỉ cần mưa xuống, vỡ ngay tức thì


Lại có thơ khen Ngô hầu:

Kỳ tài Ngô chủ họ Tôn
Nói hay đến nỗi cái đầu gối cũng nghe!


Muốn biết phen này Huyền Đức làm nên cơ nghiệp dư lào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2022

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 75b


Hồi thứ 75b
THẠO NGHỀ Y, HOA ĐÀ BÀY PHÉP
Đ*O TIN DAO, TÀO THÁO XUỐNG TAY


Trước nói, Quan Vân Trường dẫn binh đánh Phàn Thành nhưng trúng phải tên độc, cánh tay phải sưng lên xám ngắt, không cử động được. Các tướng thấy vết thương lâu khỏi, mới sai người đi khắp mọi nơi tìm danh sư về chữa.

Bỗng một hôm, có người từ Giang Đông bơi một chiếc thuyền nhỏ đến thẳng trước trại. Người ấy đội khăn vuông, mặc áo rộng tay xách một cái túi xanh, tự xưng là họ Hoa tên Đà, nhân thấy Quan tướng quân là anh hùng thiên hạ, nay trúng phải tên thuốc độc, cho nên xin lại chữa thuốc.

Các tướng hỏi: “Có phải trước ông đã chữa cho Chu Thái ở Đông Ngô đó không?”

Đà thưa: “Phải”.

Các tướng mừng lắm, lập tức dẫn Hoa Đà vào ra mắt Vân Trường.

Bây giờ Vân Trường đau cánh tay nặng lắm, nhưng sợ bụng quân xôn xao nên phải gượng ngồi đánh cờ cho tiêu khiển. Đà xin coi bệnh. Vân Trường cởi áo giơ tay ra cho Đà xem.

Đà nói: “Đây là mũi tên có thuốc độc, đã thấm vào xương rồi, nếu không chữa nhanh, thì cánh tay này hỏng mất”.

Vân Trường nói: “Dùng cách gì chữa cho được?”

Đà nói: “Phải tìm một chỗ yên tĩnh, chôn một cái cột, trên cột đóng một cái vòng sắt, rồi ngài xâu cánh tay vào cái vòng ấy, lấy dây buộc chặt lại rồi đem chăn trùm kín đầu đi, để tôi dùng dao nhọn rạch chỗ thịt ấy tới xương, cạo sạch chất độc, rịt thuốc vào và khâu lại. Có thế mới chữa được khỏi ngay, nhưng chỉ ngại ngài sợ hãi thôi”.

Vân Trường cười, nói rằng: “Tưởng thế nào? Chớ dễ như thế, thì can gì phải dùng đến cột với vòng sắt!”

Bèn sai mang rượu ra thết đãi Hoa Đà. Vân Trường vẫn cứ việc đánh cờ và giơ cánh tay ra cho Hoa Đà rạch.

Đà cầm dao rạch miếng thịt vào đến xương thì thấy trên chỗ xương đã xanh cả ra, Đà cạo trên xương tiếng kêu ken két, xung quanh ai trông thấy cũng lè lưỡi sởn gai. Vân Trường thì cứ uống rượu đánh cờ, cười nói như không, tựa hồ không đau đớn chút nào.

Một lát, huyết chảy ra đầy một chậu. Đà cạo hết chất độc, rịt thuốc vào lấy chỉ khâu lại. Vân Trường cười to một tiếng, đứng dậy bảo với các tướng rằng: “Cánh tay này co ruỗi như thường rồi, không thấy đau nữa, tiên sinh quả thật là thần y!”

Đà nói: “Tôi đi chữa thuốc một đời người, chưa thấy ai gan như thế. Quân hầu quả thật là người nhà trời!”

Qua năm sau, Tào Tháo ở Hứa Xương bị bệnh nhức đầu. Tháo sai đi cầu những danh y về chữa, cũng không thấy khỏi. Các quan đều lo lắng.

Hoa Hâm vào tâu rằng: “Đại vương có biết thần y Hoa Đà không?”

Tháo hỏi: “Có phải người chữa cho Chu Thái ở Giang Đông chăng?”

Hâm nói: “Chính phải!”

Tháo mừng lắm, lập tức sai người đi mời Hoa Đà về bắt mạch coi bệnh.

Hoa Đà đến xem bệnh cho Tháo, nói rằng: “Đại vương nhức đầu vì nhiễm phải gió độc, bệnh ở trong óc, không thoát ra được, uống thuốc cũng uổng mà thôi”.

Tháo hỏi: “Dùng cách gì chữa cho được?”

Đà thưa: “Tôi có một phép này: Trước hết uống thang ma phế, rồi lấy búa mổ óc ra, nạo hết rãi gió độc đi thì mới triệt hết được nọc bệnh”.

Tháo giận mắng rằng: “Ngươi muốn giết ta sao?”

Đà nói: “Đại vương có biết chuyện Quan Vân Trường ngày trước không? Cánh tay phải ông ấy bị trúng tên thuốc độc, tôi cạo xương chữa thuốc, mà ông ấy không sợ hãi chút nào. Nay bệnh đại vương mới một tí, việc gì phải đa nghi làm vậy?”

Tháo nói: “Ngày trước dao tốt nên chỉ cần rạch một lần là cạo được rồi. Nay toàn dao mổ giá rẻ trúng thầu, phải rạch 3 lần mới đứt da. Ví dầu búa của ngươi cũng nằm trong lô vật tư trúng thầu giá rẻ đó thì chẳng phải là đầu ta sẽ bị ngươi bổ 3 nhát búa, ta còn sống làm sao được?”

Liền hô tả hữu bắt Hoa Đà bỏ ngục để tra hỏi.

Ấy thực là:
Dao tốt đại phu còn mổ được
Vớ nhầm dao rẻ, đ*o ai tin!


Muốn biết tánh mạng Hoa Đà phen này lành dữ thế nào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2022

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 13b


Hồi thứ 13b
LÝ TƯ MÃ MẤY PHEN LÀM THỊT CHÓ
QUÁCH PHU NHÂN MỘT BỮA LÒNG XÀO DƯA


Trước nói, bộ hạ của Đổng Trác là Lý Thôi, Quách Dĩ hợp binh Tây Lương được hơn 10 vạn, đánh vào thành Trường An. Lữ Bố không chống nổi, phải bỏ thành mà chạy.

Thôi, Dĩ đem quân vào thành, toa rập với nhau lũng đoạn triều cương. Lý Thôi tự làm đại tư mã. Quách Dĩ tự làm đại tướng quân, hoành hành không còn vì nể ai cả. Triều đình không ai dám mở miệng.

Thái úy là Dương Bưu mật tâu với vua Hiến đế tìm cách trừ Lý Thôi, Quách Dĩ.

Hiến đế khóc nói rằng: “Trẫm bị hai thằng giặc ấy khinh nhờn đã lâu. Nếu giết được thì may lắm”.

Bưu tâu rằng: “Tôi có một mẹo, có thể làm cho hai đứa tự tàn hại lẫn nhau”.

Hiến đế hỏi: “Kế ấy là kế gì?”

Bưu tâu: “Tôi nghe Lý Thôi cho vào ấn hai ba cái ra luôn, mà vợ Quách Dĩ thì lại hay ghen lắm. Nay ta sai người đi lại với vợ nó, dùng kế phản gián, hai thằng giặc tất giết lẫn nhau”.

Vua liền viết tờ mật chiếu, đưa cho Dương Bưu, sai Bưu thi hành kế ấy.

Dương Bưu lập tức sai vợ, lấy cớ có việc đến phủ Đại tướng quân, nhân dịp bảo vợ Dĩ rằng: “Tôi nghe Quách tướng quân có tư tình với phu nhân Lý tư mã, thường cùng nhau đi ăn dưa xào lòng lắm. Nếu Lý tư mã biết chuyện tất bị tai vạ. Phu nhân nên giữ gìn, đừng cho đi lại nữa là hơn”.

Vợ Dĩ nói: “Từ khi về làm dâu họ Quách đến giờ, tôi chưa bao giờ thấy nhà tôi ăn dưa xào lòng, chỉ thấy thích ăn thịt chó!”

Vợ Dương Bưu nói: “Ấy là phu nhân chưa biết đấy thôi. Sách thuốc dạy rằng, món thịt chó rất lợi cho chuyện giăng gió!”

Vợ Dĩ đem lòng ngờ ngay chồng, nói: “Thảo nào! Mấy nay nhà tôi hay bỏ cơm nhà, nói là sang phủ Tư mã ăn thịt chó. Chẳng hóa ra để làm việc vô sỉ ấy. Giá phu nhân không nói thì tôi không biết, để từ nay tôi xin giữ gìn!”

Vợ Bưu từ giã về. Vợ Dĩ ra tiễn, hai ba lần tạ ơn rồi mới trở vào.

Được vài ngày, Quách Dĩ lại sắp sang phủ Lý Thôi ăn thịt chó. Vợ ngăn không cho đi, nói rằng: “Lý Thôi là người bất trắc lắm. Vả thời nay hai người anh hùng không chắc đứng lâu được với nhau. Phu quân sang bên ấy, ví dù trong khi ăn uống, Lý Thôi đánh thuốc độc, thiếp biết làm thế nào?”

Quách Dĩ nhất định không nghe nhưng vợ hai ba lần ngăn cản nên Dĩ đành ở nhà.

Buổi chiều, Lý Thôi sai người đem biếu một mâm thịt chó. Vợ Dĩ cất thịt chó đi, rồi mua 30 nghìn lòng xào dưa bỏ vào mâm, bưng lên cho chồng.

Dĩ định ăn luôn, vợ nói: “Đồ ăn ở ngoài đưa lại, không nên ăn ngay”.

Nói rồi đem đổ một ít cho chó ăn thử. Chó ăn vào mắc răng, kêu ăng ẳng mãi không ngớt.

Ấy thực là:
Cứ tưởng phen này ăn thịt chó
Ai ngờ chỉ được lòng xào dưa
Không biết đằng sau cơ sự ấy
Cũng vì ba chữ: chuyện mây mưa!


Quách Dĩ thẹn quá hóa giận, nói rằng: “Ta với Lý Thôi cùng toan việc lớn với nhau, thế mà nay làm thịt chó nhưng lại đem biếu dưa xào lòng, thực khinh ta quá lắm. Ta mà không sửa nó trước thì thiên hạ còn coi ra gì nữa!”

Liền sửa sang giáp binh bản bộ để đi đánh Lý Thôi. Có người báo với Thôi. Thôi nổi giận nói rằng: “Quách Dĩ sao dám thế?”

Cũng đem giáp binh bản bộ lại đánh.

Chưa biết phen này Thôi, Dĩ đánh nhau được thua thế nào, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2022

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 8i

Hồi thứ 8i
ĐỔNG THÁI SƯ XÂY LẦU NHỐT GÁI
LÃ ÔN HẦU RƠI THỦNG MÁI TÔN

Trước nói, Đổng Trác nhiều phen bắt được Lã Bố tư thông với Điêu Thuyền nhưng tiếc tài Lã Bố nên không trách mắng gì, chỉ sung Bố vào đội cẩm binh chuyên việc soát xét xe cộ ngoài đường, để cho Bố không có cơ bén mảng vào hậu phủ.

Trác lại sai người xây một cái lầu cao gọi là Bố Tiện Đài và đưa Điêu Thuyền lên đó ở để khỏi có dịp chạm mặt Lã Bố.

Một bữa, Đổng Trác vào chầu vua. Lã Bố dò biết được nên bỏ cả canh gác, lẻn đến Bố Tiện Đài để gặp Điêu Thuyền. Đám người hầu thấy Lã Bố đến thì không dám ngăn trở, chỉ cử người kíp phi báo với Trác.

Đổng Trác hay tin, lập tức bỏ dở buổi chầu để quay trở về Bố Tiện Đài. Lúc đó, Lã Bố đang cùng Điêu Thuyền nghỉ trưa ở tầng 11.

Nghe tiếng Đổng Trác đập cửa, Điêu Thuyền hốt hoảng nói: “Thôi chết! Tên giặc già đi chầu vua đã về. Làm thế nào bây giờ?”

Lã Bố cười: “Nàng đừng lo! Ta có võ nghệ siêu quần muôn người khôn địch, bị vây giữa đám quân trăm vạn còn chẳng sợ, sá gì lão già Đổng Trác và cái lầu thấp lè tè này!”

Nói đoạn, Lã Bố lấy một đoạn dây thừng dòng qua cửa sổ rồi đu vào đấy để trèo ra ngoài.

Rủi thay, trong lúc đung đưa trên sợi dây để tìm cách trèo xuống tầng 10, Lã Bố bị tuột tay nên rơi xuống mái tôn ở phía dưới. Một tiếng động lớn vang lên, bọn gia nhân chạy ra xem thì thấy mái tôn bị thủng một lỗ lớn, còn Lã Bố nằm bất động trên mặt đất.

Ấy thực là:
Tuột tay rơi thủng mái tôn
Chẳng qua cũng bởi tham tiền mà thôi

Đổng Trác thấy Lã Bố chết rồi thì sai bọn Lý Thôi, Quách Dĩ khám nghiệm tử thi rồi đem xác cho người nhà Lã Bố mang về lo hậu sự. Năm đó Lã Bố mới được 28 tuổi.

Muốn biết sau khi Lã Bố chết, Điêu Thuyền có chuyên tâm hầu hạ Đổng Trác không, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2022

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 1c


Hồi thứ 1c
HỌ TRƯƠNG NHÂN LOẠN ĐÒI NGOÁY MŨI
THẾ GIAN TƯỞNG BỞ MUỐN MUA QUE

Thế lớn trong thiên hạ, cứ tan lâu rồi lại hợp, hợp lâu rồi lại tan. Như cuối đời nhà Chu, bảy nước tranh giành xâu xé nhau rồi sau lại hợp về nhà Tần. Đến khi nhà Tần mất, thì Hán Sở tranh hùng rồi sau thiên hạ lại hợp về tay nhà Hán.

Nhà Hán, từ lúc vua Cao Tổ chém rắn trắng khởi nghĩa, thống nhất được thiên hạ, sau vua Quang Vũ lên ngôi, rồi truyền mãi đến vua Hoàn đế, Linh đế thì sinh ra nhiều chuyện khó tin.

Năm Kiến Ninh thứ nhất, một người đàn ông 60 tuổi ở Ung Châu đã đột tử sau khi gặp gỡ một nữ nhân viên bán bảo hiểm trong khi vợ đi vắng.

Mùa đông năm Kiến Ninh thứ tư, một người đàn bà ở thành Lạc Dương được quan huyện thị tẩm nhưng không vừa lòng, đã đứng ra làm đơn tố cáo lên quan phủ.

Tháng 11 năm Quang Hoà thứ hai ở Từ Châu, một cụ ông 61 tuổi vừa vào nhà nghỉ với một phụ nữ 46 tuổi được một lúc thì có biểu hiện mệt mỏi, khó thở rồi tử vong.

Từ đó trong dân gian sinh ra lắm lời đồn thổi, lòng người cũng vì thế trở nên xao xuyến, hoang mang.

Bấy giờ ở đất Cự Lộc, có một nhà sinh được ba anh em: anh cả là Trương Giác, em hai là Trương Bảo, em út là Trương Lương.

Trương Giác vốn là học trò đi thi hỏng, nhân thế bực mình vào núi hái thuốc. Đi đường gặp một cụ già mặt tròn mắt biếc, tay chống gậy lê, gọi Trương Giác vào trong một cái động, trao cho một quyển sách và bảo rằng: “Thuật mầu nhiệm làm cho thiên hạ thái bình đều ở trong sách này. Ngươi nên thay trời dạy người, để cứu lấy đời”.

Nói đoạn, cụ già hóa một trận gió biến mất. Trương Giác đưa mắt nhìn quyển sách thì thấy ngoài bia ghi tám chữ: “Đề tài nghiên cứu khoa học dạng rộng”.

Trương Giác được quyển sách ấy đem về ngày đêm học tập, không bao lâu biết đủ các phép nhập hàng không rõ nguồn gốc, kê vống giá, trồng hoa hồng, hái hoa hồng tặng cho người mua hàng…

Đến tháng giêng, năm Trung Bình thứ nhất, khắp các châu có bệnh nghẹt mũi. Trương Giác làm ra cái que, đem que ấy ngoáy vào mũi người thì biết ai mắc bệnh hay không. Nhiều người trông thấy đều hết lời khen Giác có tài, muốn dùng que của Giác để chẩn bệnh.

Giác bàn với hai em rằng: “Không gì khó bằng bán cái que với giá trên trời mà vẫn có người mua. Nay người muốn mua que ngoáy mũi đông như thế này, nếu không thừa thế bán cho thật nhiều thì thật là đáng tiếc lắm”.

Bèn dựng một lá cờ lớn đề sáu chữ “công ty cổ phần công nghệ”, tự xưng là chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc, Trương Lương xưng là phó tổng giám đốc, Trương Bảo xưng là trợ lý tài chính. Giác nói với mọi người: “Nay bệnh nghẹt mũi hoành hành, người cần ngoáy mũi thì nhiều. Các ngươi nên thuận mệnh trời, theo về ta để cùng ngoáy mũi thiên hạ!”

Người đi theo Trương Giác vì thế rất đông. Giác sai đồ đệ đi khắp tám châu Thanh, U, Từ, Ký, Kinh, Dương, Duyện, Dự để bán que ngoáy mũi, thế của Giác rất dữ dội.

Về sau, có người biết chuyện que của Trương Giác không đạt chuẩn để ngoáy mũi mà lại được bán với giá trên trời, bèn tố giác với triều đình. Triều đình liền sai Bộ Hình bắt Giác bỏ ngục. Đồ đệ của Giác vì thế mà cũng lao đao, nhiều người tuyên bố không quen biết Giác hoặc không nhận ơn huệ gì của Giác.

Ấy gọi là:
Chẳng qua cũng chỉ làm hàng giả
Tưởng rằng che được mắt thế gian
Ngờ đâu binh bại như núi đổ
Thế to đến mấy cũng phải tan

Muốn biết tính mệnh Trương Giác và đám đồ đệ phen này lành dữ ra sao, xem hồi sau mới rõ.

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Làm danh tướng, làm phụ huynh


Nhớ khi xưa, con trai của Quan Vũ và Trương Phi là Quan Hưng và Trương Bào theo Tiên chủ nhà Thục Hán là Lưu Huyền Đức sang đánh nước Ngô để báo thù cho cha.

Hưng và Bào tuổi còn trẻ lại dũng mãnh, gan dạ nên chém được nhiều tướng Ngô. Nhìn hai viên tướng trẻ xông xáo đánh đuổi quân giặc, Tiên chủ không khỏi cất lời khen: cha hổ không đẻ ra con chó bao giờ! Ý của Tiên chủ, bởi Quan Vũ và Trương Phi là những tướng giỏi nên hậu nhân của họ cũng giỏi như một lẽ đương nhiên.

Xem chuyện Tiên chủ đánh Ngô thì mới hiểu vì sao học sinh Việt Nam đi thi bao giờ cũng đoạt được nhiều huy chương, khiến bạn bè quốc tế nể phục. Căn nguyên, cũng có thể suy ra từ lời của Tiên chủ khi khen ngợi Quan Hưng và Trương Bào, ấy là do các em được sinh ra bởi những phụ huynh quá giỏi.

Thử hình dung mà xem, không giỏi sao được khi mà mỗi phụ huynh đều có khả năng xuất sắc để đưa ra quyết định trong rất nhiều tình huống mà nhẽ ra phải là các cơ quan quản lý chuyên ngành và những người có trình độ chuyên môn mới đưa ra nổi. Từ những chuyện mà ai cũng phải đối mặt, như việc lựa chọn các mặt hàng tiêu dùng đảm bảo tiêu chuẩn, cho đến chuyện thẩm định sách tham khảo, rồi cả quyết định việc có tiêm vắc xin phòng Covid-19 cho con hay không… các phụ huynh Việt Nam đều có thể đảm đương được. Cho nên, việc con cái của họ, khi đi thi với bạn bè quốc tế, giành được nhiều huy chương trong hầu hết các lĩnh vực, từ toán học, vật lý, hóa học cho đến tin học… cũng là điều hiển nhiên, giống như kiểu Quan Hưng và Trương Bào được sinh ra bởi các danh tướng nên cũng trở thành danh tướng vậy.

Chỉ có một điều chưa được hiển nhiên lắm, là không hiểu vì sao trong khi đã có các cơ quan quản lý chuyên ngành và những người có trình độ chuyên môn rồi, mà các phụ huynh còn cứ tỏ ra xuất sắc trong lĩnh vực của những cơ quan và con người ấy làm chi?

Làm thế thì được tiếng là giỏi, nhưng làm thế há chẳng phải là các phụ huynh sẽ khiến người ta cảm thấy thừa thãi lắm ru?

Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2021

Chuyện Tào Tháo đánh Uyển Thành


Uyển Thành năm ấy mùa xuân
Có anh Trương Tú mộ quân rất nhiều
Lại thêm sẵn tí máu liều
Định vào cửa khuyết[1], làm điều lôi thôi[2]

Tào Man[3] nghe thấy máu sôi
Quyết ra “nói chuyện” tay đôi rõ ràng[4]
Họ Trương cả sợ xin hàng
Rước quan thừa tướng[5] vào làng nghỉ ngơi


Ảnh: “Bắt dì Trương Tú dẫn về quân dinh”
Tào Man đang muốn xả hơi
Hỏi ngay tả hữu, lả lơi thế này:
“Nói anh nghe thử, chúng mày
Trong làng có thứ gì hay không nào?”

Vừa may đứa cháu là Tào
An Dân hiểu ý, chạy vào bẩm ngay:
“Làng này chỉ gái là hay
Chú ưng thì cháu xắn tay đi tìm”

Tào Man nghe nói, lim dim:
“Thằng kia bắt trúng quả tim mình rồi!”
Nghĩ xong đặt đít xuống ngồi
Chờ ông cháu quý đưa “mồi” về xơi


Ảnh: “Thấy quân canh cửa hớt hơ chạy vào”
An Dân lủi thẳng một hơi
Vào làng tìm gái, chơi bời chán chê
Đến khi thoả mãn cơn dê
Bắt dì Trương Tú[6] dẫn về quân dinh

Tào Man trông thấy quá xinh
Dĩ nhiên là phải hứng tình lên ngay
Bàn tay túm lấy bàn tay
Áo quần mũ nón dép giày lột ra

Đôi bên kẻ hét người la
Tiếng bụp chát hự vọng ra bên ngoài
Hồi lâu Tào Tháo mệt nhoài
Nằm lăn ra đất sóng soài quay đơ


Ảnh: “Xông ra cửa trước, choảng nhau tơi bời”
Đang khi nửa tỉnh nửa mơ
Thấy quân canh cửa hớt hơ chạy vào:
“Anh ơi, giờ phải làm sao
Quân Trương đánh tới, lối nào thoát đây?”

Tào Man ngồi dậy truyền ngay:
“Điển Vi ra đánh, phá vây quân thù!”
Nói xong chẳng kịp rửa *chân*
Mặc luôn quần áo, chạy vù lối sau

Điển Vi được lệnh vội mau
Xông ra cửa trước, choảng nhau tơi bời
Hồi lâu họ Điển hết hơi
Lãnh ngay nhát kiếm, đầu rời khỏi thân


Ảnh: “Thằng con ở lại làm ma không đầu”
Tào Man bốn cẳng ba chân
Cắm đầu mà chạy vãi phân ra đường
Chỉ mong thoát khỏi tai ương
Nghiệp to xưng bá xưng vương chẳng màng

Vừa may trưởng tử Tào Ngang
Đem con ngựa quý hơn vàng nhường cha
Tào Man cưỡi ngựa chạy xa
Thằng con ở lại làm ma không đầu

Hai bên đánh lộn hồi lâu
Quân Tào đại bại rút sâu vào thành
Tào Man lên trướng điểm danh
Thấy thua cũng nhục nhưng đành cho qua

Đời sau xem chuyện ngộ ra
Bại binh là bởi liền bà mà nên
Ở nơi mũi đạn hòn tên
Chớ ham nghĩ chuyện nằm trên liền bà!

-----
[1] Chỉ nơi vua ở
[2] Tam quốc diễn nghĩa, Hồi 16 chép: Trương Tú đóng quân ở Uyển Thành, muốn đem quân lại phạm cửa khuyết để cướp giá.
[3] Tên gọi khác của Tào Tháo
[4] Tháo nghe tin Trương Tú muốn cướp giá thì tức lắm, cắt ngay mười lăm vạn quân đi đánh Tú.
[5] Chức quan của Tào Tháo
[6] Người này là vợ góa của Trương Tế - chú của Trương Tú. Tam quốc diễn nghĩa chép: Tào An Dân, biết ý Tháo, vào thưa thầm rằng:
- Thưa chú, chiều hôm qua, cháu trông thấy ở cạnh quán xá có một người đàn bà, mười phần xinh đẹp. Cháu hỏi ra thì là vợ Trương Tế.

Thứ Năm, 30 tháng 9, 2021

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 27d-e-f


Hồi thứ 27d
NHẬN THƯ MỜI, QUAN CÔNG BỎ VIỆC
ĐÒI CÔNG KHAI, KHỔNG TÚ ĂN ĐÒN

Đây nói, Viên Thiệu biết Quan Công đang làm việc cho Tào Tháo ở Hứa Xương, liền sai Lưu Huyền Đức viết thư mời Quan Công sang Hà Bắc.

Quan Công tiếp được thư anh thì mừng lắm, một mặt viết thư từ tạ Tào Tháo, một mặt sai Tôn Càn đem số vàng bạc đã được tặng mấy lần trước gói hết cả lại bỏ vào kho, treo ấn Hán Thọ đình hầu trên sảnh đường, rồi mời Cam, My phu nhân lên xe.

Tôn Càn thấy Quan Công không nói gì đến mười mỹ nữ Quất Lâm mà Tháo tặng, bèn hỏi: “Còn mấy con hàng này thì xử lý dư lào, tướng quân?”

Quan Công nói: “Cái đám đấy không phải là hàng cấp thiết, không cần mang theo!”

Tôn Càn y lời, mang vàng bạc bỏ hết vào kho rồi cùng Quan Công hộ tống hai phu nhân nhằm hướng Hà Bắc mà đi.

Đi đến một chốt kiểm dịch ở Đông Lĩnh, tướng giữ chốt là Khổng Tú ra hỏi: “Tướng quân đi đâu?”

Quan Công đáp: “Tôi có thư mời nên đã thôi việc ở chỗ Thừa tướng để sang Hà Bắc làm việc!”

Khổng Tú nói: “Nếu không làm việc cho Thừa tướng nữa thì phải trả lại hết những thứ Thừa tướng đã tặng!”

Quan Công nói: “Vàng bạc, ấn tín, mỹ nữ mà Thừa tướng ban cho, Quan mỗ đều bỏ lại hết ở Hứa Xương, không mang theo thứ gì!”

Khổng Tú nói: “Nếu đã trả vàng bạc lại hết thì xin cho xem sao kê?”

Quan Công đáp: “Thừa tướng đãi ta lên ngựa nén vàng, xuống ngựa nén bạc, nên số vàng bạc được thưởng nhiều lắm. Nếu sao kê hết thì phải mất mấy nghìn trang giấy!”

Khổng Tú nói: “Bổn tướng không quan tâm vàng bạc mà tướng quân để lại nhiều hay ít, cứ phải có sao kê thì mới khẳng định tướng quân minh bạch!”

Quan Công nổi giận thét lớn: “Ai cũng có quyền đòi công khai sao kê nhưng phải có mục đích rõ ràng, chứ không phải mẹ thiên hạ lên la làng là buộc ai cũng phải làm theo!”

Đoạn xắn tay, giục ngựa xông vào đánh Khổng Tú. Hai ngựa đấu nhau chỉ được một hiệp, Tú bị Quan Công đánh ngã dưới chân ngựa.

Ấy gọi là:
Tự nhiên lên tiếng đòi minh bạch
Gặp ngay bố tướng, phải oan gia!


Muốn biết Quan Công đi tiếp sang Hà Bắc dư lào, xem hồi sau mới rõ.


Hồi thứ 27e
TƯỚNG CANH CHỐT BAO LẦN ĐÒI GIẤY
HÁN THỌ HẦU BẤY LƯỢT TRỔ OAI

Đây nói, Quan Công đánh ngã Khổng Tú rồi mời hai phu nhân qua chốt, đi về đường Lạc Dương.

Tướng giữ chốt ở Lạc Dương là Hàn Phúc nghe tin Quan Công đến, liền đem một nghìn quân mã dàn trước cửa chốt, hỏi: “Người đến kia là ai?”

Quan Công ngồi trên ngựa, cúi mình nói: “Hán Thọ đình hầu Quan mỗ xin nhờ đường đi qua”.

Hàn Phúc hỏi: “Có giấy đi đường không?”

Quan Công đáp: “Ta bận việc không kịp lấy”.

Hàn Phúc nói: “Ta phụng mệnh Thừa tướng trấn thủ chốt này, chuyên việc khám xét kẻ gian. Nếu không có giấy đi đường, tức là đi đú đởn tào lao”.

Quan Công nói: “Khổng Tú ở chốt Đông Lĩnh đòi xem sao kê, vừa bị ta xử đẹp. Ngươi cũng muốn giống nó à?”

Hàn Phúc nói: “Ai ra phạt thằng này 2 triệu cho ta!”

Nha tướng của Phúc là Mạnh Thản cưỡi ngựa xông ra đòi Quan Công nộp phạt, liền bị Quan Công đánh ngã lăn quay ra đất.

Quan Công quay ngựa trở lại, thấy Hàn Phúc đang lúi húi lấy giấy lập biên bản, liền vung tay đấm Hàn Phức nảy đom đóm, rồi hộ tống hai chị đi ngay. Qua mấy chốt kiểm soát ở Nghi Thuỷ và Huỳnh Dương, tướng giữ chốt ở đấy là Biện Hỉ và Vương Thực ra hỏi giấy đi đường, cũng bị Quan Công gây lộn đánh cho chạy vãi đái cả.

Đi đến cửa sông Hoàng Hà, tướng giữ chốt là Tần Kỳ dẫn quân ra hỏi: “Người đến kia là ai?”

Quan Công nói: “Hán Thọ đình hầu Quan mỗ”.

Kỳ hỏi: “Đi đâu?”

Quan Công nói: “Ta muốn sang Hà Bắc, xin cho nhờ bến đò”.

Kỳ hỏi: “Có giấy tờ gì không?”

Quan Công nói: “Ta có thư của Lưu hoàng thúc mời sang Hà Bắc làm việc”.

Kỳ nói: “Ngoài thư mời làm việc còn phải có giấy đi đường, giấy xác nhận của địa phương nơi cư trú theo mẫu! Ngươi có mang theo những giấy đó không?”

Quan Công nói: “Ta không còn ở Hứa Xương, còn giấy cư trú gì nữa!”

Kỳ nói: “Ta vâng lệnh Hạ Hầu tướng quân giữ ở chốt này. Ngươi không có đủ từng đó giấy tờ đừng hòng đi qua!”

Quan Công nổi giận nói: “Ta đã oánh phù mỏ những đứa ngăn trở ta giữa đường, mi có biết không?

Kỳ nói: “Mi chỉ oánh được những tướng hèn vô danh chứ mi dám oánh ta à?”

Quan Công lại nói: “Mày đã bằng Nhan Lương, Văn Sú chưa?”

Tần Kỳ cả giận, tế ngựa lại đánh. Hai ngựa vừa mới gặp nhau, Quan Công đã bợp tai Tần Kỳ ong cả thủ. Tần Kỳ không làm gì được, đành quày ngựa chạy về mách Hạ Hầu Đôn.

Quan Công thấy Tần Kỳ bỏ chạy, liền mời hai chị xuống thuyền qua sông.

Ấy gọi là:
Có sức nên đi chẳng cần giấy
Hễ chực bị hỏi lại vung tay


Muốn biết Quan Công qua sông Hoàng Hà có bị đòi giấy nữa không, xem hồi sau mới rõ.


Hồi thứ 27f
QUAN VÂN TRƯỜNG TƯỞNG SẮP ĐƯỢC THOÁT
HẠ HẦU ĐÔN NHẤT QUYẾT KHÔNG THA

Đây nói, Quan Công sau khi đánh Tần Kỳ liền đưa hai phu nhân sang sông đi tìm Lưu Huyền Đức.

Đang đi thì thấy đằng sau cát bụi bay mù, một toán người ngựa đuổi theo. Tướng đi đầu là Hạ Hầu Đôn gọi to: “Quan Vũ đừng chạy!”

Quan Công liền sai Tôn Càn bảo vệ xa trượng đi trước, đoạn quay ngựa lại bảo Hạ Hầu Đôn: “Mi lại đuổi ta làm mất cả cái hào sảng của Thừa tướng!”

Hạ Hầu Đôn nói: “Thừa tướng không có công văn truyền báo. Mi đi dọc đường phá chốt đánh người, lại bợp tai cả bộ tướng của tao, rất là vô lễ. Phen này ta phải bắt mi về để Thừa tướng ra quyết định xử phạt theo thẩm quyền”.

Nói xong, tế ngựa múa dùi cui toan vụt Quan Công. Chợt thấy đằng sau một người cưỡi ngựa chạy đến, nói to: “Không được đánh nhau với Vân Trường!”

Hai bên dừng cương ngựa lại. Sứ giả thò tay vào bọc lấy một nắm giấy tờ ra, bảo Hạ Hầu Đôn rằng: “Thừa tướng sợ Vân Trường qua các chốt bị ngăn trở, nên sai tôi đem các giấy đi đường cần thiết đến cho Vân Trường”.

Đôn hỏi: “Thế Quan Vũ nói đã trả lại vàng bạc nhưng không xuất trình được sao kê, việc ấy Thừa tướng đã biết chưa?”

Sứ thưa: “Việc ấy Thừa tướng chưa biết”.

Đôn nói: “Thế thì ta phải bắt nó đem về trình Thừa tướng mới được, rồi Thừa tướng có tha thì tha”.

Quan Công nói: “Ta há sợ mi à?”

Rồi vỗ ngựa cầm mũ bảo hiểm sấn vào choảng Hạ Hầu Đôn. Đôn cầm dùi cui nghênh địch. Hai người đánh nhau được mười hiệp, bỗng có người tế ngựa lại gọi to: “Vân Trường, Nguyên Nhượng đừng đánh nhau nữa!”

Hai người cùng trông ra xem ai, thì là Trương Liêu. Hai bên đều ghìm ngựa lại. Trương Liêu lại gần nói: “Thừa tướng đã giao nha phủ rà soát lại số vàng bạc của Vân Trường, nếu có dấu hiệu chiếm đoạt sẽ xử lý đúng quy định của pháp luật. Tướng quân cứ để cho Vân Trường sang Hà Bắc đi!”

Đôn lại hỏi: “Thế chuyện Quan Vũ gây rối đánh tướng giữ chốt, Thừa tướng đã biết chưa?”

Trương Liêu đáp: “Chưa biết!”

Đôn nói: “Thế thì ta phải bắt nó về cho Thừa tướng khởi tố tội chống người thi hành công vụ mới xong!”

Đoạn chỉ huy quân sĩ vây lấy Quan Công.

Ấy thực là:
Cứ tưởng dùng sức là được việc
Đánh người Nhà nước sướng cả tay
Ai ngờ xảy chuyện ngày hôm trước
Chỉ mấy hôm sau vạ đến ngay!


Chưa biết phen này Quan Công bị khởi tố dư lào, xem hồi sau mới rõ.

(*) Truyện chỉ nhằm mục đích giải trí, không thể hiện quan điểm của tác giả về các nhân vật hay tình tiết được đề cập.

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2021

Thuật xài tiền của Tháo


Hẳn các anh chị vẫn còn nhớ trường hợp một bệnh nhân Covid-19 ở Hà Nội năm ngoái trong 9 ngày đã dự 7 cuộc liên hoan. Sự nghiệp ăn uống tiệc tùng của chị này có thể làm cho ai đó trong các anh chị nghĩ đến việc Tào Tháo đãi Quan Vân Trường thời Tam quốc bên Tầu, “ba ngày một tiệc nhỏ, năm ngày một tiệc to”.

Tuy nhiên, bên cạnh việc dùng mỹ tửu và nữ sắc để chiêu đãi người tài, Tào Tháo còn rất bạo tay dùng vàng bạc để mua lòng danh tướng. Sách Tam quốc diễn nghĩa kể chuyện Tháo thưởng Vân Trường bằng một cách mà người ta chỉ nghe qua một lần cũng có thể nhớ mãi, “lên ngựa một nén vàng, xuống ngựa một nén bạc”.

Chính vì được đãi ngộ đặc biệt như vậy nên khi giáp mặt ở Hoa Dung sau đó, Vân Trường đã không đành xuống tay, mà lại để yên cho Tháo cùng đám tàn quân bại tướng chạy thoát, cho dù biết trước sẽ bị kiểm điểm hoặc phê bình nghiêm khắc vì vi phạm quân lệnh.

Qua câu chuyện ân tình giữa Quan Vân Trường và Tào Tháo, mỗi anh chị có thể nghiệm ra những điều không giống nhau, nhưng có một điều mà các anh chị rất dễ nhận thấy, là Tháo rất khéo dùng tiền để mưu việc lớn. Có lẽ cũng bởi vì thế mà Tháo được ca ngợi như một trong những nhà chính trị và nhà quân sự kiệt xuất của Trung Quốc thời cổ đại. Còn một tiến sĩ kinh tế nhiều năm du học ở Cổ Nhuế khi xem thuật khiển tiền của Tháo đã không khỏi thốt lên:

Đồng tiền đi trước thời khôn
Đi sau chỉ có cạp đất mà ăn!

Và với mong muốn tập cho các bạn nhỏ biết dùng tiền khôn như Tào Tháo, chúng em đã soạn ra bộ sách “Tài chính Học trò”, nhằm trang bị cho các em những kiến thức và kỹ năng sử dụng tiền thông qua những bài học đơn giản và gần gũi. Sách đã xuất bản được 6 tập và tiêu thụ gần 1 vạn bản trong năm 2020.

Nếu anh chị vì ngại việc đặt mua lẻ từng quyển, thì bây giờ là lúc các anh chị có thể tặng các bạn nhỏ trọn bộ “Tài chính Học trò” bằng cách để lại địa chỉ dưới bài viết này. Chúng em sẽ giao hàng tận nơi cho các anh chị với giá 300k/bộ (*).

Trân trọng cám ơn các anh chị và chúc các bạn nhỏ thân yêu của các anh chị sớm biết cách sử dụng tiền thật khôn!

(*) Giá này chưa bao gồm phí ship (khoảng 15-20k cho đơn hàng ở Hà Nội và 20-30k cho đơn hàng ở địa phương khác


Xem thêm: Đồng tiền đi trước mới khôn

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020

Tam quốc diễn nghĩa - Hồi thứ 60c


Hồi thứ 60c
TÀO A MAN GIA CÔNG SOẠN SÁCH
TRƯƠNG VĨNH NIÊN LÊN TIẾNG CHÊ BAI


Trước nói, quan biệt giá ở Ích Châu là Trương Tùng phụng mệnh đi sứ đến Hứa Đô, bị Tào Tháo bạc đãi.

Chủ bạ phủ thừa tướng là Dương Tu biết Trương Tùng là người có tài, bèn mời vào phòng sách ngồi chơi.

Chào hỏi xong xuôi, Trương Tùng hỏi Dương Tu: “Tôi nghe nói gần đây thừa tướng có soạn ra một bộ sách để dạy học trò trong thiên hạ, chẳng hay ngài đã được ngó qua chưa?”

Dương Tu đáp: “Tôi làm chủ bạ, được thừa tướng giao cho việc sổ sách nên cũng may mắn được xem qua”.


Ảnh: “Sách này đã đáng dùng để dạy cho trẻ con tập đọc chưa?”
Liền gọi đầy tớ mở tủ lấy một quyển sách đưa cho Trương Tùng xem. Tùng thấy quyển sách ấy ngoài đề bốn chữ: “Mạnh Đức tân thư”, mở ra xem hết một lượt, cả thảy mười ba thiên, toàn là phép cốt yếu về việc tập đọc của trẻ con như: “Ghẹ, cốc và đàn tôm”, “Hai con lừa”, “Ong và vịt”, “Sóc thua sên”, “Bốn chiếc lều”…

Trương Tùng xem xong, hỏi: “Ông bảo quyển sách này là của ai làm ra?”

Dương Tu đáp: “Đó là của thừa tướng cùng các học sĩ ở Quốc tử giám tham khảo cổ kim phỏng theo trước tác của các hiền nhân như Khổng Tử, Trang Tử, Mạnh Tử mà làm ra. Ông khinh thừa tướng không có tài, thử hỏi quyển sách này đã đáng dùng để dạy cho trẻ con tập đọc chưa?”

Tùng cười ầm lên mà nói rằng: “Sách này quá nhiều sạn! Dạy tập đọc mà dùng những chuyện như trong sách này thì quá xa với tư duy của trẻ con. Ấy là chưa kể sách có quá nhiều chỗ dạy trẻ con cái thói ba que xỏ lá, lại dùng quá nhiều phương ngữ Hoa Hạ, trẻ con vùng Tây Xuyên hay Giang Đông sẽ không hiểu được!”

Dương Tu nghe nói, giật mình: “Nếu quả có chuyện đó thì đúng thậm nguy! Việc này xin ông chớ tiết lậu ra ngoài vội, để tôi vào bẩm với thừa tướng xem ngài dạy như thế nào”.

Liền vội vàng vào phủ gặp Tào Tháo, thuật lại những lời của Trương Tùng. Tháo nghe xong liền nói: “Làm sao sách tập đọc lại dạy học trò lừa lọc được. Kể cả không có sách hướng dẫn, thầy đồ cũng cần giải thích cho học trò hiểu, đó là nghiệp vụ sư phạm. Còn nếu không hiểu phương ngữ thì phải dùng từ điển chứ!”

Dương Tu nói: “Nhưng một danh sĩ Tây Xuyên như Trương Tùng mà đọc sách của thừa tướng còn thấy khó hiểu, thì e là các thầy đồ và bọn trẻ con sẽ khó lòng hiểu được!”

Tào Tháo gạt đi: “Trương Tùng chắc đã đọc không đầy đủ trước tác của các hiền nhân nên mới chỉ trích các tác giả bịa. Ta thấy phê bình như vậy rất vội vàng. Ta khẳng định các bài đọc đều đã được cân nhắc, viết đi viết lại rất kỹ!”

Dương Tu liền cáo từ lui ra, đem những lời của Tháo thuật lại cho Trương Tùng.

Tùng nghe xong, thở dài một lượt, bụng nghĩ: “Ta tưởng Tào Tháo là người tài, định đem các châu quận Tây Xuyên dâng cho hắn. Không ngờ hắn soạn sách tập đọc cho con nít cũng không xong, làm sao có thể mưu đồ việc lớn!”


Ảnh: “Sách này quá nhiều sạn!”
Liền bái biệt Dương Tu, cưỡi ngựa dẫn bộ hạ đi thẳng đến địa giới Kinh Châu tìm Lưu Huyền Đức.

Ấy thật là:
Bó tay với loại óc trì độn
Nên đành quay gót tránh lôi thôi


Muốn biết sách của Tào Tháo phen này sẽ dạy trẻ con tập đọc dư lào, xem hồi sau mới rõ.