Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026

Học thuyết của Á hậu


Trước đây tôi cứ tưởng người trong thiên hạ vừa xinh đẹp vừa thông minh thì chỉ có mỗi Nữ hoàng đồ lót Ngọc Trinh, với học thuyết lỗi lạc: “Yêu không có tiền thì cạp đất mà ăn”.

Nhưng với sự phát triển không ngừng về kinh tế và xã hội, bỗng một ngày lại xuất hiện một người vừa xinh đẹp mà lại vừa thông minh khác là Á hậu Phương Thảo, với học thuyết thậm chí còn lỗi lạc hơn: “Nếu phụ nữ Việt Nam tăng tiêu chuẩn chọn chồng lên thì kinh tế Việt Nam sẽ phát triển hơn, vì điều đó nâng cao áp lực lên người đàn ông, khiến họ phải chăm chỉ kiếm tiền nhiều hơn để đáp ứng nhu cầu của phụ nữ, từ đó làm gia tăng nền kinh tế của đất nước”.

Sở dĩ tôi đánh giá cao học thuyết của Á hậu Phương Thảo hơn học thuyết của Nữ hoàng Ngọc Trinh, bởi học thuyết Ngọc Trinh, tuy hoàn toàn đúng đắn và không ai cãi nổi, nhưng suy cho cùng cũng chỉ giải quyết vấn đề cá nhân, tức là chỉ ở tầm vi mô. Trong khi đó, học thuyết Phương Thảo lại hướng đến vấn đề của cả nền kinh tế, tức là ở một tầm khác hẳn. Và với quy mô GDP Việt Nam xếp thứ 34 trên thế giới và thứ 4 trong ASEAN, thì một học thuyết giúp thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của Việt Nam, có thể nói, không chỉ là có ý nghĩa ở tầm quốc gia mà thậm chí còn có tác động rất mạnh mẽ đến khu vực và thế giới.

Tuy nhiên, để học thuyết của Thảo có thể vận hành được một cách hiệu quả và phát huy được đầy đủ ý nghĩa của nó, thì tôi cho rằng, các nhà chức trách cũng cần xem xét điều chỉnh một số chính sách liên quan nhằm tạo hành lang pháp lý thuận lợi cho việc áp dụng học thuyết này.

Thứ nhất là, cần chấp nhận chế độ đa thê như trước đây đã từng có, bởi với việc nâng tiêu chuẩn chọn chồng của phụ nữ, chẳng hạn các chị chỉ chấp nhận lấy tỷ phú hoặc triệu phú làm chồng, thì nền kinh tế nước nhà, mặc dù sẽ rất cố gắng, nhưng chắc chắn không thể sản sinh đủ tỷ phú, triệu phú để đáp ứng được yêu cầu của các chị. Trong bối cảnh nhu cầu lấy chồng của các chị là điều không thể trì hoãn được - “giai khôn thời dựng vợ, gái nhớn phải gả chồng”, thì việc chấp nhận chế độ đa thê có lẽ là điều kiện bắt buộc để thỏa mãn nhu cầu lấy chồng giàu của các chị khi số lượng tỷ phú, triệu phú của nền kinh tế là có hạn.

Thứ hai là, tuy hơi trái lẽ tạo hóa, nhưng có lẽ cũng phải sửa luật theo hướng chấp nhận hôn nhân đồng giới. Bởi lẽ, với tỷ số giới tính hiện tại của Việt Nam là khoảng 112 bé trai/100 bé gái, trong điều kiện bình thường, thì không cần dùng kỹ thuật tính toán phức tạp cũng có thể nhẩm ra được sẽ có khoảng 10,7% (tức 12/112) liền ông Việt Nam đến tuổi trưởng thành không lấy được vợ (vì không đủ liền bà). Và nếu chị em quyết định nâng tiêu chuẩn kén chồng lên là tỷ phú, triệu phú, thì số liền ông là ức phú, vạn phú, nghìn phú, trăm phú hoặc chục phú… tất yếu sẽ phải tự đem lại hạnh phúc cho nhau, chứ không thể trông chờ vào sự đoái hoài của chị em, bởi chuẩn của chị em phải là từ triệu phú trở lên.

Mặc dù việc điều chỉnh chính sách như trên bước đầu có thể gây ra một số xáo trộn về văn hóa - xã hội và không nhận được sự ủng hộ rộng rãi (đặc biệt là từ các chị cao to đen hôi hoặc sứt môi, lồi rốn và các anh có thu nhập từ trung bình trở xuống), nhưng để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế theo đúng học thuyết của Thảo, thì tôi cho rằng việc điều chỉnh đó là hết sức cần thiết. Bằng không, sau một hồi mải miết theo đuổi mục tiêu tăng trưởng bằng cách nâng chuẩn kén chồng của chị em, thì khi nhìn lại, nền kinh tế sẽ có rất nhiều baby-three vì không đủ tỷ phú, triệu phú để lấy, hoặc sẽ có rất nhiều liền ông không lấy được chồng mặc dù có rất nhiều liền ông khác đã sẵn sàng làm chồng của họ (vì không đạt chuẩn về thu nhập để làm chồng của chị em).

Lúc đó, thì Á hậu Phương Thảo lại sẽ còn nhức óc hơn nhiều vì phải ngồi nghĩ ra một học thuyết lỗi lạc khác để giải quyết những hệ lụy của học thuyết lỗi lạc mà Thảo vừa mới nghĩ ra bây giờ. Vất vả cho Thảo lắm, chứ chả phải chơi đâu!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét