Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

Cô gái bên sông




Hỡi cô đứng ở bên sông
Cớ sao cô lại chổng mông lên bờ?
Thoạt trông, ra vẻ hững hờ
Chẳng hay, cô có đang chờ đợi ai?
Hay là trót bén hơi giai
Nên cô đang có cái thai trong mình?
Trao thân cho kẻ đa tình
Mong chi gặp lại bóng hình, hỡi cô!

(*) Trông một bức ảnh trên blog của lão tiền bối DVD, tự nhiên cóc nhái lại nhảy ra. Thơ tuy hơi bựa nhưng thấy cũng vần, nên ghi lại đặng có lúc đọc cho vui.

15 nhận xét:

  1. Hai câu cuối của bài lục bát bên kia:

    Trao thân cho một chữ tình
    Giờ cô đứng đợi bóng hình người xa!

    Rõ ràng hai câu cuối của bài lục bát bên đây nặng ký hơn nên tuyệt vời hơn hai câu cuối của bài lục bát bên kia!
    Hì hì hì...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn lão tiền bối đã có lời chỉ giáo! Kẻ hậu sinh cũng cảm thấy cách kết thúc như bài bên kia chưa ổn lắm, nên có chỉnh lại chút xíu. Hihi

      Xóa
    2. Trao thân cho kẻ đa tình
      Mong chi gặp lại bóng hình, hỡi cô!
      Kết vậy là hay, vừa trách móc lại vừa khuyên nhủ, đồng thời cảnh báo cho các cô khác ....
      Cô Sô sửa thử 2 chữ ở câu đầu coi có thay đổi nhiều không nhé
      Hỡi ôi, cô ở bên sông
      Cớ sao cô cứ chổng mông lên bờ? ( Cứ ở đây mang nghĩa lặp đi lặp lại ... hành động bền vững.

      Xóa
    3. Theo ý của cô Hạch, tôi sửa sửa lại dư lày được chăng?

      Hỡi ôi, cô ở bên sông
      Cớ sao cô cứ chổng mông lên bờ?
      Hình dong ra vẻ thẫn thờ
      Chẳng hay, cô có đang chờ đợi ai?
      Hay là trót bén hơi giai
      Nên cô đang có cái thai trong mình?
      Trao thân cho kẻ đa tình
      Mong chi gặp lại bóng hình, hỡi cô!

      Xóa
  2. Khi viết về thơ dở, người ta hay dẫn chứng bằng bài thơ con cóc trong truyện dân gian, như vầy:

    Con cóc trong hang, con cóc nhảy ra
    Con cóc nhảy ra, con cóc ngồi đó
    Con cóc ngồi đó, con cóc nhảy đi.

    Nhưng các nhà nghiên cứu lại nhìn ra sự thâm thúy, sâu sắc trong thế giới quan và nhân sinh quan của ông bà ta ngày xưa qua bài thơ con cóc ở trên. Hóa ra bài thơ con cóc là một bài thơ trên cả tuyệt vời!

    DVD cũng muốn viết thơ theo kiểu cóc nhái như thế nhưng đành chào thua!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thơ con cóc chẳng qua là để đọc cho vui mồm thôi, không thể sánh với những bài cảm tác của lão tiền bối ở lều cỏ được! Lão tiền bối là người có tâm hồn nhạy cảm, nên thơ phú của lão tiền bối cũng rất nhiều ý tứ và cảm xúc, kẻ hậu sinh không dám đua với lão tiền bối!

      Xóa
    2. DVD viết văn thơ chủ yếu là để tự mình thư giãn!
      Vui là chính!
      Có lẽ AS cũng thế!

      Xóa
  3. Cảm nhận của DVD về bài lục bát "Cô gái bên sông" ở trên:

    Lẽ thường vốn dĩ là trai luôn mê gái và gái luôn mê trai cho nên văn thơ mới viết câu chữ say đắm rồi tự nhiên đuối dù cả hai có muốn hay không đến nỗi họ đẫm ngập men xuân rạo rực quên mất không gian lẫn thời gian để hòa nhập cả thể xác với tâm hồn vào nhau trong một khoảnh khắc cảnh huống quá ư thuận lợi mà không nghĩ đến cảnh hạ nóng bức thu nhạt nhẽo đông lạnh lùng sau này…

    Dù bởi bất cứ lý do gì, khi người con gái có thai mà bị chia ly xa cách với người yêu thì người con gái vẫn đáng thương, nhất là khi bị người yêu phụ bạc!

    DVD cũng đã viết hai bài đồng cảm tại đây:

    https://dovaden2010.blogspot.com/2018/04/yeu-con-ly-con-sao.html#more

    https://dovaden2010.blogspot.com/2015/12/phiem-7.html#more

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài này thực ra chỉ là gieo vần cho vui, chứ không nhằm phản ánh quan điểm nào của kẻ hậu sinh. Nhưng dù gì thì kẻ hậu sinh cũng đồng tình với ý kiến này của lão tiền bối!

      Xóa
    2. nghĩ đến cảnh = nghĩ đến khi

      Xóa
    3. Đúng là "Vui là chính!" mà!
      Hi hi hi...
      DVD chỉ chia sẻ chút cảm nhận, bày tỏ chút quan điểm cá nhân thôi!
      Hi hi hi...

      Xóa
  4. Về châm biếm thì AS có thể tham quan các blog:

    http://tuatus26.blogspot.com/

    https://vunglep.blogspot.com/

    DVD cũng đang ghi nhớ địa chỉ để thưởng thức...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đa tạ lão tiền bối đã chỉ đường. Kẻ hèn sẽ từ từ thưởng thức!

      Xóa
  5. Hoàng hôn nhuộm tím bến sông
    Nỗi niềm canh cánh bên lòng chiều nay
    Bao nhiêu thương nhớ phương này
    Gởi về phương ấy chua cay chuyện tình
    Người xem duyên nợ ba xinh
    Tựa như cơn gió phiêu linh giữa trời
    Tôi không thèm nói nửa lời
    Thả tình gian dối chơi vơi núi đồi
    Để lòng thanh thản mà thôi
    Cho vào dĩ vãng tình tôi với người ...Hihi...

    HN sang thăm chia sẻ với anh.
    Chúc anh ngày cuối tuần vui khỏe nhiều thương yêu & hp!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oài, HN xuất khẩu thành thơ, quả không hổ với lời giới thiệu của lão tiền bối DVD.
      Cám ơn HN về bài thơ rất hay nhé!

      Xóa